Chương 184: Ba phương pháp giải quyết vấn đề, hoặc là một

Năm xưa tiểu sư thúc từng bế quan hai lần ở vách đá và nhà tranh. Lần thứ nhất hắn dùng thời gian ba năm để giải quyết hoàn mỹ vấn đề hành tẩu thế gian bằng Hạo Nhiên Khí. Thế nhưng khi hắn trở thành chí cường giả đệ nhất thế gian, không còn cần phải lừa dối người đời nữa, thì lại phải đối mặt với một cục diện rắc rối hơn. Thế là hắn lại bế quan khổ tư, không biết đã suy nghĩ bao lâu, cuối cùng hắn phát hiện mình không thể tự lừa dối chính mình, bèn phiêu nhiên xuống núi rời khỏi thư viện, đi đối diện trực tiếp với vòm trời kia rồi từ đó biến mất không dấu vết. Ninh Khuyết nhìn bầu trời đêm bên ngoài vách đá, nhìn những vì sao lấp lánh trên màn nhung đen, lần đầu tiên ánh mắt hắn cố gắng dừng lại phía sau những vì sao ấy, chạm vào lớp nền sâu thẳm của màn đêm. Trên thế gian ngoại trừ Hạo Thiên Đạo Môn ra căn bản không có ai dám có nửa phần bất kính với thư viện. Thư viện mạnh mẽ như thế nên kiêu ngạo, vì kiêu ngạo nên ngang tàng. Mà tiểu sư thúc vẫn luôn là truyền kỳ của hậu sơn, lão sư có thể thu lưu một thiếu nữ Ma Tông như Đường Tiểu Đường chứng tỏ thư viện không có sự phân biệt chính tà quá khắt khe, ít nhất là không có kỳ thị gì với Ma Tông. Vậy năm đó lão sư giam cầm tiểu sư thúc, hôm nay giam cầm chính mình, rốt cuộc là đang cảnh giác điều gì? ⓚyhuyen.comHắn nhìn bầu trời trong đêm tối, lầm bầm trong lòng: "Chẳng lẽ là muốn qua mắt ngươi? Thế nhưng ngươi là thiên đạo là thần huy, ngươi làm sao có mắt được?" Tâm trí Ninh Khuyết có chút hỗn loạn ngơ ngẩn, đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh, hiểu rằng mình còn cách tầng thứ bản nguyên thực sự của thế gian quá xa xôi, căn bản không có tư cách suy nghĩ những chuyện này. Một khi suy nghĩ, những vì sao trên bầu trời đêm dường như đều đang cười nhạo. Hắn phải giải quyết vấn đề trước mắt. Vấn đề làm sao để rời khỏi cái hang này. Vấn đề này năm xưa tiểu sư thúc đã từng giải quyết một cách hoàn mỹ. Hiện tại đến lượt hắn. ...
ⓚyhuyen.com Trong thành Trường An giữa đêm tối, những người có tư cách hoặc có nhu cầu cần biết đều đã nhận được tin truyền từ thư viện. Họ biết được hai chuyện: thứ nhất là Phu Tử cuối cùng đã kết thúc chuyến du ngoạn kéo dài hai năm để trở về thư viện; thứ hai là thập tam tiên sinh tầng hai thư viện Ninh Khuyết vâng lệnh Phu Tử bế quan tu hành.
ⓚyhuyen.comVăn Uyên Các đại học sĩ Tằng Tĩnh tuy là quan nhất phẩm triều đình, nhưng thực tế cũng không có tư cách nhận tin truyền trực tiếp từ thư viện. Chỉ là vì hắn gần đây mới tìm lại được nữ nhi thất lạc nhiều năm, nên ngoài hoàng thành ra, học sĩ phủ đúng là nơi sớm nhất biết được hai tin này. - Bế quan tu hành? Thế thì mất bao lâu? Tằng Tĩnh đại học sĩ nhíu mày hỏi. Lâm công công lắc đầu, do dự nói: - Một tháng, hai tháng? Chuyện này ai mà nói chắc được, khái niệm của những vị kỳ nhân trên tầng hai thư viện có lẽ không giống chúng ta. Tằng Tĩnh không hiểu hỏi: - Theo Đường luật và quy củ trong cung, chuyện của thư viện xưa nay do lễ bộ lo liệu, đặc biệt là tầng hai thư viện, ngoại trừ trong cung và quân bộ có tư cách biết ra thì không ai biết cả. Tại sao bệ hạ lại bảo công công đích thân đến báo cho bản quan? Lâm công công cười khổ nói: - Còn chẳng phải vì vị tiểu thư mới trở về của quý phủ sao? Nghe nói viện trưởng đích thân lên tiếng bảo nàng chăm sóc thập tam tiên sinh. Thập Tam tiên sinh đã bế quan tu hành, tiểu thư nhà ngài e là cũng phải ở đó bầu bạn. Ngài đừng hỏi ta khi nào nàng về được, ta thực sự không biết.
ⓚyhuyen.com Nghe thấy lời này, Tằng Tĩnh phu nhân tức thì hoảng hốt lo sợ. ... Trước khi hai vị sư huynh rời khỏi hang còn nói với Ninh Khuyết vài câu. Hắn biết lão sư và thư viện sẽ không cứ thế ném mình vào hang mặc kệ tự sinh tự diệt hay tự suy nghĩ, nên cũng hơi yên lòng. Hắn tìm một góc khuất gió trong hang, trải chăn đệm rồi ngủ một giấc thật sâu. Tỉnh dậy, hắn mở mắt ra, thấy trời vẫn còn mờ tối. Đi tới cửa hang nhìn ra ngoài, thấy không gió không mưa, thành Trường An nơi xa xa biển mây đang bao trùm trong ánh ban mai, vô cùng xinh đẹp. Lúc này hắn mới hiểu ra vách đá dựng đứng này hướng về phía tây, ở trong hang có thể ngắm hoàng hôn thêm vài lần, nhưng muốn thân cận với ánh nắng sớm thì lại khó khăn hơn nhiều so với những người dưới biển mây. Trong gánh đồ nhị sư huynh mang lên có rất nhiều thứ, thậm chí có nhiều món đồ lấy từ Lão Bút Trai, không biết là Trần Bì Bì hay sư huynh sư tỷ nào đã vào thành lấy về. Trước khi ngủ Tang Tang đã kiểm kê qua một lượt: Ô đen lớn, Nguyên Thập Tam Tiễn và tráp ngân phiếu đều có cả, ngay cả đồ dùng đánh răng, khăn mặt cũng đủ. Tang Tang đưa nước sạch và đồ vệ sinh vào trong hang, Ninh Khuyết đánh rửa qua loa một hồi, sau đó ăn điểm tâm, tức thì cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên. Bỗng nhiên hắn nghĩ đến một vấn đề, không nhịn được nhíu mày. - Có thùng vệ sinh rồi. Tang Tang nhìn sắc mặt hắn là biết hắn đang lo lắng chuyện gì. Ninh Khuyết bất lực nói: - Sẽ thối lắm. Tang Tang bảo: - Chăm rửa là được. Ninh Khuyết nhìn biển mây giữa vách đá dựng đứng, lắc đầu cảm thán: - Thật là phí hoài những đám mây này, nhưng năm xưa chắc tiểu sư thúc cũng từng làm vấy bẩn rồi, chắc thêm hai người chúng ta cũng chẳng tính là gì. Sau khi thực sự sảng khoái xong, Ninh Khuyết bịt mũi, chuẩn bị đi xách thùng. Tang Tang nhìn bộ dạng của hắn, nhịn không được bật cười nói: - Lúc nhỏ chẳng phải đều là tự ngươi làm những việc này sao, mới có mấy năm mà đã biết chê thối rồi. Ninh Khuyết chính sắc nói: - Hoàn cảnh thay đổi thể trạng, nuôi dưỡng đổi khí chất. Chúng ta bây giờ thân phận đã khác, cảm giác tự nhiên cũng khác. Nói đi cũng phải nói lại, có chuyện đứng đắn ta cứ quên bàn với ngươi. Tang Tang hỏi: - Chuyện gì? Ninh Khuyết nói: - Ta đang nghĩ có nên đi mua một nha hoàn không. Tang Tang chỉ vào mình, bối rối hỏi: - Ta chẳng phải là nha hoàn sao? Ninh Khuyết cười nói: - Ngươi tuy vẫn là tiểu thị nữ của ta, nhưng dù sao cũng là nữ nhi của quan nhất phẩm đại học sĩ đương triều, trải giường xếp chăn thì thôi đi, sao có thể để ngươi tiếp tục làm những việc nặng nhọc dơ bẩn này được? - Ta không quen được người khác hầu hạ. Tang Tang nói: - Nghĩ đến việc Lão Bút Trai có thêm một người, ta thấy có chút không được tự nhiên. Ninh Khuyết nghĩ một lát rồi bảo: - Quả thực có chút không tự nhiên. Tang Tang mỉm cười lắc đầu, bưng một chậu nước sạch vào hang cho hắn rửa tay, sau đó đi tới góc xách thùng lên, đi ra mép vách đá dội xuống những làn mây đang trôi kia. Ninh Khuyết rửa tay xong, giật chiếc khăn khô treo trên vách hang lau tay, nhìn nàng nhắc nhở: - Để xa một chút, tuy là mùi của mình nhưng ngửi vẫn thấy buồn nôn. Tang Tang "ừm" một tiếng. Động tác lau tay của Ninh Khuyết bỗng khựng lại, nhìn bóng lưng nàng, hắn cảm thấy mình hoa mắt. Hắn chợt tỉnh ngộ, chấn động hét lớn: - Sao ngươi vào được đây? Tang Tang ngơ ngác quay đầu lại, lúc này mới phát hiện ra mình đã đi vào trong hang đá, mà lúc nãy khi xách thùng nàng cũng đã đi vào một lần rồi. Nàng không khỏi khẽ "a" một tiếng, nhảy chân sáo vội vàng chạy ra ngoài. Một lát sau, nàng vịn vách đá, cẩn thận ghé đầu nhìn vào trong hỏi: - Có sao không? Ninh Khuyết có chút hồ đồ, nói: - Ta không sao, vấn đề là ngươi có sao không? Tang Tang cúi đầu nhìn mình, lại vỗ vỗ ngực, xác nhận không bị thương, cũng không giống Ninh Khuyết bị nôn máu, nói: - Hình như không sao... Ngươi có muốn thử lại lần nữa không? Ninh Khuyết đi tới cửa hang, đứng bên trong vạch kẻ hôm qua, đưa tay chống vào không trung ấn xuống, rồi thất vọng phát hiện trong lòng bàn tay vẫn truyền đến cảm giác ngưng trệ kia. - Ta không ra được. Hắn lắc đầu, hiểu ra là chuyện gì. Cấm chế ở cửa hang là do Phu Tử năm đó đặc biệt đặt ra để giam cầm tiểu sư thúc, nhắm trực tiếp vào Hạo Nhiên Khí trong người tiểu sư thúc. Đạo khí tức đơn giản mà Phu Tử gán ở cửa hang, một khi cảm ứng được sự tồn tại của Hạo Nhiên Khí sẽ đột ngột phát tác, mà cường độ Hạo Nhiên Khí càng lớn thì sự trấn áp bị kích hoạt càng mạnh mẽ. Trong người hắn và tiểu sư thúc đều có Hạo Nhiên Khí, vậy nếu muốn bước ra khỏi hang đá, chỉ có hai cách: hoặc là tu hành Hạo Nhiên Khí đủ mạnh mẽ, mạnh đến mức đánh bại đạo khí tức mà Phu Tử để lại, trực tiếp hủy diệt biển cả thiên địa nguyên khí ngưng tụ ở cửa hang; hoặc là nghĩ thông suốt làm sao để Hạo Nhiên Khí trong cơ thể hòa làm một với thiên địa nguyên khí thiên nhiên, hài hòa đến mức không phân biệt được nhau, như vậy mới không chạm đến biển nguyên khí ở cửa hang. Và còn một phương pháp cuối cùng: đó là hủy đi Hạo Nhiên Khí trong cơ thể. ... Ninh Khuyết nhìn cửa hang, nảy sinh rất nhiều cảm khái. Cấm chế mà Phu Tử bố trí rất đơn giản, thực chất là một đạo khí tức ông để lại nơi này, nhưng lại đặt ra nan đề vô tận cho người phá cấm chế. Trên đời có nhiều câu đố rất khó, khó ở chỗ dưới vô số manh mối phức tạp, ngươi cần tìm ra đáp án duy nhất. Còn câu đố mà Phu Tử để lại rất khó, nhưng lại khó ở chỗ nó có vài đáp án. Những đáp án này rất khó lựa chọn. Nếu không có niềm tin có thể tu luyện Hạo Nhiên Khí đến mức chiến thắng được Phu Tử, vậy ngươi có nỡ lòng hủy đi Hạo Nhiên Khí mạnh mẽ và quý giá trong cơ thể mình không? Thời gian sẽ trôi đi giữa sự do dự và giằng xé của người giải đố. Theo thời gian trôi qua, từng ngày từng ngày, việc đưa ra lựa chọn sẽ ngày càng trở nên khó khăn, thậm chí biến thành một loại dày vò khủng khiếp. Nếu bị giam trong hang nhiều năm, cuối cùng ngươi quyết định từ bỏ, ngoảnh đầu nhìn lại đêm đầu tiên vào hang, chắc hẳn sẽ đau khổ vì tại sao lúc đó mình không hủy quách Hạo Nhiên Khí đi. Mình đã kiên trì bao nhiêu năm nay, chẳng phải đã biến thành hành động ngu xuẩn nhất sao? Đứng trước nỗi đau đó, ngươi còn cam tâm từ bỏ không? Rõ ràng tiểu sư thúc đã không chọn phương pháp cuối cùng, bởi vì khi hắn rời thư viện nhập thế, hắn vẫn mang theo Hạo Nhiên chính khí, quần ma tránh xa. Hơn nữa, những nhân vật tuyệt thế như tiểu sư thúc chắc chắn sẽ hiểu được dụng ý thực sự của câu đố này sớm hơn Ninh Khuyết nhiều. Với tâm tính ý chí của hắn, nếu muốn từ bỏ chắc chắn sẽ từ bỏ ngay từ đầu chứ không hề do dự, càng không cần lãng phí ba năm trời. Ninh Khuyết không nghĩ đến khả năng tiểu sư thúc dựa vào Hạo Nhiên Khí trực tiếp xông phá cấm chế của Phu Tử, không có đạo lý nào hỗ trợ cho nhận định đó, hắn chỉ cảm thấy hình ảnh ấy... rất thiếu tính thẩm mỹ. Tiểu sư thúc chắc hẳn đã chọn phương pháp thứ hai. - Ba tháng. Ninh Khuyết nhìn Tang Tang vẫn chưa dám bước vào hang lần nữa, lặp lại: - Ba tháng. Ta không mạnh mẽ được như tiểu sư thúc, ta cần ba tháng để suy nghĩ xem có nên dùng phương pháp cuối cùng kia không. Nếu đến lúc đó ta không nỡ phế bỏ Hạo Nhiên Khí trên người, ngươi biết phải làm thế nào. Tang Tang hơi căng thẳng hỏi: - Phải dùng cách đó sao? Ta chưa bao giờ dùng. Ninh Khuyết nói: - Ta cần sự giúp đỡ của ngươi. Tang Tang im lặng một lát rồi nói: - Ngươi chắc chắn? Ninh Khuyết đáp: - Ta chắc chắn. ... Giữa vách đá dựng đứng xuất hiện một bóng áo xanh, bị gió núi thổi lúc thì quấn chặt lúc thì bay xòe, thấp thoáng thấy được dáng người nhỏ nhắn dưới lớp áo. Người đầu tiên đến thăm Ninh Khuyết hôm nay là tam sư tỷ Dư Liêm. Dư Liêm bước lên bãi đá, đi tới trước vạch kẻ ở cửa hang rồi ngồi xuống. Nàng lấy từ trong tay áo ra một cuốn sách cũ rồi đưa cho Ninh Khuyết ở trong hang, nhìn hắn khẽ nói: - Nếu muốn giải quyết vấn đề, chỉ có một phương pháp duy nhất. Trên bìa cuốn sách cũ đó viết bảy chữ: Thiên Địa Khí Tức Bản Nguyên Khảo (Khảo cứu bản nguyên của hơi thở trời đất). Ninh Khuyết nhìn cuốn sách cũ trong tay, nghiêm túc thỉnh giáo: - Phương pháp nào? Dư Liêm đưa tay vén lọn tóc mai ra sau tai, nói: - Học tập. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị