Chương 263: Lá vàng và quân cờ trắng

Phủ đại tướng quân không chuẩn bị sơn hào hải vị gì cho bữa tối nay. Chiếc bàn dài đặt giữa những cây thu trong đình viện có màu đen sẫm, bên trên bày vài món ăn rất đỗi bình thường, nhưng tự thân lại toát ra khí tức nghiêm nghị. Số lượng gia nhân, thị nữ hầu hạ bên bàn cũng không nhiều; việc chia thức ăn lại do đích thân hai vị công tử nhà Hạ Hầu thực hiện. Trận thế này hoàn toàn khác xa với sự xa hoa phô trương của Hạ Hầu đại tướng quân như lời đồn đại. Lúc này có lẽ cả thành Trường An đang dõi theo bữa tiệc này. Chẳng qua bầu không khí trên bàn tiệc không hề gươm tuốt cung giương như người ta tưởng tượng. Hạ Hầu và Ninh Khuyết ngồi đối diện ở hai đầu chiếc bàn dài, chỉ im lặng dùng bữa, thi thoảng mới nói vài câu về phong cảnh hoang nguyên hay những tao ngộ trong sơn môn Ma Tông. Bữa tiệc tối giản dị nhanh chóng đi đến hồi kết. Các thị nữ nối đuôi nhau vào, lặng lẽ thu dọn thức ăn thừa trên bàn, rồi bưng lên hai khay trà màu xanh thiên thanh. Hai vị công tử nhà Hạ Hầu thay Ninh Khuyết rót tuần trà đầu tiên, sau đó lễ phép cáo từ, bước ra khỏi vườn. Họ lệnh cho toàn bộ thị nữ và quản sự rời đi thật xa, rồi tự mình nín thở ngưng thần canh giữ ở cổng vườn. Ấm trà và chén trà đều một màu xanh thiên thanh, mang lại cảm giác khoáng đạt nhưng ôn nhu, không hề chói mắt. Trà là loại Ô Tung, cũng là loại trà rất ôn hòa, nhiệt độ nước lúc này cũng vừa vặn hoàn hảo. ⒦yhuyen.comNinh Khuyết chăm chú nhìn ấm trà, tay chậm rãi vuốt ve chén trà, sau đó hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía Hạ Hầu ở đầu kia chiếc bàn dài. Hắn nhìn chăm chú và nghiêm túc giống hệt khoảnh khắc trước đó nhìn ấm trà, như thể muốn khắc sâu khuôn mặt của Hạ Hầu vào đáy mắt mình, giống như lần đầu tiên nhìn thấy thân vương Lý Phái Ngôn trước sân thư viện hai năm trước. Hạ Hầu nhìn những lá trà Ô Tung lớn trong chén đang dập dềnh trong làn nước giếng ấm có phần hơi đặc quánh. Hắn biết Ninh Khuyết đang nhìn chằm chằm mình, khóe môi chậm rãi nở một nụ cười giễu cợt, nói: - Muốn nhìn cho rõ xem kẻ thù của mình rốt cuộc trông như thế nào sao? Ở thành Thổ Dương, ngươi không hề càn rỡ như thế này. Ninh Khuyết không phủ nhận, cũng chẳng thừa nhận, ngón tay khẽ xoay nhẹ chén trà nhỏ màu thiên thanh, nói: - Ở thành Thổ Dương, người ta kính là đại sư huynh, không phải ngươi. Nghe câu này, Hạ Hầu chậm rãi ngẩng đầu lên.
⒦yhuyen.com Theo động tác của hắn, lá trà Ô Tung đang dập dềnh trong chén trà như vừa chịu một cú đánh nặng nề, lẳng lặng chìm xuống đáy chén.
⒦yhuyen.comNinh Khuyết cúi đầu xuống. Hạ Hầu mặt không cảm xúc nhìn hắn. Trong đình viện, gió thu bỗng nổi lên, ngọn cây xào xạc. Vô số lá vàng đậm nhạt không đều bị thổi rụng khỏi cành, rơi xuống mặt bàn dài và nền đất trước mặt hai người, khí tức túc sát đại thịnh. Nếu đổi thành người khác, đối mặt với uy áp mạnh mẽ của Hạ Hầu đại tướng quân cảm giác sự túc sát do gió thu lá vàng mang lại, nghĩ đến mối thù sâu đậm không thể hóa giải giữa hai người, dù không sinh lòng sợ hãi thì cũng sẽ cảm thấy căng thẳng. Nhưng Ninh Khuyết thì không, gương mặt hắn thậm chí không có lấy một tia cảm xúc. Hạ Hầu nhìn vào mắt hắn, không một điềm báo trước, đột ngột hỏi: - Ngươi là nhi tử của Lâm Quang Viễn? Ninh Khuyết nhìn làn nước trà đang dần đậm màu trong chén, lắc đầu. Cơn gió thu mang theo hơi thở túc sát tiếp tục quẩn quanh trong đình viện, thổi rụng thêm nhiều lá cây, rồi thổi lá vàng trên bàn xuống đất, thổi lá vàng dưới đất ra xung quanh. Hạ Hầu nói:
⒦yhuyen.com - Cả đời này ta đã giết rất nhiều người, ta không quan tâm. Lúc này Ninh Khuyết mới ngẩng đầu lên, nhìn hắn nói: - Tướng quân uy vũ. Những chiếc lá vàng rụng trên mặt đất bị gió thu thổi dạt ra bốn phía, cho đến khi chạm vào góc tường mới dừng lại, trông giống như từng đợt sóng hồ vỗ vào bờ đê, tạo thành nhiều lớp sóng. Hạ Hầu nói: - Thù hận là chuyện mà đôi khi dù không thể giải cũng bắt buộc phải giải. Lá rụng ở góc tường đình viện chất cao dần, những chiếc lá trên cùng xào xạc rơi xuống, rồi lại bị cơn gió thu vẫn chiếm cứ mặt đất thổi ngược lên. Cơn gió thu túc sát không cho lá rụng bất kỳ cơ hội nào để chạy thoát. Cũng giống như cuộc trò chuyện lúc này, Hạ Hầu đã nói ba câu, giữa chúng dường như không có sự liên kết nào, nhưng lại là sự tiến bức từng bước đầy mạnh mẽ, không cho Ninh Khuyết bất kỳ cơ hội né tránh nào. Ninh Khuyết nhìn đống lá khô vàng đang vật lộn, co rúm nơi góc tường, hỏi: - Xin chỉ giáo. Hạ Hầu nhìn hắn, mặt không cảm xúc nói: - Ngươi không động được vào ta. Ninh Khuyết quay đầu nhìn hắn, đáp: - Nhưng ngươi cũng không dám động vào ta. "Không động được" và "không dám động", nghe qua tưởng như không có gì khác biệt, thực ra khác biệt rất lớn. Vế trước nói về việc Ninh Khuyết không có năng lực, vế sau nói về việc Hạ Hầu không có dũng khí. Hạ Hầu nói: - Chính vì vậy, cho nên dù là mối thù không thể hóa giải cũng bắt buộc phải hóa giải. Hoặc là ngươi đợi thêm hai mươi năm nữa, đợi đến khi ta thực sự già yếu lực kiệt. - Lúc đó tướng quân chắc chắn sắp chết rồi, lại còn được hưởng phúc an nhàn suốt hai mươi năm. Ninh Khuyết nhìn hắn mỉm cười nói: - Tất nhiên, ta chỉ đang nói chuyện phiếm thôi, tướng quân đừng hiểu lầm gì. Thực tế ta cho rằng tướng quân đã sắp về già, thì không nên nói những lời xui xẻo như vậy. Nghe thấy hai chữ "về già", Hạ Hầu khẽ nheo mắt, trên khuôn mặt đen sạm như sắt hiện lên vẻ lạnh nhạt, nói: - Bất kể triều đình hay Tây Lăng đều nghĩ rằng ta có thể bình an về hưu, hẳn là nên cảm thấy hài lòng mới đúng. Thực ra ta không hài lòng. Mấy vạn thiết kỵ dưới trướng ta đủ sức quét sạch chư quốc, ta từng lập bao chiến công hiển hách cho Đại Đường và Tây Lăng, kết quả chỉ vì những chuyện nhỏ năm xưa mà triều đình và bệ hạ luôn lạnh nhạt với ta. Nếu không phải vậy, sao ta phải đến hoang nguyên tranh đoạt quyển Thiên Thư đó? Sao lại có cục diện như hiện tại? Ninh Khuyết hỏi: - Tướng quân đang giải thích với ta sao? Hạ Hầu không hề che giấu sự khinh miệt đối với hắn, giễu cợt nói: - Nếu không phải nhờ vận may mà bái vào cửa của Phu Tử, ngươi có tư cách gì ngồi trước mặt bản đại tướng quân? Cho dù là vậy, ngươi có tư cách gì khiến bản đại tướng quân phải giải thích với ngươi? Ta chỉ muốn ngươi biết rằng tâm trạng hiện giờ của ta không tốt. Ninh Khuyết đáp: - Trong đoạn nói vừa rồi, tướng quân coi những trận gió tanh mưa máu năm xưa ở thành Trường An và thảm án tàn sát làng mạc ở biên giới Yến quốc là 'chuyện nhỏ', điều này khiến tâm trạng của ta cũng không được tốt cho lắm. Cuộc trò chuyện đến lúc này, cuối cùng cũng có người điểm thẳng vào chuyện cũ năm xưa. - Tâm trạng của ngươi, ta không cần quan tâm. Hạ Hầu nhìn hắn lạnh lùng nói: - Bởi vì ta đã nói rồi, ngươi không động được vào ta. Mà khi ta tâm trạng không tốt, ngươi bắt buộc phải quan tâm. Bởi nếu ngươi thực sự khiến ta nổi điên, ta có thể nghiền chết ngươi như nghiền chết một con kiến. Cho nên ta khuyên ngươi, trong những ngày trước khi ta rời khỏi Trường An, tốt nhất hãy làm cho tâm trạng của bản tướng quân tốt hơn một chút. Ninh Khuyết lắc đầu: - Ta không thể tưởng tượng nổi ngươi nghiền chết ta bằng cách nào. - Ví dụ như ngay lúc này, ngay trong khu vườn mùa thu này. Hạ Hầu mặt không cảm xúc nói: - Thập tam tiên sinh của thư viện mưu toan ám sát đại tướng quân đế quốc, nhưng thất bại thảm hại, bị bản đại tướng quân tung một chưởng đánh thành đống thịt vụn. Ninh Khuyết nhấp một ngụm trà hơi chát, cười nhạt: - Nghiền chết ta... Đại tướng quân, ngươi cùng tòa phủ tướng quân này, và cả những tộc nhân thân quyến ngươi đã gửi về quê cũ, cũng sẽ bị lão sư của ta nghiền chết thôi. Trên lãnh thổ Đại Đường, người thực sự có thể khiến Hạ Hầu phải im hơi lặng tiếng, không dám có bất kỳ hành động thiếu suy nghĩ nào, chưa bao giờ là hoàng đế bệ hạ, mà chỉ có thể là Phu Tử ở hậu sơn thư viện. Hạ Hầu nhìn hắn hờ hững nói: - Như đã nói, ta không dám động vào ngươi, ngươi không động được vào ta. Vậy nên thế chủ khách nằm trong tay ta. Trong những ngày trước khi ta rời Trường An, nếu ngươi thực sự muốn làm gì đó, mà việc đó khiến ta không thể nhẫn nhịn được nữa, ta sẽ thử động vào ngươi xem sao. Ninh Khuyết nghiêm túc hỏi: - Đây là đe dọa? Hạ Hầu nói: - Ta đang giáo dục ngươi. Bất kỳ bối cảnh hay chỗ dựa nào cũng đều vô nghĩa. Trước sự sinh tử thực sự, chỉ có sức mạnh của bản thân mới đáng để tin cậy. Ninh Khuyết nhìn hắn cười lên, nói: - Năm xưa tiểu sư thúc của ta một kiếm quét sạch Ma Tông, tướng quân phát hiện chỗ dựa của mình đều tan thành mây khói, nên mới phản bội sư môn đầu nhập vào Tây Lăng phải không? Nhưng tình cảnh của ta thì khác. Phu Tử không phải Liên Sinh, thư viện cũng không phải Ma Tông, tướng quân cứ việc yên tâm. Câu nói này trực tiếp lột trần những góc tối sâu thẳm nhất trong lòng Hạ Hầu, có thể nói là một cú tát trực diện nhất, khiến mặt đại tướng quân đỏ bừng lên. Không phải lúc nào đỏ mặt cũng là do say rượu. Đêm nay uống là trà. Cái đỏ mặt của Hạ Hầu đại tướng quân là vì phẫn nộ. Ninh Khuyết dám giễu cợt như thế, tự nhiên là vì định liệu được rằng, đối phương dù có là Trấn Quân đại tướng quân cao quý, dù có bạo ngược khát máu đến đâu, vẫn không dám làm gì kẻ xuất thân từ thư viện như mình. Quả nhiên, Hạ Hầu tĩnh lặng nhìn hắn, giống như nhìn một mảnh lá khô vàng trên bàn. Sắc đỏ trên mặt hắn dần nhạt đi, cảm xúc cũng dần bình ổn lại, hắn nói: - Tiễn khách. Ninh Khuyết nhẹ nhàng phủi đi một chiếc lá rụng trên bộ viện phục màu đen, cũng không hành lễ cáo từ với Hạ Hầu đang ngồi đối diện, hắn đứng dậy, cứ thế rời khỏi khu vườn mùa thu. Gió thu trong vườn dần lặng lẽ, đống lá vàng bị thổi vào góc tường cũng dần tản ra. Hai vị công tử nhà Hạ Hầu bước vào vườn, nhìn phụ thân đang im lặng không nói, định nói lại thôi. - Không có việc gì. Hạ Hầu mặt không cảm xúc nói: - Một kẻ đứng trước kẻ thù giết cha mà ngay cả thân thế của mình cũng không dám thừa nhận, có lẽ là rất thông minh, bình tĩnh và lý trí, nhưng những phẩm chất đó đều vô nghĩa. - Đứng đối diện nhau mà không dám ra tay báo thù cho gia tộc, thật là một nỗi sỉ nhục to lớn. Bản thân hắn hiểu rất rõ điều này, nên mới thấy sỉ nhục khôn cùng, mới dùng lời lẽ để nhục mạ ta. - Muốn dùng cách này để tìm kiếm sự an ủi về tâm lý sao? Chỉ biết động mồm mà không biết động thủ, một kẻ thiếu đi dũng khí căn bản nhất để trở thành kẻ mạnh, sao xứng làm kẻ thù của ta. ... Việc Hạ Hầu đại tướng quân mở tiệc mời Ninh Khuyết tuyệt đối là sự kiện quan trọng nhất ở thành Trường An ngày hôm đó. Khi Ninh Khuyết bước vào phủ tướng quân, không biết bao nhiêu đại nhân vật bắt đầu lo âu căng thẳng. Bên ngoài phủ tướng quân ẩn giấu không biết bao nhiêu tai mắt, không ngừng truyền tin tức về bữa tiệc này vào cung hoặc những nơi khác. Không ai biết chi tiết cụ thể của bữa tiệc, nhưng vì Ninh Khuyết vẫn còn sống bước ra, nên bữa tiệc đó chắc chắn không xảy ra chuyện gì lớn. Bởi điều đó cho thấy Hạ Hầu đại tướng quân đã không ra tay. Còn về việc Ninh Khuyết giết được Hạ Hầu rồi thản nhiên bước ra mà không dính vết máu nào, trong mắt mọi người, khả năng đó không hề tồn tại. Trong ngự thư phòng, hoàng đế bệ hạ trầm tư. Tại một cung điện không xa, hoàng hậu nương nương và Tằng Tĩnh đại học sĩ nhìn nhau, thần sắc hơi giãn ra. Hứa Thế đại tướng quân đang trấn giữ quân bộ nghe được tin tình báo thì gật đầu. Chỉ có lão cung phụng quận Thanh Hà đang ở phủ Ngự sử là không khỏi có chút tiếc nuối. Trên tầng cao nhất của Vạn Nhạn Tháp, quốc sư Đại Đường Lý Thanh Sơn đứng bên cửa sổ đá, nhìn về phía phủ tướng quân, thở phào nói: - Ta luôn lo lắng về tính tình của Ninh Khuyết, nay xem ra đi theo Phu Tử học tập bấy lâu, quả nhiên đã hiểu đại cục hơn trước nhiều, cũng không uổng công Nhan Sắt sư huynh giao phó y bát và trận nhãn cho hắn. Hoàng Dương đại sư nhìn hắn mỉm cười, không nói gì. Lý Thanh Sơn rời khỏi bậu cửa tháp, đi về phía bàn, gạt những cuốn kinh Phật sang một bên, lấy từ trong ngực ra vài quân cờ đen trắng, tùy ý ném lên. Vết thương của hắn vẫn chưa lành, chỉ là khi tâm trạng vui vẻ, hắn muốn làm gì đó. Lần bói toán này hoàn toàn tùy ý, không định nhìn thấu thiên cơ, chỉ muốn xem liệu có may mắn nhận được cảm ứng gì không. Một quân cờ trắng tinh khôi đột nhiên xoay tròn tít mù, càng xoay càng nhanh, cho đến cuối cùng văng ra khỏi mặt bàn, rơi xuống nền sàn cứng nhắc. Chỉ nghe thấy một tiếng "tạch" giòn giã, quân cờ trắng đó nứt làm đôi. Vết nứt nhẵn thín không một tì vết, giống như bị một thanh lợi kiếm chém khai. Lý Thanh Sơn ngẩn ngơ nhìn quân cờ trắng đó, thần sắc dần trở nên nghiêm trọng. Hoàng Dương đột ngột nhíu mày, kinh hãi nói: - Một thanh kiếm thật đáng sợ... Lẽ nào Liễu Bạch đã đến Trường An? ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị