Dường như để chú giải cho câu "cầm sắt hòa hợp" của đại sư huynh, một tiếng tưng vang lên, thập sư huynh Tây Môn Bất Hoặc khẽ gảy dây đàn, cửu sư huynh Bắc Cung Vị Ương dùng ngón tay gõ nhẹ vào ống tiêu. Tiếng đàn du dương như nước chảy vang lên trong phòng, hòa cùng âm luật là tiếng thảo luận nhiệt liệt của mọi người.
- Ninh Khuyết và Tư Đồ tiểu thư nhà Vân Huy tướng quân đi lại rất thân thiết, nếu trong cung muốn chỉ hôn, đại khái chính là nàng. Tuy nhiên lão tế tửu cực kỳ tán thưởng thư pháp của Ninh Khuyết, nên Kim Vô Thái cũng có khả năng. Nhưng nếu nhìn kỹ lại từ những ngày đầu, Lý Ngư điện hạ và hắn cũng có không ít qua lại, đến nay quan hệ vẫn cực kỳ mật thiết.
- Sao ta cứ thấy chuyện chỉ hôn này rất buồn nôn nhỉ? Bất kể gọi là liên hôn hay 'bán thịt', nhưng cứ có cảm giác như đang đem tiểu sư đệ bán vào Hồng Tụ Chiêu vậy, mà phủ đệ của những người đó làm gì có Giản đại gia, ha ha ha ha.
- Làm gì có chuyện dơ bẩn như ngươi nghĩ. Theo ý của đại sư huynh, chẳng qua là để tránh việc bác bỏ mặt mũi của bệ hạ công khai sẽ không hay, nên mới muốn tranh thủ định ra hôn sự cho tiểu sư đệ trước khi trong cung chỉ hôn. Nói đi cũng phải nói lại, hậu sơn bao nhiêu năm nay không có hỉ sự, cũng đến lúc nên tổ chức một trận.
- Nhưng Thư Si cô nương mà đại sư huynh nói thì ta chưa được thấy, không biết rốt cuộc tốt xấu thế nào. Tiểu sư đệ là trẻ mồ côi, chúng ta làm sư huynh nên nghĩ cho hắn nhiều hơn một chút. Nàng ấy đã là người từ Đại Hà Quốc đến, chắc hẳn đang ở chỗ lễ bộ, ngày mai chúng ta có nên tập thể vào thành Trường An để 'xem mắt' giúp tiểu sư đệ không?
kyhuyen.com- Xem mắt? Đó là một cô nương, chứ có phải đồ cổ đâu. Ngũ sư huynh, ta nhắc ngươi một câu, Thư Si cô nương đó là truyền nhân của Vương Thư Thánh, tu vi cảnh giới e rằng không yếu hơn ngươi đâu. Những năm này ngươi suốt ngày đánh cờ dưới gốc tùng, trễ nải tu hành, sợ rằng căn bản không phải đối thủ của nàng, nếu chọc giận nàng thì coi chừng vào được thành Trường An mà không ra được đâu.
Nghe những "kẻ si" này nói lời si ngốc, đại sư huynh lắc đầu không thôi.
Thất sư tỷ quét vỏ hạt dưa dưới án kỷ vào chiếc giỏ nhỏ, ngẩng đầu nhìn thần sắc của hắn, cười nói:
- Ta thấy Thư Si không tệ, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa, cưới về nhà mỗi ngày nựng vài cái chắc là thích lắm.
Trần Bì Bì nghe lời này, nghĩ đến những năm qua mình đã phải chịu khổ sở dưới những ngón tay búp măng của thất sư tỷ, vô thức đưa tay lên muốn che đôi má phúng phính của mình lại, nhưng quên mất tay đang bị thương, đau đến mức chân mày suýt xoắn cả lại.
Lục sư huynh bưng một chén trà, chất phác nói:
kyhuyen.com
- Trong nhà rèn hơi nước mịt mù, cô nương đó có thể chịu đựng được lâu như vậy, tâm tính cực kỳ hiếm thấy, ta thấy không tệ.
kyhuyen.comTứ sư huynh gật đầu:
- Hậu sơn cuối cùng cũng có một người thực sự hiểu phù, rất tốt.
