Chương 580: Thủy triều nghịch chuyển mà đến ! ( Tám )

Chương 558: Thủy triều nghịch chuyển mà đến ! ( Tám ) “Ta muốn gặp ông chủ.” V vội vã đi ngang qua tầng Atrium của Arasaka Tower, lạnh lùng nói với đám vệ binh đang chặn đường. Tuy nhiên, hai tên binh sĩ lại quay ra nhìn nhau, dưới ánh mắt nghiêm nghị của V, bọn hắn mới dò hỏi: “Ngài... không biết sao ?” Thấy V đang trên bờ vực bùng nổ bởi vì lo lắng, vệ binh vội vàng đổi giọng: “Thủ lĩnh đã tiến vào phòng an toàn rồi...” ḱyhuyen.ⓒomÁnh mắt V lập tức thay đổi, trong đó thoáng hiện một tia hốt hoảng. Dưới mỗi tòa Arasaka Tower đều tồn tại một trung tâm dữ liệu, đó là nơi trú ẩn an toàn nhất để chống lại các vụ nổ hạt nhân cỡ nhỏ cũng như chiến tranh bùng phát bất ngờ. Hệ thống chỉ huy của Arasaka bao phủ toàn cầu, bây giờ Yorinobu lại tiến vào phòng an toàn mà không có bất kỳ điềm báo nào —— Điều này có nghĩa là Arasaka hiện đã bước vào trạng thái Corporate War bộc phát toàn diện hay sao ? Rất nhanh, V liên lạc được với Lucy và David đang bàn giao dữ liệu tại công ty, ba người vội vàng tiến vào sở chỉ huy tạm thời của Yorinobu. Đoàn người sau khi vào trong liền thấy bầu không khí của sở chỉ huy hình vòng cung tràn ngập vẻ nghiêm túc và bận rộn. Ở vị trí cao nhất tại chính giữa là Yorinobu khoanh tay hơi cúi đầu như thể rơi vào trầm tư, nhưng khi thấy người đến là ai, Yorinobu vẫn đẩy gọng kính màu trà rồi nặn ra một nụ cười không mấy tự nhiên. “A, ngươi đến rồi, V.”
ḱyhuyen.ⓒom “Dọc đường vất vả.”
ḱyhuyen.ⓒomYorinobu lên tiếng thăm hỏi, viên sĩ quan tình báo bên cạnh cũng vừa lúc bước tới đưa cho hắn một bản tài liệu hiển thị trên máy tính bảng, Yorinobu ký xong liền xác thực bằng mã truy cập của mình. V gật đầu với sĩ quan tình báo chào mình, giọng nói mang theo một tia run rẩy khó phát giác: “Đó là...” Yorinobu thu hồi nụ cười thở dài một tiếng, trầm giọng nói như thể bị thời thế đưa đẩy: “Các giếng phóng có thể kiểm soát đã được chuẩn bị sẵn sàng.” Ngay sau đó hắn vung tay lên kích hoạt hình ảnh 3D của Trái Đất lơ lửng giữa mấy người, rất nhiều đường parabol bắt đầu xuất phát từ khu vực bị Arasaka kiểm soát, từng biểu tượng tấn công đỏ rực cứ thế bao phủ lên toàn bộ hành tinh. Đó là phương thức cơ hồ ngang bằng với chết chung cùng kẻ địch. “Nói ra cũng có chút nực cười, ta từng làm một giấc mộng; ta ở trong mơ bị phụ thân và em gái đánh bại, cuối cùng ngồi tại căn phòng Chủ tịch rộng lớn của Arasaka để chờ đợi phán xét sắp tới trong tuyệt vọng, lúc đó ta cũng nhìn vào đủ loại phương thức tấn công đa dạng trên hành tinh này, chuẩn bị sẵn tâm lý mất đi tất cả.” Nghe đến đây, không chỉ V mà cả David và Lucy đứng chờ lệnh phía sau cũng không khỏi nhìn nhau, cả hai đều thấy được vẻ mờ mịt và bất an trong mắt đối phương. Chiến tranh... Thật sự sắp đến rồi sao ? Yorinobu không biết đó có phải là giấc mộng hay không, hắn chỉ biết hậu quả khi thất bại là chân thực đến mức nổi cả da gà: Ánh mắt em gái hiện ra dịu dàng và mong đợi, cắm Relic nhất định sẽ tiêu diệt linh hồn hắn vào cổ anh trai, còn người cha trong Cyberspace thì chui vào cơ thể hắn như một con ác long.
ḱyhuyen.ⓒom Đó là... tận thế. “Nhưng ngươi xem, bây giờ chúng ta vẫn chỉ có thể dùng thủ đoạn này, như thế mới có thể mở rộng ảnh hưởng đến tối đa, kéo tất cả các công ty xuống nước.” “Nhưng ý nghĩa của Lin đối với chúng ta mà nói lại quá quan trọng, nếu không có hắn, chúng ta ở trên phương diện internet đều sớm bị EU, em gái ta, và cả người cha không biết lúc nào sẽ sống lại của ta nuốt chửng hầu như không còn —— Vì chuyện này, ta chỉ có thể ẩn nấp ở đây, cố gắng chia sẻ nỗi lo với Lin.” Giọng nói của Yorinobu trầm xuống nhưng lại tràn đầy kiên quyết. Đúng vậy a, không ai ở đây lại không biết vai trò của Lin tại phương diện internet. Cuộc chiến tranh trên mạng ở Night City giúp Arasaka giữ vững vị thế bá chủ, việc khai chiến với EU là bước đi đầu tiên để Yorinobu thu phục bản đồ của thế giới này... Nhưng tại sao lại khó khăn đến thế ? Thế lực kẻ thù chằng chịt khó gỡ, EU rình rập như hổ báo, chỉ là bước đầu tiên liền đã phải trả cái giá lớn như vậy... Tương lai sẽ ra sao ? Yorinobu không dám nghĩ, hắn chỉ nén lại bất an trong lòng rồi nói với V: “Tình hình dưới mắt rất không ổn, ngoại trừ lớp phòng thủ cần thiết, ta cũng ra lệnh cho Netrunner của Arasaka dồn toàn lực phá giải thông đạo của Lin, nhưng hiệu quả rất thấp —— Chuyên gia dữ liệu dự đoán xác suất Lin tự mình rút lui về khu mạng Night City đã thấp đến 'không phẩy mấy mấy phần trăm'.” “Vùng ven biển được canh phòng nghiêm ngặt, nhưng không loại trừ khả năng sẽ có Netrunner như Lin tiến hành tác chiến xâm nhập, xung kích từ đám đông hỗn loạn tại buổi hòa nhạc ven biển Night City là mưu đồ từ trước, bọn hắn mượn tay chúng ta để chiếm đoạt mảnh bản đồ vốn đang tạm thời an toàn như Heywood.” Yorinobu càng nói nhiều, V lại càng tỏ ra bình tĩnh hơn. Nàng thậm chí còn ngắt lời: “Ném chuột sợ vỡ bình phải không ? Loại người có thể đấu trí ngang ngửa với Lin và chiếm giữ ưu thế như này... ngươi biết rất rõ là ai, đúng không Yorinobu ?” V từ trước đến nay chưa bao giờ gọi Yorinobu là đại nhân. Yorinobu nặng nề liếc nhìn người phụ nữ thông minh này: “Cha ta.” “Bây giờ chúng ta không thể chĩa súng vào người dân Night City, Dreamer cũng không thể. Chúng ta chỉ có thể tử thủ đường ven biển, nhưng đây không phải vấn đề mấu chốt nhất, khi cần thiết ta sẽ hạ lệnh cho binh sĩ nổ súng vào đám đông hỗn loạn ở Night City, tiếng xấu để ta tới gánh.” Yorinobu cười lạnh một tiếng: “Huống hồ thành phần trong đó tuyệt đối không phải đều là fan hâm mộ trong Night City: Đặc công của Hanako, người của EU, thậm chí còn có cả Militech —— Bọn hắn chính là ong vò vẽ, chỉ cần có mùi thịt thối thì sẽ lập tức nhào tới cắn xé một miếng.” Mọi người không hẹn mà cùng nuốt nước bọt khi nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của Yorinobu. Nổ súng vào người dân Night City đang lẩn trốn để tránh né vụ nổ, e rằng dùng cả đời cũng không rửa sạch được tiếng xấu này, nhưng Yorinobu vẫn dám làm vậy. “Biết bọn chúng gọi ta là gì không ? Chủ tịch của phần tử phạm tội.” Yorinobu vung tay lên: “Steel Dragons đã tiến vào Night City, vào lúc cần thiết, chúng ta sẽ dùng thủ đoạn trên đầu đường để gây sức ép.” V tiếp tục hỏi: “Như vậy, điều ta quan tâm hơn chính là, Lin bại lộ như thế nào ?” Nắm bắt mấu chốt của vấn đề là sở trường của V. Tuy nhiên Yorinobu chỉ khoanh tay xoa cằm, liên tục lắc đầu: “Ta từng nói rồi V, trên thế giới tồn tại Netrunner mà ngay cả Arasaka cũng không thể làm gì được. Thế cục có thể hiểu rõ ở hiện tại là ESA và Highrider đã can thiệp vào, dự án phụ của Sea of Clouds bị ta chặn lại trước đó bị bọn chúng đánh cắp —— Kẻ từng làm võ sĩ của cha ta như Takemura cũng tung tích không rõ, hắn chính là người kích hoạt thuốc nổ mạnh mẽ dùng để phá vỡ đá mặt trăng trong vệ tinh.” Sea of Clouds. Thứ V tiếp nhận khi trở về từ Frankfurt chính là dự án Sea of Clouds, nhưng lúc đó nàng lại bị điều động tạm thời đến Dogtown, vì thế cũng không hiểu rõ quá nhiều về dự án này. Đúng lúc Yorinobu định giải thích điều gì, sở chỉ huy đột nhiên vang lên tiếng chuông cảnh báo chói tai ! Sở chỉ huy thoáng chốc trở nên hỗn loạn, Yorinobu nhíu mày nhìn vào bảng cảnh báo, chuyên gia mạng ở gần đó vội vàng hạ nhiệt độ khẩn cấp cho thuộc hạ đang ngồi trên ghế Netrunner để Deep Dive vào Subnet. Kèm theo từng đợt hơi nước bốc lên, tên Netrunner kia ngẩng đầu hét lên với Yorinobu —— “Chủ tịch ! Subnet chỉ huy của chúng ta bị tấn công !” Yorinobu tiến lên một bước theo bản năng. “Làm sao có thể, đây chính là...” Yorinobu muốn nói đây là hệ thống được Alt hỗ trợ xây dựng, trên thực tế nàng cũng xây dựng ICE giúp Arasaka theo ý của Lin sau khi trở lại Night City. Alt không coi Arasaka là cái gai trong mắt như tưởng tượng, chỉ cần là tổ chức mà Lin đang hợp tác thì nàng sẽ tự nguyện giúp đỡ, kẻ thù của nàng chính là Arasaka Saburo và Arasaka Kei, cộng thêm Toshiro mà thôi. Nhưng dưới mắt Subnet của Arasaka đột ngột bị tấn công, điều đó có nghĩa là Alt đã bị —— “Mất kết nối ?” Không biết từ lúc nào, V đã đứng trước màn hình, ngón tay nàng bay múa trên bàn phím, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Lucy bên cạnh đang tiến hành các biện pháp cấp cứu cho Netrunner vừa tiến vào bảo trì Subnet. “David !” Lucy gọi một tiếng, David vội vàng chạy tới rồi nhìn thấy đường ống cơ hồ nóng đến đỏ rực sau gáy Netrunner, Lucy cắn răng giữ chặt ống dẫn nước làm mát đang liên tục phun lên phía trên: “Đáng chết, nó bị kẹt, ta không rút ra được !” David vừa khởi động Cyberware ở tay để nhận lấy đường ống nóng bỏng từ Lucy, đôi mắt đang nhắm nghiền của tên Netrunner có vẻ mặt đau đớn kia chợt mở to ra, hơi nóng cấp tốc phun trào từ miệng, mũi, thậm chí là cả mắt của đối phương ! “Mau tránh ra !” David cũng bị biến cố bất ngờ này làm cho kinh hãi, vội vàng đưa tay rút dây cáp mạng, nhưng BCI đã rơi vào trạng thái nóng chảy. Mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn Netrunner bảo trì Subnet co giật dữ dội, toàn bộ sở chỉ huy chỉ còn lại tiếng thét chói tai rợn người và tiếng xèo xèo khi da thịt thiêu đốt. Một tiếng súng vang lên, mọi người không tự chủ được mà rùng mình một cái. V ở cách đó không xa đang cầm khẩu súng ngắn còn bốc khói đen, sớm kết thúc nỗi đau đớn của vị Netrunner này. Không ai nói gì, mà yên lặng tiếp tục công việc trong tay, tiện thể kéo xác Netrunner xuống khỏi ghế kết nối... Đó là cách giải thoát nhân từ nhất. Tuy nhiên ngay khi bầu không khí sắp hạ xuống điểm đóng băng, vị tổng thanh tra trẻ tuổi nhất của Arasaka lại dừng động tác trong tay, bắt đầu chậm rãi lùi về sau, đứng chắn trước mặt Yorinobu —— “V ?” Yorinobu còn chưa hiểu chuyện gì, nhưng ngay sau đó tất cả Netrunner đều đánh mất quyền kiểm soát thiết bị trong tay, V tựa hồ sớm dự đoán trước, trừng mắt nhìn ERROR xuất hiện đầy hàng màn hình. Hình ảnh chuyển hướng, logo nào đó được tạo thành từ dữ liệu lơ lửng trên màn hình. “ESA...” Ngay cả Yorinobu cũng không nghĩ tới mình sẽ bị sỉ nhục ngang nhiên như thế. Vẻ mặt âm u lạnh lẽo của hắn dần trở nên phẫn nộ, hai cánh tay khoanh trước ngực siết chặt lấy nhau, sau khi logo ESA được tạo thành từ hạt ánh sáng lóe lên, Gabriel ẩn nấp trong toàn bộ internet của Night City cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt mọi người của Arasaka. “7-8 năm trước, các ngươi không tiếc thiêu cháy não bộ của nghị viên ESA trong hội nghị trọng tài dự án Sea of Clouds vì tranh giành quyền lực nội bộ, bây giờ... ta trả lại cho ngươi, Arasaka Yorinobu.” Giọng nói ở đầu dây bên kia mang theo âm thanh điện tử biến dạng và rè rè khi bị làm nhiễu. Hắn biết hậu quả của việc chọc tức công ty rồi khiến họ phản công một cách điên cuồng là gì, cho nên vẫn cố gắng che giấu đặc điểm của mình. Yorinobu mím môi không trả lời. Hắn cảm thấy lãng phí thời gian nếu nói bất kỳ lời nào với đối phương, thay vào đó Yorinobu chỉ ra hiệu bằng tay để cho bộ phận an ninh tiếp tục tăng cường lớp bảo vệ cho đường ven biển Heywood, cũng chính là tọa độ của Lâm Dược. Hiện giờ hết thảy đều đã ngửa bài, không còn ý nghĩa gì để che giấu tiếp. “Co đầu rút cổ trong căn phòng an toàn offline, Yorinobu, ngươi còn kém cỏi hơn ta tưởng.” Giọng nói của Gabriel tràn đầy vẻ chế nhạo: “Có thể nói thế này, ngươi làm ta cảm thấy an toàn hơn cả đồ hộp hút chân không mà mẹ ta nấu.” Bất quá chưa đợi Yorinobu lên tiếng, lời mỉa mai lạnh lùng nhưng pha chút giọng mũi của V đã vang lên: “Nếu co đầu rút cổ trong lời của ngươi... là chỉ việc giam cầm địch nhân mà mình không muốn đối mặt nhất, thì ngươi quả thực còn trơ trẽn hơn cả chúng ta a.” Giọng nói của Gabriel dừng lại, mọi người cảm thấy rùng mình, tựa hồ có một đôi mắt thâm độc đang nhìn chằm chằm vào họ từ đằng sau màn hình, đặc biệt là V. Ngay sau đó dưới ánh nhìn của mọi người, V giơ bàn tay phải với ngón giữa dựng đứng lên: “Cút đi, tên thần phụ trên internet.” Gabriel được nếm trải “phong tục tập quán” chân thực nhất của Night City, lại thêm mối thù tích tụ từ chỗ Alt, hắn liền ngang tàng phát động công kích vào cơ sở hạ tầng mạng dưới lòng đất của Arasaka. Tuy nhiên V lại phớt lờ đống thiết bị đang quá tải và khói đen tràn ngập trong phòng cũng như tiếng ho có thể nghe thấy ở khắp nơi, trực tiếp nói với Yorinobu: “Đây là chương trình trì hoãn, hắn chắc hẳn đã offline rồi.” “Đi làm đi V, vẫn còn hệ thống chỉ huy khác, ta nhất thiết phải để mắt tới chuyện ở Châu Âu ——” Yorinobu trầm giọng nói. V không nói nhảm, mà là lạnh lùng ra lệnh: “David, mang theo tiểu đội của ngươi, nhanh chóng hội quân với tiểu đội Dreamer. Lucy... Giữ vững hệ thống chỉ huy, lục tung thông tin của Arasaka Industrial Park lên, giúp đỡ Lowell và Takemura.” “Rõ ! Tổng thanh tra.” Tất cả mọi người đều trả lời nghiêm túc, David chỉnh lại trang bị bên hông, Lucy chỉ để lại cho hắn một ánh mắt khích lệ và dịu dàng, chàng trai trẻ với ánh mắt sắc bén bước ra ngoài không hề ngoảnh lại. Lúc này, mọi thứ ở Night City đều thay đổi hoàn toàn. Ngoại trừ một số thành viên đi tới Badlands từ trước để trồng lúa mì của Biotechnica, thành viên Valentino còn lại ở đường ven biển đều được Jackie tổ chức lại, tự phát trở thành lớp bảo vệ đầu tiên của công ty tại khu nhà cư dân ngoài cùng. Người Heywood chưa bao giờ sợ hy sinh, chỉ sợ hy sinh mà không biết vì lý do gì. Jackie ngồi trên mô tô trải qua cải tiến của mình, trong tay cầm dao phay và La Chingona Dorada nặng trịch, lắng nghe tiếng ồn ào vốn không thuộc về cư dân bản địa vọng lại từ xa. Thành viên Valentino trà trộn trong buổi hòa nhạc truyền tin về, đám đông hỗn loạn hoàn toàn không phải tự phát đổ dồn về phía bờ biển, mà là có kẻ trong đám đông sử dụng vũ khí nóng ép buộc và xua đuổi ở phía sau, Vì tránh bị giẫm đạp, đoàn người phía trước chỉ có thể cất bước đi tiếp. “Lũ khốn nạn không biết xấu hổ này, lại coi dân chúng bằng xương bằng thịt ở Night City như lá chắn sống.” Jackie chửi rủa, nhưng tư duy của hắn lại rất rõ ràng. Valentino được chia thành gần mười đội nhỏ, những tiểu đội này cầm vũ khí hạng nặng phụ trách nổ súng răn đe, cưỡng ép phân luồng đám đông phía trước, từ đó giảm thiểu xác suất bị ngộ thương. Mà tình huống nguy hiểm nhất đối với bọn hắn không gì khác ngoài đặc công và lính đánh thuê nguy hiểm trà trộn trong dòng người, nhưng đám nhóc con của Heywood chưa bao giờ biết sợ hãi —— Tiếng súng và đám đông hỗn loạn chảy vào như nước lũ tuôn trào khi đê đập mở ra, Jackie vội vàng nhảy xuống khỏi mô tô, giơ LA Chingona Dorada bắn hai phát lên trời. Dòng người phía xa tránh né theo bản năng, đám thanh niên Heywood cũng đồng loạt làm theo, đám đông hỗn loạn cấp tốc bị cắt đứt và phân luồng, tình hình tựa hồ chuyển biến tốt hơn đôi chút chỉ trong vòng 2-3 phút. Jackie nhíu mày, bởi vì trực giác sau nhiều năm lăn lộn ở Night City, hắn cảm thấy mấy nhóm người phía sau kia không giống cư dân. Quả nhiên, dù Jackie đã lớn tiếng cảnh báo, vẫn có một tiểu đội không chú ý đến ánh mắt đầy ác ý trong đám đông. Đạn của địch nhân lập tức lấy mạng vài người, thành viên bên cạnh vội vàng kéo đồng bạn nấp ra sau công sự che chắn, còn đám đông thì bắt đầu tháo chạy sang hai bên ! Jackie bắn một phát súng chuẩn xác lấy mạng kẻ địch: “Tiễn lũ chó đẻ này đi gặp Thượng Đế hết cho ta!” Vừa bắt đầu giao chiến, Valentino liền hoàn toàn rơi vào thế yếu vì bọn hắn phải phân biệt dân chúng và đặc công trong dòng người chen chúc. Jackie vừa cúi đầu hạ gục mấy thằng ngu bằng vũ khí vừa quay đầu lại, phát hiện amigo (anh em) của mình chịu thương vong không nhỏ —— Đạn rít gào mà tới mang lại cảm giác đau rát khi da thịt bị xé rách, Jackie gầm lên vào máy liên lạc: “Đừng lùi, chặn hết bọn chúng lại !” Bất quá vẫn có một số thành viên Valentino hiểu ý, nếu thực sự không ngăn cản nổi đặc công và lính đánh thuê thì sẽ để mặc cho bọn hắn xông vào. Thế nhưng kẻ đứng sau vụ bạo loạn này tựa hồ không muốn làm suy yếu đi “năng lực phòng thủ” của mình như vậy, bọn hắn muốn bảo toàn sinh lực. Khi Jackie đang định liều chết chống cự thêm vài đợt vì nhận thấy đặc công được trang bị tận răng xuất hiện theo từng đội, hắn lại nghe thấy giọng nói của Emma. “Jackie, mau rút lui, vật kia tiến vào rồi !” Giọng nói Emma mang theo một tia run rẩy, cơ hồ là nghiến răng để nói ra. Đúng lúc Jackie còn chưa hiểu rõ câu nói này có ý gì, từng đội xe bay vận tải có trọng lượng đáng kể thường xuyên di chuyển trên bầu trời Night City bắt đầu chệch khỏi đường bay, từng bộ đèn pha phía dưới phương tiện khổng lồ tựa hồ bị người cố ý điều khiển để quét về phía đường bờ biển. Ánh sáng rất nhanh làm lộ ra lực lượng Arasaka đang dàn trận chờ sẵn trong bóng tối ở bờ biển. Và người đàn ông gầy gò đứng trên sân thượng của tòa nhà nào đó chỉ phất phất tay, trên cánh tay Cyberware màu bạc trắng là từng đường ống chằng chịt, nửa khuôn mặt hắn liền như bộ xương khô đúc bằng kim loại, điều đáng lo ngại hơn là “khối u” quái dị cơ hồ treo trên cột sống và sau gáy đối phương, nó thay thế vị trí của Cyberdeck, mà lúc này hắn lại có thể tùy ý chuyển đổi giữa Deep Dive và hiện thực mà không cần bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào... Một tia sáng lạnh lẽo lộ ra từ khóe miệng hắn, ánh mắt hướng về phía vị trí tấn công thực sự. …… ……
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị