Chương 259: Chung quy, đã già

Theo Đường luật, tướng sĩ viễn chinh trở về Trường An bắt buộc phải đi qua cửa đông. Vì vậy trạm dịch mang tên Công Huân nằm cách thành đông mười dặm đã trở thành một địa điểm vô cùng quan trọng. Suốt ngàn năm lập quốc của đế quốc Đại Đường, không biết đã có bao nhiêu danh tướng dũng sĩ mang theo vinh quang và chiến tích đi ngang qua nơi này. Những chuồng ngựa trong dịch trạm và hàng dương liễu thẳng tắp bên quan đạo chẳng biết đã tận mắt chứng kiến bao nhiêu khung cảnh lịch sử hùng tráng. Hạ Hầu nhìn về phía tòa hùng thành ở phương tây, trầm mặc không nói. Chiếu theo quy củ triều đình, hắn và thuộc hạ phải nghỉ lại trạm Công Huân một đêm, sáng sớm mai mới vào thành, sau đó trực tiếp tiến cung diện kiến bệ hạ. Thành Trường An trong hoàng hôn hiện lên vô cùng hùng vĩ. Bức tường thành màu xanh đen phản chiếu ánh tà dương, ửng lên sắc đồng tím, trông kiên cố không thể phá vỡ, tráng lệ dị thường. Là một trong bốn đại tướng quân có địa vị tôn quý nhất đế quốc, Hạ Hầu nhiều năm chinh chiến, tự nhiên có tình cảm sâu đậm với thành Trường An. Chẳng mấy ai biết rằng hắn dù thường xuyên về kinh thuật chức, phủ tướng quân cũng nằm ở thành bắc, nhưng thời gian hắn thực sự sống trong thành lại cũng không nhiều. Mấy chục năm qua, phần lớn thời gian hắn đều thống lĩnh mấy vạn thiết kỵ dưới trướng trấn giữ nơi bắc cương giá lạnh, thay đế quốc khai cương thác thổ, uy chấn kỵ binh của Yến Quốc và Tả Trướng Vương Đình. ḱyhuyen.comGiờ đây hắn cuối cùng cũng rời khỏi bắc cương lạnh lẽo. Mấy vạn thiết kỵ đều đã lưu lại gần đại doanh biên quân phía đông bắc thành Thổ Dương, triều đình đã phái Thư tướng quân đến tiếp quản, chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì. Theo hắn trở về chỉ có vài chục thân binh. Dù triều đình có minh chỉ cho phép hắn mang theo nhiều thân binh hơn về Trường An, nhưng trước thời điểm về già, hắn hành động rất cẩn trọng, không làm những việc có thể khiến đám văn thần ngờ vực vô căn cứ. Để triều đình yên tâm, hai nhi tử của Hạ Hầu hiện vẫn ở trong thành Trường An, tự cấm túc trong phủ tướng quân. Còn chính thất phu nhân, quyến thuộc cùng những đầy tớ cũ trung thành đã sớm về quê từ vài tháng trước để chỉnh đốn điền viên, lấy dưa muối từ hầm cũ ra phơi phóng, chuẩn bị đón hắn về dưỡng lão. Đương nhiên đó không phải là quê nhà thực sự của Hạ Hầu. Quê hương thật sự của hắn nằm ở vùng cực bắc hàn lãnh, là bộ lạc lớn nhất của người Hoang. Theo bước chân nam hạ của tộc mình, cái quê nhà ấy hắn không bao giờ trở về được nữa. Có lẽ ngay từ ngày hắn phản bội Minh Tông, hắn đã chẳng còn đường về. "Cốc Khê chết rồi, Lâm Linh cũng chết, rất nhiều người đi theo mình năm đó đều đã nằm xuống..." Theo ánh hoàng hôn buông xuống, trời đất mỗi lúc một âm u. Bức tường thành Trường An vốn có sắc đồng tím dần bị phủ lên một lớp đỏ tươi như máu. Hạ Hầu nheo mắt nhìn về phía đó, nghĩ đến những tâm phúc lần lượt rời bỏ mình bằng cái giá là cái chết suốt những năm qua, không khỏi cảm thấy có chút thương cảm.
ḱyhuyen.com Mùa xuân năm ấy, tin tức về cái chết của Hoàng Hưng và Vu Thủy Chủ truyền từ Trường An đến quân doanh. Tin ấy không làm hắn thương cảm, trái lại khiến hắn trở nên cảnh giác.
ḱyhuyen.comThương cảm hay cảnh giác đều không phải là cảm xúc mà cường giả nên có. Hạ Hầu vẫn luôn cưỡng ép trấn áp những cảm xúc này, vì vậy hắn bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, rồi ho khan trong bóng chiều tà. Quân đội Đại Đường là nơi sùng bái cường giả. Nếu là một tướng lĩnh bình thường thì tuyệt đối sẽ không muốn ho trước mặt thuộc hạ, để lộ ra mặt yếu đuối của mình. Nhưng Hạ Hầu không quan tâm, bởi hắn biết trong mắt thuộc hạ bản thân vẫn là một người cường đại nhường nào, và chính hắn cũng biết mình vẫn còn rất mạnh. Giống như Trấn Quốc đại tướng quân Hứa Thế đã ho hơn mười năm nay, nhưng lão vẫn là người đứng đầu quân đội Đại Đường, bất kể là uy tín hay sự sủng tín của bệ hạ, vĩnh viễn không ai có thể thay thế. Hạ Hầu ho khan liên hồi, đại khái là nghĩ đến việc ngày mai vào thành sẽ cởi bỏ chiến giáp, thân nhẹ như không, ngay cả tia kiêng kị cuối cùng cũng biến mất, nên hắn ho một cách khoái ý, thậm chí có phần phóng túng. Viên hiệu úy thân binh đứng ở cổng dịch trạm nhìn bóng lưng tướng quân rộng lớn như núi, nghe tiếng ho khan mà lộ vẻ lo âu. Trong mắt hắn, tướng quân quả thực vẫn mạnh mẽ, nhưng trên hoang nguyên hắn từng tận mắt chứng kiến mấy trận chiến giữa tướng quân và cường giả Ma tông kia, thế nên hắn rất lo lắng. Đúng lúc này, mặt đất bên ngoài tường rào dịch trạm bỗng rung chuyển nhẹ một cái. Bất kể là tiểu lại đang cung kính trong trạm hay thân binh của Hạ Hầu đều không chú ý đến sự rung động này. Hạ Hầu tuy là cường giả võ đạo đỉnh phong, là một trong những nam nhân cường đại đáng sợ nhất thế gian, nhưng hắn không phải thiên thần thực sự, nên tiếng ho khan của hắn không thể làm mặt đất rung chuyển được. Hắn lẳng lặng nhìn thành Trường An dưới ánh hoàng hôn, rồi xoay người bước vào dịch trạm. …
ḱyhuyen.com Có người đang ở trong phòng dịch trạm đợi hắn. Đó là một nam nhân cực kỳ cao lớn vạm vỡ, thậm chí còn cao hơn Hạ Hầu nửa cái đầu. Thần sắc túc mục, thân hình thẳng tắp như một ngọn núi khó lòng lay chuyển. Nam nhân này mặc một bộ bố y, dưới lớp vải mỏng manh ẩn hiện vết tích của khôi giáp, lại có khí tức phù văn trang nghiêm thẩm thấu ra ngoài. Khi Hạ Hầu đứng trước nam nhân như ngọn núi này, rõ ràng thấp hơn nhưng cảm giác lại lực lưỡng hơn, mạnh mẽ hơn đối phương, nên hắn không cần phải ngước nhìn. - Nếu để người ta nhìn thấy thống lĩnh thần vệ La Khắc Địch của Tây Lăng Thần Điện đột nhiên xuất hiện tại dịch trạm gần thành Trường An nhất, nhất định sẽ coi đây là hành vi khiêu khích đối với Đại Đường. Hắn lạnh lùng nhìn nam nhân trước mặt: - Ta biết ngươi là kẻ kiêu ngạo, nhưng ngươi thực sự nghĩ Thiên Xu Xử của Đại Đường ta không có cao thủ sao? Trong tòa thành phía sau chúng ta ít nhất có mười người có thể dễ dàng giết chết ngươi. Ngươi xuất hiện trước mặt ta lúc này chính là tìm chết. La Khắc Địch nói: - Ta đã dám đến thì tự nhiên không sợ chết. Theo ta thấy, việc Hạ Hầu tướng quân ngươi trở về Trường An mới giống như đang tìm chết hơn. Liệu ngươi còn có thể sống sót mà bước ra không? Thần sắc Hạ Hầu không đổi, hờ hững đáp: - Ở những tiểu quốc như Nam Tấn hay Tống Việt thì thân phận của ngươi ở thần điện có thể giúp ngươi nhận được sự tôn sùng vô hạn. Nhưng đây là ngoại ô Trường An, trong mắt ta, ngươi chẳng qua chỉ là một con chó do chưởng giáo nuôi. Ngươi có tư cách gì dùng giọng điệu này nói chuyện với ta? Sâu trong ánh mắt La Khắc Địch xẹt qua một tia giận dữ, nhưng hắn cố cưỡng ép nén xuống, cười lạnh: - Ta thừa nhận mình là chó do chưởng giáo đại nhân nuôi, còn ngươi, dù có là một con sư tử hùng dũng do Hạo Thiên nuôi dưỡng thì nay đã mất đi nhuệ khí còn muốn về Trường An, lẽ nào ngươi thực sự muốn làm kẻ địch của mình hài lòng sao? Hạ Hầu trầm giọng quát: - Đây là thỏa hiệp giữa bản tướng quân và thư viện. Nhìn khắp thế gian có kẻ nào dám cản trở? Ngay cả chủ tử của ngươi cũng không có năng lực đó! - Thần điện rất vui lòng thấy Hạ Hầu tướng quân có một tuổi già tốt đẹp, nhưng ngươi thực sự cam tâm sao? La Khắc Địch lấy ra một bức thư có đóng dấu phù văn hỏa ấn, đưa qua: - Đây là thư tay của chưởng giáo đại nhân, hắn mời tướng quân đến Tây Lăng... không, là trở về Tây Lăng. Hạ Hầu nhận lấy bức thư, thần sắc vẫn không chút biến chuyển. La Khắc Địch nói: - Thần điện rất cần sức mạnh của ngươi. Hơn nữa chưởng giáo đại nhân có nói, về già không có nghĩa là phải mãi mãi ẩn dật nơi thôn dã, sẽ có lúc phải trở lại. Hạ Hầu nhìn hắn, đôi lông mày cứng như sắt khẽ nhướng lên: - Các người có thể cho ta cái gì? La Khắc Địch đáp: - Nếu ngài trung thành với hoàng hậu nương nương, như vậy Tây Lăng Thần Điện cam kết sau này trong việc tranh đoạt hoàng vị của Đại Đường, thần điện sẽ dùng hết sức lực giúp đỡ hoàng tử dưới gối nương nương thành công. Với thực lực khủng bố của Tây Lăng Thần Điện mà tung ra cái giá lớn đoạn tuyệt đường lui từ sớm thế này, Hạ Hầu phải thừa nhận đây là một lời mời rất có thành ý. Chẳng qua khác với dự tính của La Khắc Địch, đối mặt với "thành ý" của chưởng giáo, sắc mặt Hạ Hầu lại không hề có phản ứng như hắn tưởng tượng, mà trực tiếp buông một câu: - Không tiễn. La Khắc Địch nén giận: - Thần điện cần một câu trả lời. Hạ Hầu nói: - Ta rất cảm ơn, sau đó sẽ nghiêm túc cân nhắc, đó chính là câu trả lời. ... Mặt đất trạm Công Huân lại rung nhẹ một cái, La Khắc Địch rời đi không một tiếng động. Những quan viên và bách tính trong thành Trường An đang chuẩn bị lễ đón tiếp đại khái sẽ không bao giờ biết được thống lĩnh thần vệ của Tây Lăng Thần Điện từng đến đây, đồng thời cố gắng kéo Hạ Hầu đại tướng quân sang một con đường khác. Nhìn bức thư tay của chưởng giáo Tây Lăng trong tay, trên mặt Hạ Hầu lộ ra một nụ cười đầy châm biếm. Hắn biết đây đúng là thư tay của chưởng giáo, bởi những năm qua hắn đã nhận được bảy bức thư như vậy, rất quen thuộc với nét chữ trên phong thư. Điều hắn châm biếm chính là ý đồ của Tây Lăng Thần Điện — giúp hoàng tử do hoàng hậu sinh ra lên ngôi hoàng đế Đại Đường? Nếu để Thần điện biết hoàng hậu chính là muội muội Hạ Thiên mà hắn yêu thương nhất, biết hoàng tử kia mang trong mình một nửa dòng máu người Hoang và khí tức của Minh Tông, liệu những đại nhân vật trong thần điện còn dám làm vậy không? Nụ cười châm biếm trên mặt Hạ Hầu dần chuyển thành tự giễu. Ngón tay hắn khẽ dùng lực định nghiền nát bức thư, nhưng không hiểu sao sau một thoáng do dự, hắn lại dừng động tác. ... Hạ Hầu đại tướng quân trấn giữ bắc cương cho đế quốc suốt mấy chục năm này không đưa ra bất kỳ điều kiện gì đã tình nguyện cởi giáp về hưu. Các vị đại thần trong triều sau một chút ngạc nhiên liền cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Sau khi xin chỉ thị của bệ hạ, triều đình đã dành cho đại tướng quân những nghi lễ tôn vinh cao quý nhất. Lúc sáng sớm, dưới sự dẫn dắt nhiệt tình của quan viên lễ bộ, dưới ánh mắt kính trọng của Vũ Lâm Quân, Hạ Hầu mặc một bộ khôi giáp mới tinh, dẫn theo mấy chục thân binh cưỡi ngựa tiến về thành Trường An. Quan đạo trước cửa đông thành đã được dọn dẹp sạch sẽ. Trong tiếng nhạc trang nghiêm, thân vương điện hạ Lý Phái Ngôn dẫn theo văn võ bá quan ra ngoài thành chờ đón, cùng với vô số danh sĩ trong thành đang mòn mỏi mong chờ. Triều đình đã soạn sẵn chỉ dụ, chỉ chờ Hạ Hầu vào cung diện kiến là ban phát. Lúc này đạo chỉ dụ đang nằm yên lặng trong hoàng cung ẩn chứa những phong thưởng và tước vị khiến người ta phải lóa mắt. Nhìn từ xa đám đông chào đón đen kịt, Hạ Hầu mặc kệ lời khuyên của quan viên lễ bộ, xuống ngựa từ sớm, dắt dây cương đi bộ về phía đó. Thân vương điện hạ nhìn cảnh này mỉm cười lắc đầu, phất tay đuổi đám thái giám đang can gián xung quanh, đồng thời tiến về phía hắn. Ngay tại khu vực ly đình ngoài cửa đông, hai người gặp nhau. Hạ Hầu bình thản hành lễ với thân vương điện hạ. Lý Phái Ngôn lại có chút khó lòng bình tĩnh. Nhìn khuôn mặt đen sạm như sắt của hắn, cảm khái nói: - Về là tốt rồi. ... Đại thần Đại Đường vốn không ưa gì Hạ Hầu tướng quân, người nổi danh kiêu ngạo bạo ngược. Bởi suốt mấy chục năm qua, thế gian luôn đồn đại rằng Hạ Hầu giết tù binh, tàn sát người vô tội để mạo nhận chiến công, không biết đã vi phạm bao nhiêu Đường luật. Thế nhưng chưa bao giờ có bằng chứng, hơn nữa ai cũng biết vị đại tướng quân này rất được hoàng hậu nương nương coi trọng, mà điều đó đồng nghĩa với việc cực kỳ được hoàng đế bệ hạ tín nhiệm. Có lẽ cũng vì lý do đó, bách tính thành Trường An đối với Hạ Hầu đại tướng quân không có sự yêu mến phát từ tâm can như đối với ba vị đại tướng quân còn lại. Dù người mà Hạ Hầu giết không phải người Đường, nhưng bách tính Trường An vốn suy nghĩ đơn giản, luôn cho rằng bạo ngược không phải là bản lĩnh thực sự. Dù vậy nhưng Hạ Hầu chung quy cũng đã trấn giữ bắc cương khổ cực suốt mấy chục năm. Ngày hắn cởi giáp về già hôm nay vẫn nhận được sự chào đón nồng nhiệt của thành Trường An. Hai bên đường phố chật ních người, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng reo hò và vỗ tay. Bên phố dài có một trà lâu. Chưởng quỹ và tiểu nhị trong quán đều đã chạy ra đường để đón đại tướng quân trở về, chẳng ai buồn để ý đến chuyện kinh doanh. May mà lúc này trong trà lâu cũng không có mấy khách nhân. Ninh Khuyết và Tang Tang ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ. Hắn nghe tiếng reo hò và vỗ tay truyền tới từ phố dài, nhìn bóng lưng Hạ Hầu vừa cưỡi ngựa đi ngang qua trà lâu. Trầm mặc một lúc, hắn nói: - So với lúc ở thành Thổ Dương, hắn thực sự đã già đi rất nhiều. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị