Chương 581: Thủy triều nghịch chuyển mà đến ! ( Chín )

Chương 559: Thủy triều nghịch chuyển mà đến ! ( Chín ) “Team A chuẩn bị xâm nhập.” “Tất cả mọi người ! Kiểm tra vũ khí trang bị !” Trong cabin có thông báo chiếu đầy lên Optic, tia laser của thiết bị định vị sau lưng và tín hiệu âm thanh quanh quẩn bốn phía, có người đang lớn tiếng hô hoán binh sĩ hai bên —— Không, chính xác mà nói thì đây là thành viên của MaxTac, lúc này những kẻ đại biểu cho lực lượng chiến đấu mạnh nhất thành phố với dải sáng cảnh giới màu xanh nhạt sáng rực đến lóa mắt này đang cẩn thận điều chỉnh vũ khí trong tay, tất cả đều là mặt hàng vượt xa trang bị mà dân buôn lậu hay tiệm bán súng của Night City chào bán. Một người đàn ông cao lớn vạm vỡ với Optic lóe sáng trong cabin lên tiếng, “Đã chuẩn bị sẵn sàng, thưa Trung sĩ !” ḳyhuyen.ⓒomGóc nhìn chuyển đến một căn phòng xưa cũ nằm trong tòa kiến trúc không mấy nổi bật, có một kẻ đứng sau bàn làm việc đang vung vẩy xúc tu kim loại kỳ quái theo nhịp điệu của tiếng nhạc giao hưởng tràn ngập nơi đây. Âm thanh hào hùng giống như từng chiếc xe bay của MaxTac đang lao thẳng về phía đường ven biển bình lặng từ bầu trời đêm đen kịt, sóng biển ồn ào náo động tựa hồ vang vọng tận về phía chân trời... Đi kèm với đó liền là những binh sĩ dàn trận chờ đợi quân địch ở đường ven biển. “Giao dịch thế nào rồi, Trung sĩ Max ?” Người kiểm soát tối cao của MaxTac nghe cuộc điện thoại đến từ ngoài Trái Đất, dù cho hành động đã tiến triển đến bước này, nhưng đôi bên vẫn chưa hoàn thành xong một số giao dịch và trao đổi lợi ích. “A... Để ta nói rõ ràng hơn một chút, ngươi phái đặc công tới rình mò bí mật của Tổ Ong đồng thời để vô số nhãi con vụng về bắt chước kỹ thuật của chúng ta, ta không thấy được chút thành ý nào từ loại hợp tác này.” Giọng nói của Max mang theo ý vị giễu cợt.
ḳyhuyen.ⓒom Nhưng mà Hanako với khẩu âm có chút quái dị ở đầu dây bên kia lại nói: “Kỹ xảo của các ngươi khiến Arasaka phải thán phục, công tâm mà nói —— ta rất khâm phục công ty MAXTAC có thể hoàn thành những nghiên cứu này bằng vào quy mô của mình; Nhưng có thể giữ vững được thành quả hay không thì lại là chuyện khác, ta chỉ muốn biết yêu cầu của ngươi, ngươi xem... Kẻ nắm giữ nhiều bí mật nhất của các ngươi cũng không phải là Arasaka, mà là một người khác hoàn toàn.”
ḳyhuyen.ⓒomMax khoan thai đứng dậy khỏi ghế tựa, chống tay lên bàn nhìn màn hình trước mặt. “Muốn gì sao...” Hắn khinh thường câu hỏi này, nhưng lại không thể không trả lời. “Khi Night City rơi vào hỗn loạn, chiến tranh bang phái, tội phạm trên mạng, đốt phá giết chóc lan tràn khắp nơi, thành phố này đã mất đi chiếc lồng kiềm chế bạo lực, mà chúng ta sẽ mang nó trở về.” “Ta chỉ muốn thành phố này khôi phục lại như trước đây, còn lũ rác rưởi như các ngươi thì mau chóng cút hết, thành phố đồng lòng về một chỗ là không thể bị phá hủy.” Hanako cũng chẳng mặn mà gì với loại phát ngôn này, nhưng nàng lại lựa chọn thuận theo. “Nghe có vẻ là kế hoạch thú vị, nhưng điều kiện tiên quyết là chúng ta phải giải quyết tất cả rắc rối còn tồn đọng, hiện tại chúng ta đã làm tê liệt hệ thống điều khiển của tổng bộ Arasaka và nhấc lên bạo loạn ở đường ven biển, hơn nữa đối thủ lớn nhất suýt chút nữa tiêu diệt cả Tổ Ong của các ngươi trong cuộc chiến tranh trên mạng kia cũng đã bị chúng ta khống chế trong khu mạng không thấy ánh mặt trời nào đó ở Châu Âu ——” “Yêu cầu của chúng ta rất đơn giản, ngươi chỉ cần xé mở lỗ hổng... vừa đủ cho một người đi vào là được. Đợi đến con AI đáng chết kia bị tiêu hủy, thông tin về tất cả các tiết điểm bị bại lộ của ngươi sẽ được hoàn trả đầy đủ, Arasaka cũng sẽ vĩnh viễn rút khỏi Night City và Bắc Mỹ.” Max khựng lại một chút, “Một người, từ ngữ thật thú vị biết bao, chiến tranh trên mạng do một người khởi xướng, hiện tại yêu cầu của các ngươi cũng chỉ là để một người tiến vào, chẳng lẽ ý chí cá thể thực sự có thể vượt lên trên tập thể sao ?”
ḳyhuyen.ⓒom Kỹ thuật ngụy biện của Hanako cũng không tệ. “Không có cá thể ưu tú, khái niệm tập thể cũng sẽ không tồn tại.” Max lấy lại tinh thần, nghe thấy bản nhạc của mình đều sớm đi đến hồi kết, hắn thong thả mở chiếc máy hát đĩa gần như không còn tồn tại ở Night City hay thậm chí là khắp nơi trên thế giới, nhẹ nhàng đặt đĩa nhạc vào. “Ta không quá quan tâm lời lẽ vớ vẩn của ngươi, nhưng ta rất chán ghét những kẻ xuất chúng như thế, nếu là địch nhân, vậy chúng ta có thể làm theo.” “Nhưng... ta hy vọng ngươi có thể hiểu rõ hậu quả là gì.” Bản nhạc vang lên, thủ lĩnh bí ẩn nhất của MaxTac cuối cùng cũng lộ ra diện mạo trước cửa sổ, hắn yên lặng quan sát ánh đèn pha đang quét qua quét lại tại khu vực trung tâm của Night City, nói với Hanako đều sớm mất hết kiên nhẫn ở đầu dây bên kia: “Tên đã trên dây rồi.” Trong lúc nói chuyện, xe bay của MaxTac cũng gào thét mà xuống ! …… “Amigo !” Jackie nhìn tiểu tử ngã xuống bên cạnh, phần cổ bị phá hủy nghiêm trọng tuyên cáo đối phương rơi vào tử vong. Hắn vừa đánh vừa rút lui, thế cục lúc này đã trở thành bang phái đối chọi với lính đánh thuê và đặc công. “Phải rút thôi Jackie !” Tiểu thư Emma ở đầu dây bên kia nói với giọng điệu không thể cãi lại —— “Fuck !” Jackie nhìn đồng bạn ngã xuống dưới làn đạn lạc một cách không minh bạch, “Mẹ nó đây hoàn toàn là một cuộc chiến tranh !” Ngay sau đó hắn nghiến răng hạ lệnh cho Valentino rút lui từ hai bên, chỉ cần còn thở thì đều sẽ được kéo đi, nhưng vẫn có vài người lặng lẽ nằm lại mảnh đất nơi họ sinh trưởng này. Cùng với Valentino rút đi, đám binh sĩ kia liền lao về phía đường ven biển giống như nước lũ vỡ đê, còn binh sĩ của Dreamer đằng sau công sự che chắn có mặt khắp nơi thì chỉ yên lặng chờ đợi xung kích sắp tới, bỗng nhiên ——! Tiếng gầm rú cao vút vang lên từ phía trên ! Ma trận màu đỏ của xe bay đột ngột xuất hiện ở vị trí bên trái, viên sĩ quan đang nấp sau khiên chắn nhìn thấy cảnh tượng đó liền vội vàng la lên: “Tiểu thư Emma ! Là MaxTac !” Tiếng chuông đặc trưng của MaxTac là âm thanh cảnh báo khiến bất kì cư dân nào của Night City đều phải rùng mình khi nghe thấy, Emma có thể nghe rõ động tĩnh ở hiện trường thông qua thiết bị liên lạc của binh sĩ… Nàng lặng lẽ nhìn làn sóng thủy triều cơ hồ muốn vỗ thẳng lên người mình, cảm giác mất trọng lực cơ hồ muốn để người ta ngã quỵ này làm cho độ điên cuồng trong nội tâm của nàng bắt đầu được giải phóng. Emma · Watson không nói gì, mà là nhìn chằm chằm vào tất cả tình báo đã biết ở chỗ Dreamer, nàng đang nỗ lực suy xét bằng góc độ của Lin, kẻ chế tạo đứng sau làn sóng thủy triều này đang suy nghĩ gì đâu ? Phòng thủ nghiêm ngặt không phải là chiêu thức phá cục độc đáo, Emma đã ngộ ra đạo lý này ở Dogtown. Nàng cơ hồ hạ quyết tâm ở trong tích tắc —— Nàng hiểu rõ hậu quả khi công ty cỡ nhỏ bị cuốn vào Corporate War hơn ai hết, thế giới này chỉ thiếu một ngòi nổ để trở nên loạn lạc, mặc kệ có thể lan rộng đến càng nhiều người hơn hay không, nhưng rốt cuộc sẽ có công ty, có thế lực to lớn chọn lựa lợi ích để gia nhập vào, mỗi một lần Corporate War đều chứng minh đạo lý này. “Chúng ta, đã chuẩn bị sẵn sàng.” Binh sĩ ở đầu dây bên kia nói với Emma như vậy. Dù cho trên đỉnh đầu đang lơ lửng Cyberpsycho có khả năng đoạt mạng họ trong vài giây, bọn hắn cũng không định từ bỏ Heywood mà mình dày công gây dựng, một khi rút lui, Pacifica tuyệt đối sẽ bị công phá bởi cách thức tương tự. “Mở cửa khẩu ra.” Emma đột nhiên ra lệnh. Đầu dây bên kia cơ hồ là lên tiếng chất vấn theo bản năng, “Cái gì ? Arasaka phía sau ——” Emma nhìn chằm chằm màn hình, “Ta nói, mở cửa khẩu ra.” Tất cả binh sĩ Dreamer đều có thể nghe thấy mệnh lệnh này, thậm chí là binh sĩ Arasaka định đứng trên cùng một chiến tuyến. Sĩ quan Arasaka đang kiểm tra chương trình phòng thủ ở đường ven biển lập tức nổi trận lôi đình, hắn là người của Từ Chi, âm thanh chửi mắng bằng tiếng Trung đó khiến Emma hơi né tránh sang một bên, nàng chỉ nhìn chằm chằm vào những lời nghi vấn kia bằng ánh mắt lạnh lùng. “Ngươi đang làm gì vậy ?” Giọng nói của V đột ngột truyền đến, nàng và lực lượng vũ trang tinh nhuệ của Arasaka đang áp sát tới, tuy nhiên câu trả lời của Emma liền theo sát phía sau —— “Không cần đến đây.” Emma không thể nói ra nguyên nhân, bởi vì nàng rất rõ ràng đối phương đến đây với mục đích gì, chỉ có một và duy nhất. Đó chính là: Hủy diệt. Thủy triều đi đến đâu thì nơi đó không còn chút sinh cơ nào, lực lượng phòng thủ nghiêm ngặt như vậy trở nên không đáng kể khi đứng trước vũ khí có uy lực tương đương với bom hạt nhân, đây chính là đòn công kích nặng nề lên phe phòng thủ ! “Chết tiệt ——” V là người theo chủ nghĩa thực tế, nàng chỉ biết mình dù có chết thì cũng phải chết bên cạnh ghế Netrunner của Lin, bởi vì đây là việc duy nhất nàng muốn làm. Nhưng Emma thì khác, nàng biết cách làm thế nào để thủy triều đạt được kết quả mà địch nhân mong muốn, nhưng những nội dung này rất nhanh liền bị Gabriel