Từ lúc bóng đêm bao trùm vách núi cho đến khi ánh ban mai xanh nhạt thấm vào trong hang, suốt một đêm ròng, Ninh Khuyết đều quan sát những vết cắt trên vách hang. Hắn tỉ mỉ sờ soạn chúng như một người khiếm thị, cho đến khi lòng bàn tay đỏ ửng, thậm chí bắt đầu tróc da, nhưng vẫn không phát hiện ra bất kỳ bí mật nào mà tiểu sư thúc để lại.
Mười ngày ròng khổ sở suy ngẫm, mười ngày ròng đọc sách đến quên ăn quên ngủ, mười ngày ròng cưỡng ép đè nén nỗi lo âu trong lòng để giả vờ bình thản, hắn đã mệt mỏi đến cực điểm. Đặc biệt là trạng thái tinh thần đang căng như dây đàn, sau một đêm nỗ lực vô công rồi nghề như thế này, tất cả những cảm xúc tiêu cực lập tức bùng phát.
Mái tóc đen rối bời xõa trên vai, đôi mắt đầy vẻ tiều tụy, Ninh Khuyết nhìn hai quyển sách đặt trên gối, không ngừng lầm bầm tự nói điều gì đó, nhưng vì giọng nói khàn đặc yếu ớt nên dù nghe thế nào cũng không rõ được.
Tang Tang bưng một chậu nước sạch vào hang, lo lắng nhìn hắn một cái.
Ninh Khuyết đón lấy khăn mặt, tinh thần hoảng hốt dùng sức lau mặt một cái. Khi chiếc khăn ướt lau đi những chất bẩn đóng vảy khô khốc nơi khóe mắt, nó vô tình kéo rách một vết xước cực nhỏ, đau đến mức hắn liên tục nhíu mày.
kyhuyen.comKhăn mặt ướt rất lạnh, không biết vì mệt mỏi hay vì đau đớn mà trên gò má hắn hiện lên hai vệt đỏ ửng. Sắc đỏ gay gắt xuất hiện trên khuôn mặt hơi tái nhợt vì thiếu ánh nắng trông không đẹp chút nào, trái lại thoạt nhìn rất thiếu sức sống, giống như người mang bệnh lâu ngày.
Tinh thần tồi tệ đến cực điểm, hiệu suất đọc sách và học tập tự nhiên cũng trở nên cực thấp. Hắn ôm hai quyển sách gượng dậy tinh thần để xem, nhưng lại phát hiện mình dường như đang đọc lại những điển tịch ở Cựu Thư Lâu năm xưa, và mình lại một lần nữa biến thành khúc củi mục không biết tu hành. Những con chữ trên giấy tinh nghịch nổi lên khỏi mặt giấy, bắt đầu như những con nòng nọc bơi loạn xạ khắp nơi, làm cách nào cũng không nắm bắt được.
Hắn có chút bất đắc dĩ khép trang sách lại, nhắm mắt bắt đầu ôn lại những gì thu hoạch được mấy ngày trước. Tuy nhiên lúc này tinh thần thực sự quá kém, ngay cả đầu óc dường như cũng không còn tỉnh táo, trí nhớ xuất hiện sai lệch cực lớn. Khi nghĩ đến một nghi vấn trong quyển Bản Nguyên Khảo, rõ ràng là tam sư tỷ Dư Liêm hai hôm trước đã đưa ra lời giải đáp, nhưng lúc này hắn nghĩ thế nào cũng không tài nào nhớ ra khi đó sư tỷ rốt cuộc đã nói gì.
Trong cơn u uất phiền muộn, có gì nghĩ trong đầu tự nhiên thốt ra miệng, giọng nói khàn đặc mệt mỏi của hắn vô cùng mơ hồ, hoàn toàn là đang lầm bầm một mình để phát tiết cảm xúc trong lòng.
Thế nhưng hắn không ngờ rằng, Tang Tang vốn luôn ngồi yên lặng bên cạnh khâu đế giày bỗng nhiên mở miệng nói một câu, lại chính là đoạn giải đáp của tam sư tỷ Dư Liêm hôm nọ.
Ninh Khuyết hơi ngẩn ra, bấy giờ mới nhớ lại tiểu thị nữ nhà mình vốn có trí nhớ khác người.
kyhuyen.com
Tang Tang bắt đầu thuật lại những lời giảng của Dư Liêm và Trần Bì Bì hai ngày trước, nhưng trạng thái của Ninh Khuyết lúc này quá tệ, nghe được một lát liền bất lực xua tay, ra hiệu không cần tiếp tục nữa.
kyhuyen.comHắn ném hai quyển sách sang bên bồ đoàn như ném rác, đứng dậy vươn vai một cái, ngáp dài rồi chậm rãi đi ra cửa hang, nhìn ra thế giới bên ngoài.
Vách đá phía sau hậu sơn vhư viện thực sự là một vùng trời đất cực kỳ xinh đẹp, đẹp đến mức kinh tâm động phách. Thế nhưng những đường nét trên vách đá vạn trượng dẫu có sắc lẹm như dao đâm thẳng vào lòng người, thì chung quy cũng không phải là dao thật, nhìn lâu rồi cũng chỉ là những đường nét bất biến mà thôi.
Bầu trời xanh thẳm trước vách núi càng giống như vĩnh viễn không bao giờ thay đổi, lặng lẽ và trầm mặc dừng chân ở đó. Vẻ đẹp ban đầu nay dần trở thành thứ màu xanh cứng nhắc được bôi ra bởi một họa sĩ vụng về nhất.
Những đám mây trôi và sương dày ngang lưng chừng vách đá cũng là như thế.
Ninh Khuyết nhìn phong cảnh ngoài hang, cơ thể hơi lạnh lẽo nghĩ thầm, mới chỉ vừa mười ngày thôi, vả lại những ngày qua mình bận rộn tu hành cũng không mấy khi ngắm cảnh mà lúc này đã thấy chán ngán rồi. Vậy nếu thực sự bị giam cầm trong hang đá này mười tháng, thậm chí mười năm, thì mình phải chống chọi thế nào đây?
Ngay khi hắn bắt đầu cảm thấy trống rỗng, cô đơn và lạnh lẽo, thì từ con đường đá phía dưới bình đài bỗng truyền đến một chuỗi âm thanh náo nhiệt, tiếng vạt áo va quẹt, tiếng bước chân, và nhiều nhất là tiếng tranh cãi.
Cảnh sắc vách đá tưởng chừng vĩnh hằng bất biến kia, cùng với sự gia nhập của những âm thanh này, không biết tại sao bỗng chốc trở nên lưu động, trở nên sống động, mang một vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt so với lúc trước.
Hóa ra những thứ như trống rỗng hay cô đơn vĩnh viễn không liên quan đến phong cảnh, mà chỉ liên quan đến con người.
...
kyhuyen.com
- Khó leo quá! Thật đáng sợ! Thập nhị sư đệ đã nói là chúng ta không lên được đâu, ta bảo là cứ ở chỗ thác nước gọi tiểu sư đệ hai tiếng, tận chút tình nghĩa đồng môn là được rồi, kết quả các người cứ nhất quyết đòi leo lên đây!
Cửu sư huynh Bắc Cung Vị Ương vừa thở hồng hộc vừa oán trách, giận dữ vung vẩy cây tiêu cổ kính trong tay, dường như muốn đuổi tất cả những người đi cùng xuống vách đá. Gió núi luồn vào ống tiêu rồi thoát ra, phát ra những tiếng kêu rên rỉ u uất như tiếng khóc, nhưng càng giống với tiếng thở dốc của hắn lúc này hơn.
Ngũ sư huynh lau mồ hôi trên trán, tháo bàn cờ gỗ bằng gỗ Tích Thủy đeo sau lưng xuống, nhìn hắn cười nhạo:
- Nhưng chúng ta cuối cùng cũng đã leo lên tới nơi rồi.
Bắc Cung Vị Ương cẩn thận nhích lại gần rìa vực thẳm hai bước, thò đầu nhìn xuống dưới một cái, rồi nhanh như chớp lùi lại mấy bước, vỗ ngực sợ hãi nói:
- Ta chỉ lo lát nữa không xuống được thôi.
Bảy vị sư huynh cùng nhau đến thăm mình, Ninh Khuyết cảm động lắm. Hắn đứng ở cửa hang, phấn khởi chờ họ đến hỏi han ân cần, ngờ đâu đợi nửa ngày trời vẫn thấy họ chỉ lo đấu mồm cãi cọ, cuối cùng không nhịn được phải lớn tiếng nhắc nhở:
- Này này, ta ở đây cơ mà!
...
Đệ tử hậu sơn thư viện ngày thường thường như si như cuồng làm việc của riêng mình, cộng thêm hậu sơn quá rộng lớn nên không phải ngày nào cũng gặp mặt, thậm chí có khi vài chục ngày không thấy nhau. Nhưng tình cảm đồng môn không vì thế mà nhạt phai. Ninh Khuyết nhập môn muộn nhất, là tiểu sư đệ, nên đương nhiên nhận được sự yêu thương chăm sóc của các sư huynh.
Các sư huynh lo lắng tiểu sư đệ bị giam trong hang đá sẽ quá cô đơn, oán thán quá nhiều mà đứt ruột đứt gan, nên đã đặc biệt đi xin phép Phu Tử, được sự đồng ý mới cùng nhau kéo đến thăm.
Thế nhưng khi thực sự nhìn thấy tiểu sư đệ tiều tụy, sắc mặt trắng bệch trong hang, họ lại không biết phải nói gì. Bởi vì dù nhìn từ góc độ nào, những người si đủ thứ chuyện ở hậu sơn này thực sự rất không giỏi việc an ủi hay giải khuây cho người khác.
Mọi người dồn ánh mắt về phía Vương Trì, vì đều biết hắn yêu thích thuật tư biện, quan trọng nhất là hắn xếp thứ mười một, nhỏ nhất trong số những người lên núi, nên nhiệm vụ gian nan này đương nhiên phải giao cho hắn.
Vương Trì im lặng rất lâu, trong lòng âm thầm sắp xếp từ ngữ hồi lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra nên nói thế nào. Hắn khó khăn nặn ra một nụ cười giả tạo, nhìn Ninh Khuyết nghiêm túc nói:
- Nếu lão sư không ngăn cản chúng ta lên núi thăm ngươi, vậy thì sau này ngày nào chúng ta cũng lên thăm ngươi là được. Nghĩ như vậy thì dù ngươi cả đời không ra được cũng không phải chuyện quá phiền phức, vừa hay còn có thể nhân cơ hội này tĩnh tâm cầu học vấn.
Sắc mặt Ninh Khuyết lập tức đen thui, nói:
- Thập nhất sư huynh, ta đâu phải đám dã hoa trong rừng chỉ biết hiểu ý người chứ không biết nói tiếng người, ngươi không thể nói lời nào tốt lành hơn sao?
Ngũ sư huynh vội vàng xách bàn cờ tiến lên giải vây, cười híp mắt ngồi xuống trước vách ngăn cửa hang, ném hũ đựng quân đen vào lòng Ninh Khuyết, nói:
- Lấy gì giải ưu, chỉ có đánh cờ mà thôi.
Ninh Khuyết ôm hũ cờ, bất lực nói:
- Thân thể ta không bước qua vạch được, đánh cờ kiểu gì?
Ngũ sư huynh nghĩ lại thấy cũng đúng, đưa tay đòi lại hũ cờ rồi nói:
- Ngươi đọc nước đi, ta bảo bát sư đệ hạ quân thay cho.
Bát sư huynh phất ống tay áo viện phục rộng rãi, lướt tới như thần tiên, rồi đặt mông ngồi xuống cạnh ngũ sư huynh, liếc nhìn Ninh Khuyết một cái nói:
- Tiểu sư đệ, tuy nói là để giải sầu cho ngươi, nhưng ngươi cũng phải đánh cho nghiêm túc vào. Tuy là hạ quân thay ngươi, nhưng ta vẫn không muốn thua hắn đâu.
Bắc Cung Vị Ương đứng bên cạnh cười lạnh một tiếng, nói:
- Nghe nói lão sư cho tiểu sư đệ ba quyển sách, nhìn thần thái hắn lúc này, e rằng tâm thần tiêu hao quá lớn, đâu còn tinh lực mà đánh cờ với các người?
Ninh Khuyết thầm nghĩ câu này nói mới thật là thỏa đáng chính xác.
Bắc Cung Vị Ương quay sang nhìn Ninh Khuyết, nói:
- Tiểu sư đệ, hay là để ta và Tây Môn thổi một khúc, giúp ngươi thanh tâm tĩnh thần nhé.
Ninh Khuyết im lặng một lát, nhìn ngũ sư huynh nói:
- Sư huynh, ta đi trước.
...
Tiếng đàn róc rách, tiếng tiêu thanh nhã xa xăm, quân cờ rơi trên bàn cờ gỗ Tích Thủy phát ra âm thanh giòn giã êm tai. Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng quát tháo của ngũ sư huynh, tiếng bát sư huynh tức giận vì nước đi "ngu ngốc" mà không ngừng bày mưu tính kế cho Ninh Khuyết. Vô số loại âm thanh trộn lẫn vào nhau, làm gì còn vẻ tuyệt diệu nào nữa, chỉ thấy một sự ồn ào náo loạn không sao tả xiết.
Lúc này vách đá hang động làm gì còn nửa điểm cô quạnh u nhã, náo nhiệt y như cái chợ rau ở phía nam thành Trường An buổi sớm. Ninh Khuyết vân vê một quân cờ đen, có chút ngẩn ngơ nghĩ: Thế này mà cũng gọi là bế quan sao?
Hắn bỗng nhiên có chút hoài niệm sự trống rỗng, cô đơn và lạnh lẽo lúc trước.
Tứ sư huynh vốn im lặng đứng bên cuối cùng cũng không nhìn nổi nữa, nghiêm khắc đuổi đám si nhân kia rời khỏi cửa hang, sau đó nhìn Ninh Khuyết đang thở phào nhẹ nhõm mà nói:
- Mọi người cũng đều là hảo tâm.
Ninh Khuyết thành khẩn đáp:
- Ta có thể cảm nhận được.
Tứ sư huynh lại nói:
- Những thứ bọn ta học được không giúp ích gì cho việc ngươi phá quan, hôm nay đến chủ yếu là để cổ vũ ngươi, không biết ngươi muốn thứ gì không?
Ninh Khuyết mỉm cười lắc đầu, định bảo Tang Tang pha trà cho các vị sư huynh uống. Tuy hiện giờ hắn mang thân phận tù nhân của vách đá thư viện, nhưng trong nhà tranh thực sự có mấy loại trà ngon.
Thế nhưng khi hắn nhìn về phía Tang Tang, lại thấy tiểu cô nương lúc này đang đứng bên rìa vách đá cùng lục sư huynh, chỉ trỏ vào gian nhà tranh, không biết đang nói gì, lục sư huynh thì cứ hàm hậu gật đầu.
...
Khi lục sư huynh đi trở lại trước hang đá, mọi người mới biết lúc nãy hắn và Tang Tang bàn bạc chuyện gì.
Hai người định cải tạo lại gian nhà tranh một phen, không chỉ gia cố sửa sang mà điểm mấu chốt là phải xây một dãy hành lang che mưa, nối thẳng nhà tranh với hang đá.
Nếu là ở dưới đất bằng, công trình cải tạo quy mô thế này đương nhiên chẳng là gì, nhưng bãi đá này treo lơ lửng giữa vách núi hậu sơn, chỉ riêng việc vận chuyển vật liệu đã là một vấn đề cực lớn.
Bắc Cung Vị Ương nhìn con đường đá dốc đứng hẹp té, sắc mặt bỗng chốc trở nên trắng bệch.
Dự cảm của hắn quả nhiên không sai.
Tứ sư huynh lạnh lùng nhìn mọi người, nói:
- Tất cả đều phải ra tay.
...
Nhìn thì đều là những kẻ si mê âm luật, bàn cờ, hoa cỏ cây cối, tay không trói gà không chặt, nhưng dù sao họ cũng đều là đệ tử thân truyền của Phu Tử, thực tế đều là những cường giả đã sớm bước vào Động Huyền thượng cảnh.
Cây mới đá cũ, vô số vật liệu nườm nượp được chuyển lên bãi đá, sau đó giao cho lục sư huynh đích thân chế tác. Chưa đầy nửa ngày, công việc tưởng chừng gian nan này không ngờ đã hoàn thành thuận lợi.
Gian nhà tranh bên vách đá được nâng cao thêm một tầng, do mười bốn thanh xà ngang tựa vào vách núi cố định. Vương Trì lén sang gian nhà tranh bên kia núi trộm không ít loại cỏ dài màu sương mà lão sư thích nhất, dùng xích sắt nhỏ khóa chặt lên xà. Nhìn qua không chỉ đẹp mắt trang nhã, mà từ nay về sau càng không cần lo lắng gì chuyện mưa gió bão bùng.
Dãy hành lang che mưa giữa nhà tranh và hang đá được thiết kế càng tinh diệu hơn. Những thân cây nhỏ chưa bóc vỏ nằm ngang giữa không trung, bên trên phủ sáu tấm chiếu cỏ mà thất sư tỷ cướp từ viện của nhị sư huynh về. Chiếu cỏ bị xé ra nhiều lỗ nhỏ, những sợi dây leo xanh biếc xuyên qua đó, tô điểm thêm bao nhiêu sức sống cho bầu trời.
Ninh Khuyết đứng ở cửa hang, nhìn bãi đá đẹp đẽ rạng rỡ hẳn lên, nhìn những vị sư huynh mình đầy bùn đất mồ hôi đang đứng cười ngây ngô trước hành lang dây leo xanh, bỗng nhiên cảm thấy cơn gió núi se lạnh cũng trở nên ấm áp lạ kỳ.
----------oOo----------