Chương 456: Ngu trung ( thượng )
Japantown.
Cửa hàng bắn bi sắt ( Pachinko ) vẫn kinh doanh như thường lệ, chỉ là số lượng thành viên Tyger Claws gần đó càng ngày càng tăng. Không chỉ thế, cảnh sát Arasaka đã hoàn toàn tiến vào chiếm giữ toàn bộ Westbrook, cả thành phố đồn rằng đây là do Wakako chọc phải người không nên chọc.
Chỉ có bản thân Wakako mới biết Tyger Claws suýt chút nữa thì bị nhổ tận gốc…
Hết thảy là do nữ nhân có quyền thế tột cùng kia ra tay vì một người đàn ông có danh hiệu bí ẩn, đánh cho toàn bộ Tyger Claws phải im bặt không dám làm gì.
ḳyhuyen.ⓒom“Vẫn chưa tìm thấy Takemura sao ?”
Wakako đã nghĩ xong cách giao tên này ra.
Già rồi liền sẽ phạm vào sai lầm mà hồi còn trẻ không dám làm, đặc biệt là lão đại đứng sau màn thao túng cán cân quyền lực trong Tyger Claws như Wakako… Nàng cho rằng lực khống chế của Arasaka đối tầng dưới chót đã giảm xuống, nhưng thực tế lại là chính nàng không nhìn rõ thế cục hiện tại, cho nên muốn dùng Takemura làm cái cớ tới sáng tạo một ít lợi ích kinh người.
Sự xuất hiện của V không thể nghi ngờ gì là một cái tát khiến bọn hắn tỉnh táo dậy.
Ở trước mặt công ty, bang phái giống như tồn tại có cũng được mà không có cũng không sao, chỉ là một điểm chuyển dịch mâu thuẫn khác mà thôi…
Tyger Claws vơ vét của cải dân chúng, Arasaka không còn là điểm mâu thuẫn duy nhất, Wakako của Tyger Claws bây giờ mới thấm thía đạo lý này.
ḳyhuyen.ⓒom
Thuộc hạ cúi đầu.
ḳyhuyen.ⓒom“Phu nhân, vẫn chưa tìm thấy, sau khi Takemura biến mất ở Santo Domingo vào ngày hôm đó, chúng ta cũng phái mấy đợt người vào thăm dò, Fixer ở bản địa rất khó xử lý —— El Capitán, hắn rất thân cận với công ty ở Pacifica…”
“Hơn nữa vào ngày hôm đó, rất nhiều cốt cán cũng bị kẻ kia…”
Điều kiện khách quan là như thế.
Trong lúc nhất thời Wakako liền rơi vào trầm tư.
Chỉ là điều khiến nàng không ngờ tới là, ngay khi toàn bộ Tyger Claws đang bận rộn tìm kiếm, tấm rèm cửa treo đầy chuông gió lại reo lên…
Người đàn ông vạm vỡ đi vào có vẻ mặt phong trần, bộ râu lởm chởm cho thấy cuộc sống của hắn không hề tốt đẹp. Áo khoác da trên người cho thấy cuộc sống trước đây của hắn khá tốt, nhưng quần áo cũng như con người, một khi mất đi nguồn nuôi dưỡng của tiền bạc và địa vị thì sẽ rất nhanh trở nên tàn tạ.
Kiểu tóc búi samurai, quần áo đen, cổ họng gần như đều là cấu trúc chặt chẽ của Cyberware.
Ngoài Takemura ra thì còn có thể là ai đâu ?
Wakako vô thức siết chặt tay, trung tầng Tyger Claws bên cạnh vẫn đang suy nghĩ nên làm thế nào để lão đại không gây khó dễ cho mình, sau khi phát hiện người bước vào, biểu cảm của hắn liền đông cứng trên mặt, bắt đầu từ từ mò tay ra sau lưng…
ḳyhuyen.ⓒom
Takemura giống như không nhìn thấy cảnh này, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Wakako.
“Arasaka điều tra đến chỗ ngươi rồi sao ?”
Sau khi Takemura phát hiện Cyberware bị khóa chặt thêm một bước, hắn tự nhiên nhận ra có biến cố xảy ra trong Tyger Claws. Chẳng qua lúc đó Takemura đã lựa chọn tạm thời ngủ đông vì sợ bị Tyger Claws bán đứng, bây giờ hắn dám xuất hiện lần nữa thì đương nhiên là do có chỗ dựa vào.
Trán Wakako nổi gân xanh.
Vết thương do V đâm dao nhỏ vào bả vai mình ngày hôm đó vẫn âm ỉ đau, ngoài trừ mất mặt ra thì càng nhiều hơn chính là bực tức.
Lady of Westbrook luôn nổi tiếng với phong cách làm việc quanh co và đầy mưu mô bây giờ dứt khoát ngả bài…
Takemura xuất hiện, mặc kệ Tyger Claws có khống chế lại người này hay không… Nàng đều có thể giao phó cho Arasaka.
Thế là ——
“Takemura-san, ngươi còn 3 phút, Tyger Claws đã thông báo cho cảnh sát Arasaka gần đây. Nếu ta là ngươi thì sẽ từ bỏ tất cả những gì định làm ở Night City, cũng sẽ từ bỏ đủ loại không cam lòng và vinh dự trước đây…”
“Ngươi và ta đều biết rõ, bây giờ ai là người định đoạt trong thành phố này.”
Takemura bước tới.
Hắn đầu tiên là đi đến trước bàn làm việc của Fixer, vươn tay vuốt ve vật trang trí quý giá mà Wakako bày biện, ánh mắt sâu thẳm tựa hồ đang suy nghĩ một chuyện cực kỳ quan trọng.
Wakako ra hiệu bằng mắt cho thành viên Tyger Claws bên cạnh không nên hành động hấp tấp, dù sao nàng cũng không nắm rõ thực lực chiến đấu của đối phương, vạn nhất hắn làm ra chuyện bất lợi cho mình thì cũng không biết kêu khổ với ai.
Nàng tình nguyện để Takemura bây giờ quay đầu bỏ chạy.
3 phút…
Takemura từ từ nhìn về phía Wakako, “Ngươi đã đặt nửa bước chân lên bờ vực rồi, Wakako-san… Ở lần đầu gặp mặt, ngươi cho ta một cơ hội sống sót, vậy bây giờ ta cũng định cho ngươi một cơ hội tương tự.”
Thời gian do dự của Wakako không nhiều.
Thời gian cứ thế trôi nhanh.
Hai người mắt đối mắt, mồ hôi lạnh trên trán trung tầng Tyger Claws ngày càng nhiều, tựa hồ có thể rút súng ra bắn bất cứ lúc nào !
Ngay khi tiếng phanh xe vang lên bên ngoài cửa hàng bắn bi sắt, Wakako thở dài…
Rõ ràng nàng sợ hãi mất đi tất cả, cũng sợ sẽ chết trong tay đám người bất chấp mọi thủ đoạn của công ty, thế là nàng khuất phục trước tình cảnh khó khăn hiện tại.
“Đưa Takemura ra phía sau a.”
Khi cảnh sát Arasaka xông vào thấy Wakako và trung tầng Tyger Claws đang té xỉu trên đất, bọn hắn liền sửng sốt.
“Người đâu ?!”
Wakako chỉ sang một bên, “Thật không may, đồng nghiệp cũ của các ngươi vừa rời đi nửa phút trước… Các ngươi biết, chúng ta không dám cưỡng ép giam giữ, ta phải suy nghĩ cho cái mạng già này của mình.”
Màn trình diễn của Wakako thâm sâu khó lường, dù cho đám cảnh sát này chia đội một bên đuổi theo một bên tra hỏi thông tin thì cũng không thu hoạch được gì…
Khi cảnh sát rời đi.
Hốc tường trưng bày đồ trang trí chậm rãi bị đẩy ra, bên trong chỉ đủ chỗ cho một người đứng thẳng, Takemura bước ra với khuôn mặt lạnh lùng.
Hắn chửi một câu chó săn bằng tiếng Nhật.
Wakako cười lạnh, “Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, ngươi cũng là con chó trung thành của Saburo, không phải sao?”
Sắc mặt Takemura đanh lại, lập tức hạ giọng nói nhỏ: “Saburo-sama đối với công ty, đối với ta mà nói là tồn tại không thể bỏ qua, dù cho hắn không còn nữa… Xí nghiệp này cũng nên do người phù hợp với tầm nhìn của hắn tới duy trì và kinh doanh, loại người hiếu chiến như Yorinobu, không xứng.”
Đối với những điều này, Wakako hoàn toàn không có hứng thú lắng nghe tiếp.
“Hôm nay xem như lần cuối chúng ta gặp mặt, Takemura-san —— Ta hy vọng mình đã nói rõ ràng một số điều, coi như là trả ơn cho việc ngươi giải trừ nhiều mối đe dọa trong mấy năm nay giúp ta.”
“Ngươi là vệ sĩ có trình độ chuyên môn rất cao, khó trách nhân vật như Arasaka Saburo cũng sẽ coi trọng ngươi. Wakako ta cũng không phải là kẻ không biết đúng sai, cho nên… ngươi muốn biết gì ? Hỏi xong liền mau chóng rời khỏi Westbrook, chúng ta coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
Takemura chống hai tay lên bàn, “Ta muốn biết… Arasaka có phải sẽ lấy Corpo Plaza làm điểm xuất phát rồi đi qua Japantown… Dựa theo quy trình này tới tổ chức lễ tưởng niệm cho Arasaka-sama ?”
Wakako gật đầu.
Bất quá sắc mặt nàng không dễ nhìn lắm, “Ngươi định làm gì?”
Takemura lắc đầu, “Cứ nói đi, Wakako-san… đây không tính là bí mật gì, dù sao ta cũng nhìn thấy quảng bá rầm rộ của Arasaka cũng, tất cả bảng quảng cáo 3D của Japantown đều được kiểm tra bảo dưỡng, ta tự nhiên sẽ đoán ra lộ trình.”
Vận khí của Takemura là rất tệ, nhưng cũng may mắn là khả năng quan sát của hắn còn đủ nhạy bén.
“Thực ra ta muốn…”
Takemura do dự một chút, vẫn định nói ra mục đích của mình.
Chỉ là lần này Wakako lại ngắt lời, “Xin lỗi, ta không muốn dính vào chuyện ngươi muốn làm, ngươi muốn biết phối trí an ninh nội bộ của Arasaka đúng không ?”
Takemura không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy.
Tuy nhiên kẻ thông minh như hắn vẫn hạ giọng hỏi: “Arasaka rốt cuộc làm gì đối với các ngươi… Ngoài ra, ngươi có thể đổ hết chuyện mà Sawada nhận lên đầu ta, cũng coi như là báo đáp của ta đối với ngươi, Wakako-san.”
Wakako lúc đó thế nhưng là bị Arasaka giam giữ.
Trong nhiệm vụ ám sát mà Sawada, lão đại của một trong những chi nhánh tại Tyger Claws tiếp nhận, rõ ràng là có thông tin rõ về nhân viên của Arasaka như V. Nguồn gốc của nó chỉ có thể là từ nội bộ Arasaka.
Takemura lấy ra một con Chip từ túi.
“Arasaka-sama khi xưa cần xem xét tài liệu bất cứ lúc nào, vì thế ta đã lưu giữ thông tin quá hạn này suốt ba năm… Nếu bọn hắn cần bằng chứng thì ngươi có thể giao nó ra, mặt khác ta còn thiết lập sẵn tiêu chuẩn cho dữ liệu, toàn bộ bằng chứng và tình báo là vòng tròn khép kín.”
Wakako có chút kinh ngạc.
Hoàn toàn không nghĩ tới Takemura có thể đoán chính xác yêu cầu của Arasaka ngay cả khi không có mặt…
“Takemura, ta khuyên ngươi một câu, Arasaka bây giờ không phải là ai cũng có thể đụng vào, bọn là người chiến thắng trong cuộc chiến tranh lần này, ta nghĩ ngươi biết đây có nghĩa là gì a.”
“Ngoài ra, người của chúng ta biết nữ nhân Arasaka kia bây giờ đang đi đến câu lạc bộ Dark Matter, nếu ngươi muốn nhắm vào nàng thì ta nghĩ không cần phiền phức như vậy… Nhưng nếu là Arasaka Yorinobu mà nói, ta khuyên ngươi nên tỉnh táo một chút.”
Takemura đương nhiên sẽ không nói ra sự thật đằng sau tất cả ám sát là gì.
Nào có Arasaka-sama, nào có Chip quá thời hạn, chẳng qua là hắn tiếp nhận một nhiệm vụ đến từ vũ trụ xa xôi mà thôi.
Một đám tự xưng là người cứu rỗi bị ác long đuổi đi.
Arasaka Hanako…
Trước khi rời khỏi cửa hàng bắn bi sắt, Takemura liếc nhìn ông già đang ngủ gật ở cửa.
Chỉ là giấc ngủ của đối phương không sâu lắm, vừa cảm thấy có người đi qua cửa liền chép miệng, lẩm bẩm: “Mấy tên cảnh sát Arasaka đáng chết, chẳng có tác dụng chó gì cả, ngày nào cũng chỉ biết đánh tới đánh lui với bang phái ——”
“Hả ?”
“Ngươi lại đến à ? Hideshi Hino ?”
Mặt Takemura đen đi vài phần.
Hắn cũng không biết tại sao mình lại dừng bước, “Lão nhân gia, ta không phải là Hideshi Hino…”
Ông già trợn tròn mắt.
“Nói bậy, đoạn thời gian trước khi ngươi đến còn lẩm bẩm câu thoại kinh điển trong chương trình truyền hình của Hideshi Hino với ta —”
“Thắt dây an toàn ( Better Buckle Up ) !”
Takemura xem như đầu hàng.
Hắn đọc lại y nguyên để chọc cho lão nhân vui, lão nhân vỗ tay cười lớn, Takemura cười cười rồi thở dài, chuẩn bị nói lời tạm biệt với chút ấm áp cuối cùng của thế giới này.
Sau này, Takemura sẽ chỉ là chiến sĩ muốn trả ơn những chuyện trong quá khứ.
【 Cuộc gọi tới —— 】
Takemura nhận điện thoại, đầu bên bên kia là giọng nữ, giọng của nàng có chút kỳ lạ.
“Alo ? Ngươi giải quyết xong chưa?”
Nghe đối phương sốt ruột hỏi, Takemura gật đầu, “Đã lấy đủ thứ cần thiết, bên ngươi thế nào rồi?”
Điều làm cho người kinh ngạc là, Goro Takemura dường như biết tình báo mà Wakako tặng cho mình, đầu bên bên kia hạ thấp giọng, Takemura còn có thể nghe thấy một số nhịp điệu tương tự như nhạc bass…
“Ta thấy rồi, ngươi quả nhiên không nói sai !”
“Ta… ta không thể tin được.”
Takemura mím chặt môi, đây là hành động nhỏ không thể bỏ qua trước khi nói dối. Hắn mở lời: “Công ty là mắt xích mà mỗi người không thể thoát khỏi, nếu ngươi biết thân phận thật sự của hắn thì sẽ còn kinh ngạc hơn.”
Trong lúc nói chuyện, Takemura nhảy lên một chiếc ô tô nhỏ gần như sắp hỏng, kéo dây an toàn định khởi động xe.
Japantown hôm nay vắng người đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay, tựa như có chuyện lớn gì đó sắp xảy ra, Takemura cúi đầu nhìn lên từ kính chắn gió, tầng mây dày đặc… Hắn ghét nhất thời tiết như vậy.
Cuộc đời đã bất hạnh, nếu thời tiết cũng như vậy, liền khiến cho hắn cảm thấy mọi thứ tựa hồ đang lao về phía cuối con đường.
Dark Matter cách đây không xa, Takemura định đến gần đó rồi tạo ra một cú sốc cho chi nhánh ở Night City, nơi mà nói đúng ra thì là trụ sở chính hiện tại của Arasaka.
Chỉ là nữ nhân vừa gọi điện thoại đó sẽ bị hy sinh hết a.
Takemura suy nghĩ rất nhiều cách giải quyết, nhưng hắn cuối cùng chọn cách không có đạo nghĩa này vì cái gọi là đạo nghĩa trong lòng mình.
Xe lái lên cầu vượt, chỉ cần vượt qua là có thể đến Dark Matter nằm ở ranh giới giữa Corpo Plaza và Heywood…
Hắn dùng một cách đặc biệt để upload dữ liệu lấy được từ Wakako lên laptop dày cộm ở ghế phụ.
Máy tính này đang kết nối với internet quỹ đạo vệ tinh tầm thấp.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy dữ liệu upload thành công, Takemura giống như hoàn thành một việc lớn.
Hắn đã trả ơn xong ân huệ khi Arasaka Saburo lựa chọn nâng đỡ mình, không mất đi gì là kết quả mà Takemura mong muốn.
Xe vẫn chạy…
“Lạ thật, hôm nay người thật sự rất ít a.”
Takemura nhìn xung quanh mà không có mục đích gì.
Khi hắn nhận ra có người chặn phía trước, liền vội vàng đạp mạnh vào phanh… Ô tô cũ với đĩa phanh bị mài mòn khiến quãng đường phanh lại rất dài. Khi Takemura ngẩng đầu lên, phát hiện bóng đen phía trước vẫn đứng đó, nội tâm hắn đã lập tức thắt chặt lại từ cảm giác nhẹ nhõm ban đầu.
Đó là một bóng hình mảnh mai và cao ráo.
Trong màn mưa dần dần trút xuống, toàn thân đối phương liền như một khối thép không có khe hở nào, mặt nạ màu đen có đủ loại khối cấu trúc nhô ra, tóc bó chặt ra sau, nhìn kỹ thì trông giống như ống kim loại, trên thực tế là thiết bị tản nhiệt cho BCI.
Sau lưng là hai thanh Katana cực dài để chéo nhau…
Takemura nhìn vào vai kẻ chặn đường, hình ảnh giống logo của Arasaka nhưng lại thay đổi vài yếu tố đang nằm ở bên hông áo giáp đen —
Giống như Ninja máy móc đầy đủ tinh xảo lại rất có tính thẩm mỹ của Nhật Bản.
Hô !
Ninja rút đao.
Đao dài xoay tròn trong tay…
Hắn hơi khuỵu gối xuống, lưỡi dao vượt qua đỉnh đầu làm ra tư thế tấn công.
“Đáng chết, vẫn bị phát hiện sao…”
Takemura vội vàng rút súng và mở cửa xe, nhưng nội tâm hắn hoàn toàn u ám sau khi cảm thấy sức nặng của Cyberware bị khóa chết trong cơ thể…
Xem ra thứ mình muốn đối mặt chính là chó săn dưới trướng Yorinobu…
Takemura suy nghĩ cẩn thận, vẫn không nghĩ ra có chỗ nào xảy ra sai sót, vấn đề duy nhất là ở Wakako.
Takemura hung hăng chửi một câu, nhưng vẫn giơ súng trong tay lên như Samurai, mặc cho nước mưa rửa sạch khuôn mặt.
“Goro Takemura.”
“Sự nghiệp của ngươi sẽ do ta tiếp quản, ngoài ra hành tung của ngươi cũng bị mục tiêu ở Night City biết đến tại mười mấy phút trước, ngươi đã mất đi tư cách.”
Lòng Takemura chợt chùng xuống.
“Kuso !”
Đây lại là một phe phái khác của Arasaka gần như biến mất trên mặt đất sao ?!
Vút !
Cyberware của Ninja không rõ giới tính đối diện gần như không phát ra tiếng động nào trong cơn mưa, giống như mũi tên rời cung, Implant, cách thức chiến đấu, tốc độ đều là phương thức mà Goro Takemura chưa từng thấy qua !
Không tránh được.
Khoảng cách này, tốc độ này, loại Cyberware vượt quá nhận thức này —
Nhưng mà trong màn mưa nơi xa, còn có người đang theo dõi tất cả.
“V, xem ra vận may hôm nay của chúng ta không tệ lắm, chẳng thể trách Lee lại đi theo chúng ta đến Dark Matter.”
Một tiếng cười nhẹ.
Bàn tay đen như mực siết chặt lại !
Người phụ nữ cầm ô đứng cạnh yên lặng nhìn cảnh tượng bên kia.
Vào khoảnh khắc mí mắt chớp động, bóng đen bên cạnh liền lao tới ngăn chặn những giọt mưa một cách bạo lực, tiếng rít của luồng không khí bị nén ép cực mạnh đã khiến cho mặt đất nổ tung ra vết nứt thẳng tắp có màu trắng xóa.
Đoàng !
Katana của Ninja bay lên không đã áp sát tới.
Khi hắn nhận ra cường độ sức mạnh bùng phát từ bên sườn cơ thể, một bàn tay đen kịt liền siết thành nắm đấm!
“Lin ?!”
Toàn thân Ninja máy móc có dòng điện chạy qua, như thể bị Thần Chết để mắt tới…
Trong thành phố này, chỉ có rất ít người biết đến vị Solo vô địch kia vẫn còn sống ——
“Mẹ nó ! Takemura!”
Động tác của Lin tựa hồ đột ngột đình trệ lại một giây trước khi nắm đấm áp sát, hắn lại cố tình dừng động tác tích lực trong khi nhanh chóng tiếp cận kẻ địch ?!
Trong Optic màu sắc sặc sỡ của Ninja phản chiếu ra góc cạnh của khuôn mặt đối phương.
EMP bùng phát những tia hồ quang điện nóng nảy, nghiền nát giọt mưa xung quanh thành một đám sương mù li ti…
“Dám xuống à?”
Tên kia tựa hồ đang chế giễu.
Sức mạnh thoáng qua liền tới !
……
……