Gió thu lùa thành lâu, Trường An chẳng biết sầu.
Lương thực mùa thu từ các quận liên tục được vận chuyển vào thành. Một năm được mùa không chỉ làm những nếp nhăn trên mặt lão nông nơi thôn dã giãn ra, mà còn mang lại nhiều nụ cười cho người dân trong thành. Lá ngân hạnh từ trên cành rụng xuống, phủ kín những con phố dài, không hề gợi vẻ tiêu điều mà chỉ thấy thanh lệ, tao nhã.
Cũng như những mùa khác, cùng với lương thực cập bến Trường An còn có rất nhiều du khách từ các quận khác, thậm chí là từ ngoại quốc, trong đó có một nam tử mặc áo tố sam màu trắng nhạt.
Trên vạt áo tố sam của người nọ vương chút bụi trần, sau lưng đeo một thanh trường kiếm, thần tình ninh tĩnh và ôn hòa. Chỉ rất ít người mới có thể nhìn thấu sự kiêu ngạo và lãnh đạm ẩn giấu nơi sâu thẳm nhất trong đôi mắt ấy.
Hắn rảo bước trên những con phố Trường An nườm nượp người qua lại. Rõ ràng trước mắt là biển người nhốn nháo, nhưng trong mắt hắn chỉ có những lầu thành cổ tích đã trải qua ngàn năm phong sương của Trường An, tuyệt nhiên không có sự hiện diện của con người.
кyhuyen.comĐây là tòa hùng thành Trường An náo nhiệt phồn hoa bậc nhất thế gian, vậy mà nam tử áo trắng này dường như hoàn toàn không cảm nhận được sự náo nhiệt phồn hoa ấy. Nói một cách chính xác hơn, dù thân xác hắn đang ở giữa hồng trần phồn hoa, nhưng tinh thần lại không thuộc về nhân thế này, mà chỉ nằm trong cốt cách của tòa thành.
Những năm qua dù hắn ở trong hồng trần hay ngoài trần thế, đó cũng chỉ là nơi thân xác trú ngụ, còn trái tim hắn vẫn luôn phiêu dạt cõi thế ngoại. Vì vậy trong mắt hắn không có phồn hoa, thậm chí không có con người.
Mấy đứa trẻ nghịch ngợm cầm những xiên quả bọc đường chạy đùa giỡn ngang qua trước mặt hắn. Một tiểu cô nương vừa chạy vừa khóc, suýt chút nữa đã quệt nước mũi lên người hắn. Hắn hơi nhíu mày nhìn theo bóng lưng đứa trẻ, chậm rãi lắc đầu.
Ngay khoảnh khắc trước đó, khi nhìn con phố dài không người trong mắt, cảm nhận hơi thở lịch sử của tòa thành ngàn năm này, hắn đã có chút cảm khái, định thốt ra một câu kệ, nhưng lại bị lũ trẻ làm phiền, lập tức mất sạch hứng thú.
Đứng trước một gian hàng, hắn nhìn lão bản thấp bé đang thuần thục xiên đủ loại trái cây rồi lăn qua nồi nước đường, bỗng nhiên cảm thấy chẳng có gì thú vị, liền cất bước đi về phía bắc thành.
...
кyhuyen.com
Đỉnh Vạn Nhạn Tháp.
кyhuyen.comLý Thanh Sơn sờ nắn quân cờ trắng vừa vỡ làm đôi một cách bí ẩn, nhìn mặt cắt mịn màng đến cực điểm, thần sắc trên mặt hắn trở nên trọng đại mà phức tạp. Trong sự kinh ngạc ẩn chứa một chút ngẩn ngơ và cảm thán nhàn nhạt:
- Ngươi rốt cuộc cũng đến thành Trường An rồi sao? Xem ra cục diện ngày càng rắc rối rồi.
Hoàng Dương nhíu mày hỏi:
- Thực sự là Kiếm Thánh Liễu Bạch sao?
Lý Thanh Sơn lắc đầu, khẽ thở dài:
- Không phải Liễu Bạch, mà là một kẻ còn rắc rối hơn cả Liễu Bạch.
Hoàng Dương hơi kinh ngạc:
- Còn có kẻ khiến ngươi thấy rắc rối hơn cả Liễu Bạch ư?
- Phải.
кyhuyen.com
Lý Thanh Sơn nói.
Sau đó hắn nhìn Hoàng Dương với vẻ mặt nghiêm trọng:
- Ta phải đi đón người đó một chuyến. Trong những ngày tới, nếu người đó không rời khỏi Trường An, ngươi bắt buộc phải ở lại trong cung.
Hoàng Dương nghe vậy thì trầm mặc, chuẩn bị lập tức nhập cung.
Ý tứ của Lý Thanh Sơn rất rõ ràng: Cường giả vừa đặt chân đến Trường An sở hữu thực lực khủng khiếp đủ để đe dọa trực tiếp đến bệ hạ trong hoàng cung. Thậm chí cần hai người họ phải liên thủ mới đảm bảo được an nguy của bệ hạ. Vì vậy khi hắn đi đón vị cường giả đó, Hoàng Dương phải ở lại trong cung, và phải ở đó xuyên suốt.
Thế gian này có mấy kẻ có thể đe dọa được hoàng đế Đại Đường ngay tại thành Trường An?
Chỉ có vài người mà thôi.
...
Hạo Thiên Nam Môn Quan nằm ở bắc thành, rất gần hoàng cung.
Lý Thanh Sơn đứng trước cổng đạo quan, nhìn bức tường cung đỏ rực và các giác lâu không xa, im lặng không nói. Không ai nhìn ra được tâm trạng hắn lúc này đã bị đè nén và lo âu đến cực điểm.
Nam tử mặc áo tố sam trắng nhạt, bầu bạn cùng gió thu lá rụng, từ phía đầu phố chậm rãi đi tới. Hắn phục bình thường, chỉ có búi tóc đạo gia đơn giản biểu lộ lai lịch của hắn.
Lý Thanh Sơn nhìn hắn, bình tĩnh hành lễ:
- Ra mắt Diệp Tô tiên sinh.
Nam tử đó chính là Thiên Hạ Hành Tẩu của Hạo Thiên Đạo Môn, Diệp Tô.
Diệp Tô thần sắc bình tĩnh, đáp lễ:
- Ra mắt Lý chân nhân.
Cách hắn gọi Lý Thanh Sơn rất thú vị. Hắn không gọi đối phương là quốc sư, cũng không gọi là đại thần quan, mà gọi là "chân nhân" – một cách xưng hô đậm chất Đạo môn.
Trong lịch sử, quan chủ của Nam Môn Quan thường kiêm nhiệm chức quốc sư Đại Đường, địa vị trong Tây Lăng Thần Điện tương đương với ba vị đại thần quan trên Đào Sơn, cực kỳ tôn quý.
Diệp Tô tuy không có danh hiệu hay tước vị gì trong thần điện, nhưng với tư cách là Thiên Hạ hành Tẩu, địa vị của hắn trong Hạo Thiên Đạo Môn vô cùng đặc thù, có đủ tư cách để đứng ngang hàng với ba vị đại thần quan của Tây Lăng.
Năm xưa khi Lý Thanh Sơn được sắc phong đại thần quan, hắn từng đến, cũng là lần duy nhất đến Tri Thủ Quan. Hắn biết tòa đạo quan mộc mạc, thậm chí có phần đơn sơ ấy mới là nơi trú ngụ tinh thần thực sự của Hạo Thiên Đạo Môn. Vì vậy đối mặt với người đến từ Tri Thủ Quan này, hắn không khỏi có chút cảnh giác.
Nam tử đeo kiếm với búi tóc đơn giản trước mặt hắn không phải hạng tầm thường, mà là Diệp Tô trong truyền thuyết – kẻ mạnh nhất thực thụ trong thế hệ trẻ của Hạo Thiên Đạo Môn. Thực lực và cảnh giới của hắn không dưới ba vị thần tọa của thần điện, thậm chí có lời đồn rằng cảnh giới thực sự của người này đã thấp thoáng chạm tới đẳng cấp của Liễu Bạch.
Với tư cách là quốc sư Đại Đường, Lý Thanh Sơn đã ngồi trên đỉnh cao nhất của Hạo Thiên Đạo Môn ở thế tục. Thân phận và thực lực của Diệp Tô không làm hắn chấn động, điều thực sự khiến lão hắn âu chính là: Nghe đồn Diệp Tô chưa bao giờ bước chân vào hồng trần, tại sao nay lại đến thành Trường An, còn hiện thân trước mắt người đời?
May mắn là sau khi vào thành, việc đầu tiên người này làm là đến Nam Môn Quan tương kiến. Qua điểm này, Lý Thanh Sơn cảm nhận được thiện chí của đối phương, tâm tình hơi thả lỏng đôi chút.
- Nghe nói Đường Quốc quản lý người tu hành rất nghiêm ngặt. Người tu hành phương xa vào thành Trường An đều phải đến Thiên Xu Xử đăng ký. Ta không muốn giao thiệp với hạng tục nhân đó, muốn phiền chân nhân giúp ta làm thủ tục này.
Diệp Tô bình thản nói.
Nghe câu này, Lý Thanh Sơn hơi ngẩn ra.
Trong Đường luật đúng là có quy định người tu hành ngoại lai vào thành phải đăng ký tại Thiên Xu Xử, nếu không sẽ bị triều đình coi là kẻ địch. Thế nhưng quy định dù có nghiêm khắc đến đâu thì chung quy cũng phải xem đối tượng là ai. Nó chỉ có tác dụng với những kẻ có thể bị hạn chế, làm sao có thể ảnh hưởng đến hạng nhân vật như Diệp Tô?
Vậy mà Diệp Tô dường như không hiểu điều đó. Việc đầu tiên khi đến Trường An lại là nhờ Nam Môn Quan làm giúp thủ tục đăng ký. Điều này nghe qua thì thú vị, nhưng lại ẩn chứa ý khác.
Lý Thanh Sơn hiểu ý hắn, mỉm cười nói:
- Đâu dám không tuân mệnh.
Việc nhỏ như đến Thiên Xu Xử làm đăng ký tự nhiên có các đạo nhân của Nam Môn Quan đi xử lý. Lý Thanh Sơn mời Diệp Tô vào quán dùng trà, muốn dò hỏi mục đích chuyến đi của đối phương.
Diệp Tô nói:
- Ta chỉ đến thành Trường An du ngoạn một chuyến, không muốn kinh động quá nhiều người, cũng không muốn gây ra hiểu lầm gì. Những ngày tới, ta sẽ tùy ý dạo chơi.
Hắn vừa dứt lời liền quay người rời khỏi Nam Môn Quan, đi về phía đường cái Chu Tước.
Trên con phố dài mùa thu, bóng dáng Diệp Tô ngày một mờ nhạt, dường như sắp hòa làm một với sắc thu lá rụng. Lý Thanh Sơn khẽ nhíu mày nhìn theo bóng lưng ấy, không rõ đang suy tính điều gì.
Nam tử đó đến từ nơi không thể biết.
Nam tử đó là Thiên Hạ Hành Tẩu của Hạo Thiên Đạo Môn.
Dù hắn nói không muốn kinh động quá nhiều người, nhưng một nhân vật khủng khiếp như thế dạo bước thong dong trong thành Trường An, e rằng định sẵn là sẽ kinh động đến rất nhiều người.
Kể từ hôm nay, thành Trường An khó mà yên bình.
...
Rời khỏi Nam Môn Quan, bước lên đường cái Chu Tước, Diệp Tô đi xuôi về phía Nam theo hướng lá rụng cuốn đi. Không lâu sau hắn đã đến trước bức họa Chu Tước bằng đá nổi tiếng.
Hắn nhìn bức tượng Chu Tước sống động trên mặt đất, cảm nhận khí tức ẩn chứa bên trong, trầm mặc hồi lâu. Dù cảnh giới cao diệu như hắn cũng không nhịn được mà thầm khâm phục vị tiền bối ngàn năm trước đã xây dựng thành Trường An, đồng thời biến tòa hùng thành này thành Kinh Thần Đại Trận.
Sau đó hắn tiếp tục bước đi. Đúng như lời đã nói với Lý Thanh Sơn, hắn đi không có mục đích, hoàn toàn tùy tâm mà hành. Nghe thấy tiếng rao hàng thì xuyên phố băng hẻm, thấy cánh diều bay thì tùy ý rẽ bước. Đi đến lúc hơi khát, hắn liền mượn gáo nước bên giếng đầu ngõ, bước chân chưa từng dừng lại.
Tại một khu phố rất yên tĩnh, hắn nhìn thấy một tòa đạo quan mộc mạc. Trước cổng quan, một đạo nhân đang giảng giải giáo điển Tây Lăng cho dân chúng. Hơn mười người hàng xóm xách ghế đậu ngồi đó chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng có người giơ tay hỏi về những chỗ chưa hiểu trong giáo điển.
Diệp Tô đứng ngoài đám đông lặng lẽ nghe bài giảng, cảm thấy giáo nghĩa ở đây có chút khác biệt so với những nơi khác hắn từng nghe. Đặc biệt là việc những người dân thỉnh thoảng lại đặt câu hỏi, thậm chí là hoài nghi, khiến hắn cảm thấy vô cùng không thích ứng, thậm chí là có chút chán ghét và tức giận.
Một người trung niên chú ý thấy hắn đứng phía sau, thấy mặt hắn hơi lạ, tưởng là du khách từ quận khác tới, liền nhiệt tình đứng dậy mời hắn ngồi xuống nghe cùng.
Diệp Tô không quen với sự nhiệt tình dường như bẩm sinh của người Trường An, hơi ngẩn ra rồi lắc đầu từ chối. Hắn mặt không cảm xúc nhìn đạo nhân hơi nói lắp trên bậc đá, nhìn đạo nhân đó ấp úng trước những câu hỏi không hề mang ác ý của người dân, sắc mặt trở nên có chút khó coi.
Đối với Diệp Tô, Hạo Thiên Đạo Môn chính là nhà, là quốc gia của hắn. Cho dù Nam Môn Quan độc lập với Tây Lăng Thần Điện, thì trong mắt hắn, đây vẫn là địa bàn của mình. Vì vậy khi vào Trường An hắn mới gặp Lý Thanh Sơn đầu tiên, và khi du ngoạn thế gian, hắn thường ẩn giấu thân phận để đến các đạo quan khắp nơi.
Ở đạo quan của các quốc gia khác, có những đạo nhân tham lam hoặc ngu xuẩn, nhưng ít nhất Đạo Môn vẫn được hưởng sự tôn kính và vinh quang vô thượng. Hắn chưa bao giờ thấy có tín đồ nào dám đặt câu hỏi với đạo nhân đang giảng đạo, càng không thể tưởng tượng nổi lại có tín đồ dám hoài nghi những ghi chép trong giáo điển.
Đã là tín đồ Hạo Thiên thì phải phục tùng giáo điển, chứ không phải hoài nghi. Bất kể hoài nghi đó có lý hay không, chỉ cần bắt đầu hoài nghi, đó đã là một sự báng bổ.
Đó là quan điểm của Diệp Tô.
Một giọng nói vang lên bên cạnh hắn:
- Ngươi có ý kiến gì sao?
Người nói chuyện là một thư sinh mặc áo bông cũ. Thư sinh đó có đôi mắt đặc biệt sạch sẽ, bên hông đeo một cái gáo nước, hôm nay tay không cầm cuốn sách cũ kia.
Diệp Tô nhìn thư sinh này, trầm mặc một lúc lâu rồi nói:
- Đây là thành Trường An, ý kiến của ta không quan trọng bằng ý kiến của ngươi.
Thư sinh này tự nhiên chính là đại sư huynh của thư viện.
Đại sư huynh mỉm cười nói:
- Nếu ta nhớ không lầm, đây chắc là lần đầu tiên ngươi tới thành Trường An. Đã tới rồi thì hãy ở lại lâu một chút. Xem nhiều rồi, biết đâu ngươi sẽ có những cái nhìn khác đi.
Diệp Tô nói:
- Ta cũng hi vọng là như vậy.
----------oOo----------