đang giám sát trong mạng nghe thấy. “Rút lui, toàn bộ thành viên, tiến vào nội thành, dọn trống City Center.” Giọng nói ngắn gọn và đanh thép của Emma vang lên. Mệnh lệnh được Emma hạ đạt trực tiếp trong khu mạng công cộng của Night City —— Phải biết rằng Kang Tao, Militech, Petrochem đều không lựa chọn can thiệp, mà hành động này của nàng chính là muốn đốt cháy trung tâm của Night City ! Hai người phụ nữ cách màn hình tín hiệu có biểu cảm khác nhau, một người nở nụ cười cuồng loạn và hưng phấn, một người là nhíu mày không kìm được, một lạnh một nóng, nhưng đều đang đối kháng với đối phương. Đột nhiên. V nói với Arasaka: “Để tuyến phòng thủ đẩy lên !” Đây là... chấp nhận sao ? Binh sĩ của Dreamer bắt đầu tản ra hai bên như thủy triều dưới sự dẫn dắt hơi hỗn loạn, mà phía trước chính là lực lượng được địch nhân sử dụng để tiến công và đột phá vào hướng phòng ngự, Hanako ra lệnh cho bọn hắn mau chóng tiến lên bởi vì đã hoàn toàn không cần lo lắng tiếp theo nên đối phó với người của Arasaka như thế nào, nàng cảm thấy may mắn vì người đàn bà điên rồ kia không trì hoãn thời gian của mình. Đúng vậy, điều Hanako sợ nhất không phải là hy sinh, mà là thời gian. Trì hoãn mỗi một phút mỗi một giây, nhân vật nguy hiểm ở cơ sở dưới biển kia liền có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, Gabriel phải hủy diệt cơ thể rồi mang theo dữ liệu có giá trị trong bộ não sáng bằng với kho báu của hắn đi. Không ai sẽ lựa chọn phương thức giam giữ kẻ khủng bố có thể dùng sức một mình đối kháng với nhiều nhà công ty như này, sức phá hoại của hắn giống như Bartmoss, chỉ có thể phá hủy. …… “Hừ hừ, đến lượt ta.” Gabriel thu dọn đồ đạc, cẩn thận bước lên Drone. Trong hoàn cảnh vũ trụ sâu thẳm bị bao phủ quanh năm bởi luồng ánh sáng ấm áp trắng xóa hiển nhiên là không có vị trí cho môn thể thao mạo hiểm như thế, Gabriel chán ghét ô nhiễm, mùi tanh hôi trong không khí và nền văn minh lạc hậu man rợ của khu vực mặt đất —— nhưng hắn ưa thích thế giới kích thích này. Người đàn bà kia, chỉ sợ chính là kẻ điên trong tình báo a ? Quả nhiên rất điên. Gabriel nhìn quân đội của Dreamer tiến về phía trung tâm thành phố, mà City Center bây giờ đang diễn ra một lần “party trước ngày tận thế”. Vô số Drone của công ty đang rải tờ rơi và eddie khắp City Center, đây là cách thu hút dòng người nhanh nhất, buổi biểu diễn vốn cần vài ngày mới có thể diễn ra theo kế hoạch này phải được tổ chức đúng hạn. Gabriel cười cười. Lời của tên kia là thánh chỉ sao ? Hay là mệnh lệnh chết tiệt do tổng thống ký ? Tóm lại, lũ ô hợp đại khái là từ dùng để hình dung những người này. Chỉ là khi Dreamer vây quanh City Center, đủ loại màn hình quảng cáo offline cũng bị sửa đổi sang thông cáo đẫm máu, để cho công ty đang giữ vững cục diện ổn định cho hai khu vực lớn trong thành phố phải chịu áp lực khó có thể tưởng tượng nổi, còn có chuyện thối nát của MaxTac, của Petrochem, thậm chí liên đới đến một số thao tác vi phạm quy định của Kang Tao ở Bắc Mỹ, tất cả đều bị lan truyền ra với tốc độ kinh người… Sự phẫn nộ của công chúng, sự bất an khi thành phố sắp đón nhận đợt biến động mới, cùng với phần tử cuồng nhiệt tụ tập lại mở party đều khiến Night City cấp tốc trở thành thùng thuốc súng nhiệt độ cao, tựa hồ sẽ phát nổ ở ngay giây tiếp theo. “Nghe ca nhạc trước ngày tận thế, cũng không tệ.” Thân ảnh của Gabriel và Drone tiến về phía đường bờ biển! Phía dưới lúc này đã trở thành vùng biển chiến tranh, cả hai bên đều đang dùng vũ khí nóng và đủ loại nổ tung để xé rách phòng tuyến, MaxTac xé mở lối đi yếu ớt nhất ở phía bên phải, thời gian hiện tại mới chỉ trôi qua 30 phút mà thôi. Gabriel như thể người già đi dạo thong thả trong công viên, hạ thấp độ cao xuống để ngắm nhìn tình cảnh thê thảm trên đường bờ biển, hàng ô từng được dùng để che nắng bây giờ dính đầy dịch Cyberware và máu tươi, tay đứt chân rời, còn có mảnh giáp rơi ra từ trên người binh sĩ Arasaka… Hắn đột nhiên rất muốn biết công ty và đồng bạn của tên kia có tiến độ thế nào rồi, thế là liền dùng kỹ thuật mạng mạnh mẽ của mình tới dò xét. Us Crack vài giờ trước còn ở trên du thuyền đã hoàn toàn xé bỏ ước định của công ty, Công ty đĩa nhạc sau khi thấy giao chiến bắt đầu nổ ra ở Night City liền lựa chọn rút lui trước, chỉ còn lại một nhóm người dưới ánh đèn sân khấu tại trung tâm Night City. Us Crack, KIA cùng với —— Cô nương vô danh tiểu tốt và ngôi sao đang nổi như cồn Kerry. Mọi người đều nói Kerry bị hạn chế lưu lượng vì bị công ty ghét bỏ, nhưng bây giờ hắn lại xuất hiện trong tình huống cực kỳ nguy hiểm. Gabriel theo dõi một cách hứng thú, ninja Arasaka xông đến trước mặt bị hắn tùy ý xâm lấn bằng kỹ thuật mạng rồi thiêu thành cặn bã, bàn tay giả tràn đầy lực lượng đánh lui một binh sĩ khác, cuối cùng là một phát đá tạt nhẹ nhàng sang bên khiến lồng ngực binh sĩ đó sụp xuống. Tiếng sóng vỗ vào bờ ở phía trước vẫn rõ mồn một dù bị súng vang và nổ tung bao phủ, phía dưới lớp đê chắn sóng màu xám trắng là biển cả vây quanh rác rưởi, Gabriel đi đến bờ biển tìm kiếm xung quanh, tàu sân bay ở đằng xa chính là con quái thú đang ẩn nấp, thông tin liên lạc trong internet đều sớm bị Gabriel cắt đứt sạch sẽ, vì thế tàu sân bay của Arasaka cũng không biết có nên khai hỏa hay không dù cho thế cục đã chuyển biến xấu tột cùng —— Địch nhân là đám người ở đường ven biển sao ? Nhưng sau lưng chiến hạm này là binh sĩ của công ty bị Dreamer khiêu khích. “Cộc cộc ——” Gabriel bắt chước tiếng gõ cửa, hắn tung người nhảy một cái, thân thể cứ thế liền biến mất trong sóng biển. Lúc này V và David đang dẫn đầu lực lượng tinh nhuệ của Tổ tác chiến Đặc biệt, đám binh sĩ vũ trang đến tận răng này vốn dĩ sẽ được bố trí ở bờ biển, nhưng V vẫn đưa bọn họ vào cơ sở dưới lòng đất không có đường lui. Toàn bộ thiết bị nơi đây đều được duy trì dựa vào AI trong server offline, tất cả mọi người đều rút lui hết từ trước, trong hành lang chỉ có tiếng bước chân lộn xộn của đội ngũ 10 người bọn họ. Tiểu đội đặc biệt đeo mặt nạ Bàn Nhược của Arasaka này từng được Smasher dẫn đội tham gia vào Corporate War mà Arasaka can thiệp, bọn hắn chỉ đơn thuần là binh sĩ và máy móc giết chóc, đến nỗi bảo vệ ai ? Vì sao bảo vệ ? Bọn hắn hoàn toàn không quan tâm. “David ?” Trán Martinez chảy đầy mồ hôi lạnh, hoàn toàn không có dáng vẻ thong dong như lúc ở Warsaw. Kênh liên lạc im lặng như tờ, hệ thống chỉ huy tan nát, mà bây giờ Yorinobu vẫn chưa rút khỏi Night City, cũng có nghĩa là bọn họ đều đang làm việc dựa vào tổ chức của chính mình, không có bất kỳ chỉ huy nào, dù chỉ một chút xíu giúp đỡ cũng không tồn tại. Sau cánh cửa kia chính là Lin sao? David không kìm được mà nghĩ đến. Hắn tựa hồ đã quen với cảm giác mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát khi có tiên sinh ở đó, mà một khi không nghe thấy âm thanh của Lin, hắn liền ở trong lòng, không, chính xác hơn mà nói thì tất cả mọi người đều sẽ chế tạo địch nhân còn mạnh hơn cả Lin ở trong lòng. Vì sao lại như vậy ? “David ?” Mãi đến lúc này, hắn mới thấy nữ nhân tóc đen lạnh lùng kia đang nhìn chằm chằm vào mình. “Ngươi đang sợ hãi ?” Bàn tay giả của V trông rất cao quý, trong tay đang nắm chặt con dao nhỏ từng cướp đoạt không biết bao nhiêu sinh mạng ở từng lần hành động, còn tay kia lại là lưỡi đao màu trắng bạc mà David chưa từng thấy qua. “Đây là đao của nữ nhân kia.” Tiểu thư V đã gặp tiên sinh ? Trong mắt David dấy lên một tia hy vọng, sau đó liền vội vàng thu lại biểu cảm. V lặng lẽ nhớ lại biểu cảm của Lin khi đưa dao nhỏ của Emma cho mình trước khi Deep Dive lần cuối. Tên kia luôn nói bản thân nhìn thấy tương lai, cho nên cũng đã tính đến bước này rồi sao ? Bây giờ con dao này chính là nguyên nhân căn bản khiến V nhả ra khống chế mặc cho Emma rút đi hàng phòng thủ, đó là một loại tin tưởng được xây dựng trên mối quan hệ phức tạp. Mà ngược lại với điều này, tên của con dao lại là Perjury ( Phản bội lời thề ). Bất cứ sự vật nào cũng tồn tại hai mặt mâu thuẫn, chân thật và giả tạo luôn luôn đi đôi với nhau. V hít sâu một hơi, “Nghe hài tử, ta chỉ lớn hơn ngươi 10 tuổi, nhưng ngươi phải hiểu rõ một số việc.” Nữ nhân gằn từng chữ một: “Đây chẳng phải là cuộc sống của lính đánh thuê sao, là chiến tranh, thứ cần đối kháng không chỉ là thể chế, cớm hay là bang phái cắt thận, chúng ta đang đối kháng với tất cả những kẻ có suy nghĩ trái ngược với chúng ta.” “Ngươi hiểu không ?” “Tình hình dù cho rất tồi tệ, nhưng chúng ta vẫn phải tiến lên trước, đây là điều ta học được ở công ty —— Phải giãy giụa dưới bất kỳ tình huống gì, hiểu chưa ?” David gật đầu, sau đó quay lại, “Cảnh giới!” Toàn bộ binh sĩ tinh nhuệ phía sau đều nâng họng súng lên. Khóe miệng V lộ ra nụ cười hài lòng, bàn tay lập tức chạm vào cửa cảm ứng của chốt chặn cuối cùng, chỉ là khi đang rà quét dữ liệu, lông mày V đột nhiên nhíu lại. David lập tức giơ súng bắt đầu từ từ vòng sang bên hông V —— Biểu cảm này đại diện cho... hắn không dám nghĩ tiếp. Tín hiệu báo lỗi của cửa lớn giống như bàn tay to xé rách ảo tưởng yên bình cuối cùng, V lùi lại một bước, trong mắt hiện lên tia sáng đỏ rực, cánh cửa to lớn từ từ mở ra dưới thủ đoạn kỹ thuật của người sở hữu quyền hạn như V. Chỉ là khi nó vừa mới hé mở khe hở chỉ đủ cho một người đi qua, dao nhỏ trong tay V liền không thấy đâu nữa ! Vút —— Chát ! Tiếng va chạm giòn giã vang lên trong khu vực trống trải ở trung tâm. Tiểu đội nối đuôi nhau mà vào giơ súng nhắm thẳng vào nam nhân cao gầy đang đứng bên cạnh ghế kết nối của trung tâm dữ liệu, V thong thả xuất hiện từ sau lưng binh sĩ —— “Gabriel ?” Ánh mắt nàng găm chặt vào tay đối phương, con dao nhỏ màu đen đang run rẩy nhẹ bị hắn nắm chặt vào trong tay, V dùng cách nào cũng không thu hồi lại được. Nam nhân cười khẽ: “Giáng sinh vui vẻ, V.” “Ta tới tận cửa tặng quà đây.”
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị