Bên bờ Hô Lan Hải, tuyết lạnh phủ lên cỏ vàng, mặt hồ dần kết băng, những nam tử thảo nguyên đang tận dụng chút thời gian cuối cùng để đánh cá.
Một nam tử trung niên đội mũ lông nhìn về phía mặt hồ, trầm mặc không nói. Trên gò má góc cạnh cứng cáp đã bắt đầu mọc ra những sợi râu xanh đen, càng khiến hắn trông thêm phần cường hãn. Một thuộc hạ đứng sau lưng hắn với dáng vẻ cung kính.
Đoàn thương buôn Trung Nguyên này đã dừng chân ở đây khá nhiều ngày. Thủ lĩnh bộ lạc cũng không biết họ đang chờ đợi điều gì, nếu là chờ lông thú cuối hạ thì có vẻ hơi sớm, nhưng nể tình số bạc và hàng hóa mà đoàn thương buôn này đưa ra rất hậu hĩnh, cũng không ai buồn để ý đến họ.
Tên thuộc hạ nhìn băng tuyết tích tụ trên mặt hồ, do dự nói khẽ:
- Thiên Thư thực sự sẽ xuất hiện ở đây sao?
ⓚyhuyen.comNam tử trung niên im lặng một lúc rồi nói:
- Thiên Dụ Thần Tọa từ phương Nam trở về đã tung ra tin tức Thiên Thư xuất hiện ở Hoang Nguyên, chắc hẳn đã nhận được sự xác nhận từ quan chủ. Nghe nói Lý Thanh Sơn cũng từng cùng Hoàng Dương tính toán trên Vạn Nhạn Tháp, Thiên Thư sẽ xuất hiện bên bờ Hô Lan Hải, hẳn là không sai.
Tên thuộc hạ cau mày, suy nghĩ một lát rồi nói:
- Đại nhân, thuộc hạ vốn không nên chất vấn, chỉ là luôn cảm thấy nếu đem mọi hy vọng ký thác hết vào dụ chỉ của Thiên Dụ Thần Tọa thì e là hơi mạo hiểm.
Ngừng lại một chút, hắn nói khẽ:
- Phía thành Thổ Dương không thể mãi giấu giếm tin tức, nếu để triều đình biết đại nhân tự ý rời khỏi phủ tướng quân... Hơn nữa mấy ngày trước đã xác nhận, Lâm Linh thực sự đã chết.
ⓚyhuyen.com
Nam tử trung niên nhìn vị mưu sĩ đã trung thành với mình suốt hai mươi năm, nghĩ đến người thuộc hạ cũng trung thành không kém nhưng đã tử trận, khẽ vuốt mái tóc mai điểm bạc, chậm rãi nói:
ⓚyhuyen.com- Những việc đó sau này hãy xử lý, cục diện hiện tại hết sức phức tạp, chỉ có đoạt được Thiên Thư mới có thể tiến thêm một bước để phá cục, so với việc đó thì những chuyện khác đều là chuyện vặt.
Hắn nhìn dãy núi mênh mông phía bắc đối diện hồ lớn, mặt không cảm xúc nói:
- Ta tin lời của Thiên Dụ Thần Tọa, bởi vì ngoài ta ra, thế giới này không còn mấy người biết rằng lối thoát khỏi sơn môn nằm chính tại Hô Lan Hải.
Mưu sĩ cau mày hỏi:
- Tại sao không tiến vào sơn môn tìm kiếm Thiên Thư? Dù có nhiều thế lực quan tâm, nhưng người có năng lực tiến vào sơn môn chắc hẳn rất ít, chủ động tìm cơ hội chẳng phải nắm chắc hơn là bị động chờ đợi sao?
Nam tử trung niên trầm mặc nhìn về một nơi xa xăm ở phương Bắc, không trả lời câu hỏi này.
Năm đó Kha tiên sinh không lấy đi Thiên Thư, thì Thiên Thư hẳn vẫn còn ở thánh địa.
Hắn không muốn quay lại sơn môn mà chọn cách im lặng chờ đợi bên bờ hồ để cướp đoạt, ngoài những cân nhắc về chiến lược, nguyên nhân lớn hơn là vì nỗi sợ hãi trong lòng — năm đó hắn tuổi đời còn nhỏ, nhưng đã có thể nhớ rõ ràng những hình ảnh đẫm máu đó, và cả vị lão sư lãnh khốc vô tình, hóa thân vạn thiên kia.
Mưu sĩ nhìn thần tình trầm tư của nam tử, im lặng suy nghĩ, không biết sau khi đại nhân cướp được Thiên Thư sẽ làm gì, dâng cho bệ hạ, dâng lại cho thần điện hay giữ cho riêng mình?
ⓚyhuyen.com
Một quyển Thiên Thư thực sự có thể thay đổi tất cả sao? Gần hai mươi năm qua, mưu sĩ theo chân đại nhân của mình dao động cầu sinh giữa các thế lực, nhìn thì như dệt một tấm lưới cực dày, nhưng cuối cùng tấm lưới đó lại trói buộc chính mình, dần dần khiến bản thân nghẹt thở. Nghĩ đến đây, hắn không nhịn được thầm thở dài một tiếng não nề.
Nam tử trung niên bình thản nhìn về phía xa bên kia hồ, một lần nữa nhớ tới lão sư đã khuất của mình.
Những năm qua, thân là người xuất thân từ Minh Tông, hắn vì bảo vệ bản thân, càng vì bảo vệ người muội muội đang ẩn mình trong hoàng cung Trường An mà phải đấu tranh cầu sinh giữa đế quốc và Tây Lăng Thần Điện, muôn vàn vất vả thực khó nói hết bằng lời.
Mà năm đó lão sư của hắn chu du giữa các thế lực thiên hạ, lại giống như cá bơi trong nước hồ, tự tại vô cùng, thậm chí còn tỏa ra cảm giác hạnh phúc thỏa mãn, rốt cuộc là làm sao được?
...
Những ngón tay thô ráp chậm rãi vuốt ve đài đá, tấm da thú khẽ rung động trong gió. Đứng trước vực thẳm vạn trượng, nhìn những thanh xà đá khổng lồ đan xen dọc ngang trước mắt, Đường nhớ lại dáng vẻ của thánh địa trong lời kể năm xưa của lão sư, đối chiếu với thế giới hoang lương vì quá đỗi hùng vĩ trước mặt, hồi lâu trầm mặc không nói.
Hắn chậm bước đến bên rìa vách đá, nhìn xuống vực thẳm đen kịt vô tận, thầm nghĩ Hạo Thiên Đạo Môn có thể lãnh đạo Trung Nguyên ngàn năm tự nhiên có đạo lý của nó, không thể xem thường. Nhất là những đạo sĩ ở Tri Thủ Quan kia chắc hẳn thực sự có bản lĩnh chống trời. Đối phương coi trọng việc này như vậy, chắc hẳn Thiên Thư thực sự còn ở trong sơn môn, chỉ là tại sao mãi vẫn không tìm thấy?
Hắn nhìn xuống điện thờ đầy xương trắng không xa dưới chân, bỗng nhiên mở lời:
- Theo lời lão sư, Kha tiên sinh năm xưa một mình một kiếm xông vào thánh địa, không hề giết sạch tất cả mọi người trong sơn môn. Có hai lưu phái đệ tử đã sớm rút lui về phương Nam. Trước khi lão sư rời đi, cũng xác nhận có rất nhiều đệ tử đã rút lui. Ngoài những bậc tiền bối chiến tử, trong đống xương trắng kia có rất nhiều người là tự sát tuẫn giáo, sau đó sơn môn bị phong tỏa.
Đường Tiểu Đường mở to đôi mắt sáng, nhìn điện thờ dưới thanh xà đá, lúc nãy đã đi ngang qua đó nhưng không phát hiện được gì, tò mò hỏi:
- Vậy mấy người đó rốt cuộc đã chạy đi đâu rồi?
Một cơn gió lướt qua thanh xà đá, cuốn theo những vụn đá nhỏ và vạt áo. Đường cảm nhận khí tức thiên địa trong sơn môn, im lặng một lát rồi bình thản nói:
- Không cảm nhận được, chắc là đã đi rồi.
Nói xong câu đó, hai huynh muội đi sâu vào trong sơn môn. Đôi lông mày rậm như hoa sắt của Đường chậm rãi nhíu lại. Những chuyện năm xưa hắn có nhiều điều nhìn không thấu, lần tìm kiếm Thiên Thư này cũng có nhiều việc không thể nhìn thấu, ví như lúc này rõ ràng xác nhận những người đó đã rời khỏi sơn môn, nhưng tại sao trong lòng hắn vẫn có chút bất an lờ mờ?
...
Mấy chục năm trước, Phiền Lung do chính tay Kha Hạo Nhiên bố trí đã trực tiếp biến căn phòng này thành một thế giới ngăn cách với bên ngoài. Chỉ cần không đích thân bước vào thì sẽ không thể phát hiện ra sự tồn tại của thế giới này, nhưng nếu ngươi thực sự bước vào thế giới này thì không bao giờ có thể bước ra được nữa, bởi vì thế giới này là địa ngục mà hắn đích thân dành cho Liên Sinh.
- Khặc khặc... Ô ô... Ngươi không ngờ học được Hạo Nhiên Kiếm!
Giữa căn phòng, trên núi xương trắng rợn người, Liên Sinh đại sư nhìn Ninh Khuyết, nhe cái miệng không còn răng cười lên như một đứa trẻ, ngay sau đó khóe môi xị xuống khóc lên như trẻ con. Tiếng cười và tiếng khóc lẫn lộn một chỗ, nghe vô cùng khàn đặc và khó lọt tai.
Ninh Khuyết nắm chặt thanh phác đao, nhìn lão trả lời:
- Đúng vậy.
Ánh mắt lão tăng lạnh lẽo như lửa quỷ, nhìn chằm chằm vào mặt hắn hỏi:
- Điều này không thể nào xảy ra!
Ninh Khuyết nói:
- Nhưng nó đã xảy ra.
Câu tiếp theo của lão tăng đến cực nhanh, quát lên như sấm sét:
- Vậy chẳng phải ngươi đã nhập ma sao!
Vẻ mặt Ninh Khuyết vẫn không chút cảm xúc, bình thản trả lời:
- Đúng vậy.
Lão tăng nghiêm giọng hỏi:
- Ngươi không sợ hãi?
Ninh Khuyết đáp:
- Trước cái chết, ta không sợ hãi bất cứ điều gì.
Lão tăng mỉa mai:
- Nhưng ngươi vẫn nhập ma.
Ninh Khuyết cau mày:
- Thì sao?
Lão tăng rít lên thê lương:
- Những kẻ nhập ma đều phải chết!
Ninh Khuyết nói:
- Nhưng ngươi vẫn còn sống.
Lão tăng chậm rãi lắc đầu, hơi mỉa mai nói:
- Đó là hai sự lựa chọn hoàn toàn khác nhau. Thực ra Minh Tông ta chẳng qua chỉ là những hòn đá mọc rêu lẩn trốn trong đêm tối để tránh ánh sáng của Hạo Thiên. Tuy nói là không kính Hạo Thiên, nhưng thực tế lại vô cùng sợ hãi sự tồn tại của Hạo Thiên, vì vậy Hạo Thiên có thể cho phép chúng ta tồn tại, dù là để làm vật đối chiếu cho quang minh. Còn khi ngươi cầm lấy thanh kiếm mà người kia để lại, ngươi sẽ vì thế mà mất đi mọi sự kính sợ, thậm chí là nỗi sợ hãi đối với Hạo Thiên. Đó mới là ma đạo thực sự, Hạo Thiên sẽ không cho phép những kẻ như các ngươi tồn tại.
Ninh Khuyết im lặng một lát, rồi trả lời:
- Chỉ cần còn sống, vẫn tốt hơn là chết.
Lão tăng ngẩn ra, rồi cười lên điên dại, lệ đục chậm rãi chảy xuống từ khóe mắt già nua héo úa. Lão dùng ngón tay gầy guộc run rẩy chỉ vào mặt Ninh Khuyết, khó khăn kìm nén ham muốn cười, thở dốc oán độc nói:
- Kha Điên nhập ma mà chết, còn ngươi lại dẫm vào vết xe đổ của hắn. Ta thực sự không biết thư viện có phải là nơi bị thượng đế nguyền rủa hay không, các ngươi hết kẻ này đến kẻ khác bị Hạo Thiên hủy diệt, đó có lẽ là vận mệnh của các ngươi.
Lão nhìn xoáy vào mắt Ninh Khuyết, thở dốc nói:
- Ngươi phải đủ mạnh mẽ mới có thể kiên định đi trên con đường này, mà tốc độ ngươi mạnh lên càng nhanh thì cái chết đến càng sớm, ngươi đừng mong trốn thoát khỏi định mệnh đó.
Lão tăng thất thểu hỏi:
- Thương thiên đã từng bỏ qua cho ai?
Ninh Khuyết im lặng, hai tay chậm rãi nắm chặt chuôi đao, dường như chuẩn bị chém một nhát vào cái định mệnh mịt mờ kia.
Rồi trong căn phòng u ám tĩnh mịch vang lên câu trả lời của hắn:
- Người muốn thắng trời, cần gì trời bỏ qua?
...
Câu trả lời bình thản mà ngạo nghễ này khiến Liên Sinh đại sư khẽ động dung. Lão lặng lẽ nhìn Ninh Khuyết, bỗng nhiên nói:
- Thế giới trong vòng một thước trước mặt người tu hành, tất yếu là thế giới của riêng mình.
Ninh Khuyết đã nghe qua cách nói này, nhưng không biết tại sao lúc này lão tăng lại nói vậy.
Lão tăng nhìn hắn chậm rãi nói:
- Ngươi đã ngộ được Hạo Nhiên Kiếm, kiếm ý của Kha Điên ẩn giấu trong những vết kiếm loang lổ đã đi vào cơ thể ngươi, vậy thì cái Phiền Lung che trời lấp đất này tự nhiên không còn tồn tại nữa.
Ninh Khuyết nhìn lão nói:
- Ta biết, ta thậm chí có thể cảm nhận được thiên địa nguyên khí đang thấm vào trong phòng, chỉ là ta cũng cần thời gian để thích nghi với luồng khí tức hoàn toàn mới trong cơ thể.
Lão tăng bùi ngùi nói:
- Hóa ra đến lúc này, ta và ngươi vẫn đang câu giờ.
Ninh Khuyết bình thản nói:
- Thời gian rất công bằng với tất cả mọi người.
Lão tăng mỉm cười:
- Thời gian của ta đến rồi.
Ninh Khuyết nói:
- Thời gian của ta cũng vừa vặn đến.
Vừa dứt lời, lão tăng chậm rãi giơ hai cánh tay gầy guộc lên. Những mảnh áo tăng rách nát chậm rãi đung đưa trong cơn gió không biết từ đâu thổi tới. Theo động tác đơn giản này, vô số khí tức thiên địa thẩm thấu vào phòng qua các kẽ hở của tường đá, rồi hóa thành những luồng gió bao quanh cơ thể lão.
Hạo Nhiên kiếm ý mà Kha Hạo Nhiên năm xưa để lại trong các vết kiếm, lúc này phần lớn đã bị Ninh Khuyết hấp thụ để cải tạo cơ thể, đả thông tuyết sơn khí hải. Những vết kiếm mất đi kiếm ý chỉ còn cái xác không hồn, tự nhiên không thể chống đỡ Phiền Lung này nữa. Lúc này dù giữa tường đá vẫn còn dư tàn Hạo Nhiên kiếm ý, nhưng đã không thể ngăn cản lão tăng liên lạc với thiên địa.
Lúc này, Khối Lỗi đại trận bên ngoài sơn môn Ma Tông cảm nhận được sự dao động đột ngột của thiên địa nguyên khí. Những vết kiếm trên rêu xanh của những tảng đá lởm chởm đột nhiên tỏa ra ánh sáng cực kỳ rực rỡ. Đỉnh tuyết dưới màn đêm phản chiếu ánh sao, do thiên địa nguyên khí cấp tốc rót vào sơn môn, kéo theo khí tức u uất giữa các tảng đá, thậm chí kéo theo cả ánh sao xoay chuyển!
Khí tức thiên địa tươi mới và tràn đầy sinh cơ cuối cùng cũng vượt qua trận pháp Phiền Lung rách nát để tiến vào điện vắng sau mấy chục năm vắng bóng, rồi giống như lũ lụt cuồn cuộn rót vào cơ thể gầy gộc của lão tăng.
Đôi mắt sâu hoắm của lão tăng đột nhiên phát ra tinh quang rực rỡ, ngay sau đó hóa thành một mảnh trong trẻo. Gò má gầy hóp lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được thần kỳ trở nên đầy đặn, hai cánh tay đưa trong gió càng trở nên trơn bóng săn chắc!
Đúng như đã nói trước đó, thời gian của lão đã đến.
Thời gian của Ninh Khuyết cũng đã đến.
Hắn hoàn toàn minh ngộ Hạo Nhiên kiếm khí mà tiểu sư thúc truyền thụ cho mình, đã có thể nắm giữ cơ thể sau khi được cải tạo, bắt đầu tham lam và mạnh mẽ hấp thụ không ngừng khí tức thiên địa tràn vào phòng, rồi chuyển hóa thành sức mạnh của chính mình — nạp thiên địa nguyên khí vào trong cơ thể, đây chính là đặc trưng rõ ràng nhất và cũng là điều không được thế gian dung thứ nhất của công pháp Ma Tông!
Khí tức thiên địa tươi mới và không bao giờ cạn kiệt đi vào cơ thể, qua niệm lực đóng dấu, rồi vượt qua lối đi giữa tuyết sơn khí hải, hóa thành sức mạnh hùng hậu, qua kinh lạc truyền đến các bộ phận của cơ thể. Cánh tay, cơ bắp, xương cốt, đầu ngón tay thậm chí là tóc của hắn đều bắt đầu run rẩy với tần suất cao, phảng phất như đang reo vui vì sự cường đại!
Bàn chân hạ xuống, một tiếng "rắc" giòn tan, dẫm nát một khúc xương trắng trước mặt.
Lần hạ chân thứ hai, bàn chân đã dẫm nát cả một đống xương trắng lớn.
Ninh Khuyết lướt qua núi xương, đến trước mặt lão tăng.
Hắn dùng hai tay nắm đao, hung hăng đâm thẳng vào ngực lão tăng.
Lưỡi đao vì sức mạnh hùng hậu truyền đến từ chuôi đao mà run rẩy với tốc độ cao, xé rách và chấn động không khí xung quanh, tạo ra những luồng xoáy trắng lờ mờ. Phù ý rực rỡ trên mặt đao lạnh lẽo, còn khủng bố hơn cả tốc độ của chính nó.
Đây là lần đột kích nhanh nhất đời hắn, tựa tia điện.
Đây là lần vung đao mạnh nhất đời hắn, như sấm sét.
Nhát đao mang theo Hạo Nhiên Khí nhanh như điện chớp, căn bản không cho phép chớp mắt, thậm chí không kịp suy nghĩ, đã mãnh liệt tới trước ngực lão tăng. Mũi đao sắc bén đâm vào một đoạn nhỏ, lão tăng mới kịp phản ứng.
Liên Sinh đại sư lúc này đang không ngừng hấp thụ khí tức thiên địa. Đôi má lão đã đầy đặn, cánh tay đã phục hồi, sinh cơ trên người rạng rỡ như đóa sen mới nở, tuy nhiên lão không lường trước được nhát đao đầu tiên của Ninh Khuyết lại đến mức "hạo nhiên vô ngự" (mạnh mẽ không thể ngăn cản) như vậy!
Lúc này lão đã khôi phục được khoảng một phần mười cảnh giới thực lực thời toàn thịnh. Lão từng là Liên Sinh Tam Thập Nhị hóa thân vạn thiên nhìn xuống chúng sinh, dù chỉ khôi phục một phần mười thực lực cũng không phải là nhát đao như vậy có thể giết chết.
Bàn tay quỷ gầy guộc đã trở nên đầy đặn, làn da trắng trẻo mịn màng, giống như hai đóa sen trắng thuần khiết.
Sen trắng nở rộ, từng cánh hoa tung ra, lưỡi đao bị chặn đứng giữa các cánh hoa, không thể tiến thêm một phân nào vào tim lão tăng.
Mà lúc này khí tức thiên địa phá vỡ Phiền Lung vẫn đang cuồn cuộn rót vào cơ thể lão tăng, lão vẫn đang không ngừng mạnh lên.
Ninh Khuyết hừ lạnh một tiếng, tay trái đập mạnh vào phần cuối của chuôi đao.
Tay trái hắn lúc này giống như một cây búa sắt nặng nề.
Phác đao tiến thêm một phân vào ngực lão tăng, đầu lưỡi đao bắt đầu rướm máu.
Lão tăng lãnh đạm liếc nhìn Ninh Khuyết.
Một luồng tinh thần lực mạnh đến mức khủng bố đâm thẳng vào thức hải của hắn.
"Phụt" một tiếng, Ninh Khuyết phun ra một ngụm máu.
Máu tươi chảy xuống chuôi đao.
Tay trái một lần nữa nện xuống chuôi đao.
Hắn nén cơn đau dữ dội, tay trái một lần nữa hóa thành búa sắt đập mạnh vào cuối chuôi đao.
Lưỡi đao tiến thêm một tấc vào sâu trong ngực lão tăng!
----------oOo----------