Ninh Khuyết biết Nhị sư huynh là một quân tử nghiêm cẩn, ghét nhất hạng người xu nịnh hót hẻo, hay nói đúng hơn là ghét nhất kiểu xu nịnh thô thiển lộ liễu nhìn một cái là thấu. Thế nên hắn đã vắt óc suy nghĩ ra câu "giản lược mà không đơn giản" kia, lại còn dùng cách tự nhiên nhất để nói ra, nhưng đáng tiếc là vẫn sai.
Chuyện này chẳng khác nào muốn vỗ mông một con tuyết mã quý hiếm, kết quả lại vả bốp một phát vào cái mông lớn của con đại hắc mã, không khí không khỏi có chút ngượng ngùng. Thế nhưng da mặt hắn vốn dày vô đối, lập tức ngậm miệng không nói, làm bộ ngắm hồ như thể chẳng hề hay biết mặt mình đang nóng ran.
- Nghe nói Thư Si theo ngươi về thành Trường An?
- Người đó là do đại sư huynh nhận làm muội muội kết nghĩa, mời đến Trường An chơi thôi, không có quan hệ gì với ta.
Nhị sư huynh liếc hắn một cái, lạnh lùng nói:
ⓚyhuyen.com- Chẳng lẽ nàng muốn gả cho Đại sư huynh?
Đây không còn là hiểu lầm mà là sự mỉa mai châm chọc trắng trợn. Da mặt Ninh Khuyết dù có dày đến đâu cũng không chịu thấu, đành phải học bộ dạng của mấy cô nương, cúi đầu nhìn mũi giày đang lộ ra dưới vạt áo.
- Đi làm việc của ngươi đi.
Nhị sư huynh nói xong câu đó liền bước lên cầu dẫn đi về phía đình giữa hồ. Tư thế của hắn vô cùng vững chãi, thậm chí có phần cố chấp, mỗi bước đi như thể dùng thước đo chính xác đến từng li, chiếc mũ cao trên đầu không hề lung lay lấy một chút trong gió nhẹ.
Ninh Khuyết nhìn theo bóng lưng hắn, thầm nghĩ tại sao nhị sư huynh lại cứ thích ở lì trong đình như thế?
Câu hỏi này dĩ nhiên không có đáp án, cho dù có biết hắn cũng chẳng gan đâu mà đi rêu rao. Hắn nhún vai, vác hành trang nặng nề bước vào tiệm rèn, nơi quanh năm không dứt tiếng sấm vang và lửa cháy.
ⓚyhuyen.com
Trong làn hơi nước trắng xóa, tứ sư huynh mặc đông phục xanh của thư viện vẫn đang ngồi bên cửa sổ u tối, nhìn chằm chằm vào những đường phù tuyến trên sa bàn mà trầm tư. Lục sư huynh thì ở trần bên lò lửa, vung vẩy cây búa sắt nặng trịch.
ⓚyhuyen.comNghe thấy tiếng bước chân, hai vị sư huynh dừng tay, quay đầu lại thấy Ninh Khuyết đã về, nét mặt lập tức trở nên kích động, hỏi dồn:
- Tiễn dùng tốt không? Còn đao thì sao?
Ninh Khuyết vốn tưởng hai sư huynh kích động là vì lâu ngày gặp lại, không ngờ họ chẳng thèm hỏi han lấy một câu nóng lạnh, chỉ quan tâm đến kết tinh tâm huyết của mình trên đao tiễn. Hắn chỉ biết cười khổ, sau đó cúi người thật sâu, hành một đại lễ trịnh trọng nhất với hai sư huynh.
Chuyến đi hoang nguyên lần này gặp vô vàn hiểm nguy, nếu không nhờ hai sư huynh ở tiệm rèn thức trắng bao đêm chế tạo ra Nguyên Thập Tam Tiễn và phù đao, e là hắn đã bỏ mạng từ lâu. Đây chính là ơn cứu mạng, sao có thể không cảm kích?
Ninh Khuyết đặt hành trang xuống, lấy Nguyên Thập Tam Tiễn từ trong hộp sắt ra, xếp ngay ngắn trên mặt đất, nói:
- Nguyên Thập Tam Tiễn dùng rất thuận tay, ta xem qua rồi, chỉ cần phục chế đơn giản là có thể tái sử dụng.
Tứ sư huynh lộ vẻ hồ nghi, bước tới đưa ngón tay đếm lại một lượt mớ phù tiễn dưới đất, có chút không tin nổi nói:
- Thế mà không mất mũi nào? Ngươi nhặt lại kiểu gì hay vậy?
Ninh Khuyết thành thật đáp:
ⓚyhuyen.com
- Đại sư huynh nhặt giúp đệ đấy.
Tứ sư huynh bật cười, nghĩ bụng nếu lúc đó có đại sư huynh ở đó thì tiễn tự nhiên không thể mất được.
Đống phù tiễn này ngưng kết tâm huyết của tất cả mọi người ở hậu sơn thư viện, đặc biệt là tứ sư huynh và lục sư huynh, họ đã dồn hết vốn liếng sở học cả đời vào đó, mất ăn mất ngủ thực mới có được thành công sau cùng.
Họ đã biết tin Long Khánh hoàng tử thảm bại, thầm nghĩ tiểu sư đệ muốn chiến thắng Long Khánh chắc chắn phải dùng đến Nguyên Thập Tam Tiễn, nên không hi vọng thấy lại đầy đủ số tiễn. Không ngờ khi tiểu sư đệ về, phù tiễn không thiếu một chiếc, đối với họ chuyện này giống như lũ trẻ trong nhà không thiếu đứa nào đều quay về cả, tự nhiên là vui mừng khôn xiết.
Lục sư huynh nhìn Ninh Khuyết, chất phác hỏi:
- Tiểu sư đệ còn cần bọn ta làm gì nữa không?
Ninh Khuyết hơi ngại ngùng cười, thầm nghĩ lục sư huynh quanh năm tiếp xúc với lửa lò sắt thép, vậy mà lại đoán trúng ý đồ của mình nhanh như vậy. Hắn tháo ba thanh phác đao xuống, đưa cả bao đao cho đối phương.
Bàn tay lục sư huynh cực lớn, một tay chộp lấy cả ba thanh đao, hỏi:
- Đao này dùng không tốt sao?
Ninh Khuyết cân nhắc câu chữ rồi nói:
- Có hơi nhẹ.
Trên hoang nguyên, hắn đã trải qua rất nhiều trận chiến. Ba thanh phác đao này đã giúp hắn lấy được không ít thủ cấp trong những cuộc đối đầu với đám mã tặc. Nhưng khi phải đối mặt với những cường giả tu hành như Lâm Linh, Long Khánh, Diệp Hồng Ngư hay thậm chí là Liên Sinh đại sư, tác dụng của phác đao trở nên cực nhỏ, ngay cả phù tuyến khắc trên đó cũng chẳng giúp ích được bao nhiêu.
So với Nguyên Thập Tam Tiễn và túi gấm, phác đao ngày càng ít giúp được hắn. Nhưng dù sao hắn cũng đã quen chiến đấu bằng đao, thật sự không nỡ vứt bỏ, nên muốn nhờ lục sư huynh cải tạo lại một chút.
Lục sư huynh cúi đầu nhìn ba thanh đao, hỏi:
- Ngươi muốn sửa thế nào?
Ninh Khuyết nhìn ba thanh đao thon dài quen thuộc, nhớ lại rất nhiều chuyện. Những năm qua, chính nhờ ba thanh đao này mà hắn giết mã tặc bên hồ Sơ Bích, diệt thích khách tại đầu đường Bắc Sơn. Thế nhưng khi thực lực bản thân tăng lên, vị trí trong thế giới này cũng khác đi, rất nhiều thứ đang dần thay đổi.
Trước đây hắn luôn đeo ba thanh đao, đó đã trở thành một tiêu chí, vì hắn luôn phải nghĩ cách đối phó với những tổ đội thích khách ba người thâm độc dưới trướng Hạ Hầu. Còn bây giờ, hắn chỉ cần búng ngón tay là có thể giết chết đám thích khách đó, hắn không cần đến ba thanh đao nữa.
Hắn muốn giết Hạ Hầu, mà Hạ Hầu chỉ có một mình, nên hắn chỉ cần một thanh đao.
Một thanh đao thật lớn, thật nặng.
Thanh đao đó tốt nhất là phải lớn hơn, nặng hơn thanh huyết sắc loan đao của Đường Tiểu Đường.
Ninh Khuyết nhìn thân đao thon dài quen thuộc, đè nén sự luyến tiếc trong lòng.
- Làm phiền sư huynh đúc ba thanh đao này thành một thanh.
...
Có vài sư huynh đang gảy đàn hát xướng, có sư huynh đang đánh cờ vò đầu bứt tai, có sư huynh đang chôn hoa rơi lệ, có sư tỷ bên cửa sổ đang viết chữ tiểu khải. Người đọc sách vẫn đứng ngoài hang động đọc sách mà tính khí chẳng lấy gì làm tốt. Trần Bì Bì thì chẳng biết đang chết dí ở góc nào trong núi, đại sư huynh không rõ đang nhàn nhã du ngoạn phương nào. Ninh Khuyết muốn hỏi vài câu quan trọng mà chẳng tìm thấy người.
Bởi vì câu hỏi cực kỳ quan trọng kia không có lời giải, Ninh Khuyết căn bản không dám tu hành ở hậu sơn thư viện, bất kể là phi kiếm do nhị sư huynh truyền thụ hay phi châm của thất sư tỷ. Hắn rất lo lắng Hạo Nhiên Khí trong cơ thể chuyển động, một luồng hắc khí từ đỉnh đầu phun ra ngút trời, chọc giận con thần thú trấn sơn nào đó của thư viện ra tay trấn áp hắn luôn thì khổ.
Thế là hắn đi dạo vẩn vơ trong hậu sơn, nằm trên bãi cỏ xem con ngỗng trắng lớn của nhị sư huynh cho cá ăn một lúc, cuối cùng chịu không nổi nữa, bèn lên xe ngựa quay về thành Trường An.
Nghĩ bụng phải làm tròn bổn phận chủ nhà, hắn đi tìm đệ tử Mặc Trì Uyển, định dẫn họ đi dạo Trường An ngày đông. Ngờ đâu Mạc Sơn Sơn đã dẫn đám thiếu nữ Đại Hà Quốc đi dự tiệc của triều đình, không có nhà.
Thế là hắn quay về ngõ Lâm bốn mươi bảy, dẫn Tang Tang đến Hồng Tụ Chiêu.
Hồng Tụ Chiêu là nơi ăn chơi thanh nhã nhất và cũng đắt đỏ nhất thế gian. Họ không cần tiếp khách quá nhiều cũng kiếm đủ tiền bạc, nên ban ngày thường không mở cửa. Nhất là đang lúc giữa đông, các cô nương đều trốn trên lầu hoặc trong tiểu viện cắn hạt dưa tán dóc, trong lầu xem ra còn vắng vẻ hơn cả hậu sơn thư viện.
Nhưng Ninh Khuyết không phải khách thường. Năm xưa trong túi chỉ có vài lượng bạc hắn đã dám xông vào Hồng Tụ Chiêu, những năm sau đó lui tới đây cũng chẳng tốn mấy tiền, lại còn có nhiều mối quan hệ mập mờ khó nói. Khi địa vị tăng cao, sự chào đón hắn nhận được ở Hồng Tụ Chiêu càng khiến người ta phải kinh ngạc.
Tên sai vặt áo xanh thấy có người vào cửa thì hơi khó chịu, thầm nghĩ không biết quan viên ở phương nào vừa về kinh mà không biết quy tắc ngầm của Hồng Tụ Chiêu. Đến khi nhìn rõ gương mặt Ninh Khuyết, hắn khựng lại, rồi lập tức tươi cười rạng rỡ đón hai chủ tớ vào trong, sau đó đưa tay lên miệng hét lớn:
- Các cô nương trên lầu dưới lầu, các cô nương trong viện, ra tiếp khách mau!
Ninh Khuyết lúc đầu hơi ngẩn người, sau đó cảm thấy có chút đắc ý, thầm nghĩ đời này mình chắc không bao giờ tu luyện được tới cảnh giới của đại sư huynh, nhưng ít ra ở phương diện khác cũng gọi là có chút thành tựu, có uy vọng độc đáo của riêng mình.
Nghe tin Ninh Khuyết đã về Trường An, trong lầu Hồng Tụ Chiêu lập tức vang lên tiếng bước chân dồn dập. Mười mấy cô nương ló đầu ra khỏi lan can, hưng phấn vẫy khăn tay, gọi tên hắn vang trời.
Nhìn cảnh tượng này, Ninh Khuyết không khỏi nhớ lại lần đầu tiên vào Hồng Tụ Chiêu bị trêu chọc chế giễu, hắn cười lớn dang rộng hai tay, như thể muốn ôm hết các cô nương trên lầu vào lòng, hét lên:
- Ta nhớ các nàng chết mất!
...
Thủy Châu Nhi nhận lấy khăn nóng từ tay thị nữ, đắp lên mặt hắn, bực bội nói:
- Đám lăng loàn kia trước đây chỉ thấy ngươi đáng yêu nên trêu chọc, giờ biết thân phận của ngươi rồi thì chỉ hận không thể nuốt chửng ngươi vào bụng. Hôm nay nếu không phải ta ra sớm, xem ngươi còn lại cái gì trên người không.
Giọng Ninh Khuyết vang lên xuyên qua lớp khăn nóng:
- Ta luôn sẵn lòng chờ các nàng đến nuốt đây.
Thủy Châu Nhi mỉa mai:
- Xem ra chuyến này đi nửa năm, cái tâm của ngươi cũng hoang dã rồi. Lời Giản đại gia năm đó vẫn còn đó, ai dám thật sự nuốt ngươi chứ, đừng có mơ mộng hão huyền nữa.
Ninh Khuyết ngồi dậy trên giường, lau mặt một cái rồi ném khăn cho thị nữ, nhìn Thủy Châu Nhi nhíu mày hỏi:
- Tỷ tỷ tốt của ta ơi, cái lệnh cấm đó bao giờ mới được dỡ bỏ vậy?
Thủy Châu Nhi đẩy hắn nằm lại sập, co một chân ngồi cạnh bóp chân nhẹ nhàng cho hắn, nói:
- Ngươi tự đi mà hỏi Giản đại gia ấy. Ta nói với ngươi chuyện chính sự này, bản dập Canh Gà Thiếp giờ không còn dễ bán như trước nữa, cái bàn đó đen hơn cả đít nồi rồi, ngươi có viết mấy bức thư pháp nữa để cho ta bán hộ không?
Từ khi bắt đầu bán bản dập Canh Gà Thiếp, Thủy Châu Nhi đã không còn tiếp khách. Dù là đại quan có quyền thế đến đâu, nghe nói sau lưng nàng là Ninh Khuyết và Nhan Sắt đại sư cũng đều biết điều mà lui bước.
Ninh Khuyết là truyền nhân duy nhất của Nhan Sắt, xuất phát từ một loại tâm lý mà nam nhân đều hiểu, dĩ nhiên hắn muốn nàng giải nghệ luôn. Chỉ là nghe giọng điệu này, dường như nàng vẫn chưa biết tin Nhan Sắt đại sư đã tạ thế. Hắn trầm ngâm một lúc rồi quyết định không nói chuyện này, cười đáp:
- Ngươi cần bao nhiêu bức ta viết bấy nhiêu.
Nghe vậy, Thủy Châu Nhi vui sướng ôm đầu hắn vào lòng, phấn khích vò rối lên.
Thủy Châu Nhi tự hào nhất là thân hình đầy đặn, chỗ nào cũng mềm mại như có thể vắt ra nước. Lúc này Ninh Khuyết bị vùi đầu vào ngực nàng, bị hai tòa tuyết sơn căng tròn kia ép cho khó thở. Nhưng nghĩ đến việc đối phương là "nửa tiểu sư mẫu" của mình, hắn đâu dám hưởng thụ cảm giác này, vội vàng vùng vẫy thoát ra.
- ta đâu dám làm loạn luân thường.
Ninh Khuyết hoảng hốt nói.
Thủy Châu Nhi hằn học:
- Lão sư chết tiệt của ngươi chẳng biết đã đi đâu mất dạng rồi, còn luân với chả thường gì nữa.
Ninh Khuyết cười gượng, nói:
- Sư phụ lão nhân gia hắn về Đào Sơn thanh tu, không biết bao giờ mới về.
Thủy Châu Nhi thoáng chút u buồn, gượng cười nói:
- Đừng nhắc lão ấy nữa. Nói xem ngươi đi hoang nguyên gặp chuyện gì vui không, nghe nói ngươi dụ dỗ được Thư Si về Trường An à, nàng có đẹp không?
Ninh Khuyết ngẩn ngơ, thầm nghĩ cái tin đồn này sao lan còn nhanh hơn cả Nguyên Thập Tam Tiễn thế này? Hơn nữa, cái gì mà gọi là "dụ dỗ"?
----------oOo----------