Chương 430: Chiến hậu ( Một )
Dogtown.
Trên đường phố vào đêm khuya hiện giờ chỉ còn Barghest đang cảnh giới, chuyển ánh mắt tới đường hầm dành cho người đi bộ tràn đầy rác thải, chuông cửa của một phòng khám Cyberware vừa vang lên.
Nam nhân đứng ở cửa giống như một ngọn núi, trầm mặc và đen kịt.
Hắn lại nhấn chuông cửa, bên trong đột nhiên truyền ra giọng nữ chứa đầy tạp âm.
кyhuyen.ⓒom“Chỗ của ta có bán đĩa nhạc sau Unification War, ngươi có muốn không?”
Người đàn ông hỏi.
“Hừ hừ…”
Cánh cửa mở ra.
Reed im lặng chui vào cánh cửa đang hé mở, người đứng bên trong chính là Farida.
“Lâu rồi không gặp, chiến hữu.”
кyhuyen.ⓒom
Farida vẫy tay, đi thẳng về phía máy tính kiểm tra Cyberware có hình chữ nhật đặt ở bên trái.
кyhuyen.ⓒomReed đã quen thuộc với điều này cũng không cảm thấy bị xúc phạm, mà là đi đến ghế phẫu thuật Cyberware, có lẽ do thói quen của đặc công —
Thứ hắn tin tưởng nhất chính là đồng hồ cơ trên tay.
Đã…
5 ngày rồi sao ?
Cô nương trên ghế phẫu thuật không có dấu hiệu tỉnh lại nào, hắn chỉ im lặng nhìn xem, tựa hồ đang suy nghĩ rất nhiều chuyện.
Có quá nhiều thứ khiến Reed không thể hiểu nổi.
Song Bird rốt cuộc đứng về phía ai ? Vì sao nàng lại đưa công lao cho mình ? Đâu mới là Song So Mi thật sự ? Và còn…
Đồ đệ của mình rốt cuộc có sống tốt không.
“Reed, nàng bị thương rất nặng, ta không dám tùy tiện kết nối con chip trên cổ nàng vào mạng, ngươi lại chọc ra một phiền phức lớn cho ta.”
кyhuyen.ⓒom
Farida dường như không có tâm trạng làm việc, ôm chặt hai tay trước ngực, đây là một động tác đề phòng mười phần trong tâm lý học.
Rõ ràng…
Nàng rất bất mãn với cách làm của FIA.
Nhưng nàng nợ Reed một ân tình, bất quá Reed lại không phân biệt nổi giữa công và tư, khiến cuộc sống vốn bình yên của Farida lại nổi sóng…
Tình hình không mấy lạc quan, mình như thể đứng ngay sát bên bờ vực của một cơn bão, chỉ cần hơi sơ sẩy một chút liền sẽ bị nghiền nát triệt để, chỉ cách Địa Ngục một bước.
Ai mà không biết NUSA và các công ty lớn đã đánh ra một trận thua ngoạn mục đâu ?
Corporate War trên phương diện internet kết thúc sau Unification War, kết quả lại là một bên duy nhất chiến thắng…
Farida cảm thấy nơi đây rất không an toàn, vì thế nàng thường xuyên nghĩ cách trốn thoát ngay dưới tầm mắt của Hansen.
“Tận trung vì nước, chẳng phải là điều chúng ta nên làm sao ?”
Farida lại nghe thấy câu trả lời khiến người ta tức giận từ miệng Reed.
Phương thức tự bảo vệ bản thân của nàng chính là không nghe quá nhiều bí mật, nhưng lấy tình trạng hiện tại của Reed cộng thêm những lời đồn đại ở Night City… Rosalind · Myers chắc chắn đang ở Dogtown, giờ trong đầu Reed chỉ nghĩ đến việc đợi tên lính đánh thuê này tỉnh lại, xem có thể kéo dài mạng sống cho vị tổng thống ngu xuẩn kia không.
“Tốt a, ta không nên can thiệp vào chuyện của ngươi, nhưng có một điều… Ta không còn là người của Militech và NUSA nữa, đây là lần cuối cùng, Reed.”
“Ta chỉ có thể giữ nàng thêm một ngày.”
“Vài ngày nữa Barghest sẽ đến khám sức khỏe, ngươi nghĩ ta có thể giấu được một cô nương…. đáng yêu lắp đầy Cyberware cấp bậc công ty như vậy sao ?”
Reed chống tay, dường như đang cầu xin.
“Đây là một người rất quan trọng, nàng là người hiểu rõ tình hình nhất trong số kẻ thù của chúng ta, mặc dù từ hiện tại xem ra có vẻ là đồng bạn, còn lập được công… lao, ách không, bên kia yêu cầu ta giúp nàng sống sót, có tác dụng lớn.”
Farida luôn không hiểu vì sao Reed lại cam tâm tình nguyện bị lợi dụng.
Thứ quan trọng nhất trên người cô gái này tuyệt đối không phải là mấy món Cyberware vượt qua giới hạn đủ để dẫn tới Cyberpsychosis, ngược lại chính con chip này đã đóng vai trò then chốt, ngoài miệng nói là giúp nàng sống sót không bằng nói là giữ cho con chip sinh học bảo trì hoạt tính.
Reed kéo một cái ghế tới, “Ta không làm phiền ngươi nữa, chỉ một ngày thôi, ta sẽ tự liên hệ bác sĩ xem có cách nào giúp nàng không.”
Farida thở dài một cách bất đắc dĩ.
“Reed…”
Reed im lặng không nói, vì vậy Farida cũng không hỏi thêm, không ai biết suy nghĩ chính xác của Reed.
Kẻ thuộc FIA suýt chết dưới tay Solo mạnh nhất của Dreamer, rõ ràng đã mất đi mục tiêu đáng tự hào nhất.
Khi Farida cúi đầu làm việc của mình, Reed lấy ra một con chip từ áo khoác da cũ kỹ có màu đỏ sẫm.
【 Kế hoạch Lồng Chim thất bại 】
【 Qua kiểm tra, Neural Matrix cố định đã mất hiệu lực, bộ phận chuyển hoá thành chương trình của mục tiêu ‘Song Bird’ đã thoát khốn và thay đổi quyền hạn 】
【 Chuyên gia tình báo trưởng của FIA, Song So Mi, trạng thái hiện tại: tử trận 】
【 Thông tin sinh trắc học và lịch sử truy cập mạng… 】
Hai chữ tử trận.
Reed cứ ngỡ mình thấy đủ nhiều, tâm trí đủ chết lặng, nhưng hắn vẫn chưa hồi phục lại được.
Không có ai biết vì sao hắn lại kiên trì vì Song So Mi, nhưng thực ra trong lòng hắn là hiểu rõ nhất.
Cô nương từng gây ra chuyện lớn ở Canada, bị Reed trẻ hơn một chút uy hiếp gia nhập vào FIA bằng bản án hình sự… Hắn trơ mắt nhìn cơ thể của nàng dần dần bị bao phủ bởi sắt thép lạnh lẽo và vật liệu mới, dù Song Bird chưa bao giờ hận mình, nhưng Reed hận… Hắn thực sự cảm thấy kinh tởm trước lối làm việc hai mặt trong vô thức của bản thân.
Hắn tin tưởng vững chắc mình phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về tình trạng hiện tại của Song So Mi.
Myers rõ ràng là một kẻ thất hứa, nhưng Reed muốn Song So Mi sống sót mà rút lui, nàng đã chuộc lại tội lỗi của mình, cũng nên có cuộc sống của riêng mình.
Nhưng nói những điều này là không có ý nghĩa gì nữa.
Reed hỏi thăm từ nhiều nguồn khác nhau, cuối cùng mua tới một ít đồ từ chợ đen khu mạng Nhật Bản.
Nội dung rất đơn giản, một chuỗi dữ liệu, bản ghi chép truy cập tới Black Wall trước khi nó bị phá vỡ một lỗ hổng.
Mặc dù sau đó liền bị chương trình vá lỗi ghi đè lên, nhưng bản ghi chép lượt truy cập vẫn bị tên Netrunner tự tìm đường chết kia truyền ra ngoài…
【Song Bird】
Chỉ riêng danh hiệu này, Reed liền biết Song So Mi vẫn còn treo ở trên mạng.
Phải biết rằng Washington cũng chưa đơn phương tuyên bố thể xác của Song So Mi rơi vào tử vong, bọn hắn phán đoán rằng tình trạng của Song So Mi giống hệt như những gì xảy ra với Thần linh cõi mạng “Bartmoss” trước khi hắn chết, ý thức vẫn còn trên mạng, nhưng cơ thể bởi vì có hệ thống sinh mệnh bảo vệ nên não bộ vẫn bình thường.
Cho nên về cách nói ý thức chính của Song Bird đã bị chôn vùi từ phía FIA, Reed không tin, cũng không dám tin.
Cô nương trước mặt là loại người chứa đầy phong cách Cyber.
Reed từng làm bảo vệ ở quán bar Night City, hắn thấy quá nhiều “cô gái hư” như thế, trên người lắp đặt Cyberware rẻ tiền và tầm thường, nghề nghiệp chủ yếu là Doll hoặc thành viên bang phái.
Chỉ là hai cánh tay của thiếu nữ lại trông quá mức đáng sợ, tỷ lệ máy móc hoàn hảo và phù hợp với vóc dáng nhỏ nhắn của nàng, lực đấm có thể sánh ngang với xe cẩu đang hoạt động hết tốc lực, hơn nữa cột sống lại là Sandevistan cấp bậc quân sự ——
“Súc sinh.”
Reed đang mắng tên khốn suýt giết chết mình.
Theo hắn thấy, Lin chính là loại người không từ thủ đoạn, vậy mà để cô nương có thân hình nhỏ bé như này đi gánh vác Cyberware nặng nề đến thế…
Điều này khiến hắn nhớ đến mối quan hệ giữa mình và Song So Mi.
Reed điều tra rất nhiều thứ, Japantown, Santo Domingo… Dường như thiếu nữ này còn là người yêu của Lin.
Trước mắt có một tình huống rất bất đắc dĩ là: Reed biết cách hoàn thành nhiệm vụ của đặc công với hiệu suất cao, nhưng hắn lại không hiểu gì về kỹ thuật, Myers rất quan tâm tới con chip trên cổ cô nương này, dù cho nàng che giấu trước mặt Reed…
Rebecca chính là Song So Mi tiếp theo.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện liền khiến Reed không thể kiềm chế được lương tâm đang bị dày vò của mình, loại dày vò này để hắn sắp không thể chịu đựng nổi nữa.
Dogtown giờ đây là một thành phố bị cô lập đúng nghĩa.
Hắn suy nghĩ cẩn thận về cuộc đối thoại với Myers, muốn tìm ra cách giải quyết.
“Reed, chuyện đến nước này thì không thể cứu vãn được, Song đáng lẽ có thể lựa chọn ––– Ta biết ngươi không tin tưởng ta ở rất nhiều chuyện, nhưng ta đã ra lệnh cứu chữa sau cùng cho lồng chim rồi.”
“Ngươi có biết cô nương đang nằm trong phòng khám đó đại biểu cho điều gì không ? Con chip trên cổ nàng là chìa khóa để con người hồi sinh, NUSA cần kỹ thuật này.”
“Mang nàng về Washington, Militech cầm tới Chip, mạng sống của nàng có thể được cứu về, Song So Mi hoàn toàn có thể dùng nó để ghi đè lên ý thức của mình và định vị một cơ thể mới…”
“Có con Chip này, chúng ta liền không cần chiến sĩ trung thành như Song So Mi phải hy sinh tính mạng, chúng ta có thể chế tạo vũ khí bảo vệ NUSA, mọi thứ vừa vặn, cớ sao sao lại không làm a ?”
Thực ra Reed muốn mắng Myers là con đĩ nói dối không chớp mắt, nhưng không được…
Hắn không phân biệt rõ có bao nhiêu là thật, bao nhiêu là giả trong những lời này, chỉ có thể tự mình đi kiểm chứng, nhưng sự thật lại dội cho hắn một gáo nước lạnh.
Sở dĩ Arasaka Hanako, người thua cuộc trong vòng xoáy quyền lực của Arasaka, có thể không bị ESA và Highrider nuốt chửng trên vũ trụ, tất cả là nhờ con chip này.
Con chip này chính là một năng lực mà con người hằng mong muốn.
Bất tử.
Suy nghĩ của Reed đơn giản đến cực điểm, hắn chỉ biết người sống, còn cái gọi là linh hồn liền không nằm trong phạm vi cân nhắc của hắn.
Có lẽ cô nương trước mặt không tỉnh lại mới là kết cục tốt nhất?
Reed mệt mỏi.
Hắn thậm chí còn không thể bảo trì sự tức giận, thậm chí còn tự hỏi bản thân nhiều lần vì sao không tự sát sau khi Lin giải quyết rắc rối.
Trên thực tế.
Ngươi càng sợ một số chuyện xảy ra, nó lại càng dễ dàng tiến đến.
Farida ở đằng xa liếc nhìn qua thiết bị, Reed ở bên kia chỉ ngây người nhìn cô nương ngồi dậy từ ghế như vừa tỉnh ngủ.
Bốn mắt nhìn nhau, ngay sau đó là —
Một tiếng vang dữ dội.
May mắn thay, Farida sớm sửa đổi chương trình cửa sau trên Cyberware của cô gái này từ trước, khiến nàng không thể khởi động Sandevistan một cách suôn sẻ, Reed dễ dàng tránh né đòn tấn công của thiếu nữ.
Reed nắm chặt cổ tay cô nương, chỉ cau mày một cách âm trầm.
“Này… bình tĩnh.”
Cô nương trông có vẻ rất tức giận, lồng ngực phập phồng không ngừng, “Ngươi chính là Reed!”
“Ta đã theo dõi ngươi!”
Đặc công NUSA vốn đang định tra hỏi đột nhiên không biết nói gì nữa, mặc dù hắn biết có người theo dõi khi mình và Song Bird hành động, nhưng không ngờ cô gái này lại tự nói ra.
“Ta biết, nhưng tình hình hiện tại không phải lúc để ngươi gây rối, còn nhớ chuyện gì xảy ra trước đó không ? Barghest đang tìm kiếm các ngươi khắp nơi ——”
“Làm ra động tĩnh lớn không phải chỉ có mỗi ngươi bị bắt, mà là người ngươi đưa ra cũng sẽ gặp nạn, ngươi muốn xem Night City biến thành cái gì ? Còn muốn đánh nhau sao?”
Rebecca nhìn xung quanh một lúc lâu như thú non cảnh giác, sau đó mới lẩm bẩm một cách bất mãn: “Thả ta ra!”
Lần gặp mặt đầu tiên của hai người tựa hồ không mấy suôn sẻ.
Farida rất đau đầu, nàng bây giờ chỉ muốn Reed nhanh chóng biến đi nếu không có việc gì khác.
“OK, nếu muốn đánh nhau thì bên ngoài có rất nhiều người cổ vũ cho các ngươi, nhưng bây giờ ta phải tháo Cyberware của ngươi ra, chỗ này không giữ người qua đêm.”
Reed bất đắc dĩ nói: “Farida…”
Rebecca nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm Reed, Farida bước tới, ánh mắt hơi né tránh nhìn Cyberware đáng sợ trên người cô gái này vài lần.
Thật lòng mà nói, kẻ đã hồi phục như nàng nếu muốn đấm mình một cú ở khoảng cách này, e rằng đầu cũng không còn sót lại chút gì cả.
Có lẽ Rebecca không hề phản đối việc Ripperdoc đến gần, ngược lại nàng còn thoải mái vén hai bím tóc lên cho bác sĩ đọc dữ liệu trong khe cắm của mình.
Farida nhún vai, ra tay rất nhanh, kèm theo kết cấu ở Cyberware trên cánh tay vang động, cỗ máy chiến đấu hình người này liền trở lại trạng thái bình thường.
Bầu không khí dần trở nên vi diệu.
Farida nhìn hai người rồi từ từ lùi lại sau, đánh nhau cũng được, dù sao thì nàng cũng không muốn ở lại đây nữa.
Hai người cứ thế mà trừng mắt nhìn nhau suốt 1-2 phút —
“Khụ khụ khụ!”
Ngay khi Rebecca không nhịn được muốn đánh tên từng gây không ít rắc rối cho Lin một trận, nàng đột nhiên ho khan dữ dội.
Reed cũng không nghĩ tới cô gái này ở giây trước còn hoạt bát như thế, mà giây sau liền không thở nổi, hắn tưởng là Farida làm gì tới Syn-Lung của nàng.
Bàn tay Rebecca bởi vì có màu đen tuyền nên nàng không nhìn thấy máu dính trên đó, chỉ cảm thấy khoang miệng và cổ họng tràn đầy mùi tanh ngọt như gỉ sắt, thông tin trục trặc ở Relic nhanh chóng hiện ra…
Bất quá giống như nhà khoa học ở Honshu và Arasaka từng nói.
Nếu Relic không bị lỗi, ý thức của nàng sớm đã bị Johnny Silverhand bao trùm từ lâu rồi.
Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến…
Kèm theo tiếng xào xạc, Johnny cà lơ phất phơ mặc áo chống đạn liền dựa vào ghế phẫu thuật.
“Chào mừng trở lại, thế giới mới tươi đẹp.”
Rất kỳ quái là dù cho Johnny ký sinh trong Chip và tạo thành phòng ngự phối hợp trên ý thức với Rebecca, nhưng Johnny sẽ không vì Rebecca hôn mê mà thiếu đi khả năng thu thập thông tin, xem ra hắn sớm đã biết chuyện gì xảy ra ở Night City.
“Cứ tưởng ngươi chết đâu, Johnny.”
Rebecca thầm chửi con cô hồn dã quỷ không ngừng đi theo mình suốt hai năm này một trận trong lòng.
Đương nhiên, ít nhất trong môi trường khủng hoảng như giờ, nàng cuối cùng gặp được một người mà mình còn coi là quen thuộc… Mặc dù mục đích của mình là mời Johnny ra khỏi cơ thể, nhưng điều này không ngăn cản bọn hắn là bạn cũ.
“Hừ hừ, ta đoán xem thế nào, con đường của công ty không đi được nên liền tìm đến lũ không phải người của NUSA rồi sao ?”
Johnny đẩy kính râm, phát ra tiếng tặc lưỡi đầy mỉa mai, đây coi như là thao tác trào phúng thường xuyên của hắn tới Rebecca, Rebecca biết tên này cố tình làm mình thấy ghê tởm, xem như kẻ có thể đọc đến ý thức, hắn sao lại không biết chuyện giữa mình và Lin ?
Đương nhiên một phần là do Johnny cũng không tin Dreamer lắm.
“Theo ta thấy, nếu đó là chuyện mà lũ Corpo ngu ngốc không giải quyết nổi, vậy ngươi cũng đừng mong mấy con lợn chính khách có thể giải quyết được.”
Johnny chùng người xuống hai tay đặt lên đầu gối quan sát Reed đang gắng gượng, “Chậc chậc, nhìn vẻ mặt quyết tuyệt như ‘ta sẽ hiến dâng mạng sống vì thể chế’ này xem, ngươi thực sự muốn dây dưa với loại người như hắn sao ? Cảm giác hệt như một thằng ngu trung thành trong khuôn mẫu tiêu chuẩn.”
Rebecca vốn liền đau đầu.
Mình vừa tỉnh dậy liền có một người bạn cũ quen thuộc bên cạnh, thì cũng có thể giúp tâm trí bình tĩnh hơn chút…
Nhưng Johnny cũng quá lắm lời a.
Johnny nói chuyện cợt nhả chẳng bao giờ nghiêm túc, đôi khi Rebecca để không tin một chữ nào cả.
“Bất quá bây giờ ngươi xem như là người nổi tiếng ở Night City a, dù cho phía sau có Corpo đứng ra đẩy tay, nhưng nói sao đi nữa thì ân nhân cứu mạng của Tổng thống NUSA vẫn có thể hưởng thụ rất nhiều thứ chứ? Chuyện của chúng ta có cách giải quyết rồi sao ?”
Chủ đề đến đây Rebecca nhận thấy có gì đó không đúng lắm, Johnny thường ngày hoặc là im lặng không nói đến hoặc là chọn cách lờ đi với chuyện này, nhưng hiện tại lại trả lời trực tiếp.
“A ? Ta nằm ở chỗ Ripperdoc một lúc thôi mà ngươi liền thay đổi tính tình sao ?”
Rebecca hất vết máu trên tay đi, Johnny lại nói một cách nghiêm túc: “Ta cảm giác ý thức của ngươi và ta bây giờ càng ngày càng phiền phức, cơ thể của ngươi không phải cũng đang làm ra cảnh báo sao ? Nhìn xem, chúng ta giống như lũ lụt tích tụ trong mùa mưa, bây giờ đã đến ngưỡng tới hạn ——”
“Tốc độ sụp đổ nhanh hơn bất cứ lúc nào.”
Khi đối phương thẳng thắn, Rebecca lại không biết làm thế nào, chỉ khẽ hừ một tiếng.
“Nói thật, nếu ta là ngươi bây giờ thì liền cầm lấy đồ của mình và đưa con mụ Tổng thống NUSA chết tiệt kia đi, tống tiền không phải tốt hơn làm chó như bây giờ sao ?”
“Câm miệng đi Johnny!”
Lửa giận trong bụng Rebecca bốc lên ngùn ngụt sau khi nghe thấy Johnny lại bắt đầu đưa ra ý tưởng vớ vẩn, nàng không kìm được mà chửi bới ra miệng, đương nhiên đây cũng không phải do nàng không cẩn thận, mà là khi ý thức hòa quyện đến giai đoạn sau cùng, Rebecca sẽ xuất hiện triệu chứng nói năng không kiểm soát như vậy.
Trên thực tế, điều này liền đại biểu cho bệnh tình đang trở nên tồi tệ hơn.
“Rebecca ?”
Rõ ràng câu nói này của Rebecca khiến Reed vốn đang im lặng cũng có chút sợ hãi, nghe Farida nói bên trong Chip có thể ẩn chứa một loại chương trình, trên mạng đồn ầm ĩ lên đó là Digital Soul, tức là tương đương với một nhân cách độc lập.
Biểu hiện của trước mắt Rebecca cho thấy nàng đang giao tiếp với thứ đó, Reed có chút sởn gai ốc mà nhìn xung quanh.
“Ngươi vừa nói ra khỏi miệng.”
Rebecca quay đầu đi sau khi thấy cảm giác khó chịu tan biến rất nhiều.
Trong túi nàng luôn có thuốc của Misty, một loại để kiềm chế ý thức phản công ngày càng mạnh mẽ của Johnny, còn lại là để Johnny kiểm soát cơ thể thay mình.
Mặc dù luôn tưởng tượng rằng mình sẽ không bao giờ cần dùng những loại thuốc này, nhưng di chứng ngày càng mạnh và ký ức của Johnny thỉnh thoảng ùa vào tâm trí, khiến Rebecca không thể không cân nhắc khi nào nên sử dụng chúng nó.
Chuyện cho tới bây giờ, Reed cũng không thể nói gì thêm, đầu óc hắn rất rối bời, đầu tiên phải sắp xếp phương án đưa Myers và Rebecca ra khỏi Night City, vì thế hắn có lẽ cần phải thuê người để thăm dò và dọn dẹp trước tuyến đường di chuyển.
Đồng thời hắn còn đặc biệt nhìn qua con Chip trên cổ thiếu nữ.
“Nếu muốn sống thì đi theo ta.”
Reed không còn gì tốt để nói với cô nương tràn đầy thù địch này, hắn cười nhẹ nhàng xin lỗi Farida, rồi quay đầu đi theo Rebecca ra ngoài.
Thẳng đến vài phút sau khi hai người đi ra khỏi cửa, Farida mới thở phào nhẹ nhõm, phòng khám tựa hồ rất yên tĩnh.
Không bao lâu liền có tiếng bước chân.
Trong mắt người đàn ông có sự lo lắng, trên mặt là dáng vẻ của một con nghiện thường thấy trong Night City, nhìn như sắp đổ sập theo gió…
Farida ho một tiếng.
Nam nhân quay ánh mắt về phía Farida, “Thật sự làm phiền ngươi.”
Farida ngẩng đầu nhìn kỹ nam nhân mà mình biết rõ diện mạo gốc là thế nào, “Ta đã làm theo chuyện ngươi nói.”
Người đàn ông nở nụ cười hiền hòa, “Vội vàng tìm đến ngươi, còn chưa kịp chào hỏi tử tế.”
Farida ngược lại rất thực tế, chỉ gượng ép nở một nụ cười khách sáo, “Một đống công ty còn không thể chế ngự ngươi, chẳng lẽ ta sẽ dựa vào đặc công lang thang của NUSA và Tổng thống NUSA còn chưa biết có thể tiếp tục nắm quyền hay không ?”
“Mặt khác, ta biết mạng sống của mình đáng giá bao nhiêu tiền.”
Lin thở dài.
Người như Farida chính là loại biết rõ rất nhiều chuyện nhưng lại chọn cách im lặng.
Hắn dò hỏi: “Ngươi biết, bác sĩ ở Night City mà bọn hắn có khả năng tìm đến nhất chính là ngươi, tuyệt đối không phải mạo phạm —”
Farida xua tay, “Ta biết ngươi muốn hỏi gì, tình trạng cơ thể của cô nương kia hiện tại không tính là tốt lắm, ta không xem hiểu cách hoạt động của con Chip đó, nhưng cơ thể giống như mắc phải khối u ác tính… Ổ bệnh ngay tại con Chip sinh học ở não.”
Lâm Dược gật đầu.
“Nó sẽ biến não thành vỏ rỗng, cuối cùng nhân cách trong chip sẽ chiếm lấy thể xác của Rebecca mà sống tiếp.”
Farida xem như là một nhóm người đầu tiên mà Lâm Dược quen biết trong thành phố này, Farida nghe lời giải thích liền vội vàng xua tay, lại làm ra dáng vẻ đà điểu, “Đừng nói với ta, ta nghe hết thì sẽ có vấn đề.”
Lâm Dược cười khổ.
“Mặc dù lời hứa này nghe qua rất không đáng tin, nhưng Farida, ngươi cứ đưa ra yêu cầu đi.”
“Ít nhất ta có thể tùy ý đưa ngươi đi ra Dogtown.”
Farida nghe thấy lời này liền đứng dậy trong ánh mắt ngạc nhiên của Lâm Dược, động tác đột ngột khiến hắn giật nảy cả mình —
“Ngươi…”
Farida nhún vai, giang tay ra, “Đi thôi.”
Lâm Dược không khỏi có chút xấu hổ, phong cách hành sự của Farida vẫn quả quyết như vậy.
“Những thứ này…”
Farida không thèm nhìn lấy một cái.
“Không cần nữa.”
Lâm Dược nhìn mấy món thiết bị có giá trị không nhỏ này, cảm thấy khâm phục trước quyết tâm vì tự do mà không cần gì cả của Farida, nhưng tất nhiên Farida giúp đỡ mình rất nhiều, Emma tự nhiên sẽ không bạc đãi đối phương.
Farida lên xe ở ven đường Dogtown.
Nàng rất tò mò Lâm Dược sẽ đưa mình ra ngoài bằng cách nào, cứ thế mà ung dung lái ra sao ? Rõ ràng điều đó là không thể…
Chẳng qua khi chiếc xe rẽ qua một góc phố rồi đi thẳng về phía cổng chính của Dogtown có ụ pháo máy, Farida rõ ràng có chút hoảng sợ, “Chết tiệt ngươi định làm gì ?”
Farida là người bị Thượng Tá Dogtown ra lệnh cấm chỉ rời khỏi Dogtown, nếu Barghest nhìn thấy khuôn mặt của nàng rời khỏi từ cổng chính… Nàng cũng không biết thế cục đến lúc đó sẽ diễn biến ra sao.
Nhưng mà người đàn ông có vẻ vững vàng như ngọn núi này lại nói bằng giọng điệu bình thản: “Đừng căng thẳng Farida, ta tự nhiên có lý do để đưa ngươi ra như vậy.”
Cử chỉ và hành động đều cực kỳ tự nhiên, tay đặt trên cửa sổ xe rồi vứt đầu lọc thuốc lá đã hút xong, kính chắn gió nâng lên là để tránh cho binh sĩ Dogtown nhìn thấy diện mạo của Farida bằng mắt thường.
Farida nắm chặt tay vịn của ghế lái phụ, cả người như ngồi trên đống lửa, không ngừng ngả về phía sau.
Lâm Dược chỉ khẽ cười một tiếng, cánh cửa phía trước ầm ầm mở ra, bên trong đều là những đường đỏ dày đặc, tựa như Monowire đoạt mạng.
Những tia sáng này sẽ rà quét toàn bộ Cyberware của người ngồi bên trong, Lâm Dược từ từ khống chế chân ga rồi dừng lại trên đường đỏ, Optic của cả hai đồng thời sáng lên chữ đang quét —
Nếu không có gì bất ngờ, danh tính của họ sẽ bị phát hiện trong giây tiếp theo, người bên trong cùng với cả chiếc xe sẽ bị giữ lại.
Farida dốc hết sức nhìn tới Barghest võ trang đầy đủ đứng phía trên, đôi mắt dưới mặt nạ của chúng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, nàng không khỏi nuốt nước bọt một cái.
Trong lúc hoảng loạn, Farida không hề nhận ra ánh sáng dữ liệu đang cuồn cuộn trong đồng tử của Lin nheo mắt nhìn về phía trước, hiện giờ ở toàn bộ khu mạng của Night City, dù đó là thông tin hay lưu lượng, Lâm Dược đều có thể thao túng theo ý mình muốn.
Bức tường dữ liệu mà Dogtown tự cho là được xây dựng bởi Netrunner chuyên nghiệp, về cơ bản chỉ là một tờ giấy có thể bị chọc thủng dễ dàng ở trong mắt Lâm Dược.
Bất quá Lâm Dược có thể qua mặt nó một cách hoàn hảo, rất nhiều khi chính là dựa vào phương pháp này, hắn liền thuận lợi biến Dogtown thành "cái kén thông tin" của riêng mình, khiến chúng hoàn toàn mù tịt trước sự thật.
Trên thông tin quét hình thì đây là hai công dân “gương mẫu” của Night City với danh sách tiền án tiền sự dài dằng dặc ——
“Mẹ nó sao còn chưa lái đi ?! Chờ ở đây ăn cơm sao ? Fuck.”
Tiếng mắng chửi không khách khí của Barghest truyền đến, tấm chắn phía trước xe hạ xuống, Lâm Dược nhẹ nhàng đạp ga đi lái thẳng về Pacifica.
Sau khi rời đi lồng giam, Farida nhìn xem thành phố vẫn còn bốc khói đen khắp nơi, cảnh tượng này liền giống như thời kỳ Unification War ở mười mấy năm trước.
“Xây dựng lại sau tai nạn là điều rất phiền phức, may mắn thay chúng ta đã tìm thấy kẻ chủ mưu phía sau.”
“Farida, cảm ơn ngươi cho ta khoản thù lao hậu hĩnh đầu tiên ở Night City, giúp ta có thể nắm bắt rất nhiều cơ hội thoáng cái là qua bằng món Cyberware này…”
Lâm Dược lẩm bẩm.
Farida quay đầu nhìn về trạm kiểm soát Dogtown không có phản ứng gì, nàng biết người đàn ông trước mặt đã là một trong những người đặt ra quy tắc cho thành phố.
Cho nên điều Farida sợ hãi nhất bây giờ không phải là tự do, cũng không phải nóng lòng hy vọng Lâm Dược sẽ bồi thường đủ cho mình, ngược lại nàng phải cân nhắc xem liệu mình có bị xử tử vì biết quá nhiều bí mật hay không.
Ô tô nhanh chóng chạy đến Vista Del Rey.
Khi thấy phía trước xuất hiện rất nhiều xe và binh lính của công ty, Farida có chút sợ hãi nhìn nam nhân ốm yếu bên cạnh.
Nàng rất sợ câu tiếp theo của hắn sẽ là:
“Ta rất biết ơn ngươi, nhưng ngươi phải chết.”
Rất đáng tiếc là Lâm Dược không làm vậy, ngược lại sau khi hắn xuống xe, binh lính cũng mở cửa xe ra giúp Farida.
Đằng trước là một nữ nhân cao ráo với dung mạo xuất chúng, nàng có rất ít dấu vết cải tạo Cyberware trên người, Farida biết tên đối phương, Nữ hoàng của toàn bộ Pacifica, Fixer có mánh khóe thông thiên, người kiểm soát tại mặt nổi của Dreamer.
Nàng bây giờ tính là có quyền thế ngút trời ở trong Night City.
Dưới mệnh lệnh của Emma, quân đội công ty liền phát động tấn công vào Heywood trong khi internet của thành phố sụp đổ, cho nên bản đồ thương nghiệp của họ lại mở rộng thêm một chút.
“kyhuyen.coma.”
Người phụ nữ đưa tay ra, trên mặt là biểu cảm của người có giáo dưỡng tốt đẹp.
“Cảm ơn sự giúp đỡ của ngài.”
Farida bất ngờ khi thấy đối phương không hề có hành vi tra khảo nào, mà chỉ chào hỏi một cách lịch sự.
Lâm Dược xua tay, “Để Farida nữ sĩ rời đi sớm a, phía Hansen đang theo dõi chặt chẽ, vì vậy…”
Emma nở nụ cười xin lỗi, “Xin lỗi, hãy dùng chiếc xe bay này a, sẽ có người đến đón ngài ở biên giới Night City.”
Farida bán tín bán nghi bước lên xe bay, Lâm Dược vẫy tay như đang cổ vũ nàng.
Rất nhiều lần Emma đều làm ra vài động tác nhỏ, nhưng Lâm Dược ở bên cạnh vẫn kiềm chế lại xúc động muốn giải quyết hậu họa của nàng.
Ngay trước khi Farida lên xe —
“Có một chuyện.”
“Reed.”
……
……