Bắc Cung Vị Ương và Tây Môn Bất Hoặc nhìn nhau, buông cổ cầm và động tiêu xuống, cười nói:
- Mọi người thấy tốt thì mới là tốt thật. Đã mọi người đều nói Thư Si tốt, chúng ta tự nhiên cũng nói Thư Si tốt.
Khi Ninh Khuyết từ hoang nguyên trở về thành Trường An, những lời đồn đại giữa hắn và Thư Si Mạc Sơn Sơn đã lan truyền rộng rãi. Người ở hậu sơn thư viện cũng biết đôi chút, nghĩ rằng vốn là hai người tình đầu ý hợp, lại có đại sư huynh đề nghị, nay những người từng gặp Thư Si đều khen ngợi, vậy đương nhiên là tốt rồi.
Hôn sự của tiểu sư đệ hậu sơn thư viện dường như sẽ được quyết định như vậy.
Thế nhưng ngay vào lúc này, một giọng nói vang lên trong phòng.
- Không tốt.
Thất sư tỷ khẽ nhíu mày.
kyhuyen.com
Mọi người kinh ngạc nhìn nhị sư huynh, hoàn toàn không ngờ hắn lại lên tiếng phản đối. Phải biết rằng nhị sư huynh đời này tôn trọng đại sư huynh nhất, những năm qua chỉ cần đại sư huynh nói lời nào, hắn tuyệt đối sẽ không do dự mà thực hiện.
Thất sư tỷ nhìn hắn, châm chọc nói:
- Chuyện tình cảm nam nữ, ngươi thì hiểu cái gì?
Trên mặt nhị sư huynh không có bất kỳ cảm xúc dư thừa nào, chỉ hơi cúi đầu, nhìn cái bóng của chiếc mũ cổ của mình đổ xuống trước mặt.
Đại sư huynh nhìn hắn, bình thản hỏi:
- Thư Si có điểm nào không tốt?
- Ta không nói Thư Si không tốt.
Nhị sư huynh im lặng hồi lâu rồi nói:
- Chỉ là nếu tiểu sư đệ nhất định phải cưới vợ, thì có đối tượng tốt hơn.
Đại sư huynh tĩnh lặng nhìn hắn, hỏi:
- Vậy đó sẽ là ai?
Nhị sư huynh chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt huynh ấy, chậm rãi nhưng kiên định nói:
- Tang Tang.
...
Trong hậu sơn thư viện có mấy sư huynh còn chẳng biết Tang Tang là ai, phải hỏi Trần Bì Bì mới biết, hóa ra đối tượng lựa chọn tốt hơn Thư Si trong mắt nhị sư huynh lại chính là tiểu thị nữ của Ninh Khuyết.
Tứ sư huynh nói:
- Thư viện xưa nay không phải là nơi vô vị lấy thân phận để đánh giá người khác, nhưng tiểu cô nương tên Tang Tang đó đã là thị nữ của Tiểu sư đệ, nếu thành thân sẽ không hợp với Đường luật, chung quy cũng là một rắc rối.
Nhị sư huynh mặt không cảm xúc nói:
- Không có rắc rối gì cả, chỉ cần để nàng ra khỏi nô tịch là được.
Tứ sư huynh liếc hắn một cái, không nói thêm gì nữa.
Đại sư huynh lặng lẽ nhìn vào mắt hắn, bỗng mỉm cười nói:
- Ta kiên trì quan điểm của mình.
Nhị sư huynh nhìn lại hắn, thần tình bình tĩnh mà kiên định:
- Ta cũng kiên trì quan điểm của mình.
Đại sư huynh nói:
- Đại đa số các sư đệ sư muội đều ủng hộ quan điểm của ta.
Nhị sư huynh mặt không cảm xúc nói:
- Sư huynh bảo mọi người đừng để ý đến mối quan hệ giữa ngươi và Mạc Sơn Sơn, nhưng mối quan hệ đó đã tồn tại, cho nên ý kiến của các sư đệ sư muội theo ta thấy đều không có ý nghĩa gì.
Đại sư huynh bình thản nói:
- Được rồi, ý kiến của các sư đệ sư muội quả thực không nên lôi vào, vậy còn ý kiến của ta thì sao?
- Ta không biết tại sao sư huynh lại có quan điểm này.
Nhị sư huynh nhìn vào mắt hắn hỏi:
- Ta rất muốn biết, tại sao ở hoang nguyên ngươi lại nhận Thư Si làm nghĩa muội, có phải lúc đó ngươi đã chuẩn bị làm việc này rồi không?
Đại sư huynh cười cười, nói:
- Ta chỉ cảm thấy Sơn Sơn cô nương này thực sự rất tốt, là lương phối của tiểu sư đệ.
Nhị sư huynh không cười, nói:
- Vậy tại sao Tang Tang lại không thể là lương phối của tiểu sư đệ?
Đại sư huynh lặng lẽ nhìn hắn, như có điều suy nghĩ hỏi:
- Ngươi thấy Tang Tang tốt ở điểm nào?
Nhị sư huynh đứng dậy, đi tới bên cửa sổ nhìn những vì sao lấp lánh phía trên thác nước, nói:
- Ngày đó Nhan Sắt và Vệ Quang Minh cùng chết, ta và Bì Bì sau đó lên núi, liền thấy một tiểu cô nương quỳ dưới đất hốt tro trên đỉnh vách đá. Tiểu cô nương đó chính là Tang Tang, ta thấy nàng rất tốt, và ta biết nàng là người phải ở bên cạnh tiểu sư đệ.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng ngòi bút lông mềm mại khẽ lướt qua mặt giấy. Giữa sự yên tĩnh đó, bỗng nhiên vang lên giọng nói có chút căng thẳng bất an của Trần Bì Bì:
- Ta cũng thấy Tang Tang rất tốt.
Đại sư huynh cười một cách phức tạp, nhìn hắn nói:
- Ngươi lại thấy nàng ấy tốt ở chỗ nào?
Trần Bì Bì suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói:
- Ta không nói ra được, nhưng ta thấy nàng chỗ nào cũng tốt.
Đại sư huynh hơi ngẩn ra, rồi lắc đầu lẩm bẩm than:
- Chỗ nào cũng tốt, chỗ nào cũng tốt...
Hậu sơn thư viện tự nhiên lấy đại sư huynh làm đầu, tính tình hắn ôn hòa và thanh khiết, tất cả sư đệ sư muội đều muốn gần gũi, không hề sợ hãi hắn, sẵn lòng nghe lời hắn. Thế nhưng nhị sư huynh lại là bộ luật trấn sơn của hậu sơn, tất cả sư đệ sư muội đều sợ, đâu ai dám phản đối ý kiến của hắn.
Trước đây mọi người ở hậu sơn đối mặt với hai vị sư huynh cũng rất đơn giản, dù sao mọi người đều nghe lời nhị sư huynh, mà nhị sư huynh chắc chắn phải nghe lời đại sư huynh, nhưng chưa bao giờ gặp phải cục diện như hôm nay.
- Ta thấy nhị sư huynh nói hình như cũng có lý, dù ta không hiểu chuyện hốt tro là thế nào.
- Vậy chẳng lẽ đại sư huynh nói lại không có lý sao?
- Lời không phải nói như vậy, cả hai sư huynh nói đều có lý cả. Tâm cảnh của ta không đủ thanh minh, chuyện quan trọng như thế này sao có thể nghĩ thấu đáo hơn hai sư huynh được. Cho nên dù là lời của đại sư huynh hay nhị sư huynh, ta đều làm theo là được, họ thấy cô nương nào hợp hơn thì chính là hợp nhất.
Một phen tấu hài cố ý cũng không làm không khí trong phòng giãn ra, trái lại vì sự im lặng của hai sư huynh mà trở nên có chút ngượng ngùng, thế là hiện trường lại trở về sự im lặng chết chóc.
Đại sư huynh nhìn nhị sư huynh nghiêm túc nói:
- Sư đệ, có nhiều chuyện ngươi không rõ.
Nhị sư huynh nhìn hắn nói:
- Đúng là có nhiều chuyện ta không rõ. Ta không rõ địch ý của sư huynh đối với Tang Tang rốt cuộc từ đâu mà có, vì nàng là truyền nhân của Quang Minh Đại Thần Quan hay vì điều gì khác? Sư huynh căn bản không muốn để nàng ở bên cạnh tiểu sư đệ, nhưng sư huynh đã nghĩ qua chưa, như vậy đối với tiểu thị nữ kia là không công bằng.
Đại sư huynh im lặng hồi lâu, bình thản nói:
- Ta không có bất kỳ địch ý nào với Tang Tang, nhưng ta thừa nhận lời ngươi nói, ta quả thực không muốn cuộc đời của tiểu sư đệ tiếp tục dây dưa cùng nàng nữa.
Nhị sư huynh nhìn thẳng vào mắt hắn, hỏi:
- Tại sao?
Đại sư huynh nói:
- Không có lý do, chỉ có cảm giác.
Nhị sư huynh nói:
- Sư huynh, đời này ta luôn tin theo một nguyên tắc, bất kỳ chuyện gì cũng cần có lý do.
Đại sư huynh nhìn hắn nói:
- Ngươi không cần biết, lão sư biết.
Nhị sư huynh nói:
- Vậy tại sao không đợi lão sư về rồi hãy nói chuyện này?
Đại sư huynh nói:
- Bởi vì trong cung đã truyền tin tới rồi.
Nhị sư huynh lạnh lùng nói:
- Chúng ta nếu không gật đầu, ai dám gán ghép chỉ hôn bừa bãi cho tiểu sư đệ?
Đại sư huynh khẽ nhíu mày.
Nhị sư huynh nói:
- Đã mười năm rồi ta không thấy sư huynh nhíu mày. Sư huynh vì sao nhíu mày? Có phải chính ngươi cũng thấy làm như vậy có vấn đề không?
Đại sư huynh vẫn nhíu mày, nhìn hắn lắc đầu nói:
- Đó là vì ta phát hiện qua bao nhiêu năm, Quân Mạch ngươi vẫn không hề trưởng thành, vẫn là thiếu niên nhiệt huyết năm xưa chỉ biết khư khư giữ lấy cái lý cứng nhắc, mà không nhìn thấy được diện mạo toàn diện của sự vật.
Nhị sư huynh hơi giận nói:
- Lão sư tuyệt đối sẽ không vì nhìn thấy trước một vài khúc quanh nguy hiểm hay bóng tối trên con đường phía trước mà bắt chúng ta đi sang một con đường khác. Ta tin rằng lão sư càng không vì chuyện chưa xảy ra mà ra tay trừng phạt người vô tội trước. Cho nên ta cho rằng hôm nay sư huynh đã sai rồi!
Người ở hậu sơn thư viện chưa từng thấy đại sư huynh và nhị sư huynh phát sinh bất đồng, thậm chí là tranh luận về một vấn đề nào đó, huống chi hiện giờ cuộc tranh luận dường như đã phát triển thành sự chỉ trích giận dữ lẫn nhau. Điều này khiến mọi người sợ đến mức im phăng phắc, đừng nói là mở miệng, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
Một mảnh u tĩnh, chỉ có tiếng ngòi bút lông mềm mại khẽ lướt qua mặt giấy.
Tầm mắt của tất cả mọi người đều hướng về tam sư tỷ Dư Liêm đang lặng lẽ viết chữ trâm hoa tiểu khải ở góc phòng. Tam sư tỷ của hậu sơn thư viện thích tĩnh ghét động, bất kể lúc nào cũng không nói năng gì nhiều, cũng hiếm khi qua lại với đồng môn, nhưng mọi người biết ngay cả Phu Tử cũng cực kỳ tán thưởng học thức uyên bác và nhãn quang của nàng, vì vậy đều mong đợi nàng có thể hóa giải cục diện bế tắc trước mắt.
----------oOo----------