Đại sư huynh và Diệp Tô bước lên bậc đá, nói khẽ với đạo nhân kia vài câu. Đạo nhân hơi kinh ngạc, có chút không vui, nhất là khi tay phải hắn giấu trong ống tay áo đã nắm hờ thành quyền, chờ đợi nửa buổi mà chẳng thấy hai người này đưa bạc lẻ tới, lại càng thêm bất mãn. Thế nhưng nhìn thấy búi tóc đạo gia trên đỉnh đầu Diệp Tô, đạo nhân phát hiện mình chẳng biết vì sao lại đánh mất hết dũng khí để ngăn cản, đành phải im lặng.
Hơn mười người hàng xóm hôm nay đến đạo quan nhỏ nghe giảng giáo điển, vốn đang đắm chìm trong những câu chuyện lịch sử mà đạo nhân kia kể, thi thoảng có chút hoài nghi nhưng nghe vẫn rất vào tai. Lúc này đột nhiên thấy bài giảng bị cắt đứt, không biết từ đâu ra hai kẻ đứng trước mặt đạo nhân, không khỏi có chút kinh ngạc.
Trên mặt Diệp Tô không có bất kỳ cảm xúc nào. Đối với hắn, nếu không phải vì muốn cùng đại tiên sinh của thư viện kết thúc cuộc tranh luận về lý niệm, hắn căn bản chẳng có chút hứng thú nào để nói chuyện với lũ phàm phu tục tử trong cõi trần đục ngầu này.
- Tiếp theo, bản nhân sẽ giảng giải về tinh nghĩa trong 'Đạo Môn Tam Yếu'.
Dứt lời hắn liếc nhìn đại sư huynh một cái:
ḳyhuyen.com- Hoan nghênh đại tiên sinh tùy lúc đưa ra nghi vấn.
Đại sư huynh bình thản gật đầu chào.
Diệp Tô bắt đầu diễn giảng về Hạo Thiên Đạo theo cách hiểu của hắn.
Đại sư huynh thi thoảng lại lên tiếng đưa ra những nghi vấn của mình.
Một bên là Thiên Hạ Hành Tẩu của Hạo Thiên Đạo Môn, truyền nhân Tri Thủ Quan, từ nhỏ đã nghiên cứu giáo điển Đạo Môn, sau đó lại du ngoạn chư quốc, phá vỡ cửa ải sinh tử, sự hiểu biết về đạo nghĩa sâu sắc bậc nhất, chính là nhân vật lẫy lừng nhất đương thế.
Một bên là đại tiên sinh của thư viện, thủ đồ của Phu Tử, thông thạo lục nghệ kinh truyền, đọc rộng vạn cuốn sách, từ nhỏ đã theo chân Phu Tử chu du thế gian, cảnh giới cao diệu khôn lường. Tuy ngôn hành đều có phần chậm chạp, nhưng lại là người trí tuệ nhất.
ḳyhuyen.com
Lúc này hai người tranh biện trước đám đông, tự nhiên không còn bình thản và trực diện như khi nói chuyện riêng tư lúc nãy. Mỗi người đều tìm dẫn chứng từ các điển tịch cổ xưa, chú thích của các danh gia để tìm đồng minh. Lời lẽ súc tích nhưng ý nghĩa lại vô cùng sâu xa, rồi dần trở nên trúc trắc thâm sâu. Mỗi một lời thốt ra đều hàm chứa những ý nghĩa cực kỳ uyên thâm.
ḳyhuyen.comBất kể nhìn từ góc độ nào, cuộc tranh biện giữa đại tiên sinh thư viện và truyền nhân Tri Thủ Quan Diệp Tô, không nghi ngờ gì nữa, chính là một sự kiện truyền kỳ chắc chắn sẽ được ghi vào sử sách.
Nếu lúc này để những người trong thế giới tu hành biết chuyện, chắc chắn họ sẽ chấn động không sao tả xiết mà lũ lượt kéo đến. Để có thể tham gia vào đại sự như thế này, được nghe tiếng nói của hai vị cao nhân chỉ tồn tại nơi chín tầng mây, e rằng dù có bệnh nặng sắp chết cũng phải gọi người nhà dùng cáng khiêng đến kính cẩn lắng nghe.
Thế nhưng địa điểm diễn ra cuộc tranh biện này không phải Lạn Kha Tự, cũng chẳng phải Tây Lăng Thần Điện hay thư viện, mà là một con ngõ hẻo lánh trong thành Trường An, trước một tòa đạo quan nhỏ chẳng ai hay biết.
Những người vây quanh cửa đạo quán chỉ là những người dân bình thường nhất. Họ không biết hai kẻ đứng trên bậc đá kia là những bậc cao nhân thoát tục, vốn dĩ chỉ thi thoảng mới bước chân vào hồng trần, thân phận cao quý ngang hàng đế vương.
Những người dân này có đọc sách, nhưng chưa từng đọc những điển tịch cất sâu trong thư viện và Tri Thủ Quan, cũng chẳng hiểu nổi những ý vị thâm trầm ẩn chứa trong cuộc tranh luận của hai người kia. Họ chỉ là những người bình thường mỗi ngày đi làm kiếm tiền, rồi nghĩ đến việc uống rượu tán gẫu chơi bời. Trong mắt họ, những câu chuyện mà đạo nhân trước đó kể còn thú vị hơn nhiều so với những lời nói của hai kẻ đột ngột đến cãi vã một cách kỳ quặc này.
- Hai người này đang nói cái gì vậy?
- Ai biết được? Dù sao ta cũng chẳng hiểu gì cả.
- Tại sao đạo nhân gầy lại để họ đứng giảng thế kia?
- Ai mà biết?
ḳyhuyen.com
- Hai người này giảng chẳng có tí thú vị nào cả, đi thôi.
- Đạo nhân gầy chẳng phải nói giảng xong có thể xách một vò rượu về nhà sao? Lúc này mà đi, liệu có còn được lấy không? Nếu không được lấy, ta cần gì phải phí thời gian ở đây?
- Ta thực sự không nghe nổi nữa rồi, giảng cái quái gì không biết. Không đi là ta ngủ gật mất. Đừng có nhắc đến vò rượu đó với ta, thà ta không uống còn hơn là phải nghe tiếp.
- Nói cũng đúng, vậy đi thôi.
Cuộc tranh biện có thể khiến cả giới tu hành điên cuồng, tại đạo quan nhỏ này lại chẳng thể thu hút nổi ánh mắt của người thường. Những người dưới bậc đá xì xào bàn tán, bực bội đến cực điểm, rồi dần dần tản đi hết.
Cuộc tranh biện trên bậc đá lúc này đang tiến vào thời khắc mấu chốt nhất. Đại sư huynh và Diệp Tô nhíu mày khổ tư, mỗi lời thốt ra đều cực kỳ thận trọng, căn bản không chú ý tới những gì đang diễn ra xung quanh.
Không biết đã qua bao lâu, khi họ bừng tỉnh lại mới phát hiện trước tòa đạo quan này đã trở nên vô cùng yên tĩnh. Những người dân lúc trước chẳng biết đã đi đâu mất, gió thu thổi lá rụng, lá thu lăn tăn trên con ngõ nhỏ, chỉ còn bầu không khí vắng lặng và ngượng ngùng bầu bạn với hai người.
Đạo nhân hơi gầy nhìn hai người, thở dài một tiếng bất lực:
- Ta đã mua hơn hai mươi vò rượu mới mời được ngần ấy tín đồ đến nghe giảng, kết quả... đều bị các người dọa chạy mất rồi. Ta thực sự không hiểu, các người rốt cuộc đến đây làm gì? Đến phá đám sao?
Đại sư huynh có chút xấu hổ.
Diệp Tô có chút tức giận. Trầm mặc hồi lâu, hắn nói:
- Nếu ngươi chê tiền nhang khói ít, ta sẽ ở lại, ta kiếm đủ tiền nhang khói cho ngươi.
Đạo nhân nhìn búi tóc trên đầu hắn, cũng chẳng tiện nói lời từ chối, chỉ là trong lòng khóc không ra nước mắt, thầm nghĩ lẽ nào ngươi định làm sập luôn tòa đạo quan nhỏ của nhà ta sao?
Đại sư huynh nhìn Diệp Tô cười khổ:
- Xem ra cái gọi là tranh luận lý niệm, hóa ra căn bản chẳng có ý nghĩa gì. Bởi vì cứ lơ lửng trên mây mãi, sao có thể chạm tới mặt đất?
- Ta ở thành Trường An không có chỗ cư ngụ, sẽ tạm trú tại đạo quan này.
Diệp Tô nhìn vào mắt đối phương, nói thẳng:
- Ta đến Trường An, ngoài việc xem Hạ Hầu, còn vì chuyện kia. Nghe gia sư nói mười lăm năm trước ngươi vẫn luôn ngồi ở đầu kia của hắc tuyến. Vì ngươi cũng là người chứng kiến, vậy theo ngươi, tiểu sư đệ kia của ngươi rốt cuộc là 'phải' hay 'không phải'?
Đại sư huynh mỉm cười, không trả lời câu hỏi đó, quay người rời khỏi đạo quan nhỏ.
...
Rời khỏi phủ đại tướng quân, Ninh Khuyết chú ý tới những tai mắt ẩn nấp trong phố xá nhưng không mấy cố ý che giấu tung tích. Hắn biết trong triều có rất nhiều đại nhân vật đang quan tâm đến câu chuyện giữa mình và Hạ Hầu. Im lặng giây lát, hắn bước xuống bậc đá, khẽ vỗ vