Lưng giắt dao bổ củi, tay xách hộp tiễn, sau lưng đeo ô đen lớn, Ninh Khuyết rời khỏi Lão Bút Trai, ra tới phố lớn, bắt đầu hành trình tìm kiếm Tang Tang.
Điểm dừng chân đầu tiên là tiệm đồ cổ giả của nhà Ngô lão nhị sát vách. Hắn đẩy cửa bước vào, hỏi thẳng:
- Ngô thẩm, thẩm có thấy Tang Tang nhà ta không?
Lão Bút Trai giờ đây đã là một tiệm nhỏ truyền kỳ trong ngõ Lâm bốn mươi bảy. Những câu chuyện xảy ra trong hơn một năm qua khiến nhiều người biết rằng tiệm đó không hề đơn giản. Ngô thẩm nhìn thần sắc của Ninh Khuyết, trong lòng không tự chủ được mà nảy sinh mấy phần sợ hãi, liên tục lắc đầu:
- Không thấy, không thấy.
кyhuyen.comNinh Khuyết không chút do dự, quay người đi thẳng.
Tiếp đó, hắn đến một sòng bạc ở phía Tây thành, tìm trực tiếp thủ lĩnh của Ngư Long Bang Tề Tứ Gia.
- Ngươi có thấy Tang Tang nhà ta không?
Tề Tứ Gia thần sắc hơi kỳ quái:
- Mấy hôm trước lúc đưa ngân phiếu qua có gặp một lần, mấy ngày nay thì không thấy. Sao thế, Tang Tang lại xảy ra chuyện gì à?
Ninh Khuyết khẽ nhíu mày:
кyhuyen.com
- Trước đây nàng từng xảy ra chuyện gì?
кyhuyen.comTề Tứ Gia đáp:
- Trước khi ngươi về, nàng từng bị phủ Trường An triệu tới hỏi chuyện một lần. Chẳng ai biết là dính vào vụ án nào, nhưng là phía quân đội trực tiếp ra tay, ta không cản lại được. Nhưng ngươi cũng đừng quá lo lắng, Tang Tang không bị bắt nạt gì đâu, lại còn được ra ngay trong ngày, có lẽ là thư viện đã lên tiếng?
Ninh Khuyết không hề biết chuyện này. Hắn im lặng một lát, thầm nghĩ dù sao việc tìm được nàng trước vẫn quan trọng hơn, liền nhìn Tề Tứ Gia nghiêm túc nói:
- Bảo người trong bang tìm nàng khắp thành Trường An giúp ta, coi như ta nợ ngươi một ân tình.
Tề Tứ gia nói:
- Ngươi yên tâm, chỉ cần nàng còn ở trong thành Trường An, ta nhất định sẽ tìm ra người.
Ninh Khuyết hơi an lòng. Ngư Long Bang là bang phái lớn nhất Trường An, lại có bối cảnh quan phủ, đệ tử vô số phủ khắp các phường thị ngõ hẻm, dù Tang Tang có trốn ở đâu chắc chắn cũng tìm ra. Thế nhưng ngay sau đó hắn nghĩ lại, từ sáng sớm đến giờ đã trôi qua rất lâu, nếu Tang Tang đã rời khỏi Trường An thì sao?
Thế là hắn lập tức đến hoàng cung.
- Phong tỏa cửa thành Trường An? Ninh Khuyết, ngươi điên rồi à? Cho dù là quan tể tướng cũng không dám làm chuyện đó. Ngươi có giết ta ta cũng không cách nào làm được, ta không có quyền đó, vả lại ta cũng không muốn bệ hạ nghĩ rằng ta muốn khởi binh mưu phản!
кyhuyen.com
Thủ lĩnh thị vệ Từ Sùng Sơn nhìn Ninh Khuyết đang cúi đầu trước mặt, đang định mắng thêm vài câu thì bị sát ý lạnh lẽo toát ra từ người hắn làm kinh sợ, vội vàng an ủi:
- Ngươi yên tâm, ta sẽ lập tức gửi công văn bảo phủ Trường An đi tìm người giúp ngươi, thế được chưa?
Ninh Khuyết ngẩng đầu nhìn hắn:
- Phủ Trường An không đủ, có thể giúp ta phát lệnh truy nã toàn quốc không?
Từ Sùng Sơn hít một ngụm khí lạnh. Hắn nhận ra Ninh Khuyết hôm nay đã sắp rơi vào trạng thái điên cuồng, đâu dám trực tiếp từ chối, liền khẽ giải thích:
- Thị nữ nhà ngươi có phạm án đâu, Hình bộ sao có thể phát lệnh truy nã toàn quốc?
Ninh Khuyết lấy ra một bức họa nhỏ từ trong ngực, đập mạnh vào ngực hắn, nói:
- Giờ ta báo án, nói nàng trộm của chủ nhà hơn một vạn lượng bạc, thế này đủ để hình bộ phát lệnh truy nã chưa?
Từ Sùng Sơn cầm bức họa lên xem, thầm nghĩ tài vẽ tranh của ngươi so với viết chữ thì kém xa thật. Đang định nói gì đó, ngẩng đầu lên đã thấy Ninh Khuyết bước ra khỏi hoàng thành từ lâu, không khỏi thở dài một tiếng.
Nhìn bóng lưng đầy tử khí đó, Từ Sùng Sơn vừa thở dài vừa lắc đầu. Hắn nghĩ nếu hôm nay trong thành Trường An có kẻ nào không có mắt mà đụng phải Ninh Khuyết trong trạng thái tinh thần này, thì đúng là tìm cái chết. Ngay sau đó, hắn bỗng nhớ đến một tin đồn trong triều, vỗ trán một cái định đuổi theo, nhưng không ngờ Ninh Khuyết đi quá nhanh, đã biến mất không thấy tăm hơi.
...
Sau khi dùng cả hai con đường triều đình và bang phái để chặn đứng lối thoát khỏi Trường An của Tang Tang, Ninh Khuyết tiếp tục xuyên qua các phố phường tìm kiếm. Hắn đến chợ rau sớm ở phía nam, đến tiệm phấn son Trần Cẩm Ký nổi tiếng, đến Tùng Hạc Lâu, thậm chí đến cả Hồng Tụ Chiêu, nhưng vẫn không thấy tung tích Tang Tang. Thế nhưng, tất cả những ai nhìn thấy hắn đều bị sững sờ bởi đống vũ khí và sát ý trên người hắn. Luồng sát ý đó dường như sắp lật tung cả thành Trường An này lên.
Cuối cùng, hắn đến phủ công chúa, rồi từ miệng Lý Ngư nghe được câu trả lời mình muốn. Có điều, câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự tính, khiến hắn nhất thời ngẩn ngơ không biết phải làm sao.
Ninh Khuyết nhìn Lý Ngư hỏi:
- Tại sao ta không biết chuyện này?
Lý Ngư nhìn hắn châm chọc:
- Có lẽ là vì ai đó những ngày này mải mê cùng Thư Si cặp kè đi đôi đi cặp trong thành, đâu còn tâm trí mà để ý xem thị nữ nhà mình đã xảy ra chuyện gì.
Ninh Khuyết nhìn nàng nghiêm túc hỏi:
- Điện hạ đang cười nhạo ta?
-Không.
Lý Ngư lạnh lùng nhìn hắn:
- Ta đang mỉa mai ngươi.
Ninh Khuyết hỏi:
- Tại sao?
Lý Ngư đáp:
- Bởi vì Tang Tang là bằng hữu của ta.
Ninh Khuyết trầm mặc một lát rồi nói:
- Ta hiểu rồi.
...
Phủ Văn Uyên Các đại học sĩ hôm nay một mảnh tĩnh lặng, đặc biệt là không khí trong thư phòng đã căng thẳng áp bách đến cực điểm. Nguồn cơn của bầu không khí này hoàn toàn là do Ninh Khuyết đang đứng trong phòng, đến từ khuôn mặt không chút cảm xúc và luồng khí tức nguy hiểm tỏa ra từ hắn.
Tằng Tĩnh đại học sĩ đã nhường ghế, quản gia cũng đã dâng trà, nhưng Ninh Khuyết không ngồi. Bởi vì hôm nay hắn đã ngồi bên bàn cơm ở Lão Bút Trai rất lâu rồi. Hắn cũng không uống trà, bởi vì trong miệng hắn lúc này đã rất đắng, và hắn hoàn toàn không có tâm trí để tán gẫu.
Ninh Khuyết nhìn bộ đồ ngủ nơi góc thư phòng, khẽ nhíu mày. Hắn nghĩ: đại học sĩ quanh năm ngủ trong thư phòng? Chẳng lẽ quan hệ vợ chồng họ không hòa thuận? Một cặp vợ chồng như vậy e rằng không phải cha mẹ phù hợp. Vả lại chuyện này luôn có gì đó kỳ quái, sao Tang Tang bỗng dưng lại mọc ra một đôi cha mẹ thế này?
Mười mấy năm qua, hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc Tang Tang tìm thấy cha mẹ ruột thì sẽ làm thế nào. Cho nên tâm trạng hắn lúc này có chút khác lạ, có một sự căng thẳng rất kỳ quái.
- Đầu tiên ta muốn biết có phải Tang Tang đang ở trong phủ không?
Hắn hỏi.
Tằng Tĩnh đại học sĩ gật đầu, mỉm cười nói:
- Đã nhận lại nhau, đương nhiên phải về phủ ở.
Ninh Khuyết hỏi thẳng:
- Ngươi nói nàng là nữ nhi của ngươi, có bằng chứng gì không?
Tằng Tĩnh đại học sĩ thành thật nói:
- Nói thật đúng là không có bằng chứng thép nào cả, nhưng mẫu tử liền tâm, phu nhân nhà ta còn nhớ một số đặc điểm trên người Tang Tang, cộng thêm thời gian hoàn toàn khớp, nên ta nghĩ chuyện này chắc chắn không sai.
Ninh Khuyết ngẩng đầu nói:
- Thứ lỗi cho ta hiện giờ không có tâm trạng để đối chứng bằng chứng với phu nhân. Ta đến quý phủ chỉ muốn làm một việc, đó là đón nàng về.
Nghe lời này, Tằng Tĩnh đại học sĩ khẽ nhíu mày. Hắn thầm nghĩ dù thân phận lai lịch của ngươi bất phàm, nhưng ta là đại học sĩ trong triều, sao có thể để ngươi cứng rắn như vậy. Hắn không vui nói:
- Thế gian làm gì có đạo lý cưỡng ép chia cắt cốt nhục? Tang Tang đã là nữ nhi của ta, sao có thể trả lại cho ngươi làm thị nữ được?
Ninh Khuyết trầm mặc một lát rồi nói:
- Chuyện này có thể thảo luận sau, nhưng trước hết ngươi có nên để ta gặp nàng một lần không? Dù sao hiện giờ nàng vẫn là thị nữ của ta.
Tằng Tĩnh nhíu mày:
- Dựa theo Đường luật, nàng có phải hầu gái của ngươi hay không còn phải do phủ Trường An phán định.
Ninh Khuyết nhìn hắn nói:
- Đại nhân tốt nhất đừng quên, ta là chủ hộ. Chỉ cần ta không đồng ý, không ai có thể chuyển hộ tịch của nàng ra ngoài được. Hơn nữa ngươi không có bằng chứng, ra phủ Trường An kiện tụng ta cũng thắng.
Chân mày Tằng Tĩnh càng nhíu chặt hơn. Chưa đợi hắn kịp phản ứng, học sĩ phu nhân vốn luôn mỉm cười kìm nén nộ khí đứng hầu bên cạnh đã phát tác trước. Nàng đầy mặt giận dữ xông đến trước mặt Ninh Khuyết, chỉ vào mũi hắn mà mắng nhiếc:
- Chỉ dựa vào loại chủ nhân vô lương tâm như ngươi mà cũng muốn nữ nhi ta làm hầu cho ngươi? Ngươi đừng hòng mơ tưởng chuyện tốt đó! Ra phủ Trường An kiện tụng? Lão gia nhà ta là Văn Uyên Các đại học sĩ đương triều, tùy tiện viết một bức thư qua đó, Thượng quan – cái gã xấu xí kia – lẽ nào còn dám phán nữ nhi ta trả lại cho ngươi!
Tang Tang của mình bỗng dưng có thêm cha mẹ ruột, Ninh Khuyết vốn đã có chút luống cuống, trong lòng có nỗi sợ hãi lớn không thốt nên lời. Lúc này bị Học sĩ phu nhân mắng, nỗi sợ lập tức biến thành cơn giận. Hắn nhìn người phu nhân trước mặt, trầm giọng nói:
- Phu nhân đại khái vẫn chưa hiểu rõ. Bản thân Ninh Khuyết ta là đệ tử thân truyền của Phu Tử, học sinh tầng hai thư viện. Ta từng có chỗ ngồi trong ngự thư phòng, từng uống trà trong phủ công chúa. Nếu ngươi dám viết thư cho phủ Trường An, ta có thể để bệ hạ viết một đạo thánh chỉ điều tra xem đại nhân nhà ngươi có tham ô hủ bại hay không!
Nghe lời đe dọa trắng trợn này, Tằng Tĩnh đại học sĩ biến sắc, vỗ bàn đứng phắt dậy, đi đến bên cạnh phu nhân chỉ vào mũi Ninh Khuyết quát:
- Cái tên tiểu tử nhà ngươi thật không biết điều!
Ninh Khuyết hoàn toàn không hề lay động, nhìn hai vợ chồng bình tĩnh nói:
- Đạo lý mà thư viện dạy chính là nắm đấm. Đại học sĩ, ngươi nên hiểu rằng nếu ép ta quá mức, ta sẽ trực tiếp đốt cái phủ học sĩ này của ngươi, rồi trốn vào hậu sơn thư viện, lúc đó ngươi đi đâu mà đòi công lý?
Đúng lúc này, rèm trúc thư phòng lay động, một dáng người gầy nhỏ bước ra.
- Các ngươi không cần sợ hắn. Công chúa điện hạ chắc chắn sẽ đứng về phía ta. Hơn nữa con muốn về đây ở, hắn căn bản chẳng có cách nào cả. Còn về phía thư viện, nhị tiên sinh đã nói với ta là sẽ không để hắn bắt nạt t. Nếu hắn dám đốt cái nhà này, ta sẽ đi mách nhị tiên sinh, nhị tiên sinh chắc chắn sẽ đốt xác hắn luôn.
Tang Tang đi đến bên cạnh Tằng Tĩnh phu nhân, nhìn Ninh Khuyết mặt không cảm xúc nói.
Ninh Khuyết nhìn khuôn mặt nhỏ hơi đen của nàng, ngẩn ra, rồi mỉm cười với một tâm trạng cực kỳ phức tạp. Cảm giác giống như vừa bay ra khỏi vách đá nhưng cuối cùng lại chộp được cành tùng, hai chân hắn bỗng mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngồi bệt xuống đất.
Từ sáng sớm đến giờ, từ Lão Bút Trai đến phủ học sĩ, hôm nay hắn đã đi rất nhiều nơi, tinh thần và thể xác đều căng thẳng mệt mỏi đến cực điểm. Lúc này cuối cùng cũng thấy được nàng, sự căng thẳng mệt mỏi đó liền thả lỏng thành một cảm giác gần như kiệt sức.
Nhìn thấy là tốt rồi.
Vì chỉ cần nhìn thấy là đừng hòng chạy thoát nữa.
Lúc này Ninh Khuyết cuối cùng cũng thả lỏng được, nhớ lại nỗi sợ hãi trong lòng suốt cả ngày hôm nay, nhớ lại cảm giác đáng sợ đó, hắn không thể kìm nén được mà nảy sinh một luồng nộ khí như lửa đốt, trộn lẫn với một loại vị chua chát hoàn toàn không thể nói rõ, cuối cùng hóa thành vô số lời tuôn ra như suối:
- Được lắm nhỉ, tìm được cha mẹ ruột rồi, lông cánh cứng rồi nên muốn bay à? Nhị tiên sinh? Ngươi vậy mà cũng đã có chỗ dựa ở thư viện rồi cơ đấy! Lúc nãy ta vừa bị Lý Ngư mắng một trận ở phủ công chúa, có phải giờ ta còn phải về hậu sơn để nhị sư huynh đánh cho một trận nữa em mới hả giận không? Chậc chậc, đúng là không hổ danh đại tiểu thư phủ học sĩ, còn bày đặt trò người đẹp hiện ra sau rèm, tiếc là ngươi không đủ trắng, đẹp cái nỗi gì, rõ là một cục than nhỏ!
Lời này nói ra có thể coi là chua ngoa cay nghiệt đến cực điểm, bất kỳ ai nghe xong e rằng cũng sẽ phẫn nộ mà cãi nhau một trận lớn với hắn. Tằng Tĩnh phu nhân đã tức đến mức ôm ngực, thế nhưng trên khuôn mặt nhỏ của Tang Tang vẫn không có bất kỳ biểu cảm nào, nàng chỉ nhìn vào mắt Ninh Khuyết, bình tĩnh nói một câu:
- Cái đó thì liên quan gì đến ngươi?
----------oOo----------