Chương 199: Xem Thiên Thư

Quyển sách cũ trong tay Ninh Khuyết chính là quyển Thiên Thư chữ Minh. Mùa thu năm ngoái, Tây Lăng Thần Điện phát ra cáo lệnh cho các ngước nước trung nguyên tổ chức liên quân bắc phạt tại Tả Trướng Vương đình, nhưng thực chất lại có vô số cường giả bí mật lẻn vào nơi tận cùng của thảo nguyên. Tất cả đều bởi sơn môn Ma Tông ứng với thiên thời mà khai mở, và mục tiêu tối thượng của những đại nhân vật ấy chính là quyển Thiên Thư này. Thế nhưng chẳng ai có thể ngờ rằng, quyển Thiên Thư duy nhất bị thất lạc bên ngoài gần ngàn năm không thấy của Hạo Thiên Đạo Môn kia, bấy lâu nay vẫn được đại sư huynh thư viện tùy ý giắt ở bên hông. Bên đống lửa ven rừng trên hoang nguyên, Ninh Khuyết từng có một cuộc đối thoại với đại sư huynh về quyển Thiên Thư này, thậm chí còn từng lật mở bìa sách, ứng với dự ngôn của Thiên Dụ Đại Thần Quan Tây Lăng, chỉ là khi đó hắn căn bản không có năng lực xem Thiên Thư dù chỉ một chút. Ninh Khuyết cầm quyển chữ Minh, cảm giác như đang cầm một xấp ngân phiếu khổng lồ, lại tựa hồ đang cầm chiếc mũ cổ của nhị sư huynh, vô cùng căng thẳng, thế nên cánh tay khẽ run rẩy. ḱyhuyen.com- Sư huynh, ta thực sự không dám xem. Đại sư huynh nhìn hắn mỉm cười nói: - Nếu lão sư để ta mang sách đến sau khi ngươi phá quan, nghĩ hẳn hiện tại ngươi đã có thể xem hiểu được một ít. Phải biết rằng trong bảy quyển Thiên Thư thì quyển này là đặc biệt nhất, ngươi xem hiểu được bao nhiêu thì hãy cố gắng mà xem, tin rằng chung quy sẽ có chỗ tốt. Ninh Khuyết nhớ lại áp lực khủng khiếp mà thức hải phải chịu đựng khi lật mở quyển chữ Minh trên hoang nguyên, cười khổ nói: - Cũng không biết chỗ tốt đó có đáng để chịu đựng nỗi đau bực này không. Đại sư huynh nói:
ḱyhuyen.com - Nguồn gốc lịch sử của Thiên Dụ Ti thần điện bắt nguồn từ đây, một số lý niệm quan trọng của Phật Tông cũng liên quan đến quyển sách này, Ma Tông thì càng trực tiếp được sinh ra trên cơ sở của quyển Thiên Thư này. Quyển Thiên Thư này đã trực tiếp tạo ra rất nhiều thay đổi cho thế giới của chúng ta, ngươi nói xem có đáng hay không?
ḱyhuyen.comNinh Khuyết bỗng tò mò hỏi: - Đại sư huynh ngươi luôn mang quyển Thiên Thư này bên mình, chắc hẳn đã xem rất lâu rồi, ngươi có được chỗ tốt gì? - Chỗ tốt cụ thể thì chưa chắc đã là chỗ tốt. Đại sư huynh do dự một lát, thành thật trả lời: - Hơn nữa quyển Thiên Thư này cũng có rất nhiều chỗ ta xem không hiểu. Ninh Khuyết nghĩ đến một chuyện, nói: - Sư huynh từng nói bảy quyển Thiên Thư nếu mở ra trên thế gian sẽ tự có dấu hiệu báo cho mọi người. Sư huynh có thể cách tuyệt hơi thở của Thiên Thư, nhưng ta không có bản lĩnh đó, một khi mở quyển chữ Minh thì chẳng phải tương đương với việc báo cho người khác biết quyển Thiên Thư này đang ở thư viện sao? Đại sư huynh nhìn về phía hang đá. Ninh Khuyết lập tức hiểu ngay.
ḱyhuyen.com ... Bước vào hang đá, Tang Tang đã quét dọn sẵn một khoảng nền sạch sẽ. Ninh Khuyết khoanh chân ngồi xuống, bình ổn tâm thần, sau đó không còn do dự đưa tay chậm rãi lật mở trang bìa của Thiên Thư quyển chữ Minh. Khi ngón tay hắn lật mở trang bìa, một luồng khí tức cực kỳ bình thản, đạm nhiên mà trong vắt sinh ra từ mặt giấy hơi vàng, sau đó bắt đầu lan tỏa ra khắp hang đá. Khí tức của Thiên Thư quyển chữ Minh vốn không thuộc về nhân gian, tự nhiên sẽ phiêu diêu về phía vòm trời. Nếu để khí tức này vươn tới thiên không, nó sẽ dùng một phương thức kỳ lạ hiển lộ dấu hiệu mà tất cả thế thế nhân đều có thể nhìn thấy, từ đó tuyên cáo với nhân gian bản thân mở ra. Ninh Khuyết không biết ngày thường đại sư huynh đọc quyển Thiên Thư này đã dùng pháp môn gì để che chắn khí tức trong vắt không thuộc về nhân gian này, nhưng hôm nay khi lật mở Thiên Thư, hắn không quá lo lắng về việc bị các cường giả thế gian phát hiện tung tích. Bởi vì lúc này hắn đang đọc sách trong hang đá, mà hang đá có cấm chế do Phu Tử bố trí. Quả nhiên khí tức trong vắt tỏa ra từ quyển chữ Minh không thể hòa nhập với bất kỳ sự vật nào trong hang, nó đạm nhiên nhưng quyết tuyệt bay ra ngoài cửa hang. Ngay tại cửa hang, khí tức của quyển chữ Minh đã đụng phải đạo khí tức mà Phu Tử để lại. Hai luồng khí tức gặp nhau không tạo ra cảnh tượng kinh thiên động địa nào, thậm chí không có cảm giác bài xích, chỉ im lặng nhìn nhau, rồi dần dần an tĩnh xuống. ... Theo cách nói một số nơi trong Đại Đường, "xem thiên thư" thường thường là để chỉ ai đó không thể nào đọc không hiểu cái gì đó. Bị nhốt trên vách đá ba tháng, cảnh giới của Ninh Khuyết có phần tăng tiến, tinh thần khí chất lại càng phát triển vượt bậc. Nhưng nếu so với quyển chữ Minh trong truyển thuyết thì vẫn còn kém rất xa. Chẳng qua ba tháng khổ tu mài giũa tinh thần cũng giúp hắn có thể gian nan chống lại chấn động dữ dội của thức hải khi mở quyển chữ Minh, cuối cùng có thể đưa ánh mắt lên mặt giấy hơi vàng kia. Hắn hiện tại vẫn không thể hoàn toàn hiểu Thiên Thư, nhưng ít nhất đã có thể nhìn rõ chữ viết trên trang sách, có thể ghi nhớ được một số câu từ huyền hư. Chỉ là khí tức trong vắt của Thiên Thư vốn không hợp với nhân gian, cho nên những câu từ đó trong đầu hắn dần trở nên tán loạn. ... Một lát sau, Ninh Khuyết không chút do dự đưa tay khép trang bìa quyển chữ Minh lại. Bấy giờ hắn chỉ mới xem trang đầu tiên của quyển Thiên Thư. Dường như lo sợ không cưỡng lại được sự cám dỗ của việc xem Thiên Thư, hắn không nhìn vào trang bìa thêm một lần nào nữa, thậm chí nhắm nghiền mắt lại, đôi mày nhíu chặt. Thức hải của hắn đã đến rìa tan vỡ, không thể chịu đựng thêm sự bao quát thản nhiên từ khi tức mà quyển chữ Minh toát ra, cho nên hắn bắt buộc phải rời khỏi thế giới vượt xa năng lực bản thân này. Những nét chữ cổ phác trang đầu vẫn lởn vởn trong tâm trí nhưng đã tan tác như đá vụn sau cơn lở núi, không còn thấy được cảnh tượng hùng vĩ ban đầu của ngọn núi. Xem Thiên Thư quả đúng là "xem thiên thư", không hiểu nổi, cũng chẳng nhớ được bao nhiêu. Ninh Khuyết cảm thấy có chút tiếc nuối. Ba tháng bế quan trong hang đá, Phu Tử dù không hiện thân cũng đã dạy cho hắn vài thứ. Đó là kiên nhẫn và dũng khí. Ninh Khuyết không cam lòng dừng lại như vậy, đôi mắt nhắm nghiền, chân mày nhíu chặt, hai tay siết lấy đầu gối, bắt đầu thử nghiệm tái cấu trúc lại những mảnh chữ Thiên Thư vụn vặt trong đầu. Thử nghiệm này đòi hỏi phải tư duy, mà một khi con người bắt đầu tư duy, quyển Thiên thư dường như cũng bắt đầu cười lạnh trong không gian hư vô, khiến thức hải của hắn đau đớn kịch liệt. Nếu đổi lại là người khác, chắc chắn không thể hoàn thành việc tái cấu trúc những nét chữ trên quyển Thiên thư này. Nhưng Ninh Khuyết có đủ kiên nhẫn và dũng khí. Quan trọng hơn hết, hai năm trước khi mới vào thư viện, hắn từng leo lên Cựu Thư Lâu xem sách không biết mệt mỏi, dù nôn ra máu ngất xỉu cũng không từ bỏ. Sau đó, hắn rốt cuộc dùng Vĩnh Tự Bát Pháp để tiếp cận những văn tự mà chỉ có người tu hành Động Huyền thượng cảnh mới hiểu được. Hắn vốn có một sự nhạy bén bẩm sinh với văn tự, lại càng có một năng lực không thể diễn tả bằng lời, thế nên Nhan Sắt đại sư mới khẳng định hắn có tiềm chất của một thần phù sư. Những trải nghiệm và kinh nghiệm trong quá khứ đó, đặc biệt là nỗi đau đớn và tâm tư mờ mịt khi đọc sách năm xưa, giờ đây xem lại, dường như đều là một loại chuẩn bị — chuẩn bị cho việc hắn quan sát quyển Thiên thư ngày hôm nay. Cái gọi là cơ duyên, đại khái chính là như thế. Hơn nữa, cơ duyên này không phải do Hạo Thiên sắp đặt, cũng không phải do Phu tử an bài, mà là do chính hắn nỗ lực đạt được. Theo thời gian trôi đi, những câu chữ huyền ảo vỡ vụn của Thiên thư quyển chữ Minh còn sót lại trong thế giới tinh thần của hắn dần dần được phục hồi và tái cấu trúc. Giống như đá vụn khắp trời tuân theo một trình tự chính xác đến cực điểm, lần lượt rơi xuống mặt đất, rồi từ từ mọc lên một ngọn đại sơn hùng vĩ. Ninh Khuyết cuối cùng cũng đã nhớ ra mấy câu trong trang đầu tiên của quyển chữ Minh. Câu mở đầu là: "Minh giả, nhật nguyệt dã." (Minh, ấy là nhật nguyệt). ... "Nhật nguyệt luân hồi, quang ám giao hòa, sinh sinh bất diệt, là lẽ tự nhiên." "Lẽ tự nhiên gọi là đạo." "Đạo dùng để diễn pháp." "pháp vào lúc mạt, đêm đến, trăng hiện." ... Ninh Khuyết không hiểu những lời ghi chép trên Thiên Thư có ý nghĩa gì, nhưng hắn cảm nhận được một sự lạnh lẽo và sợ hãi chưa từng có. Đặc biệt là khi nghĩ đến một điểm mấu chốt nào đó, hắn đột nhiên giật mình tỉnh táo lại. Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài sơn động, phát hiện đã là đêm khuya. Lúc này hắn mới nhận ra bản thân đã mải mê suy nghĩ suốt một thời gian dài. Quyển Thiên Thư trên gối đã biến mất, đại sư huynh và Tang Tang cũng không biết đã đi đâu. Trên vách đá đêm khuya, sao trời dày đặc, nhưng lại không có trăng. Ninh Khuyết từng thấy trăng. Ở thế giới này, hắn đã vô số lần hoài niệm về vầng trăng, dù là tròn trịa như mâm bạc hay cong vút tựa đôi mày thanh, thế nhưng hắn chưa bao giờ nhìn thấy nó nữa. Cho nên hắn rất chắc chắn thế giới này thực sự không có mặt trăng, thậm chí con người nơi đây còn không biết mặt trăng là thứ gì. Vậy tại sao trong quyển chữ Minh lại có trăng? Những câu chữ ở trang đầu tiên của Thiên Thư quyển chữ Minh dường như là một loại tiên tri nào đó. Ninh Khuyết càng nghĩ càng cảm thấy toàn thân lạnh lẽo. Phải một lúc sau, hắn mới chú ý đến bóng lưng cao lớn bên vách đá. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng lưng ấy, một luồng ấm áp tràn vào thân thể Ninh Khuyết, xua tan mọi nỗi sợ hãi và bất an, hóa chúng thành hương hoa ý diệp của tiết cuối xuân. Ninh Khuyết đứng dậy, xoa xoa đầu gối hơi tê dại rồi bước ra khỏi sơn động đến bên vách đá, quỳ xuống sau lưng bóng người cao lớn kia, nặng nề dập đầu một cái. Hiện tại hắn đã sớm thấu hiểu khổ tâm của Phu tử khi giam mình vào sơn động này. Nghe thấy tiếng dập đầu của Ninh Khuyết, Phu tử không quay đầu lại, vẫn nhìn những ngôi sao rực rỡ như bảo thạch khảm trên tấm nhung đen giữa bầu trời đêm, bỗng nhiên hỏi: - Ngươi hiểu được mấy câu? Ninh Khuyết trầm mặc hồi lâu, rồi thuật lại mấy câu mình ghi nhớ được từ quyển chữ Minh. - Minh giả nhật nguyệt dã. Quyển chữ Minh giảng về đạo lý nhật nguyệt luân hồi, nhật nguyệt luân hồi, quang ám giao hòa... Phu tử nhíu mày nói: - Thế nhưng, 'nguyệt' rốt cuộc là thứ gì? Ninh Khuyết trầm mặc không đáp. Phu tử chậm rãi quay người lại, dưới màn đêm bao phủ nơi vách đá, bóng dáng người đặc biệt cao lớn. Ninh Khuyết nhìn Lão sư, luôn cảm thấy hình như mình đã từng gặp ông ở đâu đó. Phu tử nhìn hắn, đột nhiên nói: - Trên lộ đài của Tùng Hạc lâu, ngươi nói ta là một lão đầu nhi đáng thương. Ninh Khuyết cười gượng gạo định giải thích. Phu tử không có ý định để hắn phân trần, tiếp tục nói: - Trước khi nói ta là lão đầu nhi đáng thương, ngươi từng giễu cợt ta một câu. - Lúc đó ngươi cười ta chưa từng thấy mặt trăng. - Nói như vậy, chắc hẳn ngươi đã từng thấy trăng rồi. Phu tử nhìn bầu trời đêm chỉ có ngàn sao lấp lánh, im lặng một lúc rồi hỏi: - Vậy thì, mặt trăng là gì? Ninh Khuyết căn bản không biết phải trả lời thế nào, giọng nói hơi khàn đi: - Đến lão sư còn không biết mặt trăng là gì, sao tacó thể biết được? Phu tử thu lại ánh nhìn về phía trời cao, nhìn vào mắt hắn và nói: - Bởi vì trên đời này không có người cái gì cũng biết, kể cả ta. Còn ngươi, lại là một kẻ sinh ra đã biết. Nghe thấy câu nói này, mồ hôi lạnh tức khắc túa ra khắp người Ninh Khuyết, thấm đẫm cả lưng áo. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị