Chương 37: Chẳng lẽ ta lại nói láo sao? (Thượng)

Nhìn con hắc mã cuốn bụi phóng đi xa dần, rất nhiều mục dân và binh sĩ Vương đình phấn khích đuổi theo. Các học sinh Thiên Dụ Viện thì vẫn đứng lặng trên thảo nguyên, trầm mặc không nói. Trong số họ, không ít người đã đoán được thân phận thật sự của Ninh Khuyết. Nghĩ tới chuyện ồn ào suốt từ mùa xuân đến nay trong giới tu hành, trong lòng không khỏi lo lắng cho tâm trạng của Thần Già công chúa. Vị hôn phu của Thần Già công chúa là Long Khánh hoàng tử, nam nhân tựa thần tử ấy cả đời thuận buồm xuôi gió. Dù là trưởng lão Lạn Kha tự hay viện trưởng Thiên Dụ Viện cũng chưa từng phá vỡ được sự hoàn mỹ từ trong ra ngoài của hắn. Chỉ duy nhất một lần, hắn bại tại thư viện phía nam Trường An. Dù rất ít người biết chi tiết cụ thể của lần leo núi ấy, nhưng bại thì vẫn là bại. Hôm nay, có lẽ là lần đầu tiên Lục Thần Già tận mắt nhìn thấy nam nhân đã đánh bại vị hôn phu của mình? Các học sinh Thiên Dụ Viện càng nghĩ càng lo lắng tâm trạng của nàng sẽ trầm uất đau buồn, lại càng không dám nhìn nàng, sợ khiến nàng thêm khó xử hay phẫn nộ. Vì thế ai nấy đều cúi thấp đầu, giả vờ như đang vô tình nhìn mặt đất thảo nguyên. Trên mặt đất bãi cỏ, bảy cánh lam liên rơi rụng khắp nơi, cảnh tượng bừa bộn khó coi. Trên gương mặt đẹp như hoa của Lục Thần Già không hề lộ ra vẻ khó chịu, nhưng tâm tư vốn tĩnh lặng như nước của nàng, lúc này lại rối loạn như đống tàn hoa kia. Nàng với tay lấy từ bên yên ngựa trắng một chiếc khăn lụa quý, đi đến bên chậu hoa vỡ, cẩn thận bao bọc những cánh lam liên sắp bị gió lạnh thổi héo chuyển đen, rồi ôm vào lòng, xoay người lên ngựa, hướng về doanh trướng của mình mà đi. ḱyhuyen.comSau lưng, một học sinh Thiên Dụ Viện lấy hết dũng khí nhắc nhở: - Công chúa điện hạ, hôm nay thần điện triệu tập hội nghị để tổng kết tình hình biên giới mấy tháng qua, còn phải bàn kế hoạch sang năm đối phó người Hoang, sự việc vô cùng trọng đại, điện hạ nên đến dự. Lục Thần Già khẽ giật dây cương, không để ý tới tiếng gọi phía sau, cũng không quan tâm hội nghị thần điện triệu tập. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn về phía xa, nơi con hắc mã kia sắp tiến vào đại trướng nghị sự của thần điện, trong lòng suy nghĩ rất nhiều điều. Từ sau khi tin tức thư viện tầng hai mở cửa truyền ra vào mùa xuân, nàng vẫn luôn âm thầm chú ý và cầu nguyện. Nàng hi vọng người bạn đời của mình có thể đạt được tâm nguyện, bước vào hậu sơn, trở thành đệ tử thân truyền của Phu Tử. Nhưng nàng không ngờ rằng, một người kiêu ngạo, tự tin, cường đại, dường như vĩnh viễn không thể thất bại như Long Khánh... lại bại. Sau đó Long Khánh hoàng tử trở về Tây Lăng. Hai người tuy chưa từng nhắc tới chuyện thư viện tầng hai, nhưng nàng có thể cảm nhận rõ ràng Long Khánh hiện tại, so với trước kia, đã có chút khác biệt rất tinh vi. Hắn vẫn kiêu ngạo, vẫn tự tin, toàn thân tỏa ra ánh sáng chói mắt, nhưng trong sự kiêu ngạo tự tin ấy, đã có thêm một thứ gì đó không thể nói rõ, một sự không tự nhiên. Trong quầng sáng ấy, xuất hiện một bóng đen cực nhạt. Lục Thần Già biết rõ tất cả những điều này từ đâu mà ra. Tất cả đều bởi người mang tên Ninh Khuyết.
ḱyhuyen.com Thất bại vốn không đáng sợ. Với những người như Long Khánh và nàng, từ rất sớm, ngay khi vừa bắt đầu tu hành, họ đã hiểu rất rõ mối quan hệ giữa thất bại và thành công. Nhưng Long Khánh cảnh giới thâm sâu, đạo tâm trong sáng, chỉ còn một bước là bước vào tri mệnh. Còn kẻ mang tên Ninh Khuyết kia lại chỉ vừa mới học tu hành, thực lực yếu ớt, cảnh giới nông cạn. Một thất bại xảy ra trên nền tảng chênh lệch như vậy, đả kích đối với tâm cảnh của người tu đạo lớn đến mức nào chứ.
ḱyhuyen.comTình cảm là thứ, bởi vui buồn của đối phương mà vui buồn, mà quên đi vui buồn của thế giới ngoài hai người. Đối với kẻ đã chiến thắng Long Khánh để bước vào thư viện hậu sơn, nàng dĩ nhiên không có hảo cảm, thậm chí mang theo địch ý. Nếu không phải nghĩ rằng chướng ngại đạo tâm cần chính Long Khánh tự mình tháo gỡ, e rằng nàng đã lén đến Trường An, hung hăng nhục nhã tên kia một phen. Ngoài địch ý và chán ghét, dĩ nhiên cũng không tránh khỏi hiếu kỳ. Bao gồm cả nàng, không ai tin rằng Phu Tử thu đồ lại thiên vị, càng không tin thư viện dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì. Vậy thì kẻ mang tên Ninh Khuyết kia, rốt cuộc dựa vào cái gì mà được Phu Tử coi trọng hơn Long Khánh? Hắn rốt cuộc là người như thế nào? Hôm nay, nàng rốt cuộc đã gặp người đó. Cũng rốt cuộc biết được, hắn là hạng người thế nào. Nàng tin rằng suốt đời này, mình sẽ không bao giờ quên được dáng vẻ âm hiểm, hạ lưu đến đáng ghét của Ninh Khuyết khi hắn đập hoa để sỉ nhục mình. Và chính vì vậy mà ký ức về thư viện trong lòng nàng không thể tránh khỏi trở nên sâu sắc khó quên, phẫn nộ mà lại có vài phần cảm khái. Ngọc thủ siết chặt dây cương, Hoa Si nhìn về con hắc mã nơi xa, con ngựa đang được vô số người đuổi theo sắp sửa tiến vào đại trướng nghị sự thần điện, trầm mặc nghi hoặc nghĩ đệ tử thư viện hậu sơn có phải đều vô liêm sỉ như người này hay không? ... Tuân theo chiếu lệnh của thần điện, các nước Trung Nguyên đã đồng loạt phái quân chi viện cho Yến Quốc. Hai nước Đường Yến nằm ở vị trí biên cương phương bắc nên đã phái ra đại quân kỵ binh tham chiến, còn tông phái của các nước còn lại chủ yếu phái đi những người tu hành thuộc thế hệ trẻ đến dưới trướng nghe lệnh. Hiện nay, khi bản hòa ước giữa liên quân và vương đình đã thành, các thế lực đương nhiên phải tề tựu một nơi để bàn bạc đại sự về sau, mà người đứng ra hiệu triệu không ai khác ngoài thần điện. Để bày tỏ thành ý, Tả Trướng Vương Đình đã tiêu tốn không ít nhân lực vật lực nhằm dựng lên một tòa nghị sự đại trướng vô cùng rộng lớn dành cho các đại nhân vật. Tòa đại trướng này có chu vi tới trăm bước, được dựng lên từ khung tre gỗ và căng vải bao quanh, bên trong không gian khoáng đạt lại đầy đủ ánh sáng, dù có chứa đến cả trăm người cũng chẳng hề thấy chút chật chội nào.
ḱyhuyen.com Ti tọa Thiên Dụ Ti của thần điện là người có thân phận tôn quý nhất nơi đây, tự nhiên là ngồi ở chính giữa. Ngồi sát bên tay phải của hắn ta là Thư Thành tướng quân của đế quốc Đại Đường, trong khi vị trí bên tay trái hiện vẫn còn bỏ ngỏ. Phía dưới lần lượt là tướng lĩnh Yến Quốc, đệ tử Kiếm Các Nam Tấn, tăng nhân Bạch Tháp Tự Nguyệt Luân Quốc cùng đệ tử các tông phái phụ dung nhỏ lẻ khác đang ngồi theo thứ tự. Tuy chỗ ngồi của các môn sinh Thiên Dụ Viện vẫn còn trống trải, nhưng "Thư si" Mạc Sơn Sơn cùng các đệ tử Mặc Trì Uyển nước Đại Hà thì đã an tọa từ sớm ở phía đối diện. Vị trí của đệ tử Mặc Trì Uyển nằm sát phe cánh Đại Đường và cao hơn hẳn các nước Nam Tấn, Nguyệt Luân. Vốn dĩ Đại Hà Quốc yếu thế nên không được hưởng lễ ngộ như vậy, song vì danh tiếng của Mạc Sơn Sơn quá lớn, trong trướng ngoại trừ vài người lẻ loi thì chẳng ai đủ tư cách ngồi trên nàng, bởi vậy Thần điện mới có sự sắp xếp này. Khi buổi nghị sự còn chưa bắt đầu, một lão phụ tóc bạc da nhăn, khoác trên mình chiếc áo bách nạp rách rưới như kẻ ăn mày bỗng chống gậy chậm rãi bước vào, thi thoảng lại phát ra vài tiếng ho khan. Ti tọa Thiên Dụ Ti khẽ cúi mình hành lễ, mỉm cười nói: - Vất vả cho cô cô rồi. Tất cả mọi người trong trướng bao gồm cả Thư Thành tướng quân đều đứng dậy hành lễ với lão phụ nhân ấy. Lão phụ nhân này vốn là thân tỷ tỷ của Nguyệt Luân quốc chủ, tuy đã xuất gia tu hành và từ bỏ phong hiệu trưởng công chúa, nhưng sau lưng bà ta là Phật Tông lớn mạnh, khiến cho cả thần điện lẫn Đường Quốc đều không dám mảy may khinh thường. Mạc Sơn Sơn vẫn ngồi yên không nhúc nhích, nàng lặng lẽ nhìn vào vạt áo trắng muốt của mình như thể vừa phát hiện ra một vết bẩn không mấy dễ chịu nào đó. Thấy sư tỷ không đứng dậy, các đệ tử Mặc Trì Uyển phía sau đương nhiên cũng chẳng đứng lên hành lễ, ngược lại trong mắt các thiếu nữ còn lộ rõ vẻ căm hận khó lòng kìm nén, bởi họ biết rõ lão phụ này chính là kẻ đã có mặt trên bãi cỏ ngày hôm ấy. Giữa đám đông đang đồng loạt khom lưng chào hỏi thì sự tĩnh lặng của những thiếu nữ Đại Hà Quốc lại trở nên vô cùng lạc lõng và nổi bật. Khi tiếng chào hỏi dần lắng xuống, không khí trong đại trướng đột ngột trở nên trầm mặc đến mức ngột ngạt. Khúc Ny Mã Đề cô cô đưa mắt lạnh lùng quét qua đám thiếu nữ. Nhìn những gương mặt trải qua gió cát hoang nguyên suốt mấy tháng trời mà vẫn thanh tú khả ái, bà ta đã cảm thấy không ưa, nay lại thấy ánh mắt thiếu tôn trọng, thậm chí là ẩn chứa địch ý của họ thì càng thêm giận dữ. Bà hất tay áo ngồi xuống bên cạnh ti tọa Thiên Dụ Ti, chẳng đợi ai kịp lên tiếng đã dùng giọng điệu âm trầm mà nói: - Bộ tộc Bắc Hoang có mối liên hệ mật thiết với Ma Tông, chẳng ai biết rõ có bao nhiêu tàn dư Ma Tông đang ẩn náu trong đám người Hoang đó. Việc trừ ma vệ đạo là bổn phận của người chính đạo chúng ta, vốn chẳng thể nói là vất vả, chỉ là muốn đối phó với người Hoang thì trước tiên nội bộ các tông phái phải đoàn kết và tăng cường năng lực của chính mình. Lão phụ nhìn chằm chằm vào những đệ tử tu hành trẻ tuổi, lạnh giọng tiếp lời: - Trong cuộc chiến mấy tháng qua, các ngươi thể hiện khá tốt, nhưng cũng có kẻ làm việc hồ đồ khiến cục diện rối ren, suýt chút nữa đã làm hỏng đại sự của thần điện. Ta nghĩ dù có bị trừng phạt hay không thì trước tiên các ngươi cũng nên học cách tự phản tỉnh lại mình đi. Phần lớn người trong trướng lúc này đều đã nghe phong thanh chuyện đệ tử Mặc Trì Uyển áp tải lương thảo bị mã tặc phục kích, thầm nghĩ những lời này của Khúc cô cô hẳn là nhắm vào chuyện đó, nên ai nấy đều tò mò xem Thư Si và đệ tử Mặc Trì Uyển sẽ giải thích ra sao. Quả nhiên, từ đôi mắt trũng sâu của Khúc Ny Mã Đề lóe lên tia khinh bỉ và tức giận, gằn giọng: - Thần điện vì muốn giao hảo với các bộ tộc phương Bắc nên mới quyết định tặng lương thảo viện trợ vương đình. Giờ đây số lương thảo đó đã bị hủy sạch, tuy Thiền Vu không nói gì và hòa ước cũng không gặp vấn đề, nhưng dưới hào quang của Hạo Thiên và Phật Tổ, cần có người phải đứng ra chịu trách nhiệm cho việc này. Nghe vị cô cô đức cao vọng trọng này nói toạc ra, cả gian phòng bỗng chốc rơi vào im lặng, chỉ còn nghe thấy những tiếng thở dài ngắn ngắt quãng, trong khi vô số ánh mắt đều đổ dồn về phía Mạc Sơn Sơn vẫn đang điềm nhiên ngồi đó. Ti tọa Thiên Dụ Ti nghe thấy vậy thì khẽ mỉm cười. Hắn thừa hiểu lão phụ nhân vì lý do gì đó mà nhìn Mặc Trì Uyển không thuận mắt nên mới mượn đề tài này, nhưng vì trước khi đi Thiên Dụ đại thần quan đã dặn dò rằng Mạc Sơn Sơn quá thanh cao cô độc, muốn nàng trở thành trụ cột của thần điện sau này thì cần phải mài giũa thêm, do đó hắn cũng không nói gì. Thư Thành tướng quân vốn từ Trường An xa xôi tới đây, lại chẳng mấy quan tâm đến những chuyện đấu đá nội bộ của thần điện, song vì đế quốc vốn có giao tình tốt với Đại Hà Quoocs, nay thấy Khúc Ny Mã Đề dùng uy thế chèn ép các thiếu nữ Mặc Trì Uyển, hắn liền nhíu mày hỏi: - Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ti tọa Thiên Dụ Ti là một nam tử râu tóc râu trắng xóa nhưng dung mạo vẫn còn rất trẻ trung. Sau một hồi suy tính, hắn ôn tồn nói: - Thống lĩnh Hộ Giáo Quân của Tài Quyết Ti là Trần Bát Xích đã đích thân trải qua chuyện này, hãy để hắn kể lại cho mọi người cùng nghe. Lời này nghe qua thì tùy ý, nhưng thực chất lại vô cùng khéo léo. Hộ Giáo Quân của thần điện vốn thuộc quyền quản lý của hai vị ti tọa bên Tài Quyết Ti, chẳng liên quan gì đến Thiên Dụ Ti của hắn. Để vị thống lĩnh này ra mặt giải trình, dù kết quả tranh chấp có ra sao thì Thiên Dụ Ti vẫn có thể đứng ngoài cuộc, giữ vững vị thế siêu nhiên và công bằng của mình. Tên thống lĩnh thần điện kỵ binh tên Trần Bát Xích bước ra, gương mặt nghiêm nghị nhìn mọi người rồi dõng dạc nói: - Ngày hôm ấy, đệ tử Mặc Trì Uyển vì khiếp nhược sợ chiến mà để mã tặc phá trận xông vào doanh trại, khiến quân dân Yến Quốc thương vong nặng nề. Bản thống lĩnh thấy tình thế bất lợi nên đã liều mình dẫn binh đột kích, mới giải vây được đám mã tặc đó... Các đệ tử Mặc Trì Uyển nhìn nhau trân trối, cảm thấy sống lưng lạnh toát, đôi bàn tay siết chặt run rẩy vì tức giận. Họ vốn sống trong Mặc Kiền Sơn từ nhỏ, đâu thể ngờ rằng trên đời này lại có kẻ vô liêm sỉ đến nhường này. Thiên Miêu Nữ đỏ bừng mặt, lao thẳng ra trước mặt tên thống lĩnh kỵ binh mà hét lên giận dữ: - Trần Bát Xích, ngươi đồ không biết xấu hổ! ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị