Chương 481: Cùng một con đường, cùng một kết cục ( thượng )
Chương 458: Cùng một con đường, cùng một kết cục ( thượng )
Mới chỉ ba năm thôi.
Goro Takemura bắt đầu cảm thấy mình không còn nhận ra thế giới này nữa.
Trận chiến đang diễn ra trước mắt có thuộc phạm trù con người nữa hay không đã không còn trọng yếu, điều quan trọng là hắn cảm nhận được mùi tanh của sắt thép lạnh lẽo từ lưỡi kiếm Ninja, đồng thời người đàn ông với mày kiếm mắt sáng kia bây giờ lại xuất hiện chớp nhoáng ở bên trái Ninja như một hình ảnh bị giật lag.
Mái tóc của Goro bị nước mưa làm ướt đã bay lên vì hắn lùi lại trong vô thức khi cầm kiếm, sau đó bị lưỡi dao cắt đứt ——
ⓚyhuyen.ⓒomTiếng đấm chói tai cơ hồ trùng khớp với tiếng nổ siêu thanh khiến mí mắt Goro run rẩy không ngừng, hắn nhìn thấy thân thể Ninja bị lực xung kích cường đại đập mạnh sang một bên !
Hàng rào bê tông cốt thép dày đặc vỡ ra từng mảnh đá vụn, dù cho nước mưa phủ kín mặt đất, Solo đến từ vũ trụ đồng thời là sát thủ mạnh nhất mà Hanako chuẩn bị trong ba năm qua —— Liền bị BOSS cuối đáng sợ nhất của thành phố này tóm được sơ hở khi đang muốn giải quyết Goro.
Tốc độ của tên Ninja hoàn toàn vượt qua công nghệ Sandevistan, Takemura cũng không hiểu rõ tốc độ của nam nhân vẫn đang giữ tư thế đấm điên cuồng kia là đến từ đâu.
Hắn chỉ biết cơn ác mộng ba năm trước lại diễn ra lần nữa.
Lần đó cũng là một ngày mưa.
Kẻ bất khả chiến bại vẫn ung dung đối mặt với địch nhân hàng đầu của dinh thự Tokyo, khi Goro Takemura nhìn thấy hai con ngươi hoàn toàn khác biệt của đối phương trong tích tắc cuối cùng trước khi sàn nhà sụp đổ… Ký ức chứa đầy bất lực đó vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn mà không thể xua tan.
ⓚyhuyen.ⓒom
Hắn ngu trung nhưng cũng không hề ngu ngốc.
ⓚyhuyen.ⓒomẮt có nguyên do mới khiến kẻ thù biểu hiện ra lòng tốt, Takemura biết điều này.
Sợi tóc rơi xuống đất, Takemura phản ứng lại liền lùi sau vài bước, nhưng không đợi hắn có bất kỳ cơ hội nào để mở lời, đôi mắt đỏ như máu của người phụ nữ cầm ô đen bên kia đã khóa chặt vào Takemura…
“Khốn kiếp!”
Cyberware của Takemura vốn đã mất hết tác dụng sau khi bị khóa chặt cửa sau, bây giờ còn hoàn toàn bất lực trước bất kỳ đợt xâm lấn nào từ internet, hai cánh tay không ngừng co giật, chức năng ổn định động lực của cơ thể nhanh chóng mất cân bằng, hắn quỳ một gối xuống đất nhìn “truyền kỳ” cách đó vài bước từ từ thu lại tư thế đấm.
Takemura chưa bao giờ thấy ánh mắt như vậy trong cuộc đời mình —— Takemura khó mà tưởng tượng được, hắn lại có một ngày nhìn thấy hai chữ “thất vọng” trong mắt kẻ mà mình gọi là địch nhân.
Người phụ nữ cầm ô cũng đang nhìn hắn, trong ánh mắt chỉ có sự ghét bỏ.
V…
Nhân vật vô danh tiểu tốt trong chi nhánh Night City được Yorinobu đề bạt lên trong mấy năm nay, Takemura tự đi điều tra riêng đã sớm biết tốc độ đối phương leo lên vị trí cao trong công ty là nhanh như tên lửa.
Chi nhánh Night City bởi vì có Yorinobu trấn giữ liền cơ hồ tương đương với tổng bộ, kẻ như vậy đích thân đến tìm mình… Takemura chỉ có thể phát ra tiếng cười bất đắc dĩ.
ⓚyhuyen.ⓒom
Câu nói khốn kiếp của hắn cũng không phải là mắng đôi nam nữ trẻ tuổi này, mà là đang mắng hành vi vắt chanh bỏ vỏ của Arasaka Hanako.
Ngoại trừ tiếng mưa, tiếng quảng cáo mơ hồ trong Night City và tiếng động cơ khi xe bay vút qua… Thế giới rất lâu không có yên tĩnh đến vậy.
Takemura thử nghĩ về rất nhiều kết cục, nhưng cuối cùng mới nhận ra khoảnh khắc yên tĩnh ngay trước khi chết này mới phù hợp với mình.
“Arasaka Saburo, sắp thua rồi sao ?”
Ân tình của Arasaka Saburo dành cho hắn và những việc trái với nhân tính hắn làm ra trong mấy năm qua, hai quan điểm hoàn toàn khác biệt đang giao tranh trong tâm trí —— Thậm chí chính Takemura cũng không nhận ra rằng trong ba năm qua, hắn sớm đã không còn gọi nam nhân từng vớt mình ra khỏi khu ổ chuột kia là đại nhân nữa.
Takemura thậm chí còn tưởng tượng, nếu mình vẫn còn làm việc trong Arasaka, đến lúc đó hắn có lẽ chỉ có thể làm Corpo cúi đầu giả vờ câm điếc mà thôi.
Thế giới nhỏ đến mức không có chỗ dung thân cho loại người như hắn.
Người đàn ông trẻ tuổi đi đến trước mặt Goro Takemura trong màn mưa, “Thật không nghĩ tới, ngươi còn sống sót sau hôm đó.”
Goro Takemura cảm nhận nỗi đau do Cyberware kích thích thần kinh, cố gắng rặn ra nụ cười, ánh mắt hắn tựa hồ luôn tràn đầy dã tính, “Lũ chó săn nhà các ngươi, thắng —— Ngươi không giống con người lắm, mà là giống như ác quỷ trở về từ Địa Ngục.”
Hắn muốn chọc giận đối phương.
Ngoài cái chết, Takemura không tìm thấy con đường nào khác để mình không còn đau khổ nữa.
“Ác quỷ không phải là loại người như Saburo sao ?”
“Bọn hắn kéo lê thân xác mục rữa vượt quá giới hạn sinh mệnh của con người, nằm trên đỉnh tháp cao, người giàu sống mãi, người nghèo chết sớm… Ta rất muốn biết, ngươi rốt cuộc có từng nghĩ đến những điều này không ?”
Takemura im lặng.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy giọng nói thật của đối phương, nhưng lời lẽ sắc bén như vậy cũng xuyên thủng lớp ngụy trang của sự thật mà hắn không muốn đối mặt.
“Giao cho bộ phận Counter-Intelligence thẩm vấn a.”
Tiếng giày cao gót đạp trên mặt đất vang lên, V nhìn xuống Goro Takemura một cái rồi đưa ô che mưa cho Lâm Dược, Goro nhìn từng giọt mưa lấp lánh trên bộ vest bó sát vai của nàng… Quả nhiên mình vẫn nhận được kết quả tồi tệ nhất.
“Ngươi có lẽ không biết hắn đang làm gì, kẻ này đang thu thập tài liệu ở Night City cho đám người Hanako, lợi dụng bất kỳ phương thức nào có thể để điều tra ra danh tính thật của ngươi —— Hanako hẳn là nắm giữ tin tức gì đó nên mới phái người bịt miệng hắn, đến lúc đó địch nhân quả thật sẽ ở trong bóng tối.”
V đưa tay ra hiệu.
Đội trưởng của tiểu đội này chính là Lucy, nàng nắm chặt tay nhớ lại trận chiến mà mình gần như không thể nhìn rõ vừa rồi.
Hanako ở vũ trụ chiếm giữ công nghệ tiên tiến nhất của Arasaka rồi chế tạo ra Ninja với Cyberware kiểu mới trong ba năm, nhưng khi tiến tới trước mặt Lin thì cũng chỉ trụ được một chiêu…
Huống hồ kẻ đang nói chuyện với Goro Takemura kia còn chưa sử dụng năng lực trên internet của hắn.
Lucy cảm thấy răng mình ê buốt, một khi Goro Takemura tiến vào Counter-Intelligence, kết cục là có thể tưởng tượng được…
Nàng dám đảm bảo, Takemura sau khi đi vào thì sẽ rất nhanh nhớ lại cả những việc mình từng làm lúc 3-4 tuổi !
“Không chỉ vậy.”
Ngay khi Lâm Dược nhìn xem Goro muốn đồng ý đề nghị của V, đồng thời thầm than mình nhìn nhầm người rồi, vị võ sĩ kiêu ngạo và trung thành này lại lên tiếng.
“Sự kiện diễu hành xe hoa sẽ có rất nhiều người của Hanako, bọn hắn muốn lật đổ vị trí của Yorinobu, vì thế liền nỗ lực chế tạo vũ khí mạnh nhất trong mấy năm nay —— Yorinobu chết, mọi thứ sẽ diễn ra thuận lợi.”
Lâm Dược nhận thấy V đứng cạnh ngày càng tức giận, bởi vì dấu hiệu nàng nổi giận cũng không phải là lời lẽ phản bác sắc bén, mà là đôi mắt sâu thẳm lộ ra vẻ mặt cười như không cười.
“Ngươi muốn nói bộ phận Counter-Intelligence trong chi nhánh lớn như Night City đều là kẻ ăn không ngồi rồi sao ?”
Goro Takemura làm ra một bộ không thể trả lời.
Lâm Dược biết kẻ trước mặt đang nghĩ gì, vì giúp Hanako thoát khỏi sự truy sát của Yorinobu thì hắn tình nguyện hy sinh cả bản thân, muốn một kẻ như vậy biết sợ hãi là gần như là không thể —— Hắn trời sinh chính là nguyên liệu làm công việc này.
Mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.
Lâm Dược nhìn như không có biểu tình, nhưng trên thực tế là đang đoán xem Takemura có gì trên người…
Hanako ắt phải có lý do mới lựa chọn vắt chanh bỏ vỏ mới đúng.
“Takemura, ngươi có biết Hanako tại sao lại muốn giết ngươi không ?”
“Mọi việc ngươi làm đều hoàn toàn trung thành với Saburo, dù cho có trái với nhân tính thì vẫn sẽ lựa chọn làm theo… Có hiểu hay không cũng không còn quan trọng nữa, ta đoán ngay cả ngươi cũng không ngờ tới Hanako lại muốn diệt khẩu đúng không?”
Đánh thẳng vào mâu thuẫn luôn là tuyệt chiêu của Lâm Dược, quả nhiên vẻ mặt của vị võ sĩ này không còn bình tĩnh và thờ ơ như vừa rồi nữa.
“Ngươi, đang chế giễu ta sao ?”
Takemura nghiến răng đáp trả.
Lâm Dược lắc đầu, “Mặc kệ V có tin ngươi hay không, bộ phận Counter-Intelligence vẫn sẽ hành động vào hôm nay, dù cho Hanako có giấu người trong Arasaka hay Night City, thì bọn họ vẫn sẽ tìm ra ——"
V có chút lo lắng, “Lin?”
Bất quá Lâm Dược rõ ràng có cân nhắc riêng của mình, lập trường của Takemura đã bắt đầu lung lay.
Giao điểm giữa Lâm Dược và Takemura chỉ có cuộc nói chuyện lần này, cái gọi là xây dựng tín nhiệm là hoàn toàn không tồn tại, nhưng Lâm Dược vẫn muốn tăng tổn thất của Hanako lên lớn nhất…
“Có lẽ trong tình báo mà ngươi coi nhẹ, hoặc là thứ tiếp xúc trong lúc vô tình, còn có cả việc ngươi rất rõ vì sao Hanako lại muốn giết ngươi… Nhưng tất cả đều không còn quan trọng.”
“Bởi vì cái chết của ngươi không có chút ý nghĩa nào.”
Mặt Takemura co giật.
Lâm Dược tiếp tục chậm rãi nói: “Saburo chết, Arasaka Hanako dùng ngươi như một con chó hoang có thể toi mạng bất cứ lúc nào… Chủ thượng mà ngươi trung thành bây giờ chỉ là một đống dữ liệu, kiên nhẫn chờ đợi thân thể của Yorinobu để trở lại thế giới này đúng không?”
Takemura đột nhiên cảm thấy một cơn ớn lạnh.
Những điều không thể chịu đựng được mà hắn biết ở tổng bộ Nhật Bản, những ký ức làm lung lay lòng trung thành của hắn bắt đầu sống lại… Tại sao kẻ này lại biết tất cả mọi thứ như thể hắn ở bên cạnh mình vậy ?
“Ta thấy kế hoạch của các ngươi căn bản không phải là ám sát Yorinobu, mà là nghĩ cách bắt cóc Yorinobu mới đúng a ?”
Lâm Dược nở nụ cười có chút bất đắc dĩ, hắn rất không hiểu Hanako rốt cuộc mong muốn điều gì từ hành động càng che càng lộ này, Lâm Dược nhận ra sự kiện phá hoại có thể tồn tại này có lẽ chỉ là một cách nhằm đánh lạc hướng mà thôi.
Takemura rõ ràng không dám tiếp lời nữa.
“Goro, ngươi thực sự định cầu xin cái chết như một con chó không ai muốn, hay là muốn nghĩ cách đừng để một đống dữ liệu sống lại trong đầu… Tất nhiên Saburo có thể làm như vậy, những kẻ bắt chước sẽ càng ngày càng nhiều, nếu ngươi vẫn lựa chọn như thế dù đã biết tin tức này —— Xem ra ta thực sự không nên bỏ qua ngươi ở Konpeki Plaza.”
Takemura cúi đầu.
Kẻ không dám đối mặt với nội tâm lần đầu tiên suy xét, mình rốt cuộc có còn là cận vệ trung thành của Saburo nữa không.
Mỗi khi mở miệng muốn nói ra âm tiết của từ “đại nhân”, hắn đều vô thức ngậm miệng lại, bởi vì hắn cảm thấy Saburo không xứng với danh xưng này.
Takemura xem như kẻ xuất thân từ giai tầng nghèo khó, hắn có thể chấp nhận việc mình liều mạng vì Saburo, nhưng lại không thể chấp nhận người giàu có sẽ đùa giỡn với giai tầng mà hắn sinh tồn như vậy…
Tiềm thức không thể lừa dối người.
“Ta… ta không biết tại sao tiểu thư Hanako lại muốn giết ta.”
Đồng tử của Takemura di chuyển qua lại.
Rõ ràng hắn cũng không hiểu điều này, chỉ là hai người đối diện có tin hay không thì lại là chuyện khác.
Khi Lâm Dược đứng dậy, phía sau hắn và V vang lên tiếng rít của dòng điện và tiếng ma sát của đồ vật trên mặt đường nhựa thô ráp.
Goro Takemura đột nhiên ngẩng đầu —
Cyberware của tên kia giống như tăng thêm vài cấp năng lượng, bay lên không trung với độ cao khó tin về phía sau lưng Lâm Dược.
Phương thức ra chiêu và dàn trận này quả thực là khuôn mẫu khi Hanako ra tay, Lâm Dược chỉ có thể đáp lại bằng một nụ cười lạnh.
Nhìn xem Cyberware có thể bật lên khỏi mặt đất kia, Lâm Dược đại khái đoán ra đây chính là biến thể liên quan tới trường trọng lực hoặc thiết bị điều khiển phản trọng lực… Nhưng đây lại không khác gì với tự tìm đường chết, trường trọng lực của Lâm Dược sẽ khiến đối phương biết cách ngoan ngoãn chạy trên mặt đất để tấn công.
Chiêu thức khiến Takemura rơi xuống từ sàn nhà sụp đổ bằng trường trọng lực khiến luồng khí xung quanh đột nhiên xoáy lên!
Thân thể nhẹ nhàng của ninja nhanh chóng bị ép xuống, tốc độ cuồng bạo cuốn đi nước mưa tựa hồ khiến Lâm Dược có chút phản ứng không kịp, thậm chí còn không quay người nhìn vị trí kẻ địch, toàn bộ quá trình chỉ đứng nhìn ánh mắt ngỡ ngàng của Goro.
Đinh !!!
Lâm Dược hơi nhấc lên cánh tay, vật liệu sắc bén được đặc chế từ vũ trụ đánh vào cánh tay Lâm Dược rồi bắn tung tóe ra tia lửa.
“Vật liệu của Honshu nhất trí với đao của ngươi, Hanako không nói chuyện này cho ngươi sao ?”
Nửa thân thể ninja tan nát, nhưng vẫn nhanh tay ném Kunai thẳng về phía Takemura !
Lâm Dược biết mục đích của kẻ này vẫn là Takemura, mục tiêu thực sự của Hanako vẫn rất rõ ràng, dù có phế đi thì Ninja vẫn thực hiện một cách trung thành.
Giao diện upload Quick Hack của V gần như có thể khiến quỹ đạo di chuyển của bất kỳ Sandevistan nào trên thị trường trở nên rõ nét, thậm chí có thể dừng lại đột ngột, từ đó thuận tiện cho Netrunner kịp thời upload Quick Hack, nhưng nàng phát hiện Lin trong góc nhìn giao diện của mình vẫn đang di chuyển nhanh chóng.
Cyberware này nhanh đến vậy sao ?
Chẳng lẽ Lin vẫn sử dụng lực tính toán từ internet ?
Phản ứng của Lâm Dược đã đạt đến max, 20 điểm đủ để áp đảo bất kỳ Solo nào có thông tin trên mặt đất, nói cách khác… hiện tại hắn một người thành quân !
Kunai bị Lâm Dược dễ dàng nắm trong tay, bàn tay đen như mực còn lại thì cắm thẳng vào trái tim kẻ đó, rồi nắm chặt trái tim bị các đường dây quấn chặt ra ngoài… Tấn công vào đây thì mới có thể giữ được tính hoàn chỉnh của Cyberware.
Tất nhiên Hanako và Night Corp đều thích “tặng quà” cho mình, vậy hắn sẽ nhận lấy tất cả!
Takemura nghe tiếng Kunai rơi xuống đất, Lâm Dược nắm chặt trái tim máy quấn đầy sợi dây và liên tục nhỏ giọt dung dịch màu trắng sữa, Takemura lần thứ hai được kẻ thù này cứu mạng.
“Takemura, ngươi lựa chọn giữa V và ta đi.”
Lâm Dược tùy ý vứt bỏ trái tim máy trong tay, thi thể với lồng ngực trống rỗng bây giờ mới đổ xuống, vang lên tiếng động khi kim loại va chạm mạnh.
“Đối với Arasaka mà nói ngươi là thùng chứa tình báo, nhưng đối với ta, ngươi có thể tự mình điều tra rốt cuộc vì sao Hanako lại muốn giết ngươi —— Ta chỉ cần thông tin này, còn lại không bàn đến, ngươi vẫn có thể sống sót trong Night City.”
Takemura muốn nói tại sao ngươi có thể kiêu ngạo đến vậy, nhưng rất nhanh liền bình thường trở lại.
Hai chữ vô địch, là điều Takemura thường tự nhủ trong thời gian huấn luyện, chỉ cần ngươi không thiếu khuyết dũng khí thì liền sẽ bất bại trong thế giới này, nhưng hắn đã sai… Vô địch thực sự còn đáng sợ hơn cả tưởng tượng.
V rõ ràng không vui.
“Không thể thả hắn đi.”
Lâm Dược nhìn Takemura, “Vẫn muốn tận trung sao ?”
Nỗi đau hiện tại trên tinh thần của Takemura đã vượt qua cảm giác do Cyberware hỏng hóc mang lại, hắn thở hổn hển không ngừng, tâm niệm lệch lạc bị lột bỏ hoàn toàn khỏi lớp ngụy trang mang tên “trung thành”.
Chỉ vẻn vẹn 5 phút.
Phần lưng căng cứng Takemura liền mềm nhũn xuống…
Hắn không thể thuyết phục mình bán mạng vì chuyện lệch lạc như này nữa, hắn tuyệt vọng nghĩ mình sắp phải gia nhập vào nhóm lợi ích với mục tiêu méo mó không kém, phái chủ chiến khao khát quyền lực của Yorinobu…
“Ta sẽ đi cùng V, cũng sẽ nói ra hết những gì mình biết… Đến lúc đó chỉ cần một cơ hội, ta muốn biết tất cả là vì sao, ta… muốn một câu trả lời.”
V nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Takemura.
Lâm Dược nở một nụ cười hiền hòa ra hiệu cho V đừng lo lắng, “Chưa quên thư mời của chúng ta chứ ? Ta sẽ đi.”
Nét mặt V giãn ra trông thấy.
Nếu có kẻ như Lin ở đó, an toàn của Yorinobu tự nhiên sẽ có đảm bảo cao hơn…
Chỉ là nàng không hiểu vì sao Lâm Dược lại cho kẻ rõ ràng là nhân vật cốt lõi trong tập đoàn của Hanako như Takemura nhiều cơ hội đến thế.
Chẳng lẽ…
Do Lin đã sớm biết kẻ này và quen thuộc với quỹ đạo cuộc đời hắn ?
Lucy bước tới, nắm lấy cánh tay Takemura, “Xin mời di chuyển.”
Takemura chán nản nhìn đôi nam nữ biến mất trong màn mưa, hắn bước về con đường mà bản thân không muốn đối mặt nhất, nhưng lại có thể ngủ ngon giấc mỗi đêm khi đi trên đó.
……
……