Đường Tiểu Đường nghe theo lời khuyên của huynh trường, từ hoang nguyên xa xôi nghìn dặm xuôi nam, trên đường nếm trải đủ mọi gian khổ mới đến được thành Trường An, sau đó tình cờ gặp Phu Tử, cuối cùng mới vào được thư viện.
Theo kế hoạch ban đầu của hai huynh muội, nàng lẽ ra nên bái trực tiếp vào môn hạ của Phu Tử. Nhưng không rõ vì lý do gì, Phu Tử vừa không vì thân phận Ma Tông mà đuổi nàng ra khỏi thư viện, cũng không nhận nàng làm học trò mà lại giao cho Dư Liêm, để Dư Liêm thu nhận nàng làm đệ tử.
Đối với thế gian, tầng hai thư viện tuy vẫn thần bí nhưng dù sao cũng là nơi thông suốt hai thế nội ngoại. Đặc biệt đối với hai huynh muội đã đứng ở tầng lớp đỉnh cao của giới tu hành như họ thì tên tuổi của những người ở hậu sơn thư viện họ đều đã từng nghe qua. Không nói đến những nhân vật như đại tiên sinh, nhị tiên sinh, hay ngươi được Hạo Thiên Đạo Môn coi như báu vật là Trần Bì Bì, ngay cả những người như Bắc Cung Vị Ương, trước khi vào thư viện tu hành đều đã vang danh lẫy lừng trong lĩnh vực và quốc gia của mình, chỉ là theo thời gian trôi qua mà dần bị người đời lãng quên.
Chỉ là thực sự không có mấy ai biết trong tầng hai thư viện có một tam sư tỷ tên là Dư Liêm.
Khi Phu Tử lệnh cho Đường Tiểu Đường bái Dư Liêm làm lão sư, thiếu nữ này ngoài sự chấn kinh, ý nghĩ đầu tiên chính là từ chối.
кyhuyen.comNữ giáo thụ mặc viện phục xanh rộng thùng thình kia trông văn tĩnh, thanh nhã và dễ mến, nhưng cảnh giới thực sự không thể nói là cao thâm, chỉ xấp xỉ ngang bằng nàng, thậm chí còn có phần không bằng. Nàng là người muốn trở thành nữ nhân mạnh nhất thiên hạ, làm sao có thể chấp nhận một nữ tử có thực lực cảnh giới còn kém hơn mình làm lão sư?
Thế nhưng ngay khi nàng định từ chối, Dư Liêm đã thản nhiên liếc nhìn nàng một cái.
Ánh mắt của tam sư tỷ thư viện cũng giống như con người nàng vậy, thanh thanh dịu dịu tưởng chừng không chịu nổi một đòn, nhưng lại tự có một phong thái khí độ riêng biệt. Chính cái nhìn ấy đã khiến Đường Tiểu Đường tức khắc nảy sinh cảm giác không dám đối nghịch.
Đường Tiểu Đường từ nhỏ sống ở vùng cực bắc giá lạnh, trải qua những ngày tháng gian truân. Huyết mạch người Hoang và sự giáo dục của Ma Tông đã rèn luyện cho nàng tính cách phóng khoáng. Ngay từ nhỏ nàng đã dám vác thanh huyết sắc loan đao khổng lồ đối đầu với bầy sói tuyết khổng lồ vùng bình nguyên, dám đánh nhau sống chết với Diệp Hồng Ngư, thậm chí còn thuận tay chém bay hoa đào băng do Long Khánh hoàng tử ngưng kết.
Vậy mà, một thiếu nữ Ma Tông không sợ trời không sợ đất như nàng, khi đối diện với ánh mắt bình tĩnh và ôn nhu của Dư Liêm, lại cảm thấy sợ hãi, không dám có nửa điểm càn quấy.
- Muốn ta nhảy thác nước một trăm hai mươi chín lần?!
кyhuyen.com
Đường Tiểu Đường nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của lão sư, giọng nói chấn kinh đến mức run rẩy. Một phần vì hình phạt này quá mức khắc nghiệt, một phần nữa là vì con số này lại hoàn toàn trùng khớp với số ván cờ đá mà nàng đã thua Tang Tang trên bình đài. Nàng rõ ràng chưa từng nói ra, sao lão sư lại biết? Chẳng lẽ lúc nàng đang giải đáp thắc mắc cho Ninh Khuyết ở cửa hang thì vẫn nắm bắt hoàn toàn mọi tình hình diễn ra trên bãi đá sao?
кyhuyen.comDư Liêm quay người lại, nói:
- Biết rõ đánh cờ đá không phải đối thủ của Tang Tang mà vẫn cứ bại rồi lại đánh, không chịu nhận thua, cho đến khi thua liền một trăm hai mươi chín ván. Nhìn thì có vẻ dũng khí đáng khen, nhưng thực tế là ngu xuẩn vô cùng. Nếu lúc nào ngươi cũng dễ dàng nóng đầu như thế, thì lấy gì để thắng được Diệp Hồng Ngư?
Đường Tiểu Đường quật cường nói:
- Dù có ngu xuẩn thì cũng không thể nhận thua được. Nếu cứ tiếp tục đánh như thế, biết đâu lúc nào đó ta thực sự thắng được một ván.
Dư Liêm bình tĩnh nói:
- Ta biết ngươi không thể sửa được tính cách này, nên ta cũng không định sửa. Nếu ngươi đã kiên trì cho rằng dũng khí là điều quan trọng nhất trên đời, vậy thì sau này ta sẽ cố gắng rèn luyện sự ổn định cho dũng khí của ngươi. Bắt ngươi nhảy thác nước chính là một trong những cách đó. Ngươi sợ sao?
Đây là phép khích tướng đơn giản nhất, Đường Tiểu Đường đương nhiên nghe hiểu. Nhưng dẫu biết rõ như vậy, nàng vẫn không thể kiềm chế được cảm xúc của mình, quật cường bước về phía thác nước.
Từ điểm này có thể thấy đúng như Ninh Khuyết từng cảm khái, Dư Liêm đại khái là một lão sư rất giỏi. Nàng hiểu rõ tính cách của học sinh và biết cách tận dụng điều đó.
...
кyhuyen.com
- Nhảy từ trên thác xuống thì dễ, chúng ta đều biết nàng từ nhỏ đã tu hành công pháp Ma Tông, dù có bị thương cũng không chết được. Nhưng vách đá trơn trượt như thế, leo lên mới là khó, huống chi sư tỷ còn bắt nàng leo lên từ chính giữa dòng thác! Ngươi không thấy nước lớn cỡ nào đâu, rêu xanh trên đá trơn đến mức nào đâu!
- Nàng đã nhảy suốt một đêm, leo suốt một đêm, ngã sưng vù cả mặt, trên người chằng chịt vết thương nhỏ, nhìn thảm không chịu nổi. Tiểu viện của nhị sư huynh không phải ở gần ngọn thác đó sao? Hắn là người đầu tiên phản đối, cho rằng dạy học sinh kiểu này là đang hủy hoại người ta. Cuối cùng ngay cả đại sư huynh cũng đứng ra xin giùm cho Đường Tiểu Đường, nhưng ngươi đoán coi chuyện gì xảy ra? Sư tỷ lại chẳng nể mặt cả hai vị sư huynh!
- Giờ nàng vẫn đang nhảy đấy.
- Nói đi cũng phải nói lại, tiểu cô nương này đúng là ngốc đến cực điểm, cũng quật cường đến cực điểm. Lúc ngã từ thác xuống không hề thốt lên một tiếng, cũng không thèm xin xỏ tha thứ, cứ như là đang đánh cược cơn giận với sư tỷ vậy. Ngươi hỏi nhảy bao nhiêu lần rồi ư? Lúc ta đến đã là đêm khuya, phía trước không biết nhảy bao nhiêu lần, nhưng chỉ riêng lúc ta đứng nhìn nàng đã nhảy hơn ba mươi lần rồi. Tính ra chắc cũng gần sáu mươi lần, nhưng vẫn chưa được một nửa yêu cầu của sư tỷ!
- Một trăm hai mươi chín lần! Cho dù nàng thật sự hoàn thành được, e rằng người cũng phế luôn! Thật không biết sư tỷ đang nghĩ cái gì nữa! Bình thường nhìn sư tỷ văn tĩnh nhu mì là thế, vậy mà nhận học sinh xong lại trở nên đáng sợ như vậy. Ngươi nói xem có phải bên trong ẩn giấu vấn đề tâm lý gì không?
Ngày thứ hai mươi hai Ninh Khuyết bị giam trong hang đá, theo sự sắp xếp của Phu Tử, Trần Bì Bì leo lên bãi đá vách núi để giảng giải về Bất Khí Ý của thư viện cho hắn. Nhưng rõ ràng là tên béo này hôm nay chẳng có tâm trạng nào để truyền đạo thụ nghiệp giải hoặc. Hắn ngồi ngoài cửa hang, tay múa chân vê, nước miếng văng tung tóe, bày tỏ sự phản đối và phẫn nộ đau xót nhất đối với sự việc xảy ra ở hậu sơn từ hôm qua đến sáng nay.
Nghe một hồi, Ninh Khuyết đại khái đã hiểu chuyện gì xảy ra. Nghĩ đến việc Đường Tiểu Đường chỉ vì không gọi mình một tiếng tiểu sư thúc mà rơi vào thảm cảnh như vậy, hắn không khỏi có chút thấp thỏm.
Hắn sớm nhận ra trạng thái tinh thần của Trần Bì Bì hôm nay có vấn đề, nhíu mày hỏi:
- Theo giọng điệu lúc đầu ngươi cảnh cáo ta, ta cứ tưởng ngươi hận không thể để tất cả dư nghiệt Ma Tông chết quách đi cho rảnh, sao hôm nay nghe ngươi nói chuyện, cảm giác như không phải vậy?
Trần Bì Bì ngẩn người, thẹn quá hóa giận nói:
- Nàng giờ đã vào thư viện, bái dưới môn hạ của tam sư tỷ, thì chính là đệ tử thư viện ta, là sư điệt nữ của chúng ta, còn liên quan gì đến Ma Tông nữa? Nếu nói như thế, bây giờ ta càng nên tiêu diệt ngươi trước mới đúng!
Ninh Khuyết cười lạnh:
- Có giỏi thì ngươi vào đây.
Trần Bì Bì khinh bỉ đáp:
- Có giỏi thì ngươi ra đây.
Tang Tang bưng khay trà đi đến trước hang, im lặng đặt xuống hai ly trà, rồi lần lượt liếc nhìn hai người một cái.
Hai người có chút ngượng ngùng, cầm ly trà lên, im lặng không nói gì nữa.
Tang Tang lắc đầu, nói:
- Tốt nhất là đổi mấy từ khác đi.
Sau đó nàng do dự một lát, nhìn về phía Ninh Khuyết trong hang nói:
- Ta muốn đi xem nàng.
Ninh Khuyết biết nàng muốn đi thăm Đường Tiểu Đường, liền nói:
- Đã là bằng hữu, đương nhiên nên đi.
Sau khi Tang Tang rời đi, Trần Bì Bì bỗng nhiên mở miệng hỏi:
- Ngươi đã gặp Đường Tiểu Đường trên hoang nguyên rồi, ngươi nói xem sao tiểu cô nương này lại bướng bỉnh đến vậy?
Ninh Khuyết bắt đầu thuật lại ấn tượng của mình về Đường Tiểu Đường.
Trần Bì Bì cầm ly trà uống một cách vô vị, nhớ lại tiểu cô nương "ngực nát đá lớn" gặp ở cửa Nam thành Trường An, hắn im lặng một rất lâu.
Sau đó hắn nhìn về phía mây trắng giữa vách đá, cau mày suy nghĩ một lát rồi nói:
- Đã là người của Ma Tông, sao có thể đáng yêu như thế được?
Ninh Khuyết vốn không có khái niệm đạo ma không đội trời chung, giờ bản thân đã nhập ma nên đối với quan điểm này càng phản cảm cực kỳ. Hắn trào phúng:
- Đạo Si Diệp Hồng Ngư là kiều nữ của Hạo Thiên Đạo Nôn, vậy tại sao trong mắt ngươi và ta, nàng lại đáng sợ đến thế?
Trần Bì Bì thì thào:
- Có lý.
Ninh Khuyết nhìn vẻ thất thần trên khuôn mặt tròn trịa của hắn, bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng, do dự một lát rồi dò hỏi:
- Ngươi từ đêm qua đến sáng nay cứ đứng nhìn Đường Tiểu Đường nhảy thác suốt à?
Trần Bì Bì gật đầu.
Ninh Khuyết hít vào một hơi lạnh, nói:
- Dù tiểu cô nương này đúng là có mái tóc đen mượt mà, lại có thể đánh ngang tay với Diệp Hồng Ngư, mạnh mẽ đến mức không tưởng, ngoài việc có một đại ca vô cùng mạnh ra thì mọi phương diện đều phù hợp với tưởng tượng của ngươi về một người bạn đời hoàn hảo, nhưng ta phải nhắc nhở ngươi: nàng là thiếu nữ Ma Tông. Nếu đổi lại lúc Ma Tông hưng thịnh, nàng chắc chắn là thánh nữ của Ma Tông. Còn ngươi lại là thiếu gia bảo bối của Hạo Thiên Đạo Môn. Cái gọi là đạo ma không đội trời chung, thư viện có thể đứng giữa, còn ngươi đứng thế nào?
Trần Bì Bì lúc này tâm thần có chút hoảng hốt, không nghe hiểu hết đoạn này, theo bản năng cười nhạo đáp lại:
- Lúc nãy ai vừa mỉa mai quan niệm chính ma cổ hủ của ta ấy nhỉ?
Ninh Khuyết thở dài:
- Nhưng ngươi có nghĩ tới không, giờ nàng kém chúng ta một bậc, ngươi là sư thúc thứ mười hai của nàng, chuyện này có thành được không? Lão sư có đồng ý không?
Trần Bì Bì cuối cùng cũng hiểu Ninh Khuyết đang nói gì. Thân hình béo tròn của hắn như một viên cá viên đầy đàn hồi, "vèo" một cái bật dậy khỏi mặt đất, đỏ mặt tía tai chỉ vào Ninh Khuyết trong hang, mắng xối xả:
- Thưởng thức! Ngươi có hiểu thế nào là thưởng thức không! Trong đầu ngươi sao toàn chứa những thứ dơ bẩn thế hả!
Ninh Khuyết nói:
- Thẹn quá hóa giận không thuyết phục được đối thủ đâu, chỉ càng lộ ra cảm xúc thật của mình thôi.
Trần Bì Bì đau lòng nhức óc nói:
- Tiểu cô nương đó mới có mười bốn mười lăm tuổi, ngươi có thể đừng cầm thú như vậy không?
Ninh Khuyết cười lạnh:
- Ta thấy ngươi còn không bằng cầm thú.
Trần Bì Bì bỗng nhớ ra một chuyện, nhìn hắn cực kỳ khinh bỉ nói:
- Ngươi tưởng ai trên đời cũng cầm thú đến mức ra tay với cả tiểu thị nữ nhà mình như ngươi chắc?
Chuyện khác Ninh Khuyết có thể nhịn, chuyện này thì không. Hắn gào lên:
- Cái tên béo chết tiệt kia! Nếu không phải ta không ra được, xem hôm nay ta xử ngươi thế nào!
Trần Bì Bì cười lạnh:
- Có giỏi thì ngươi ra đây!
Ninh Khuyết tức giận nói:
- Có giỏi thì ngươi vào đây!
Đột ngột cả hai đồng thời ngậm miệng, mang theo vẻ mặt sợ sệt nhìn về phía rìa bãi đá.
Họ rất lo lắng Tang Tang lúc này đột nhiên quay lại và nghe thấy đoạn hội thoại cực kỳ trẻ con này lần nữa.
Hai người ngượng ngùng nhìn nhau, vẫy vẫy tay tỏ ý không chấp nhặt nữa.
----------oOo----------