Chương 446: The Lovers
Lâm Dược không có chút tò mò nào, tùy ý để V lái xe đưa hắn đi sâu vào khu Charter Hill.
Trên thực tế, không phải tất cả các nơi ở Charter Hill đều có cây xanh, một số biệt thự chiếm diện tích cực lớn, sân vườn tràn ngập các biện pháp an ninh, trong khi những nơi khác lại giống như biệt thự đơn lập của tầng lớp trung lưu, thậm chí trên tường còn có một chút Graffiti bởi vì quản lý lỏng lẻo —
V tựa hồ rất căng thẳng, Lâm Dược có thể nhìn ra.
Xe dừng lại trước một bãi cỏ khô héo rõ rệt, V im lặng nhìn về phía trước đang do dự…
ⓚyhuyen.ⓒomCon người là loại sinh vật thường hay đeo mặt nạ, dù bề ngoài có mạnh mẽ đến đâu thì rất ít khi nội tâm có thể sánh bằng với mức độ đó.
Ví dụ như V khi ở một mình thường sẽ suy nghĩ về sau nên sống như thế nào, liệu nàng có sống rất chật vật nếu đầu mình cũng bị cắm vào Relic như cô nương kia không.
Ngoài ra, nàng còn có thể nằm mơ giữa ban ngày.
Trong mơ, nàng trải qua cuộc đời khác biệt, giấc mơ đó cực kỳ rõ ràng, giống như bộ phim được phát gián đoạn –– Hoàn toàn khác với suy nghĩ lung tung và rời rạc sẽ bị quên đi rất nhanh ngay sau khi thức dậy…
Bởi vì trong mơ, nàng bị Relic cướp đi tất cả mọi thứ, cuộc đời rẽ ngang sang hướng khác ở quán bar Lizzie, mất đi tất cả địa vị và tài sản bởi vì nội chiến trong công ty. Dù nàng không thiếu dũng khí để bắt đầu lại từ đầu, nhưng tai nạn và ngoài ý muốn vẫn tìm đến tận cửa.
Khi Relic rót vào thần kinh, loại hoảng loạn và lạnh lẽo đó tựa hồ biến ý thức và cơ thể của chính nàng thành hai phần độc lập hoàn toàn không liên quan đến nhau…
ⓚyhuyen.ⓒom
Trên thực tế, V chưa bao giờ tin vào những thứ nằm ngoài khoa học, xem như đao phủ máu lạnh và đầu lĩnh tình báo của công ty, bài học đầu tiên nàng học được là cứng rắn.
ⓚyhuyen.ⓒomCứng rắn đến nỗi bang phái và côn đồ trên đầu đường chỉ cần nghe cách nàng nói chuyện liền sẽ co rúm người lại rồi chui xuống đất… Nhưng giấc mơ ngày càng rõ ràng, sự kiện lớn lẽ ra phải xảy ra với nàng hoặc có liên quan đến nàng trong giấc mơ lại ứng nghiệm lên những người xung quanh Lin.
Cho nên ở lần đầu tiên khi V nghe Lin nói hắn biết chuyện có thể xảy ra trong tương lai của thế giới này, nàng đã chuyển biến từ khó hiểu ––– thậm chí cảm thấy bị lừa dối, dần dần sang thấu hiểu, thậm chí mơ hồ cảm thấy điều đó là sự thật.
Nàng muốn một câu trả lời, nàng cũng muốn không để lại bất kỳ hối tiếc nào.
“Chỗ này sao ?”
Lâm Dược thấy V đỗ xe ở đây nửa ngày, nhìn ngôi biệt thự nhỏ xuất hiện trong đống cỏ hoang.
Mặc dù cây cỏ xung quanh ngôi nhà này đều khô héo, nhưng tường nhà như mới, đặc biệt là trên bức tường màu xám giống kim loại cũng không có bất kỳ hình vẽ Graffiti nào –– Hoàn toàn khác với bất động sản của tầng lớp trung lưu bị bang phái phá hoại dù có lắp đặt biện pháp an ninh nghiêm ngặt.
Tuy nhiên kiến trúc lại rất cũ kỹ, mang phong cách của 20-30 năm về trước.
Lâm Dược đột nhiên hiểu ra.
Có lẽ đây mới là nhà của V…
ⓚyhuyen.ⓒom
Mỗi người đều có cuộc đời riêng thuộc về mình, V cũng không ngoại lệ, nhưng Lâm Dược biết rõ tên của tất cả những người có giao điểm với dòng thời gian trên thế giới này ––
Chỉ có V.
Corpo V, sinh ra trong gia đình bối cảnh công ty, đặc công của Counter-Intelligence, trừ mấy điểm này ra thì nàng giống như người quen đang khoác lên bí ẩn, Lâm Dược hoàn toàn không biết gì nữa.
“Xuống xe a, cây xanh ở đây không còn được chuyên viên thực vật của Biotechnica bảo trì, ngươi cũng biết 90% đất ở Night City là bị nhiễm kim loại nặng… Một khi không có vi sinh vật tích tụ của bọn hắn tới hấp thụ thường xuyên, cỏ sẽ úa vàng.”
Động tác tháo dây an toàn của V dừng lại một chút.
“Có lẽ sớm phải khô héo rồi.”
Lâm Dược không bỏ qua một tia u ám trong mắt cô gái.
Ngay khi Lâm Dược định nói gì đó, V hành động nhanh nhẹn liền xuống xe đứng bên ngoài ––
“Ngồi thêm lát nữa cũng được, không có gì để xem cả, nhưng hoàn cảnh bên trong cũng không có vấn đề, ta mới ghé qua cách đây không lâu… Đều là hệ thống phòng thủ mới nhất của Kang Tao, đã ghi lại thông tin của ngươi, đừng lo lắng bên trong có người lạ.”
Lâm Dược gãi đầu.
“Nếu có người lạ… ta có nên trốn trong xe không ?”
V tựa hồ luôn có chút chậm chạp trong việc hiểu và nói những lời tình tứ…
Đợi đến khi nàng phản ứng lại thì đối phương đã nghênh ngang đi vào trong.
Nữ nhân chỉ nhẹ nhàng cắn răng, sau đó lập tức đóng cửa xe rồi nhanh chóng tăng tốc độ đuổi theo.
Lâm Dược quên mất đã bao lâu rồi hắn mới cảm thấy tò mò với thế giới này, cảm giác này giống như lần đầu tiên tìm hiểu kỹ về một người mà không chuẩn bị trước, vì vậy hắn cũng có chút căng thẳng.
Thế giới và thành phố này chuyển hóa tình yêu bằng những thứ thô tục, phảng phất chỉ cần lên giường là đại biểu cho hai trái tim hiểu rõ lẫn nhau, V cũng từng thử làm như vậy ––
Hiện tại, nàng không biết đối phương có muốn hiểu thêm về những điều này hay không, có lẽ là đây chỉ là một lần tự ý bày tỏ của mình, nếu đối phương cảm thấy nhàm chán, nàng sẽ rất đau lòng.
Lâm Dược nở nụ cười thấu hiểu khi nhìn sang cô nương dù biểu cảm vẫn lạnh lùng, nhưng luôn đi chậm hơn mình nửa bước ––
“Valerie, khách nhân không có chìa khóa nhà ngươi a.”
Mặt V hơi đỏ lên, “Xin lỗi.”
Sân vườn rất đơn giản, điều khiến hai mắt Lâm Dược tỏa sáng là nó có phong cách của phương Đông…
Nước trong ao sớm đã chuyển sang xanh lục, phảng phát cũng chìm vào tĩnh lặng giống như nơi đây.
Chỉ khi V bước qua bậc đá xanh thì xung quanh mới xuất hiện một chút màu sắc…
“Lâu lắm rồi ta mới trở về, khi tâm trạng không tốt, ta thích đến đây ngồi một mình, không nói cho ai biết.”
“Kỳ nghỉ của ta cũng thường bị lãng phí như vậy.”
Lâm Dược chuẩn bị dành tất cả thời gian và không gian cho V, hắn chỉ muốn làm một người yêu muốn tìm hiểu tất cả của nửa kia, làm tốt bổn phận sẵn có của mình…
“Chờ ở đây cũng không tính là lãng phí.”
Danh tự đơn giản, không có dòng họ, từ đơn ngắn gọn như V chính là bí mật sâu kín nhất của Valerie ở Night City.
Lâm Dược lần đầu tiên cảm thấy người phụ nữ hoàn hảo trước mặt mình đang dần trở nên ngưng thực lại giàu có huyết nhục.
Trong lúc nhất thời, Lâm Dược rất tò mò.
V rốt cuộc có quá khứ như thế nào, nàng thích gì, điều nàng muốn làm nhất là gì, liệu có hối tiếc vì một số chuyện nào đó không, có cần hắn luôn ở bên nàng không…. Hắn muốn biết câu trả lời cho tất cả ––
Tình yêu là chất xúc tác vô cùng mãnh liệt, khiến người ta không kìm được muốn “nuốt chửng” đối phương.
Chỉ là chính hắn cũng không biết mà thôi.
V lo lắng quẹt mở cánh cửa, phát hiện trong mắt nam nhân phía sau tràn đầy cảm xúc lấp lánh, trái tim đang căng thẳng không khỏi nhẹ nhõm đi một chút…
Hắn thực sự thích những chuyện “nhàm chán” như vậy sao ?
Đúng vậy, hắn thích.
Hệ thống điều khiển bằng giọng nói trong nhà V có giọng nữ khác biệt so với máy móc, chất lượng âm thanh cực tốt, như thể có người thật đang chào đón trở về ở cửa vào.
Valerie nghe thấy giọng nói này, mệt mỏi cố tình che giấu trong mắt nàng dần lộ ra.
Bước vào cửa, phòng khách sạch sẽ và gọn gàng hơn tưởng tượng, cộng thêm giọng nói kia khiến Lâm Dược vô thức nói ra chào buổi sáng…
V không biết vì sao, nàng lại rất tự đắc khi nhìn thấy Lâm Dược có vẻ hơi căng thẳng, ngay cả hắn cũng không thể giải thích rõ nguyên nhân.
Dù cho hai quốc gia có nền văn hóa khác biệt, nhưng cách biểu đạt tình yêu thực ra đều có một logic cơ bản, đó chính là tôn trọng.
Lâm Dược dùng căng thẳng để bày tỏ tôn trọng đối với “buổi hẹn hò” này, Valerie cũng dùng việc ngờ tới đối phương có thích không để tôn trọng Lâm Dược.
“Ở đây không có ai, ta nghĩ còn cần một đoạn thời gian nữa mới đến giờ tới dinh thự của Arasaka, ngươi nghỉ ngơi ở đây sẽ tốt hơn nằm trên xe nhiều.”
Căn phòng tràn đầy hơi thở cuộc sống, càng thêm sống động hơn những thứ chứa trong bất động sản lạnh lẽo của V ở Corpo Plaza.
Cây xanh nhỏ trên bàn trà, dây buộc tóc có logo của các ca sĩ tiến hành collab, bộ đồ ngủ vương vãi…
“Ngươi vẫn còn nghe nhóm nhạc cũ như thế sao ?”
Trong vận mệnh tự có định số, thứ Valerie để trên bàn là đĩa nhạc của Samurai, có thể thấy rõ logo đầu quỷ Bàn Nhược rực lửa của nó, còn có thiệp mời cho buổi hòa nhạc của ca sĩ tổ chức tại Cảng vũ trụ NCX, V ký tên cẩn thận và ghi rõ ngày tháng, có vẻ như đã hết hạn rồi…
Và rất nhiều ảnh chụp.
Lâm Dược thậm chí còn không biết rằng tại mấy năm qua khi hắn và ban nhạc Rock biểu diễn khắp các quán bar ở Night City, V đều sẽ nhìn từ xa rồi chụp ảnh lưu niệm.
Trong ảnh có khá nhiều sticker và ghi chú nhỏ, chủ thể là sân khấu, phần lớn là V tạo dáng ở góc dưới bên trái camera.
V cảm thấy mình không nên hồ đồ dẫn Lâm Dược đến đây để hắn phát hiện những điều này a…
Không hiểu sao lại cảm thấy hơi xấu hổ ?
“Kỹ năng chụp ảnh không tồi, fangirl của ta.”
V nắm chặt tay lại, quay đầu đi, “Đi chết đi.”
Lâm Dược cười cười giống như đạt được gian kế, hắn nhìn kỹ vài lần thiệp mời NCX rồi bổ sung: “Xem ra ngày trên tấm vé này là ngày ta tìm ngươi đến Pacifica để bàn chuyện a ?”
V tiến lại gần, nàng tháo giày cao gót ra nên có vẻ thấp hơn một chút, nhưng cũng lộ ra vẻ dịu dàng khi ở nhà của mình.
“Hừ hừ…”
“Ta còn tìm khắp nơi, không ngờ lại để quên ở đây.”
Lâm Dược khẽ cười xem như ghi nhớ.
Ánh mắt hắn di chuyển.
Bức ảnh trên quầy bar có ba bóng người, Lâm Dược nhìn thấy dáng vẻ vốn có của gia đình này.
Không thể không nói chiều cao và khí chất của V rất giống mẹ nàng, cao ráo, sợi tóc đen nhánh, không biết là người nước nào –– Cha nàng rõ ràng có huyết thống châu Á, nhưng lại có sống mũi cao và tóc đen hơi xoăn của người Âu Mỹ.
Đến trên người V, những ưu điểm này đều hội tụ lại…
Lâm Dược cẩn thận hồi tưởng trong ký ức, nếu là Street Kid V thì sẽ trông như thế nào.
Mái tóc đỏ rực, áo khoác đen cổ đứng kết hợp hình ảnh của ban nhạc Samurai, ánh mắt có chút hoang dã…
Nữ nhân trước mặt càng giống như…
Cô nương hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của mình.
“Mẹ ta là người Hy Lạp, quản lý cấp trung của một công ty năng lượng, cha ta là cố vấn vũ khí của chi nhánh Arasaka –– Nghe nói bà nội ta là người châu Á, nhưng cụ thể là nước nào thì ta không biết.”
V luôn rộng rãi, không giấu giếm bất cứ điều gì.
Cho nên gia cảnh của V tốt đẹp là sự thật, Lâm Dược suy nghĩ một chút, tựa hồ không biết nên hỏi chuyện gì đã xảy ra thế nào.
“Công ty trả thù.”
“Rất đơn giản, đấu súng trên đường phố, Trauma Team còn chưa đến thì xe đã cháy thành tro rồi.”
V đưa tay lật úp bức ảnh xuống.
Một tách cà phê được đặt trước mặt Lâm Dược, “Uống đi, chưa hết hạn, hạt cà phê tươi, ta tự rang và xay ––”
Thực ra Lâm Dược vẫn không quen uống thứ này.
Bất quá V tăng thêm sữa và cục đường vào, tựa hồ cũng không quá khó chấp nhận nữa.
“Cho nên lúc đó ngươi…”
Lâm Dược muốn hỏi thời điểm xảy ra chuyện, nhưng làm thế dường như quá bất lịch sự.
“Xin lỗi.”
V lắc đầu.
“Hơn 10 tuổi a, không nhớ rõ.”
“Nếu không phải do công ty quản lý tài sản và người đại diện ủy thác có chút lương tâm, ta rất có khả năng đã chết đói ở Night City vào độ tuổi đó.”
“Nơi này có người chết, Lin.”
Lâm Dược nhìn vẻ mặt nghiêm túc của người yêu, vỏ bọc cứng rắn và mạnh mẽ đó dường như đang dần bao phủ lên nàng.
“Ở đây sao?”
“Nếu không phải mệnh lệnh của công ty, vậy tám phần là chết đến mức thảm hại rồi.”
Vẻ mặt của V giãn ra một chút.
“Ân, nàng dùng thao tác bất hợp pháp để thay thế ý định mua sắm bất động sản, tương đương với việc ta ‘tự nguyện từ bỏ’ ngôi nhà này.”
V đưa tay ra, “Đi xem ‘người chết’ không?”
Nụ cười của nàng chưa bao giờ rõ ràng đến thế.
Lâm Dược gật đầu, “Đương nhiên, nhưng nói trước, ta rất sợ.”
Thế là hắn làm ra bộ dáng rùng mình.
V không kìm được véo hắn một cái.
Hắn mới là người không bao giờ sợ hãi… nhưng may mắn là hắn rất giữ thể diện cho mình, cũng rất ngoan ngoãn, V thích một nửa kia như vậy.
Thực ra không có người chết nào cả.
Mà là một căn phòng dưới lòng đất có diện tích hơn 300 mét vuông, bên trong chất đầy vật dụng linh tinh và trung tâm Subnet của ngôi nhà, ngoài ra còn có thiết bị kết nối vào mạng.
“Đây là phòng làm việc của mẹ ta.”
Thảo nào…
Lâm Dược cảm thấy bản thân việc thiết bị có thông số kỹ thuật cao như vậy xuất hiện trong căn nhà dân dụng là rất không hợp lý, một số sản phẩm trong đó còn rất mới, hẳn là V mua sắm thêm.
“Cho nên ngươi dùng bộ thiết bị này để xử tử người đó sao ?”
Netrunner.
Đặc biệt là Netrunner có IQ cao, hầu như không có ai sở hữu tài năng nhưng thành công muộn, bọn hắn sẽ thường thể hiện ra năng lực nhận thức và kỹ xảo phi thường trên mạng từ khi còn nhỏ.
“Đúng.”
V nhẹ nhàng vuốt ve thiết bị phủ bụi, thiết bị quang học lâu rồi không dùng tán xạ ra hư ảnh không đầy đủ, Lâm Dược phát hiện một chút manh mối, kèm theo tiếng hỏi thăm ân cần…
Đây hình như là hệ thống phòng thủ gia đình ?
“Đây chính là… an ủi trải qua khoảng thời gian khó khăn đó với ta ? Giọng nói là do ta tự ghi âm và thay thế, bọn hắn thường xuyên đi công tác, cho nên ta thường hay giữ lại một số dữ liệu giọng nói khi gọi điện.”
“Trình tự rất đơn giản, thay đổi giọng nói cho AI của hệ thống gia đình, giả vờ như thế giới này không còn lại mỗi mình ta.”
Đơn giản…
Lâm Dược có chút xấu hổ, thực ra việc này là cần Netrunner có chút kỹ thuật mới làm được.
Hơn nữa, Valerie lúc đó chắc hẳn còn khá nhỏ tuổi.
Thực ra điều khiến Lâm Dược bận tâm là biểu cảm của V khi nàng quay lưng lại và nhẹ nhàng vuốt ve những thiết bị đó.
Hắn muốn đưa tay kéo cánh tay V.
Nhưng mà chưa kịp chạm vào, cô nương kia lại đột nhiên bước đến trước một đống đồ lộn xộn khác.
“Lần này đến đây ta vừa vặn muốn mang một ít đồ đi.”
“Dù sao cũng không biết phải bận rộn với ngươi trong internet bao lâu, nơi này không còn quan trọng nữa, ngoài ta… ta cũng không cần chỗ này lắm.”
V cúi đầu lục lọi khi nói những lời này, cho đến khi một thứ giống như tập tranh xuất hiện trong tay, nàng liền đóng nó lại như bị điện giật.
Một con Chip rơi ra, vừa vặn rơi xuống chân Lâm Dược.
Thế là hắn nhặt nó lên trước một bước, ánh mắt V nhìn chăm chú tới, biểu cảm lập tức trở nên mãnh liệt ––
“Trả lại… ta,”
Khí thế ở cuối câu hoàn toàn biến mất, đó là phản ứng tự nhiên chân thật nhất.
Lâm Dược không chú ý nhiều đến con Chip, mà nhìn vào cuốn sách nhỏ trong tay nàng, “Ta có thể xem không ?”
Ánh mắt khẩn thiết.
V tựa hồ cảm thấy mình không nên đối xử với người yêu bằng thái độ mãnh liệt như vậy, dù sao cũng là mình chủ động đề nghị dẫn nửa kia đến đây.
Thế là Chip và cuốn sách nhỏ hoàn thành một lần trao đổi.
V cầm lấy Chip xong liền ngồi xổm xuống đất tìm kiếm trong vô định như thể muốn che giấu điều gì đó, nội dung của cuốn sách nhỏ là bộ sưu tập các bức ảnh và hình vẽ.
Một gia đình bình thường, điều kiện đầy đủ khiến cha mẹ hiểu rõ quy tắc của thế giới này bảo vệ con cái rất tốt.
Đây liền giống như ghi chép của một đứa trẻ trong gia đình hạnh phúc ở thế giới của Lâm Dược: sinh nhật, tình hình cây cối phát triển, thú cưng trong tưởng tượng, lời than phiền về giáo viên AI…
Chờ đã.
Lâm Dược càng nhìn càng thấy đau lòng một cách khó hiểu.
Đúng vậy, nơi này thực sự đã có người chết.
Người chết đi là đứa trẻ tưởng rằng thế giới là hạnh phúc, nhưng lại nhìn thấy sự thật xung quanh sau khi mất đi che chở của cha mẹ.
Trong thoáng chốc, Lâm Dược mới nhận ra cô nương trước mặt chỉ mới hơn 20 tuổi.
Trang cuối cùng của cuốn sách là một lá bài Tarot tinh xảo.
【 Lovers 】.
Đây là món quà nhỏ mà Misty tặng V khi nàng đang băn khoăn về tình cảm ở công ty.
“Đừng lật nữa V.”
Lâm Dược từ từ ngồi xổm xuống, lau sạch cuốn sách nhỏ trên tay, nhẹ nhàng kéo Valerie đang ngồi xổm trên đất với cơ thể cứng đờ.
Nàng im lặng nhìn chằm chằm xuống đất, cho đến khi một đôi tay ôm lấy nàng.
“Chỉ cần mang theo thứ này là đủ rồi, nơi đây cũng sẽ được giữ lại, sẽ không mất đi.”
“Hắc… thư giãn một chút, Valerie.”
V im lặng vùi mặt xuống như chương trình đang thi hành chỉ lệnh.
Người quên đi cách gỡ bỏ phòng bị sẽ khiến nơi đâu cũng là phòng bị…
“Ta vẫn cho rằng thế giới này không tệ như mình tưởng tượng, vì thế ta nếm thử càng nhiều điều mới mẻ ở bất cứ khi nào rảnh rỗi.”
“Netrunner, chơi guitar, mày mò linh kiện, nghiên cứu xem giáo viên AI hoạt động như thế nào… Tất cả đều là trải nghiệm.”
“Nhưng ta chưa bao giờ nghĩ thế giới này lại như vậy.”
Lâm Dược khẽ hừ ra tiếng an ủi từ lỗ mũi, “Như thế nào?”
Một âm thanh hít vào mạnh từ xoang mũi vang lên.
“Rất tệ.”
Valerie giơ lên một tay, nhét Chip vào cổ Lâm Dược, đầu ngón tay lạnh buốt, có chút cứng đờ nhưng lại dịu dàng lướt qua da thịt…
Hắn không từ chối con Chip không rõ mà nàng đưa cho, không có lời nói nào càng làm cho người an tâm hơn loại tin tưởng này.
Trong mắt Lâm Dược hiện lên chữ upload dữ liệu, hắn kiên nhẫn nhìn xem Chip, hóa ra là một loại công nghệ tương tự với hiển thị hình 3D trên nhãn cầu, đơn giản hơn Braindance, nhưng không có trải nghiệm ở mặt cảm giác…
Kỹ thuật thô sơ.
Đại khái là V làm ra khi kỹ thuật chưa thành thạo lắm.
Hàm lượng kỹ thuật của nó kém xa Chip mã hóa cuộc gọi mà V đưa cho hắn vài năm trước, nhưng nội dung bên trong lại khiến Lâm Dược rất hứng thú.
Đó đều là ghi chép do chính V làm, tương tự như cuốn sách nhỏ trong tay nàng.
Charter Hill hơn mười năm trước càng giống như vùng đất an lành cách xa thế tục, những nơi V đi qua đã tạo thành đối lập rõ rệt với hiện tại.
Bên tai tựa hồ có tiếng cười của một cô bé, Lâm Dược và V như đang ôm nhau trong một đống dữ liệu.
“Bãi cỏ ở Charter Hill luôn xanh, không bao giờ úa vàng.”
Lâm Dược ôm chặt cô nương hơn.
Vẻ đẹp cũng như trào lưu thoáng qua rồi biến mất.
“Cha ta là Netrunner có kỹ thuật rất mạnh…”
V lần đầu tiên ghi nhớ lời mắng chửi của một người bí ẩn mà nàng gặp trên mạng.
Đúng vậy, chính là mắng chửi.
Nguyên nhân chỉ là V phản bác lại bài đăng trên blog “khu mạng mới phát hiện” của kẻ nào đó trên internet, nói rằng Night City là một đống XX.
“Thứ mà ông ấy thiết lập cho ta giống như cái kén thông tin được chế tạo tỉ mỉ, ở lần đầu tiên khi ta phá vỡ ICE do cha mình thiết lập, ta mới nhận ra thế giới này có lẽ không giống với những điều mình biết.”
“Thật trùng hợp.”
“Bọn hắn bị lính đánh thuê của công ty đối địch thiêu chết vào đêm hôm đó.”
Cô nương luôn tò mò về mọi thứ cuối cùng phải đối mặt với thế giới tàn khốc.
V ghi lại chính xác lần đầu tiên khi nàng thử lợi dụng tài năng của mình để Hack vào thiết bị mạng, dễ dàng trả thù bằng cách quá tải Cyberware, rồi sửa đổi hoàn hảo dữ liệu trong tổ chức tài chính và công chứng.
Nàng cũng ghi lại lần đầu tiên nhận lệnh của công ty khi được huấn luyện ở Arasaka, thành công giải quyết nhân viên tình báo của đối phương…
Dòng chữ và dữ liệu lạnh lẽo như băng, ngược lại là bằng chứng đẫm máu nhất.
“Thế giới này không có chỗ cho ta dung thân, công ty là vỏ bọc phù hợp nhất, dù có liều mạng thì ta cũng phải tiến vào Arasaka –– Đây là cách tốt nhất ta có thể nghĩ ra để bảo vệ bản thân.”
Lâm Dược gật đầu, giọng nói vẫn nhẹ nhàng.
“Tốt, ta biết, đều đã qua.”
Valerie sẽ không bao giờ quên ở lần đầu tiên khi nàng trở thành thanh kiếm trong tay Jenkins, nàng đã chôn vùi hoàn toàn “cuốn sách nhỏ” vào đống đồ lộn xộn nằm sâu nhất trong lòng.
Night City có thể dịu dàng đến mức nào với đứa trẻ không có cha mẹ che chở đây ?
Câu trả lời rất rõ ràng, V học rất nhanh… nhưng cái giá phải trả cũng quá đắt.
“Đều đã qua, Valerie.”
Lâm Dược không ép buộc đối phương nhìn thẳng vào mình, mà là nhẹ nhàng an ủi… Thời điểm này chính là lúc nàng yếu đuối nhất.
“Dù thế nào đi nữa, quyết định của ngươi đều là đúng.”
V đột nhiên nói: “Ta cứ nghĩ rằng mình không thể chạm tới thế giới thời thơ ấu nữa –– Cho đến khi ta biết ý nghĩ của ngươi, hơn nữa tận mắt thấy cảnh tượng ở Pacifica.”
Lâm Dược biết nàng đang ám chỉ điều gì…
Tràng cảnh Pacifica được xây dựng lại, đây không thể nghi ngờ là phù hợp với tâm linh bị tổn thương của V.
“Trước đó, ta nghĩ rằng chúng ta là đối tác tuyệt vời, công ty là tất cả của ta, không biết ngươi có tin hay không… Ta chỉ cảm thấy mình có năng lực nhất khi còn ở công ty, như vậy mới có thể giúp đỡ ngươi…”
“Đây không phải là do ta ích kỷ, thật xin lỗi.”
Lâm Dược cảm nhận V gần như mất đi điểm tựa, lặng lẽ gật đầu.
“Ta luôn ủng hộ ngươi, bất kể là mục đích hay là việc mà ngươi muốn làm.”
V tiếp tục: “Sự nghiệp này, ngươi sẽ tiếp tục đi đến cùng, đúng không?”
Đến lúc này, Lâm Dược cuối cùng mới nhẹ nhàng dời cô nương với mái tóc hơi rối trong vòng tay ra khỏi vai mình, nhìn V một cách vô cùng nghiêm túc, “Ta biết… bây giờ nói ra những lời này sẽ làm ngươi cảm thấy đau đớn.”
“Nhưng ta không thể tiếp tục giả vờ câm điếc rồi làm ngơ trước thiệt hại do công ty gây ra, nếu quy tắc là đen, vậy ta sẽ lợi dụng quy tắc đen tối này, chỉ cần đạt tới mục đích –– Ta sẽ chiến đấu đến cùng.”
“Cho đến khi.”
“Công ty bị hủy diệt.”
Dù cho Valerie có khóc, thì vẫn không thể phá hủy dung nhan và khí chất của nàng.
“Vậy sao ngươi không hỏi ta ?”
“Ta chỉ hy vọng chúng ta có thể ở cùng nhau khi đến thời điểm phải đào hố chôn cất; đừng làm như lần trước nữa, khiến ta cảm thấy sắp mất đi ngươi, được không?”
Lâm Dược sững sờ một chút.
Hắn không nghĩ tới người yêu lại trả lời mình như vậy.
“Sự nghiệp này, ta cũng sẽ không từ bỏ, vì ngươi, vì thời thơ ấu của ta…”
“Ta chỉ hy vọng có thể đi cùng ngươi đến hết con đường bằng quãng đời hữu hạn của mình, bất kể kết quả như thế nào, ta cũng sẽ không hối hận.”
Lâm Dược nhẹ nhàng đặt cằm lên vai V…
“Tốt, ta đã mua vé máy bay cho hai người đi Châu Âu.”
Cơ thể V run rẩy một chút, tựa hồ nàng lại bị người yêu chọc cười ––
“Cảm ơn, Lâm Dược.”
Nữ nhân kiêu ngạo luôn gọi mình bằng danh hiệu của công ty bây giờ giống như sợ hãi sẽ quên đi cái tên này, khẽ thì thầm, như thể món đồ sứ đang dần vỡ vụn.
“Cảm ơn ngươi Valerie, ta…”
Lâm Dược muốn nói, hắn cho rằng điều V mong muốn chỉ là phát huy hết toàn bộ giá trị của mình trong công ty.
Bời vì tình yêu chứa đầy dục vọng cá nhân, khiến Lâm Dược vô thức trốn tránh vấn đề nếu V thực sự đang liều mạng vì lợi ích của công ty; nhưng hắn không thể nghi ngờ là rất tin tưởng đối phương, tín nhiệm từ trong tiềm thức rằng V chắc chắn sẽ ủng hộ sự nghiệp này.
Bọn hắn đều là sói đầu đàn lợi dụng quy tắc trong bóng tối để đạt tới ước nguyện, liếm láp vết thương cho nhau, tin tưởng lẫn nhau, tuyệt đối trung thành.
Người phụ nữ vốn đang quỳ trên mặt đất vì kiệt sức đến nỗi không còn sức để khóc nữa đột nhiên duỗi thẳng đùi, bộ đồ ở nhà kết hợp với ánh sáng nhân tạo của tầng hầm đã lộ ra đường cong tinh tế như một tác phẩm nghệ thuật.
Dòng máu trong đôi tay lạnh giá ấm dần lên nhờ nhịp đập mạnh mẽ của trái tim.
Càng bởi vì nhiệt độ nóng bỏng trên khuôn mặt của nam nhân mà dần ấm lên, Valerie dùng nụ hôn của mình để khám phá người yêu thực sự thuộc về nàng theo mọi nghĩa trong vết nước mắt đắng chát nhưng ngọt ngào đậm đà.
Không biết V làm thế nào mà lại có thể tìm thấy chính xác lá bài Tarot đó trong cuốn sách ảnh bên cạnh.
Nàng nhẹ nhàng kẹp lá bài giữa hai ngón rồi nắm chặt vào lòng bàn tay, lần thứ nhất đặt tình yêu lên trước ham muốn thể xác.
Đường nét cơ thể mở ra dưới ánh sáng, như thể đã có lời giải cho công thức giữa tình yêu, tinh thần và thể xác.
Sự cam chịu của đối phương khiến V vui mừng, cơ thể hân hoan, linh hồn có chút tê liệt như xác sống ở Night City bắt đầu trải nghiệm một vẻ đẹp khác.
Bàn tay của người yêu kích hoạt từng lỗ chân lông, V không kìm được mà cúi đầu thì thầm ––
“Ngươi chỉ thuộc về ta.”
Nàng không muốn chạm vào người yêu một cách mạnh bạo vì bị bất kỳ cảm xúc nào chi phối, nhưng cảm giác nóng rực đang thiêu đốt lý trí từng chút một lại khiến V không ngừng chiếm đoạt lấy đối phương.
Nàng nhìn xuống người đàn ông cũng đang chứa đầy hình bóng của mình trong mắt.
Giữa những lần chập trùng, nàng khiến mọi thứ đều lộ rõ, nàng đẩy đối phương xuống và vén tóc sang một bên ––
Trong tầng hầm sâu thẳm nhất ẩn chứa quá khứ và điều bí ẩn nhất trong nội tâm, nàng dùng thái độ “hung hăng” kiềm chế đôi tay đối phương như đối với món đồ chơi mình yêu thích nhất vào thời thơ ấu.
“V ?”
Giọng của hắn có vài phần bất đắc dĩ nhưng ẩn chứa cưng chiều.
V cắn nhẹ môi không chịu buông lỏng.
Như thể đang tiến hành một hồi “thẩm vấn” đặc biệt, dùng nó tới tra hỏi tình cảm của đối phương dành cho mình.
Lâm Dược cũng là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều cảm xúc đến vậy trong mắt nàng.
Tiếng thở dốc nhanh chóng chiếm lấy mọi không gian xung quanh.
Run rẩy đột ngột xuất hiện và thấm sâu đến tận xương tủy khiến V buông tay, đánh rơi lá bài nhàu nát, hình ảnh trên đó đại biểu cho nam và nữ chồng lên nhau ––
Nếu không mượn nhờ ngoại lực kỳ diệu của căn hầm này, hai đường thẳng song song sẽ không bao giờ có thể đan xen vào nhau đến mức không thể tách rời…
……
……