Chương 149: Người nhập thế (Thượng)

Ở thành Trường An, tiểu thị nữ Tang Tang chỉ có hai bằng hữu có thể dốc bầu tâm sự, một là công chúa Đại Đường Lý Ngư, người còn lại chính là Tiểu Thảo thị nữ thân cận của Giản đại gia. Địa vị giữa công chúa Đại Đường và một thị nữ chốn thanh lâu có cách biệt một trời một vực, nhưng thái độ của Tang Tang khi ở cạnh hai người họ không có gì khác biệt, đều bình thản như thường, phần lớn thời gian nàng đều im lặng đóng vai người nghe. Tiểu Thảo khẽ vỗ hai cái lên lan can, nhìn Tang Tang bên cạnh tò mò hỏi: - Ta có nghe nói về Thư Si, hình như là cái gì mà Thiên Hạ Tam Si, nghe danh thôi là biết phải rất nổi tiếng rồi, nàng ấy có đẹp lắm không? Tang Tang gật đầu. ⒦yhuyen.comTiểu Thảo hằn học nói: - Nam nhân quả nhiên đều không phải thứ tốt lành gì. Tang Tang có chút không hiểu nhìn nàng. Tiểu Thảo nhấn mạnh giọng giải thích: - Ta đang nói cái tên thiếu gia nhà ngươi ấy. Tang Tang càng thêm khó hiểu.
⒦yhuyen.com Tiểu Thảo nhìn nàng, sốt ruột nói:
⒦yhuyen.com- Giờ cả thành Trường An đều biết, Ninh Khuyết đi xa một chuyến liền mang về một mỹ nhân, lẽ nào ngươi không lo lắng chút nào sao? Tang Tang nhìn Tiểu Thảo, nghiêm túc hỏi: - Ta nên lo lắng cái gì? Tiểu Thảo nắm lấy tay nàng, lo âu nói: - Theo lời ngươi kể lúc trước, ngươi thường xuyên ngủ cùng thiếu gia nhà ngươi, thế thì chắc chắn ngươi không thể gả cho ai khác được nữa, tương lai nhất định phải làm thiếp cho hắn. Kết quả hắn chẳng nói chẳng rằng đã dẫn một nữ nhân về nhà, xem ra cũng chẳng có tình nghĩa gì với ngươi. Sau này nữ nhân đó gả cho thiếu gia nhà ngươi, trở thành đương gia chủ mẫu, ngươi tính sao đây? Tang Tang cúi đầu nhìn đôi tay đang nắm chặt lan can của mình, im lặng hồi lâu mới khẽ khàng nói: - Thiếu gia lớn tuổi rồi thì phải lấy vợ chứ. Hồi trước ta và thiếu gia lần đầu đến chỗ các ngươi, lúc về tiệm đã bàn bạc xem ai hợp làm thiếu phu nhân rồi. Thế nên dù hắn có muốn cưới Thư Si cô nương, ta cũng thấy bình thường mà. ... - Nhớ các nàng ấy hả? Nhớ chỗ nào trên người họ? Hay là ngươi muốn họ chết? Lăn lộn trên hoang nguyên nửa năm trời, vừa về Trường An không chịu ở thư viện học hành cho tử tế, lại chạy tới thanh lâu lêu lổng. Thật chẳng biết Phu Tử và lão đại dạy bảo ngươi kiểu gì, hay ngươi thật sự định vừa mới nhập thế đã muốn lăn lộn trong hồng trần cả đời?
⒦yhuyen.com Giản đại gia trừng mắt nhìn Ninh Khuyết trước mặt, vầng trán rộng đầy vẻ bất mãn, lớn tiếng quở trách. Ninh Khuyết đứng nghiêm chỉnh, đâu dám hé răng cãi nửa lời. Phu nhân dung mạo tầm thường trước mắt này không phải hạng nữ nhân bình thường, chưa nói đến việc nàng nắm giữ quy tắc chốn thanh lâu ở Trường An, nắm luôn cả "hạnh phúc" của hắn, chỉ riêng mối liên hệ mập mờ giữa nàng với tiểu sư thúc và thư viện cũng đủ khiến hắn không dám làm càn chút nào. Sau chuyến đi sơn môn Ma Tông, nghe qua hồi ức của Liên Sinh, hắn đã xác nhận nữ nhân tên Tiếu Tiếu chết thảm trước Lạn Kha Tự chắc chắn có quan hệ gì đó với Hồng Tụ Chiêu. Năm xưa tiểu sư thúc vì cái chết của nàng mà nổi trận lôi đình, vung kiếm hủy diệt Ma Môn. Nhị sư huynh từng nói tiểu sư thúc và dì Giản quen biết nhau, vậy giữa họ đã có những câu chuyện thế nào? Hắn vốn có thể hỏi Giản đại gia về những thắc mắc trong lòng, nhắc đến nữ nhân tên Tiếu Tiếu kia, nhưng nghĩ lại đó dẫu sao cũng là chuyện buồn quá khứ, hà tất phải khiến tiền bối đau lòng thêm lần nữa, nên hắn không có nói ra. Hắn chợt nghĩ, chắc dì Giản rất muốn biết tin tức về tiểu sư thúc, bèn nói: - Ta đã kế thừa y bát của tiểu sư thúc. Giản đại gia hơi sững lại, giọng hơi run run hỏi: - Hạo Nhiên Kiếm? Ninh Khuyết gật đầu đáp: - Vâng. Giản đại gia có chút không tin nổi nhìn hắn, ngay sau đó đôi mày nhíu chặt lại, hơi đổ người về phía trước, nhìn chằm chằm vào mắt hắn với thần sắc vô cùng nghiêm túc: - Chỉ là Hạo Nhiên Kiếm thôi sao? Ninh Khuyết ngẩn người, lại gật đầu lần nữa. Nhận được sự xác nhận của hắn, Giản đại gia đột nhiên cảm thấy thả lỏng, cơ thể mệt mỏi tựa ra sau, nói: - Vậy thì tốt. Ninh Khuyết nhìn thần sắc của nàng, trong lòng khẽ động, thầm nghĩ chẳng lẽ dì Giản cũng biết sự thật về việc tiểu sư thúc nhập ma? - Ta không muốn ngươi đi vào vết xe đổ của hắn. Giản đại gia nhìn hắn nói lời tâm huyết: - Để thế gian này thừa nhận ngươi có tư cách đại diện thư viện nhập thế, nhất phải trải qua rất nhiều rèn giũa. Năm đó hắn cưỡi con lừa đen nhỏ vào thành Trường An chỉ là một tiểu thư sinh áo xanh, kết quả chỉ vì không khống chế được tâm ý của mình mà gây ra bao sóng gió trên thế gian, cuối cùng chuốc lấy kết cục thảm khốc chết không chỗ chôn. Vì vậy chuyến nhập thế này ngươi phải ghi nhớ phải khiêm tốn vững vàng, đừng đắc tội quá nhiều người. Đây là lần thứ hai trong cuộc trò chuyện hôm nay, Ninh Khuyết nghe dì Giản nghiêm túc nhắc đến hai chữ "nhập thế". Hắn không khỏi thắc mắc, thầm nghĩ đó là cái thứ gì, lại nghe đối phương lấy tiểu sư thúc ra cảnh báo mình, hắn không kìm được cười đáp: - Ngươi yên tâm, ta đâu phải cường nhân như tiểu sư thúc, nếu thực sự có sóng gió gì, ta trốn vào thư viện là xong. - Đừng tưởng thư viện thực sự là thiên hạ đệ nhất. Nếu thư viện có thể giải quyết mọi chuyện trên đời, năm đó tiểu sư thúc của đệ sao lại rơi vào kết cục như vậy? Sau đó chém sạch hoa đào trên ngọn núi kia thì có tác dụng gì? Giản đại gia lạnh lùng nói, vết chân chim nơi khóe mắt đầy vẻ oán hận. Đó là oán hận đối với thư viện, thậm chí là đối với Phu Tử. ... Vì Đường luật quy định, học sinh thư viện sau khi tốt nghiệp không được tòng quân, nên khác với các văn thần trong triều đa phần xuất thân từ thư viện và có quan hệ mật thiết, phe quân đội Đại Đường xưa nay luôn có phần xa cách với thư viện. Đặc biệt là thời gian gần đây, những nhân vật thực quyền trong quân đội đứng đầu là Trấn quốc đại tướng quân Hứa Thế, thậm chí đã nảy sinh sự cảnh giác mạnh mẽ đối với thư viện, đặc biệt là những người lánh đời ở hậu sơn thư viện. Thứ khiến sự cảnh giác này trở thành hiện thực là một bức tấu chương gửi đến từ thành Thổ Dương. Trong tấu chương, vị Trấn quân đại tướng quân lừng lẫy chiến công Hạ Hầu dùng lời lẽ khẩn thiết xin được cáo lão hồi hương, câu chữ tràn đầy vẻ mệt mỏi và nản lòng thoái chí. Sau khi xem tấu chương này, rất nhiều tướng lĩnh trong bộ quân vụ đều nảy sinh cảm giác "thỏ chết cáo buồn". Nhất là một số đại nhân vật cấp cao biết rõ trước khi Hạ Hầu quyết ý cáo lão, đại tiên sinh và thập tam tiên sinh của thư viện đã đến thành Thổ Dương, có một cuộc trò chuyện dài với Hạ Hầu trong đông viên, thế là họ càng thêm phẫn nộ. Tự ý điều động tinh binh vào hoang nguyên, lại có liên quan mập mờ đến vụ án cũ mười mấy năm trước, quân đội Đại Đường có rất nhiều người không thích Hạ Hầu. Tuy nhiên, họ kiên trì cho rằng đây là vấn đề nội bộ của quân đội, dù có muốn xử lý Hạ Hầu cũng chỉ có thể do bệ hạ hoặc triều đình xử lý, chứ không đến lượt thư viện nhúng tay. Còn việc Hạ Hầu là khách khanh của Tây Lăng Thần Điện, trong mắt người Đường cũng là tín đồ của Hạo Thiên, căn bản không tính là chuyện gì to tát. Dĩ nhiên không ai dám hoài nghi Phu Tử, chỉ là Phu Tử đã nhiều năm không xuất hiện nơi nhân gian, ngay cả hoàng đế bệ hạ cũng đã lâu không được gặp lão nhân gia, nên phía quân đội cho rằng đây hoàn toàn là sai lầm của hậu sơn thư viện. - Ta tin rằng nếu Phu Tử biết chuyện này, cũng sẽ không cho phép những người ở hậu sơn làm càn như vậy. Hứa Thế lạnh lùng nói: - Người tu hành thì nên tu hành, không nên can thiệp vào triều chính. Giống như hai nơi không thể biết kia vậy, ẩn sâu nơi rừng núi hay hoang nguyên, chuyện thế ngoại trả về thế ngoại, chuyện thế nội trả về thế nội, cần gì phải thông nhau? Cần gì phải nhập thế? - Vụ án kia tra đến đâu rồi? Lão hỏi. - Trong đầu của ngự sử Trương Di Kỳ quả thực có một cây đinh sắt, phủ nha Trường An bảo quản chứng cứ khá tốt, chỉ là lúc đó không tiếp tục tra xuống dưới. Khi phó tướng của Tuyên Uy tướng quân là Trần Tử Hiền chết trong tiệm sắt, ngày hôm đó Lão Bút Trai không mở cửa. - Sáng sớm sau khi giám định sư văn thư cũ của bộ quân vụ Nhan Túc Khanh chết, Vũ Lâm Quân phát hiện một mảnh vải do hung thủ cố ý để lại, ở một sân viện khác nhặt được một chiếc áo khoác. Vì là y phục may sẵn của Lan Tú Phường nên manh mối này không thể truy tra. Tuy nhiên, căn cứ vào khám nghiệm hiện trường và vết rách trên áo, có thể xác nhận hung thủ đã bị thương rất nặng. Một quan viên quân bộ nói: - Hai ngày sau khi Nhan Túc Khanh chết, vừa vặn là kỳ thi của thư viện. Theo ký ức của học sinh, Ninh Khuyết vốn đã hẹn cá cược thành tích thi cử với tài tử Nam Tấn Tạ Thừa Vận, nhưng đúng lúc đó hắn lại liên tục xin nghỉ hai ngày, chuyện này ồn ào khắp thư viện, không thể làm giả. Hứa Thế giọng lạnh lùng nói: - Bị thương nặng thì tự nhiên phải xin nghỉ. Thế lực của quân đội Đại Đường cực kỳ lớn mạnh, một khi bắt đầu điều tra toàn diện chuyện gì, ngay lập tức sẽ thể hiện ra năng lực hành động vô cùng cường hãn và hiệu suất cực cao. Không mất bao lâu đã tra ra được nhiều manh mối thế này, thật sự đáng sợ! Những manh mối tưởng chừng không bắt mắt này giống như một tấm lưới, mập mờ chỉ hướng về một bóng dáng ẩn hiện, dường như đang nói rằng tên học sinh tầng hai thư viện gọi là Ninh Khuyết kia không thể thoát khỏi liên can đến mấy vụ mạng án đó. - Bất cứ chuyện gì cũng không chịu nổi sự hoài nghi, bởi vì một khi đã bắt đầu nghi ngờ thì có thể đối chứng có mục tiêu, chỉ cần đối chứng là có thể tìm ra rất nhiều bằng chứng. Nếu không, ai mà tin được đệ tử thân truyền của Phu Tử lại là một kẻ sát nhân máu lạnh. Hứa Thế mặt không cảm xúc nói: - Ta không muốn biết mối liên hệ đằng sau những vụ án này, ta cũng không muốn biết Ninh Khuyết rốt cuộc là hạng người gì, có thâm thù đại hận gì với những kẻ đã chết. Ta chỉ muốn xác nhận hắn có vi phạm Đường luật hay không. Quan viên kia suy nghĩ một lát rồi lắc đầu, nói: - Những bằng chứng hiện có không đủ để chứng minh điều gì cả. Hứa Thế đôi mày bạc hơi nhíu lại, dường như có chút ưu tư. Quan viên kia khó hiểu nhìn lão, khẽ hỏi: - Thực ra... dù có tra ra bằng chứng Ninh Khuyết phạm tội, lẽ nào thực sự có thể đến hậu sơn thư viện bắt hắn về xét xử sao? Tướng quân, theo ti chức thấy chuyện này cứ bỏ qua đi. Hứa Thế nhìn ánh nắng đông ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: - Phu Tử từng nói một câu: Đường luật đệ nhất. Đế quốc Đại Đường chúng ta chính là nhờ tín điều này mà cường quốc phú dân, thư viện phạm pháp cũng tội như thứ dân. Dù không thể nắm được bằng chứng Ninh Khuyết vi phạm Đường luật, cũng phải để Phu Tử biết chuyện này, để Ninh Khuyết không làm nổi thư viện hành tẩu! Lão im lặng một lát rồi lạnh giọng nói: - Giờ xem ra sự cảnh giác của ta đối với Ninh Khuyết quả nhiên là đúng. Nếu quốc sư tương lai là một kẻ ác đồ như vậy, Đại Đường lấy gì để an ổn? Những kẻ tu hành đến từ ngoại quốc kia nếu đã vào thành Trường An, hãy dặn dò cấp dưới tạo thuận lợi cho họ, bảo Vũ Lâm Quân đừng có dại mà ngăn cản cuộc chiến giữa đôi bên. Quan viên quân bộ kia rùng mình một cái, không ngần ngại bày tỏ ý kiến phản đối: - Thuộc hạ phản đối. Dù Ninh Khuyết có là kẻ ác đồ, nhưng hắn dù sao cũng là người Đường chúng ta, sao có thể mượn tay người ngoại quốc để đối phó? Hứa Thế quay người lại, nhìn hắn đầy châm biếm: - Ngươi tưởng lão phu là hạng ngu xuẩn không biết xấu hổ đó sao? Quan viên quân bộ không hề sợ hãi, đáp: - Thuộc hạ không dám, nên mới không hiểu ý tứ trong câu nói vừa rồi của tướng quân. - Đã muốn nhập thế thì phải chịu rèn giũa. Năm đó Kha Hạo Nhiên như thế, giờ Ninh Khuyết cũng như thế. Ta chỉ muốn sự rèn giũa này trở nên công bằng hơn một chút, tin rằng thư viện sẽ không có ý kiến gì với sự sắp xếp của ta. Hứa Thế lạnh lùng nói: - Ninh Khuyết nếu có tội, tự nhiên phải chịu sự trừng phạt của Đường luật. Nhưng hiện tại không có bằng chứng hắn phạm luật, nên ta rất muốn hắn thua, thua hết lần này đến lần khác, cho đến khi đánh mất hoàn toàn nhuệ khí và góc cạnh của mình mới thôi! ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị