Chương 158: Hai chiến tuyến ở thư viện (Thượng)

Ninh Khuyết tuy có thiên phú về phù đạo, nhưng xét về độ "si" trong tu hành thì còn cách tứ sư huynh và Mạc Sơn Sơn một khoảng phi thường xa. Hơn nữa cảnh giới hiện tại của hắn căn bản không thể nghe hiểu những nội dung mà hai người kia thảo luận. Đứng bên cửa sổ một hồi thấy vô vị, lại phát hiện thực sự chẳng ai buồn để ý đến mình, hắn đành lủi thủi rời đi. Đi tới sau nhà rèn, hắn cúi người vốc nước suối rửa mặt, để tinh thần đang mụ mẫm vì nhiệt độ cao và hơi nước được tỉnh táo hơn đôi chút. Sau đó hắn ngồi bên bờ suối, nhìn cái guồng nước lớn chậm rãi quay mà ngẩn ngơ. Không phải vì bị bỏ rơi mà cảm thấy mất mát, mà hắn đang suy nghĩ: sau tiếng "thích" bên bức tường đỏ đêm tuyết hôm kia, chuyện này nên phát triển tiếp thế nào? Rõ ràng thái độ của Mạc Sơn Sơn đối với hắn vẫn bình thản ninh tĩnh như trước, vậy có phải mình không nên quá vội vàng? Thế nhưng tại sao cứ luôn cảm thấy hình như mình đã quên mất một chuyện gì đó rất quan trọng? - Nghe nói ngươi dẫn Thư Si tới thư viện? Một giọng nói đột ngột vang lên sau lưng khiến Ninh Khuyết giật nảy mình. Hắn quay đầu lại, nhìn Trần Bì Bì đang chắp tay đi tới định nói gì đó, nhưng chân mày chợt nhíu lại. Bởi vì theo hiểu biết của hắn về người này, biết hắn dẫn Mạc Sơn Sơn tới thư viện, Trần Bì Bì chắc chắn sẽ trêu chọc một phen, tuyệt đối không nghiêm túc như lúc này. Ninh Khuyết nói: ḳyhuyen.com- Đừng hòng mượn chuyện này công kích ta, đây là ý của đại sư huynh. Trần Bì Bì đứng bên cạnh hắn nhìn ra dòng suối, hai tay vẫn chắp sau lưng, thân hình tròn ủng vậy mà lại toát ra mấy phần khí phách uy nghiêm như núi cao vực sâu. Chỉ nghe hắn chậm rãi hỏi: - Ngươi đã nghĩ kỹ chưa? Ninh Khuyết hơi kinh ngạc hỏi: - Nghĩ kỹ cái gì? Trần Bì Bì liếc hắn một cái, thần tình nghiêm túc:
ḳyhuyen.com - Nghĩ kỹ việc ngươi muốn ở bên cạnh Mạc Sơn Sơn.
ḳyhuyen.comNinh Khuyết châm chọc: - Ngươi đừng vì hồi nhỏ bị Diệp Hồng Ngư bắt nạt thảm quá mà mất hết lòng tin vào nữ nhân, rồi muốn chia rẽ tất cả tình nhân trên thế gian chứ? Như vậy trông thảm hại lắm. Trần Bì Bì đang định nói gì đó, Ninh Khuyết bỗng ngửa người ra sau, nhìn về phía hai bàn tay vẫn luôn giấu sau lưng hắn. Nhìn thấy hai bàn tay của Trần Bì Bì đỏ rực và sưng phồng hơn cả móng giò lợn, Ninh Khuyết thất kinh, hít vào một ngụm khí lạnh, nhảy dựng lên quan tâm hỏi: - Ngươi bị làm sao thế này? Trần Bì Bì nhìn cỏ xanh hoa dại bên kia bờ suối, mang theo vẻ tang thương vô tận, u uất nói: - Hôm ngươi theo đại sư huynh trở về, ta từng cáo trạng với đại sư huynh về nhị sư huynh một hồi. Ninh Khuyết gật đầu nhìn hắn: - Sau đó?
ḳyhuyen.com Trần Bì Bì giơ hai bàn tay như móng giò kho tàu lên, khẽ thở dài: - Không có 'sau đó'. Ninh Khuyết nhìn đôi bàn tay ấy, không nhịn được rùng mình một cái, không chắc chắn hỏi: - Nhị sư huynh đánh? Trần Bì Bì gật đầu. Ninh Khuyết giận dữ: - Nhị sư huynh sao ra tay nặng thế? Vô duyên vô cớ sao có thể tùy tiện đánh người? Trần Bì Bì quay đầu nhìn hắn, vành mắt hơi đỏ: - Tiểu sư đệ, ngươi lại dám vì ta mà nộ trách nhị sư huynh, ta cuối cùng cũng xác định ngươi đúng là người tốt. Chỉ là nhị sư huynh lôi viện quy ra, nên cũng không tính là vô duyên vô cớ. - Viện quy ta cũng đã học qua, làm gì có điều nào bảo không được cáo trạng? - Nhưng có điều không được nói dối. - Hôm đó ở Lão Bút Trai ngươi nói dối? - Ừm... thực ra cũng không hẳn là nói dối, chỉ là đoạn ta nói thập nhất sư huynh ăn hoa hơi quá một chút. - Quá đến mức nào? - Thập Nhất sư huynh không phải thấy hoa gì cũng nhét vào mồm, hắn cũng chọn loại ngon mới ăn. Ninh Khuyết không thể tin nổi: - Chỉ vì thế thôi... mà nhị sư huynh dùng viện quy trừng phạt ngươi? Trần Bì Bì đau lòng nói: - Nhị sư huynh là quân tử, hắn làm việc nghiêm túc theo đúng đạo lý quy củ. Ninh Khuyết cảm thán: - Sao ta nghe cứ thấy chẳng có đạo lý gì cả? Trần Bì Bì nhìn hắn nghiêm túc dặn dò: - Nhớ kỹ, chỉ cần Phu Tử và đại sư huynh không có ý kiến, thì ở thư viện người duy nhất có tư cách giảng đạo lý chính là nhị sư huynh, và chỉ lời hắn nói mới là đạo lý. Ninh Khuyết gật đầu tỏ ý đã khắc ghi chân lý này vào lòng, rồi vỗ nhẹ vai Trần Bì Bì an ủi. Hắn thầm nghĩ hóa ra ở hậu sơn thư viện cũng chẳng an toàn hơn bản thân bị ném ra ngoài gió tanh mưa máu của thế tục để liều mạng là bao. Nghĩ vậy hắn thấy tâm lý cân bằng hơn hẳn. Đúng lúc này, người Trần Bì Bì đột nhiên cứng đờ, rồi gạt tay Ninh Khuyết ra, không chút do dự quay người chạy thục mạng dọc theo con suối vào sâu trong hậu sơn. Thân hình mập mạp vậy mà như một chiếc lá rụng, vút một cái đã đi xa mấy chục trượng, nháy mắt biến mất trong rừng rậm, không còn thấy bóng dáng. Ninh Khuyết ngơ ngẩn nhìn nơi hắn biến mất, thầm nghĩ quả không hổ là thiên tài có cảnh giới cao nhất thế hệ trẻ, rõ ràng sức mạnh nhục thân tệ hại đến cực điểm, vậy mà chỉ cần phất tay áo viện phục là có thể mượn thiên địa nguyên khí mà phiêu diêu rời đi. - Nghe nói ngươi dẫn Thư Si tới thư viện? Lại một giọng nói nữa vang lên sau lưng Ninh Khuyết, câu hỏi cũng y hệt như vậy. Nhưng phản ứng của hắn lần này đại khác biệt: đầu tiên là cơ thể cứng đờ, sau đó nhanh chóng xoay người vái dài sát đất, vô cùng cung kính đáp: - Bẩm nhị sư huynh, đây là ý của đại sư huynh, nhưng ta thực sự cũng muốn đưa nàng tới dạo chơi. Nhị sư huynh gật đầu. Ninh Khuyết đứng thẳng người, cưỡng ép bản thân không được nhìn vào chiếc mũ cổ trên đầu nhị sư huynh. Thần sắc hắn có vẻ bình tĩnh, nhưng thực tế mồ hôi trong viện phục đã chảy như mưa. Hắn biết mình thêm vào câu sau là đúng, nếu không để nhị sư huynh hiểu lầm là hắn lấy đại sư huynh ra ép người, chỉ sợ cũng sẽ dùng "đạo lý" của thư viện để giáo dục hắn. Nhị sư huynh không biết đang nghĩ gì, thần sắc hơi kỳ quái, nhìn hắn trầm mặc một lát rồi hỏi: - Ngươi có biết vì sao sư huynh lại nhận Thư Si làm nghĩa muội không? Câu hỏi này rất khó trả lời, thực tế Ninh Khuyết cũng không biết hôm đó trên xe ngựa ở Hoang nguyên, tại sao đại sư huynh lại mỉm cười nhận lời. Một nữ tử như Mạc Sơn Sơn đương nhiên xứng đáng được mọi người yêu quý, nhưng hậu sơn thư viện dẫu sao không phải chốn thế tục, thân phận của đại sư huynh lại càng phi phàm, luôn cảm thấy chuyện này có chút đột ngột. - Chuyện này hình như có chút phức tạp. Nhị sư huynh đi tới bờ suối, quay đầu liếc hắn một cái: - Trận chiến ở Nam Môn Quan, ngươi thể hiện không tệ. Đây là lần thứ hai liên tiếp được sư huynh khen ngợi, Ninh Khuyết vui mừng cười lên. Rồi nhớ tới Bất Khí Ý của thư viện mà mình nghĩ tới sau trận chiến với Quan Hải tăng, hắn tò mò hỏi: - Sư huynh, ngày ta leo núi nhìn thấy bốn chữ 'quân tử bất khí' ngoài cổng trẻ, vậy Long Khánh hoàng tử nhìn thấy chữ gì? - Long Khánh nhìn thấy bốn chữ 'quân tử bất tranh'. Nhị sư huynh nhìn hắn nói: - Đây là một câu lão sư từng nói: Quân tử vô sở tranh, tất dã xạ hồ (Quân tử không tranh giành gì, nếu có chắc chỉ là thi bắn cung). Long Khánh đã muốn tranh với ngươi, vậy bị ngươi một tên bắn chết cũng là lẽ đương nhiên. Ninh Khuyết nghe câu này, thầm nghĩ chẳng lẽ những lời Phu Tử để lại trên đá ngoài cổng tre năm xưa đã âm thầm dự báo những chuyện có thể xảy ra trong tương lai. Sau cơn chấn kinh, hắn không khỏi nảy sinh lòng hướng mộ kính ngưỡng vô hạn. Nhị sư huynh lúc này đang cân nhắc chuyện vô cùng rắc rối kia, thấy thần tình ngưỡng mộ lộ ra trên mặt hắn, trong lòng khẽ động liền nói: - Nếu muốn thấu hiểu được cảnh giới của lão sư, cần phải cả đời chuyên tâm tu đạo mới có một tia hi vọng. Ninh Khuyết vô thức gật đầu. Nhị sư huynh lại nói tiếp: - Lão sư cả đời chưa từng cưới vợ. Cho nên nếu ngươi muốn đạt tới cảnh giới đó, thì không được để chuyện nam nữ làm phiền lòng, chuyện cưới hỏi vẫn là tạm thời đừng nên xem xét thì tốt hơn. Ninh Khuyết hơi kinh ngạc: - Tạm thời không cần xem xét? Nhị sư huynh nghiêm nghị: - Đương nhiên tốt nhất là vĩnh viễn đừng xem xét. Ninh Khuyết đại hãi, mặc kệ việc giảng đạo lý với nhị sư huynh là chuyện vô cùng nguy hiểm, hắn xua tay liên tục: - Cả đời không thành thân không cưới vợ, sau này già đi chẳng phải sẽ biến thành kẻ đáng thương như sư phụ ta sao? Chuyện này vạn lần không được. ... Đến chập tối, Ninh Khuyết và Mạc Sơn Sơn rời khỏi hậu sơn thư viện. Còn những người ở hậu sơn thì tập trung đông đủ tại tiểu viện của nhị sư huynh gần thác nước để bắt đầu một cuộc họp vô cùng quan trọng. Số lượng người tham gia lần này cực kỳ chỉnh tề. Ngoài người đọc sách ra, tất cả mọi người ở hậu sơn đều đến đông đủ. Bất kể là người gảy đàn thổi tiêu trong rừng hay người đánh cờ dưới gốc tùng, đều ngoan ngoãn xuất hiện, tự bê ghế tìm một góc ngồi xuống. Bình thường họ tuyệt đối không ngoan ngoãn như vậy, vì nhiều khi ngay cả nhị sư huynh cũng chẳng có cách nào lôi họ ra từ những góc hẻo lánh trong hậu sơn. Nhưng hôm nay thì khác, vì đại sư huynh đã về. Chỉ cần đại sư huynh ở thư viện, thì dù họ có trốn ở đâu, đóng giả tảng đá trong rừng, hay đóng giả con sóc trên cây tùng, hoặc đóng giả ngọn cỏ trong bụi hoa, đều sẽ bị tìm ra một cách dễ dàng. Gần đây thư viện không xảy ra chuyện gì lớn. Còn việc Ninh Khuyết nhập thế và chiến thắng truyền nhân của trưởng lão Lạn Kha Tự là Quan Hải tăng, mọi người lại càng không để tâm. Vì theo suy nghĩ của họ, tiểu sư đệ tuy cảnh giới có hơi thấp kém một chút, nhưng dù sao cũng là tiểu sư đệ của đám người mình, sao có thể thua kẻ khác được? Bắc Cung Vị Ương khoác vai đại sư huynh, khổ sở nói: - Đại sư huynh thân mến, hôm nay rốt cuộc có chuyện gì mà phải làm rầm rộ thế này? Mau nói xong để còn giải tán, khúc nhạc của ta vừa sáng tác đến đoạn quan trọng. Ngũ sư huynh nhìn đại sư huynh, tỏ vẻ mất kiên nhẫn: - Đúng vậy sư huynh, hôm ngươi về bọn ta đã đón gió rồi, hôm nay lại có chuyện gì? Ván cờ của lão bát mắt thấy là sắp thua rồi, không thể để hắn mượn cớ này mà quỵt được. Bát sư huynh cười lạnh: - Ta thấy là ngươi sắp thua thì có? Hay là giờ chúng ta quay lại đánh tiếp luôn? Trong tiểu viện ồn ào náo nhiệt, đại sư huynh bất đắc dĩ nhìn mọi người, khuyên bảo: - Đừng vội, đừng vội, chuyện gì cũng từ từ, nói chậm mới rõ ràng được. Đúng lúc này, một bàn tay đập mạnh xuống án kỷ. Chát một tiếng. Căn phòng lập tức im phăng phắc. Theo ánh mắt lạnh lùng của nhị sư huynh chậm rãi quét qua, tất cả mọi người đều cúi đầu. Đại sư huynh khẽ nhíu mày, nói: - Quân Mạch, đừng nổi giận. Nhị sư huynh nghe vậy, vội vàng đứng dậy, cung kính đáp: - Sư huynh nói phải, là Quân Mạch không đúng. Đây chính là chuỗi thức ăn của hậu sơn thư viện: nhị sư huynh áp chế tất cả các sư đệ sư muội, tất cả sư đệ sư muội đều thân thiết với đại sư huynh mà không hề sợ hãi, thậm chí có chút tùy tiện; nhưng trước mặt đại sư huynh, nhị sư huynh lại biến thành con chim cút ngoan ngoãn. Trần Bì Bì khẽ thổi hơi vào đôi bàn tay đang sưng vù, nhìn nhị sư huynh đang đứng khép nép, thầm cười trộm: "Hóa ra Quân Mạch ngươi cũng có ngày hôm nay." Dưới sự áp bức từ ánh mắt của nhị sư huynh, cuối cùng không ai dám đòi đi nữa, cũng không ai dám nói thêm câu nào. Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh hơn nhiều, thậm chí lờ mờ nghe thấy tiếng ngòi bút lướt trên giấy. Tam sư tỷ nữ giáo thụ Dư Liêm, đang chuyên tâm viết chữ trâm hoa tiểu khải, dường như bất kể chuyện gì xảy ra cũng không liên quan đến nàng. - Hôm nay gọi các sư đệ sư muội đến là vì gần đây có xảy ra một số việc. Đại sư huynh nói: - Sau khi Tiểu sư đệ nhập thế, thế gian có nhiều phỏng đoán. Trong triều có nhiều đại thần đã vào cung thăm dò xem có thể chỉ hôn hay không. Hôm kia trong cung đã sai người đến chân núi truyền đạt ý của bệ hạ, Bệ hạ muốn biết thư viện chúng ta rốt cuộc có suy nghĩ gì. Trần Bì Bì hơi ngẩn ra: - Cái này tính là gì? Liên hôn hay là gả công chúa? Đại sư huynh nhìn hắn nghiêm túc: - Tiểu sư đệ là nam nhi, tự nhiên không tính là gả. Nhưng theo ta thấy chuyện này thực sự không có gì thú vị, cả lão sư lẫn tiểu sư đệ chắc đều không có ý nghĩ đó. Người tu hành rốt cuộc vẫn nên ở cùng người tu hành, vả lại cũng phải xem bản thân tiểu sư đệ nữa. Đại sư huynh nói đoạn kết: - Hôm nay Thư Si đã vào núi gặp mặt mọi người, không biết ấn tượng của các ngươi thế nào? Ấn tượng của ta về Sơn Sơn là cực tốt, cho nên ta rất sẵn lòng thấy nàng và tiểu sư đệ cầm sắt hòa hợp. Đương nhiên các ngươi đừng để ý đến cách nhìn của ta cũng như mối quan hệ giữa ta và nàng. Nghe lời này, mọi người trong phòng tò mò bàn tán. Họ thầm nghĩ chuyện tiểu sư đệ tìm vợ sao lại khiến đại sư huynh thận trọng đến mức phải hỏi ý kiến của cả đám thế này. Chỉ có thất sư tỷ chú ý thấy, sau khi nghe những lời này, thần sắc của nhị sư huynh rõ ràng có chút không vui. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị