Chương 185: Ba quyển sách (Thượng)

Dư Liêm là đồng môn đầu tiên ở hậu sơn thư viện mà Ninh Khuyết quen biết, chỉ có điều khi đó nàng là nữ giáo thụ của thư viện, còn hắn chỉ là một học sinh ngoại viện bình thường, ngày ngày lên Cựu Thư Lâu đến mức hôn mê nôn ra máu. Trong những ngày đáng hoài niệm ấy, Ninh Khuyết và nàng ngồi chia nhau hai bên cửa sổ đông tây, một người cầm bút viết chữ tiểu khải, một người ôm sách trầm tư, rất ít khi trò chuyện, thi thoảng mới gật đầu chào nhau. Sau này tại Kiếm Lâm, hắn và nàng từng nói với nhau vài câu; rồi trước khi Ninh Khuyết rời thư viện đi hoang nguyên, nàng có tặng hắn một món đồ, ngoài ra không còn giao lưu gì thêm. Dẫu sao cũng đã có một quãng thời gian từ lúc hoa xuân nở đến khi tiếng ve kêu cùng ở trên Cựu Thư Lâu, theo lý mà nói thì cả hai có thể chung sống bình thản, nhưng thực tế Ninh Khuyết thật sự không biết phải đối mặt với tam sư tỷ này thế nào. Trong số các đệ tử hậu sơn thư viện, Dư Liêm là một tồn tại vô cùng đặc biệt. Thứ hạng của nàng chỉ dưới đại sư huynh và nhị sư huynh, nhưng cảnh giới tu hành lại bình thường, tính tình thục tĩnh, không thích giao du, dường như chẳng hứng thú với bất kỳ chuyện gì trên đời, rất hiếm khi xuất hiện trước mặt mọi người. ⒦yhuyen.comKhi mọi người nhìn thấy nàng dường như nàng luôn cúi đầu chép chữ tiểu khải. Nàng chép tiểu khải trong Cựu Thư Lâu, khi đồng môn tụ họp nàng cũng chép tiểu khải; ngay cả lúc lão sư triệu tập toàn bộ hậu sơn thư viện để giam Ninh Khuyết vào hậu sơn, nàng vẫn ở trong gian nhà tranh bốn bề lộng gió kia mà miệt mài chép chữ. Thuở Ninh Khuyết và Long Khánh hoàng tử leo núi, mọi người ở hậu sơn đều tụ tập trên đỉnh núi bàn tán xôn xao, chính vào lúc đó, nàng lại một mình đứng giữa khóm hoa bên vách đá, mỉm cười không nói. Đối với Ninh Khuyết, cái khó nhất khi ở cạnh tam sư tỷ là không biết nên dùng thái độ gì. Hắn không tài nào xác định được nàng rốt cuộc bao nhiêu tuổi. Tính cách thục tĩnh đạm nhã thậm chí có phần lạnh lùng, bộ viện phục rộng rãi cùng vẻ ung dung giữa đôi lông mày khiến nàng mang một khí chất vô cùng trầm ổn; nhưng gương mặt xinh đẹp có phần non nớt cùng vóc dáng nhỏ nhắn lại khiến người ta luôn lầm tưởng nàng là một thiếu nữ. ... - Sư tỷ, đây là sách gì? - Đây là một quyển sách cấm.
⒦yhuyen.com Nghe giọng nói ôn hòa của Dư Liêm, Ninh Khuyết ngẩn người ngẩng đầu lên.
⒦yhuyen.com- Quyển Thiên Địa Khí Tức Bản Nguyên Khảo này là tác phẩm được truyền miệng từ một đại tu hành giả mấy trăm năm trước, từng gây ra sóng gió cực lớn trong giới tu hành. Vì đi ngược lại giáo nghĩa Hạo Thiên nên bị Tây Lăng Thần Điện liệt vào danh mục sách cấm, nghiêm cấm xuất hiện trên thế gian. Lần cuối cùng quyển sách này lộ diện là ở một đại gia tộc tại Tống Quốc, và gia tộc đó đã bị diệt môn thảm khốc vì lén lút cất giữ nó. Lòng bàn tay đang nâng quyển sách cũ của Ninh Khuyết khẽ cứng đờ. Hắn không ngờ lai lịch quyển sách này lại kinh người đến thế, có chút không hiểu bèn hỏi - Vậy tại sao trong thư viện lại có quyển sách này? Dư Liêm mỉm cười đáp: - Thư viện, viện của thư, đương nhiên không thể thiếu sách. Ninh Khuyết nghĩ đến hang động chứa sách khổng lồ bên cạnh thư xá của nhị sư huynh, bèn nhún vai. - Sư tỷ, nếu xem không hiểu thì phải làm sao? Dư Liêm nói: - Theo lời dặn của lão sư, cứ cách mười ngày ta sẽ đến hang đá này một chuyến. Trong mười ngày đó ngươi hãy học kỹ quyển sách này, có điều gì thắc mắc thì ghi lại, đến lúc đó hỏi ta một thể.
⒦yhuyen.com Ninh Khuyết bấy giờ mới biết hóa ra đây là sự sắp xếp của Phu Tử. Dư Liêm không nói gì thêm, chỉ dặn dò hắn cố gắng học tập rồi phiêu nhiên xuống núi. ... Suốt cả ngày tiếp theo, ngoại trừ lúc ăn cơm, Ninh Khuyết luôn vùi đầu đọc sách. Càng xem hắn càng hiểu tại sao năm xưa Tây Lăng Thần Điện lại liệt quyển sách này vào danh sách cấm. Bởi vì quyển Thiên Địa Khí Tức Bản Nguyên Khảo này ngay chương đầu đã nêu rõ tôn chỉ và luận điểm cuối cùng mà nó muốn chứng minh: Từ thuở khai thiên lập địa sinh ra vạn vật, lại có mặt trời sinh ra trên vòm trời, ban tặng hình trạng và tinh phách cho vạn vật; vạn vật lụi tàn rồi đổi mới, tinh phách trong thể xác tán ra giữa trời đất hoang dã, đó chính là khí tức thiên địa mà những người tu hành ngày nay cảm nhận được, cũng chính là cái gọi là thiên địa nguyên khí. Ninh Khuyết vốn không có nghiên cứu gì về bản nguyên của thế giới này, nhưng hắn cảm thấy luận điểm này khá tân kỳ và thú vị. Có điều chắc chắn cũng chính vì nó quá mới mẻ nên mới bị Tây Lăng Thần Điện phong tỏa nghiêm ngặt, bởi luận điểm này cho rằng khí tức thiên địa đến từ bản thân vạn vật, chứ không phải do Hạo Thiên ban ban ơn như giáo nghĩa vẫn nói. Nếu thế nhân thật sự tin vào thuyết này, Đạo Môn làm sao duy trì được lòng kính sợ của người tu hành đối với Hạo Thiên? Sau khi vào thư viện, Ninh Khuyết đã đọc rất nhiều điển tịch tu hành ở Cựu Thư Lâu, quyển đầu tiên hắn đọc là Thiên Địa Nguyên Khí Sơ Tham, nhưng tập sách trong tay lúc này thâm sâu và tối nghĩa hơn nhiều. Vì vậy dù rất hứng thú, tốc độ đọc của hắn vẫn phi thường chậm chạp. Từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, hắn luôn ngồi bên cửa hang mượn ánh sáng tự nhiên, lặng lẽ đọc quyển cấm thư này. Tư duy chìm đắm trong trí tuệ của tiền nhân, hắn có thêm nhiều nhận thức mới mẻ về cấu tạo của thế giới, đặc biệt là sự sản sinh, số lượng và quy luật vận hành của khí tức thiên địa. Hắn không rõ tập sách này có giúp ích cụ thể gì cho việc giải đề bài mà lão sư để lại hay giúp hắn hoàn thành việc bế quan hay không, nhưng nếu Phu Tử đã bảo hắn xem, hắn sẽ xem đến cùng. Bởi hắn tin rằng Phu Tử giam mình trong hang đá tuyệt đối không phải chỉ để biến mình thành một giáo thụ của thư viện. Ninh Khuyết ở trong hang xem sách, Tang Tang ở ngoài hang nhìn hắn xem sách. Nhìn lâu, hắn vẫn say sưa như cũ, mỗi khi hiểu được một đoạn luận thuật thâm sâu, trên mặt lại lộ vẻ vui sướng; còn Tang Tang thì bắt đầu thấy chán, may mà những năm qua nàng đã quen với việc buồn chán, nên tiện tay đi gội đầu. Bóng đêm dần bao trùm thành Trường An, đồng nội, mây trôi và vách đá. Tang Tang nấu cơm xong, Ninh Khuyết ăn qua loa vài miếng lại tiếp tục đọc sách. Tang Tang thấy ánh lửa đuốc chập chờn, suy nghĩ một chút rồi vào nhà tranh tìm nửa ngày mới ra một ngọn đèn dầu, đưa vào trong hang. Bên ánh đèn dầu hơi mờ ảo, Ninh Khuyết ôm quyển sách chăm chú theo dõi. Kinh nghiệm kiếp trước khiến hắn vốn có chút bài trừ việc học kiến thức, nhưng cũng chính những kinh nghiệm đó mách bảo hắn rằng: nếu muốn nhanh chóng nắm vững kiến thức trong sách và có thể vận dụng, thì buộc phải duy trì sự tập trung tuyệt đối. Đọc mãi đến tận đêm khuya, khi dầu đèn sắp cạn, Ninh Khuyết mới đặt quyển sách xuống. Hắn không vội đi ngủ ngay mà nhắm mắt ôn lại những gì đã đọc trong đầu. Vì ngủ quá muộn nên sáng sớm hôm sau, khi Ninh Khuyết bị đánh thức bởi tiếng kêu hù hù như kéo bễ ngoài hang, hắn vẫn còn ngái ngủ và có chút bực mình, thầm nghĩ cái âm thanh quái quỷ này từ đâu ra vậy? Hắn dụi mắt, khoác chiếc áo đơn bước ra cửa hang, nhìn cái tên béo bên ngoài đang chống nạnh ngắm cảnh vách đá, vừa thở hồng hộc vừa cố vẻ làm dáng, sắc mặt hắn chợt biến đổi. Âm thanh đánh thức hắn chính là tiếng thở dốc của Trần Bì Bì khi leo lên con đường đá, chỉ là hắn không ngờ hơi thở của một người lại có thể rền vang như sấm dậy. - Có đến mức mệt thành cái dạng này không? Hắn bất đắc dĩ nói. Nghe giọng hắn, Trần Bì Bì không quay người lại, tay vẫn chống vào cái eo tròn ủng, nhìn vách đá vạn trượng trước mặt, nhìn mây trôi giữa khe núi, nhìn thành Trường An dưới ánh nắng sớm, vừa thở dốc vừa khàn giọng phát ra lời cảm khái của bậc văn nhân: - Y hu hề! Từng lên đỉnh cao ngắm nhìn... - Hú! Ninh Khuyết dùng cách đuổi lừa để chặn đứng lời cảm thán của hắn. Trần Bì Bì quay lại nhìn hắn lắc đầu liên tục, phê bình: - Bất nhã, thật là bất nhã. Dẫu rằng tiểu sư thúc năm xưa đúng là cưỡi lừa thật, nhưng trước cảnh sắc tuyệt diệu thế này, cần gì phải làm chuyện bất nhã này. Ninh Khuyết nhìn bộ dạng hắn là thấy bực mình, căm tức nói: - Biết thừa tâm trạng ta đang không tốt thì đừng có dùng mấy cái từ ngữ chua loét đó mà làm bẩn tai ta, cẩn thận ta đạp ngươi xuống núi đấy. Trần Bì Bì nghĩ đến vách đá sát sạt lúc leo núi, hai chân lại nhũn ra, vỗ vỗ ngực sợ hãi: - Vách đá này dốc quá, leo lên suýt nữa thì lấy mạng già của ta rồi. Nghĩ đến cảnh ngươi phải ở đây năm mười năm, đúng là tâm trạng không thể tốt lên được thật. Ninh Khuyết cười lạnh: - Đó là tại ngươi quá béo. Câu này đâm trúng tim đen, Trần Bì Bì lúng túng không biết phản bác thế nào. Hắn nhìn vào hang đá, bỗng mắt sáng lên, tán thưởng: - Hóa ra đây là nơi ở năm xưa của tiểu sư thúc. Vì đường núi hiểm trở nên ta chưa từng tới tham quan, hôm nay mới là lần đầu thấy. Cái hang này không tầm thường đâu, mang ý nghĩa lịch sử cực lớn, được ở trong này đúng là vinh dự tột bậc, ta rất hâm mộ ngươi. Một hòn đá từ trong hang xé gió lao ra, suýt chút nữa đập trúng chân Trần Bì Bì, nảy mấy cái trên mặt đất rồi rơi xuống biển mây mất hút. Trần Bì Bì giật nảy mình, chỉ vào hang đá nhảy dựng lên gào: - Muốn giết người à! Ninh Khuyết ở trong hang lục lọi hồi lâu nhưng thực sự không tìm thấy hòn đá thứ hai, phẫn nộ xông ra cửa hang mắng lớn: - Cái đồ không biết xấu hổ nhà ngươi! Hang có ý nghĩa lịch sử thế này hay là đổi cho ngươi ở nhé? Cái vinh dự này ta nhường hết cho ngươi! Ngươi vào đi! Ngươi vào đi! Trần Bì Bì cười lạnh: - Có giỏi thì ngươi ra đây. Ninh Khuyết khinh bỉ: - Có giỏi thì ngươi vào đây. Tang Tang đứng bên cạnh hang đá nhìn hai sư huynh đệ này náo loạn, đến lúc này cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng: - Ta thấy hai người đều rất giỏi đấy. Ninh Khuyết và Trần Bì Bì đồng thời quay sang nhìn nàng. Trần Bì Bì do dự một lát rồi nghiêm túc hỏi: - Ngươi nói thật hay nói mỉa đấy? Tang Tang nhìn hắn không nói lời nào. Trần Bì Bì luôn cho mình là thiên tài tuyệt thế, nhưng từ khi đến Lão Bút Trai mấy lần, đánh vài ván cờ với Tang Tang, ít nhất là trước mặt nàng, hắn không còn sự tự tin đó nữa. Tương ứng, hắn rất coi trọng đánh giá hay lời khen ngợi của Tang Tang dành cho mình. Sự im lặng của Tang Tang đã làm tổn thương lòng tự trọng của hắn ở mức độ nào đó. Hắn nhìn Ninh Khuyết trong hang, chế nhạo: - Chỉ có con khỉ bị nhốt trong lồng sắt vì quá buồn chán mới ném đá vào người khác, ta tha thứ cho ngươi. Ninh Khuyết bảo: - Muốn nói gì thì tùy, có giỏi thì ngươi cũng ném ta một cái xem. Trần Bì Bì từ trong ngực lấy ra một vật, trực tiếp ném vào trong hang. Sự việc xảy ra bất ngờ, Ninh Khuyết suýt bị đập trúng mặt, may mà phản ứng cơ thể hiện giờ của hắn cực nhanh, nghiêng người lách qua, tay phải vươn ra chộp lấy vật đó. Đó là một quyển sách nhăn nhúm, trên bìa không có tên, nhưng lại có rất nhiều vết giống như mồ hôi. Ninh Khuyết thầm nghĩ đống mồ hôi này chắc là của tên béo chết tiệt này, cảm thấy hơi ghê tởm. - Sách gì đây? Hắn nén cơn buồn nôn, nhìn Trần Bì Bì ngoài hang hỏi. Trần Bì Bì đáp: - Không có tên. - Thế quyển sách này nói về cái gì? - Thư viện Bất Khí Ý. Ninh Khuyết nghe không hiểu, hỏi lại: - Cái quái gì cơ? Trần Bì Bì tưởng hắn lại trêu chọc mình, nổi giận đùng đùng: - Cuốn sách này nói về thư viện Bất Khí Ý! Ngươi mà còn bảo không hiểu nữa là ta đi mách lão sư đấy! ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị