Chương 431: Chiến hậu ( Hai )
“Thư giãn đi, Farida.”
Trạng thái của nữ nhân trông như con thỏ đang kinh hãi, dù Lâm Dược dặn Emma không cần làm rùm beng như vậy, nhưng để đề phòng, nàng vẫn dẫn theo người tới.
Chỉ là không nghĩ tới Farida chỉ đơn thuần là một vị Ripperdoc mà thôi, dù là bác sĩ chiến trường, nhưng trên người nàng cũng không có Cyberware chiến đấu nào quá mức.
Lâm Dược đưa tay ngang ra vỗ về, nếm thử để đối phương không cần quá căng thẳng ––
ḱyhuyen.ⓒom“Ta phải nói cho ngươi biết một vài điều.”
“Reed mua một số thông tin từ Nhật Bản, hắn vẫn đang điều tra Netrunner trên mạng, không biết điều này có hữu ích với ngươi không ––– nhưng ta biết ngươi là một người biết giữ lời hứa.”
Farida nói xong những lời này thì biểu cảm của nàng liền nhẹ nhõm hơn nhiều.
Làm thiên sứ áo trắng trong vương quốc tội ác của Hansen có lẽ là ngày tháng thoải mái nhất trong cuộc đời Farida, dĩ nhiên, sự xuất hiện của Lin cũng khiến nàng trong lúc vô tình tận hưởng thêm một khoảng thời gian yên bình ở Dogtown.
Chỉ là nàng không chắc chắn lắm.
Không biết liệu kẻ trước mặt có thật lòng muốn thả mình đi hay không.
ḱyhuyen.ⓒom
Thật ra Farida cũng nhìn thấy hết thảy cảnh tượng dọc đường đi: Dù chiến tranh trên mạng và cuộc xung đột vũ trang của Barghest ở Dogtown khiến nơi đây dường như sắp sụp đổ, nhưng rất nhiều cỗ máy cỡ lớn từ Neo-Soviet đang tiến hành sửa chữa và xây dựng. Trong một khoảnh khắc nào đó, cảnh tượng ở Pacifica liền để nàng cảm thấy hơi ngơ ngác, đến mức nàng không dám chắc liệu đây có phải là Night City mà mình quen thuộc hay không.
ḱyhuyen.ⓒom“Dĩ nhiên, hắn luôn giữ lời hứa.”
Emma xua tay, đội ngũ an ninh của Dreamer liền lùi ra sau một đoạn.
“Cảm ơn ngươi đã chăm sóc Rebecca.”
Emma vén mái tóc ra sau tai, người cao hơn Farida nửa cái đầu như nàng cũng cúi xuống thì thầm vào tai đối phương một câu, “Cũng cảm ơn ngươi hỗ trợ cung cấp thông tin.”
“Tin tưởng ta, hắn tới đây chỉ là vì tiễn ngươi rời đi.”
Đến nước này, Farida không muốn thì cũng phải tin, dù sao lấy cái mạng quèn của nàng, Dreamer hoàn toàn có thể xử lý luôn ở Dogtown.
Gật đầu lên xe, Farida không còn luyến tiếc gì nữa.
Cùng với động cơ của xe bay phát ra âm vang rồi cuốn lên lớp bụi đất phía dưới, Emma lùi lại một bước, dùng tay che trán như thể đang suy tư.
“Vì sao…”
ḱyhuyen.ⓒom
Emma vừa định hỏi Lâm Dược một chuyện, đã thấy nam nhân đang tung hứng một con Chip trong tay, trên mặt là nụ cười đắc ý như trẻ con.
Biểu cảm của nữ nhân lập tức trở nên vừa tức giận vừa bất đắc dĩ, “Lấy được rồi?”
Lâm Dược nhún vai, “Farida tự nguyện đưa cho ta, thật ra là do lão già ở Honshu muốn có thứ này, nhưng ta cảm thấy đi ép buộc một người từng giúp đỡ mình chỉ vì kỹ thuật Cyberware… luôn cảm thấy không đúng cho lắm.”
“Emma, ta nhớ tới ta từng nói ––– Lúc đó vì lý do tự bảo vệ bản thân, ta đã lừa Farida tiến hành phẫu thuật trước.”
“Không có bộ Faceplate này, e rằng ta liền chết mười mấy lần ở Night City rồi !”
Emma che miệng cười không ngừng.
“Lại nói những chuyện không đâu, tốt a… Như thế nào ? Ta đang nói Rebecca, ngươi hẳn là gặp nàng ấy từ đằng xa rồi chứ ?”
Lâm Dược gật đầu, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Mặc dù ta có thể kết nối luôn với Rebecca bằng cách xâm nhập tức thời qua internet, nhưng để cho an toàn, vẫn phải để đặc công từ NUSA như Reed thao tác a, ta nghĩ Rebecca cũng rất thông minh, chắc chắn sẽ làm giao dịch với Myers.”
“Nhưng cơ thể nàng bây giờ rất tệ, giống như báo cáo của Arasaka ––– Relic bị áp chế suốt 3 năm, một khi bắt đầu bùng phát thì chỉ còn chưa đầy 1 năm, đây còn là điều kiện lý tưởng nhất khi có rất nhiều kỹ thuật y tế tới hỗ trợ và bảo dưỡng.”
Emma biết khi giọng nói của Lâm Dược càng bình tĩnh, điều đó càng cho thấy hắn không muốn thua.
“Con chip đó, ngươi xác định Myers sẽ không có ý định gì với nó sao ?”
Emma thở dài.
Lâm Dược trả lời một cách thản nhiên: “Myers đương nhiên sẽ quan tâm đến con Chip, hơn nữa sẽ dùng mọi cách để nắm giữ nó vào trong tay NUSA và Militech.”
“Bất quá Militech hiện tại còn phải tốn rất nhiều thời gian để hiểu rõ về Relic, nhưng chúng ta lại không cần nhiều thời gian như thế; nếu nàng trả lại cho ta một Rebecca khỏe mạnh, vậy đưa Relic cho Militech thì có sao đâu ?”
Khi đứng trước con người và cái gọi là lợi ích, tiểu tử trẻ tuổi trước mắt tựa hồ chưa bao giờ cảm thấy do dự, đây cũng là điểm hấp dẫn Emma nhất.
Con người sở dĩ giống con người, tình cảm chiếm đại bộ phận yếu tố, nhưng chủ yếu nhất là lựa chọn xuất phát từ nhân tính.
“Liền không nghĩ rằng chính trị gia NUSA kia sẽ lừa gạt Rebecca sao ?”
“Ta không tin một con đĩ nói dối như cuội lại còn làm chính khách như nàng sẽ cho Rebecca một cơ thể khỏe mạnh sau khi lấy được Relic…”
Một hồi im lặng.
Lâm Dược nhún vai, “Vậy cứ để Myers cầu nguyện rằng những kẻ dưới tay mình có thể trung thành hơn cả tay sai của Saburo đi.”
Emma mỉm cười dịu dàng, lời nói ra lại là những điều mà hầu hết các lãnh đạo công ty không dám nói.
“Ta thấy vị tổng thống NUSA kia cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa.”
“Lên xe a, tối nay có hoạt động khác, đợi lên xe rồi ta nói một thể.”
Lâm Dược quay đầu nhìn chiếc xe của mình, nói thật, hắn thà tự lái xe còn hơn, có tài xế đi cùng luôn khiến hắn cảm thấy không thoải mái.
Đóng cửa xe lại, chiếc xe Herrera mà Emma sử dụng rất lâu có vách ngăn kín đáo ở phía trước và phía sau, khi xe khởi động, hai người liền im lặng một lát.
“Vì sao không dùng Excalibur của ta ?”
Emma hừ một tiếng.
“Chi phí bảo dưỡng xe bay đắt hơn nhiều so với xe chạy trên mặt đất, thứ đó chỉ cần khởi động chính là đốt tiền, ngươi a…”
“Tài sản của Dreamer không còn đơn thuần chỉ là cá nhân chúng ta, ngươi cũng từng nói muốn dùng công ty này để thực hiện ước mơ của chúng ta, cho nên phải giữ lại, nhân viên, cộng đồng cần giúp đỡ, gần đây sáp nhập Heywood, v.v.”
Người quản gia tính toán tỉ mỉ.
Emma không hề nghi ngờ gì là nhà hoạch định chính sách cấp tiến, một người có những lựa chọn cực kỳ cố chấp và sẽ không hề quan tâm liệu công ty có vì Lin mà rơi vào tình thế không thể cứu vãn hay không. Nhưng nền giáo dục tốt đẹp giúp nàng trở thành CFO xuất sắc, trong việc quản lý tài chính, Emma luôn là người làm tốt hơn.
Đặc biệt là khi Dreamer không còn chỉ đơn thuần là Dreamer của chúng ta, mà là hy vọng của nơi nát vụn như Pacifica và Night City, điều này khiến Lâm Dược có cảm giác được ủng hộ.
“Ngô, không biết có phải là do ảo giác của ta không.”
“Cảm giác ngươi khỏe hơn nhiều rồi…”
Emma chống cằm, mỉm cười nhìn Lâm Dược, mặt dây chuyền nhỏ trên tai nàng khẽ kêu lách cách do luồng không khí lọt vào qua khe của cửa sổ xe.
“Đúng vậy, ta cũng cảm thấy số lần mình mất kiểm soát ngày càng ít đi.”
“Bất quá đại minh tinh, tình yêu mới là yếu tố mấu chốt.”
Lâm Dược cười cười, đưa tay xoa nhẹ má của nữ nhân.
So với quê hương của mình, bầu không khí văn hóa ở đây cởi mở hơn, Lâm Dược học được cách thể hiện sở thích và chán ghét của mình kịp thời, cũng học xong cách thể hiện tình yêu.
Nữ nhân khẽ nghiêng người ra trước rồi hôn đối phương một cái.
“Cảm tạ thượng đế.”
“Cho đến giờ ta vẫn không dám tin rằng chúng ta lại thật sự chiến thắng.”
Lâm Dược lắc đầu, “Không phải thượng đế, cũng không phải số phận gì cả –– Là do ngươi và mọi người đều tin tưởng ta vô điều kiện, cho nên chúng ta mới đánh thắng.”
“Nhưng vẫn phải nhượng lại một nửa internet của Night City cho công ty, thật không nghĩ tới thông qua lần này, Arasaka còn có thể moi ra vài Free State đã chuyển mông từ lâu.”
Emma gật đầu, “Trong thời gian ngắn thì đúng là không thể gây ra sóng gió gì, bọn hắn như bị điên mà bơm tiền vào lĩnh vực mạng, bây giờ thợ săn AI có tên tuổi trên cơ bản đều được các công ty tuyển dụng hết, suy nghĩ qua một chút liền biết là muốn đối phó với ai.”
Lâm Dược không trả lời.
Bên ngoài đều sớm đồn thổi sự tích của hắn trong cuộc chiến trên mạng đến mức vô cùng kì diệu…
Một số bức tượng ở quảng trường trung tâm Night City cũng bị dỡ bỏ, thay vào đó là God of Internet được tạo thành từ các hạt dữ liệu.
Arasaka và Dreamer đã bí mật mò tới rất nhiều manh mối có thể bị rò rỉ.
Chỉ cần chưa xác định ra thuộc tính của món vũ khí này, các công ty mới tiến hành kiềm chế và nghi ngờ lẫn nhau.
Ngược lại, công ty chắc chắn sẽ đồng lòng hướng mũi nhọn ra bên ngoài một khi xác định rõ nguyên nhân của sự cố trong mạng, thậm chí cả châu Âu cũng sẽ lựa chọn xóa sổ Dreamer trước, nếu thế cục rơi vào trường hợp đó thì quá mức rắc rối.
Cũng may là màn trình diễn vượt qua nhận thức của Lâm Dược khiến công ty đều nghĩ rằng đó là công nghệ từ Black Wall, bây giờ NetWatch cũng không thể ngăn cản quyết tâm muốn lấy đi “thần khí tuyệt thế” bên ngoài Black Wall của bọn hắn.
Tuy nhiên việc quan trọng hiện tại là phải ổn định căn cứ hoàn hảo mà bọn họ khó khăn lắm mới cầm tới, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Châu Âu sắp trở thành chiến trường khác của Lâm Dược.
Bất quá Emma không nói, Lâm Dược cũng có một chuyện để hắn rất đau đầu.
Đó chính là Emma vì muốn kiềm chế Tòa thị chính Night City liền đã để Suzuki dẫn đội vào Heywood, bây giờ Heywood dù trên danh nghĩa là khu vực do Dreamer kiểm soát, nhưng bang phái như Valentino hay 6th Street đều khiến hoàn cảnh gà chó không yên.
Hơn nữa, Heywood còn có tiếng là bài ngoại với công ty…
Chỉ tính riêng người mà Lâm Dược biết tới liền có Mama Welles.
“Heywood quá phức tạp, không biết Jackie…”
Lâm Dược không biết phải nói thế nào.
Không nghi ngờ gì, Jackie cả đời này là đứa con trai tốt của mẹ, mặc dù từng làm vài phi vụ khá nguy hiểm với hắn đồng thời kiếm được kha khá, đoán chừng còn lẩm bẩm muốn trở thành nhân vật danh dương thiên hạ, nhưng vẫn sẽ bị Mama Welles bắt về làm việc vặt.
Tuy nhiên có tầng quan hệ này với Valentino, Lâm Dược vẫn quyết định sẽ ngồi xuống nói chuyện vài câu với người anh em thân thiết này của mình nếu có thời gian.
“Vậy thì không bàn công việc nữa ?”
Emma chớp mắt, cười như một cô gái nhỏ.
Lâm Dược hơi ngơ ngác, như thể là lần đầu tiên nhận biết Emma…
Nói ra thì thật xấu hổ, mình còn chưa tìm hiểu kỹ sở thích và điều mà nữ nhân này ghét bỏ, số phận giống như chắp vá hai người lại với nhau, bọn hắn là tình nhân, cũng là một thể lợi ích hoàn hảo.
“Thế nào, ưu thích phong cách và trang điểm hôm nay sao ?”
Emma chớp mắt.
Lâm Dược gật đầu, “Rất thích.”
Emma một bộ hiểu ra, hừ hừ nói: “A, ngươi đây là có việc muốn nhờ ta ?”
Trong mối quan hệ này, Emma tựa hồ đã đặt mình vào vị trí thấp hơn một cách hoàn mỹ, phảng phất đều phải thỏa mãn mọi thứ Lin cần trước.
Lâm Dược đứng dậy từ phía đối diện rồi ngồi xuống cạnh Emma.
“Đã bao lâu rồi ngươi chưa nghỉ ngơi tử tế ?”
Hắn cảm thấy mình đại khái là loại sếp tồi tệ nhất trên thế giới, mặc dù không quản lý gì cả, nhưng cũng không để cho công thần như Emma được thư giãn chút nào.
“Vậy thưởng cho ta là được a ?”
Mắt Emma sáng lấp lánh, giống như thú cưng nhỏ đang làm điều xấu.
Nụ cười của Lâm Dược có chút bí ẩn.
“Ta phát hiện ngươi thường thích đạp chân ga phải không ? Hơn nữa trên bàn làm việc còn để bức ảnh trượt tuyết mạo hiểm không biết từ năm nào của ngươi ?”
Emma sững sờ.
Bình tĩnh nhìn vào kẻ trước mặt, nàng nhận ra cảm giác khiến mình mất đi lý trí chính là như vậy.
Mỗi khi cảm giác như có ngọn lửa bùng cháy trong lòng, nàng đều tự nhủ với bản thân rằng ban đầu mình đã đồng ý điều gì, nhưng tình yêu lại thường là thứ riêng tư nhất.
Hắn càng quan tâm, mình càng khó buông bỏ.
“Đúng vậy, khi tất cả trẻ con ở khu vui chơi giải trí lựa chọn vòng quay ngựa gỗ, ta lại thích những trò chơi trên cao.”
“Thế nào ?”
Lâm Dược bí ẩn ra dấu im lặng.
Emma không hiểu ra sao.
Mùi vị ngây thơ thỉnh thoảng xuất hiện ở trên người phụ nữ trưởng thành như này liền giống như một chút hương chanh tươi mát trong chiếc bánh ngọt sang trọng.
Lâm Dược không nhịn được mà véo nhẹ má cô nương gần như dính chặt vào người mình.
Mặc dù kiềm chế lại lực đạo ––
Nói sao nhỉ ?
Hội chứng dễ thương quá mức, má Emma phồng lên, quả nhiên tình yêu khiến người ta biến thành ngây thơ.
“Nếu ngươi thật sự muốn thưởng cho ta, vậy thì việc gì phải đi tìm hiểu về những sở thích cũ của ta ?”
“Thế này đi, không bằng… đợi ta sắp xếp xong việc buổi tối, đến chỗ ta nhé ? Mặc dù ngươi có lẽ không có nhiều thời gian lắm.”
Lâm Dược ngăn lại động tác không đứng đắn của Emma.
Hắn nhướng cằm chỉ ra ngoài cửa sổ, “Vừa vặn tới Vista Del Rey, hy vọng thứ này đã có thể hoạt động.”
Khu vực ven biển ở Pacifica có một con đê du lịch được đầu tư xây dựng trước Unification War, trên đó có công viên giải trí bị bỏ hoang gần 20 năm.
Emma bình thường căn bản không đi hướng bên này, điều nàng quan tâm nhất luôn là Megabuilding cho cư dân mà công ty Zhirafa xây dựng và các đơn đặt hàng an ninh ở cộng đồng lân cận…
Khi ánh sáng lấp lánh trên mặt biển đổ xuống đường ray của tàu lượn siêu tốc như những sợi tơ bạc đan xen, Emma liền áp mặt vào cửa sổ để nhìn rõ hơn trong vô thức.
Ngón tay hơi siết chặt, bộ dáng có chút tham lam khi nhìn thứ đó.
Đằng trước chỉ là một lớp kính, nhưng tựa hồ lại ngăn cách cuộc đời trước đây của Emma.
Chàng trai trẻ đã học xong cách đối xử với tình cảm một cách trưởng thành, cách yêu thương người mình yêu như chăm sóc đóa hoa, khẽ lại gần Emma rồi thì thầm: “Ta dùng tiền riêng của mình để sửa chữa…”
Emma nhìn chằm chằm vào những thứ mà bản thân tưởng chừng đã giết chết trong quá khứ, ánh mắt lấp lánh từng điểm sáng trong suốt, sau khi sững sờ một chút, nàng liền bật cười thành tiếng.
Lâm Dược đặt cằm lên vai Emma, không biết vì sao nàng đột nhiên bật cười.
Trên thực tế là do Emma nghe thấy tiểu tử này cẩn thận báo cáo tình hình tài chính, sợ đụng vào vùng cấm của mình.
Khi đối đãi công ty, Emma luôn rất nghiêm túc.
“Hơn nữa nơi này cũng mở cửa một đoạn thời gian rồi, thế nào, muốn đi chơi không ?”
Emma nghe lời nói bên cạnh tay, từ từ nhắm mắt lại.
“Cũng không cần nghĩ nhiều như vậy, dù sao thì ––”
Cơ thể Lâm Dược như bị một viên đạn pháo nóng bỏng xuyên vào, hắn liền hỏi Emma có phải bị đau không theo bản năng.
“Ngươi làm trái với quy tắc trước đó a, lính đánh thuê nhỏ.”
Không nhìn rõ biểu cảm của Emma là gì, nàng chỉ là ồm ồm nói chuyện.
Quy tắc ?
Gì vậy…
Nào biết được Emma còn thay đổi nhanh hơn cả Faceplate, hoàn mỹ quay đầu lại chặn tầm nhìn của Lâm Dược, hai ngón tay nhẹ nhàng vuốt xuống cạnh khóe mắt, lộ ra một vết tích rõ ràng từ Cyberware, đôi chân cũng đá bay giày xuống ––
“Ta đương nhiên muốn đi.”
Lâm Dược không vạch trần chuyện cô nương của mình rơi nước mắt, mà vỗ vỗ ghế ngồi, “Là đang lo lắng phải mặc quần áo gì sao ? Ta có thể đi qua xem thử giúp ngươi.”
Emma chỉ buộc vạt áo sơ mi lên một cách đơn giản, tự nhiên thả mái tóc xuống, chỉ tay về phía quầy bán đồ chơi bãi biển.
“Mặc đơn giản chút là được.”
Khu vực ven biển xuất hiện thêm hai nam nữ trẻ tuổi, đối với công viên giải trí nhộn nhịp mà nói thì đây chẳng có gì đáng phải để tâm, có lẽ chỉ có mỗi dung mạo xinh đẹp của cô nương kia mới khiến người ta chú ý một chút…
Dừng lại mọi công việc đang làm, không khí và vùng biển sớm bị ô nhiễm ở Night City lúc này tựa hồ trở nên trong lành, bờ biển đổ nát trước đó không còn nữa, trong thoáng chốc khiến Lâm Dược nhớ về thế giới bình thường.
Ước mơ của mình và một số người thực ra nghe qua cũng rất đơn giản.
Đó là để cho thế giới này trở nên bình thường hơn một chút, nhưng cuộc sống tưởng chừng bình thường này lại cần một yếu tố quan trọng trên thế giới cút đi –– Công ty buộc chặt thể chế.
Lâm Dược không nhớ rõ mình đã bao lâu rồi chưa nhìn thấy trẻ con ở Night City.
Trong Night City phải trả giá rất lớn để tồn tại có một ví dụ rất nực cười: Trên người dân vô gia cư chết đói hoặc chết cóng ở đầu đường chắc chắn không có tiền, nhưng nhất định sẽ có Cyberware.
Biến dạng từ trên xuống dưới khiến gia đình và trẻ nhỏ trở thành một thứ xa xỉ, cuộc sống bấp bênh ăn bữa hôm lo bữa mai, hỗn loạn có lẽ mới là trạng thái bình thường.
Dưới sự cai trị sắt đá của Emma, tiêu chuẩn nhập cư ở Pacifica không phải là tài sản, mà là dựa vào cơ sở dữ liệu tội phạm đơn giản của NCPD, chỉ cần không có tiền sử lạm dụng thuốc, có con cái thì xem như điểm cộng.
Trong thế giới hiện đại này, ngưỡng cửa cho giáo dục phổ thông không còn tồn tại nữa, Braindance, chương trình, kỹ thuật mạng… thậm chí một con Chip nho nhỏ liền có thể giúp người ta nắm giữ một ngôn ngữ hoặc kỹ năng trong vài giờ, mặc dù không thể sánh bằng chuyên gia hay nhà ngôn ngữ học, nhưng ít nhất đây không còn là việc phải bỏ ra rất nhiều công sức nữa.
Cho nên như Lâm Dược đã thấy, ở đây cơ hồ toàn là hình ảnh gia đình hiếm thấy ở các nơi khác trong thành phố.
Cha mẹ hoặc một trong số họ đưa con cái đến đây, tận hưởng buổi chiều thư thái.
Cha mẹ của họ hoặc làm việc cho Dreamer, hoặc là người kiếm sống ở Night City, nhưng không ngoại lệ đều sẽ dành thời gian cho gia đình.
Mục đích của Lâm Dược khi đến đây cũng là vậy.
“Này ! Nhìn đây!”
Khi Lâm Dược mơ hồ không phân rõ mình có còn ở Night City hay không, có người gọi hắn từ phía sau.
Emma không biết lấy đâu ra mấy món phụ kiện nhỏ chỉ có ở công viên giải trí, dép lê đơn giản, và cả khăn choàng chống nắng, trông có vẻ khá đầy đủ.
Có lẽ phong cách quần áo vẫn phụ thuộc vào người mặc, chỉ cần thêm một chút đồ, Emma không còn giống nhân viên công ty sau giờ làm nữa, mà giống một du khách đến đây vui chơi hơn ––
“Ta thật sự chưa bao giờ chú ý đến nơi này.”
Emma ngạc nhiên nhìn hết thảy xung quanh, “Cho nên…”
Lâm Dược nhún vai, “Pacifica sẽ không mãi chỉ là một khu vực khép kín, một ngày nào đó Night City cũng sẽ trở nên như thế… Tự do và phẩm giá không hề xung đột với nhau.”
“Có vẻ như ai đó vẫn chưa huấn luyện ngươi tốt lắm… Cứ tưởng rằng ngươi sẽ nói vài lời lãng mạn nào đó đâu.”
Lâm Dược “nghĩa chính ngôn từ” nói: “Đương nhiên là ta dùng hết số tiền dành dụm từ nhiệm vụ để chuẩn bị bất ngờ cho ngươi.”
Nhìn tàu lượn siêu tốc không xa ở phía trước cũng không cần mình tốn bao công sức tới nối điện liền khởi động, V và Johnny từng chạy như điên trên con đường cầu sinh ở tuyến thời gian cũ cũng thiết lập tình bạn ở đây… Dù chỉ còn vài ngày để sống, bọn hắn vẫn ngồi trên tàu lượn siêu tốc và chửi thề như hai người bạn tốt trong thế giới bình thường.
Emma hoàn toàn không đón nhận lời sửa sai kịp thời của đối phương.
Không ai biết tiểu tử trẻ tuổi trước mặt sẽ lại dấn thân vào nguy hiểm nào.
Đứng trước Châu Âu trong tương lai hay những sự kiện khác ở Night City, có lẽ mình không giúp được gì nhiều, điều có thể làm tốt chỉ là giữ vững mảnh đất nhỏ này cho hắn… Tận hưởng lạc thú trước mắt, ai biết cái giá phải trả khi đối đầu với thế giới nặng bao nhiêu.
Ánh nắng trải dài trên bả vai, thân thể tự do tự tại, mọi thứ tựa hồ bình thường.
Tàu lượn siêu tốc trượt xuống ầm ầm kèm theo tiếng la hét, Lâm Dược cảm thấy độ cao này còn chẳng bằng độ cao khi hắn nhảy xuống để làm nhiệm vụ.
Lâm Dược bị nữ nhân bên cạnh kéo một cái, trò chơi giải trí này hiếm khi có trẻ con chơi, vậy nên người lớn tự nhiên dành chỗ đi trước.
Công viên giải trí không có quá nhiều trò chơi, nhưng đối với Emma mà nói có người yêu ở bên cạnh là đủ rồi, linh hồn khô cằn và những thứ khiến nàng phát điên mỗi đêm đều bị chôn sâu vào trong ký ức tại khoảnh khắc này, một số khoảng trống tựa hồ đang dần được lấp đầy…
“Tắt Cyberware đi, coi như là vì ta.”
Emma mỉm cười thì thầm yêu cầu nhỏ này vào tai Lâm Dược.
Ai cũng biết lợi ích của Cyberware chiến đấu, tắt hết mọi thứ đi để tận hưởng cảm giác kích thích mà trò chơi mang lại, Emma muốn nhìn thấy người bên cạnh lộ ra một chút điểm yếu, điều đó sẽ khiến nàng cảm thấy an tâm hơn.
Lâm Dược bởi vì bảo trì trạng thái chiến đấu lâu ngày mà vô ý thức nhìn xung quanh, sau đó thông báo vô hiệu hóa Cyberware liền xuất hiện.
“Lát nữa đừng có la lên vì sợ hãi đấy.”
Lâm Dược mím môi lắc đầu.
Có tắt Cyberware chiến đấu đi thì vẫn là lão gia từng trải qua trăm trận chiến ––
“Fuck !”
“Aaaah…”
Hàm dưới của Lâm Dược gần như sắp rớt ra ngoài, tắt Cyberware chiến đấu có nghĩa là não bộ sẽ chịu trách nhiệm điều hòa hormone, cảm giác toàn thân vô lực cộng với cảm giác mất trọng lực mạnh mẽ.
Hắn phát hiện tàu lượn siêu tốc ở thế giới này là nhanh hơn nhiều, cúi đầu nhìn…
Mẹ nó hình như còn là đường ray từ trường…
Cơ thể có mạnh đến mấy cũng không thể chơi đường sắt cao tốc a ?!
Nghiêm túc mà nói, Lâm Dược đón nhận “thất bại” đầu tiên của mình.
Emma với mái tóc bị gió thổi tung chỉ la hét không ngừng, đối với nàng mà nói, cơ hội để giải phóng bản thân cũng không nhiều.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Dược đã nhìn thấy một Emma mà chính hắn cũng cảm thấy xa lạ ở người phụ nữ này.
Lâm Dược vốn định liều mạng đi cùng Emma cũng không có cơ hội đi tàu lượn siêu tốc lần thứ hai, hai người cầm đồ uống từ máy bán hàng tự động, ngồi trên ghế đá như một cặp tình nhân bình thường.
“Thật ra…”
Emma nhìn cảnh đẹp xung quanh, biểu lộ từ phấn khích vui vẻ dần trở nên phiền muộn, cuối cùng không nhịn được mà nói.
“Ta muốn nói, đây là lần cuối cùng như thế này có được không ?”
Emma quay đầu lại bình tĩnh nhìn Lâm Dược, trong đó chứa đựng quá nhiều điều… Lâm Dược đương nhiên không hiểu rõ tâm tư của nữ nhân.
“Xin lỗi Lin, ta thừa nhận giữa chúng ta có chút vượt quá giới hạn, giữ nguyên mối quan hệ trước đây, ta nghĩ ta sẽ càng yên tâm hơn một chút… Xin lỗi, có một số việc là ta hoàn toàn không thể quên được.”
Lâm Dược tỉnh lại từ trạng thái tận hưởng kỳ nghỉ, sau đó mới nhận ra vấn đề của Emma nằm ở đâu.
Hắn cho rằng người Âu Mỹ không có tư duy như thế.
Tình cảm kiểu mì ăn liền, quan hệ nam nữ kiểu “tình một đêm” đã là chuyện bình thường trong thế giới này, không liên quan đến đạo đức cũng không liên quan đến cái gọi là yêu hay không yêu –––
Rõ ràng nữ nhân trước mặt đang nhạy cảm vì một số chuyện trong quá khứ.
“Này, đừng căng thẳng như vậy được không?”
Lâm Dược nghiêm túc mà nhìn vào con mắt của đối phương, “Ta có nói gì đâu, vì sao ngươi lại nghĩ… phức tạp như thế ? Emma, đôi khi không phải mọi chuyện đều liên quan đến lợi ích.”
“Có lẽ người nghĩ đến điều gì đó khiến mình không vui ? Có phải vì Catherine không?”
Biểu cảm của Emma như đột nhiên rơi vào hầm băng, trong lúc nhất thời phảng phất như trở về người mẹ từng dùng ánh mắt tàn độc để thương lượng điều kiện với mình ở quán bar Afterlife.
Nếu đến để giải quyết vấn đề, Lâm Dược rõ ràng chuẩn bị xong liều thuốc mạnh.
“Người của Arasaka tại Châu Âu đảm nhiệm việc chăm sóc Catherine cho ngươi truyền tin đến, thứ mà ngươi tưởng rằng đại biểu cho quá khứ đau khổ chẳng qua chỉ là một ảo ảnh được chế tạo một cách tinh vi mà thôi.”
Trong mắt Emma sáng lên dòng chữ đang upload.
Bên trong chính là một âm mưu khổng lồ được xây dựng một cách tinh vi ––
“Gia đình, tài sản và tất cả của ngươi chẳng qua chỉ là nguồn vốn khởi nghiệp của kyhuyen.com ở Pacifica, ngươi đoán xem là do cơ thể của kẻ thế thân không tốt, hay là do Hands thích biến cả thế giới thành một bàn cờ cho mình thao túng tùy ý ?”
Hơn mười năm cuộc đời, giống như sống trong một âm mưu.
Đối với Emma · Watson mà nói, cảm giác đó khiến nàng phát cuồng.
Thứ trói buộc nàng hóa ra chỉ là lời nói dối như Braindance, chính mình là người trải nghiệm trò chơi 3D đó, tựa như người thực vật nằm liệt giường.
Loại hoảng loạn vô cớ này ––
Emma muốn trốn thoát, nàng cảm thấy mình không thể thở nổi, cảm giác phụ thuộc vào thuốc ở Dogtown cũng ập đến như thủy triều.
“Này ! Này!”
“Nhìn ta !”
Lâm Dược giữ chặt tay của nữ nhân lại, buộc nàng nhìn thẳng vào mắt mình, cũng như lần đầu tiên gặp nhau mà bị uy hiếp trên xe, Emma nghiêm túc nhìn biểu lộ của hắn.
Người trước mặt đã rơi nước mắt như mưa, nỗi đau nàng của không phải là việc phải liên tục kiềm chế bản thân chỉ vì “quá khứ dơ bẩn” không thể xóa bỏ, biến mình thành Doll ở Night City để phù hợp với đối phương, cẩn thận từng li từng tí không dám chạm vào tình cảm nóng bỏng làm mình chói mắt.
“Nói lời tạm biệt với quá khứ, được không?”
Người trước mặt tựa hồ sớm có mưu đồ từ trước, nhưng càng như vậy Emma lại càng cảm thấy bản thân muốn trốn thoát.
“Vì sao ngươi lại điều tra những chuyện này?”
Emma nức nở thành tiếng, những người đi lại xung quanh đều ngoái nhìn, chỉ coi đây là một cặp tình nhân đang cãi nhau.
Mọi chuyện đến đây đã rõ ràng: người vợ thứ tư của Hands, con của nàng, thế thân giả tạo đến cực điểm đó, tất cả đều là ảo ảnh được xây dựng một cách tinh vi; để thoát thân hoàn toàn khỏi vòng xoáy đấu đá nội bộ của doanh nghiệp như Petrochem, cách của Hands chính là ẩn mình hoàn hảo.
“Đó là vì ngươi chỉ có thể là chính mình.”
“Ngươi quên rồi sao, chỉ cần ta muốn biết thì sẽ có thể cầm tới toàn bộ dữ liệu còn nguyên vẹn trong thành phố ––– Khi đi châu Âu tìm Zhirafa thì ngươi cũng lén lút gặp qua cô nương này đúng không ? Nhưng lại không thể không cố ý phớt lờ cô gái có số phận tương tự như ngươi.”
“Giống như ngươi không dám nhìn những đứa trẻ trong công viên giải trí.”
Thật ra khi biết tới những điều này, Lâm Dược cũng thực sự cảm thấy độ biến thái trong thủ đoạn của Hands.
Dù thần kinh yếu ớt của Emma không chịu đựng được thì Lâm Dược cũng phải nói ra, hắn không muốn chúng nó biến Emma trở thành một kẻ cuồng công việc cố chấp đến cực đoan, Dreamer hiện tại đã có người lo lắng trước cách làm việc gần như liều mạng của Emma…
Vừa nghĩ đến việc mình rời đi Night City rồi Emma không có ai kiểm soát, tình hình sẽ chỉ càng tồi tệ hơn, cho nên hắn dứt khoát nói ra tất cả.
Nhìn nữ nhân từ suy sụp dần trở nên bình tĩnh, trong lòng Lâm Dược cũng đánh trống, hắn hoàn toàn không biết Emma đang nghĩ gì…
Nữ nhân đột nhiên đứng dậy.
Lâm Dược giật mình, đều chuẩn bị giữ chặt Emma để xem Phòng điều trị của công ty có cách nào tốt hơn không –
“Đi theo ta, lính đánh thuê nhỏ.”
“Nếu không nghe lời ta… khó mà đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Bởi vì vội vàng và hoảng loạn, Lâm Dược không nghe rõ cách Emma gọi mình là gì.
Chiếc xe chuyển sang chế độ tự lái, trong xe chỉ có tiếng hít thở của hai người…
Nàng ở dọc đường cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, Lâm Dược ngồi đối diện, trong lúc vô tình cảnh tượng tựa hồ trùng lặp với nhau, như thể là lần gặp gỡ đầu tiên.
Thẳng đến khi xe chạy được một lúc lâu, Lâm Dược cũng không phát hiện tuyến đường tự lái thực ra là do Emma cố ý sắp đặt, khi xưa Lin muốn trà trộn vào Dogtown thì chính là đi theo tuyến đường này bằng xe của nàng.
Emma muốn bù đắp một số chuyện.
“Ngươi còn tốt chứ?”
Nhưng mà Lâm Dược không nhận được hồi đáp từ đối phương, ngược lại là một khao khát mãnh liệt bị kìm nén bấy lâu nay.
Đôi mắt của nữ nhân rõ ràng khác biệt với trước, có loại mừng thầm khi tìm về thứ mình đánh mất.
Nàng từ từ ngồi ở trước mặt người yêu, bàn tay vuốt ve mái tóc của hắn, “Cuối cùng, ta cũng có thể hiểu rõ ngươi một lần, lính đánh thuê nhỏ.”
“Phu nhân Emma thuộc về ngươi, vui không?”
Giọng nàng như thuốc độc gây ảo giác, nhẹ nhàng đến cực điểm.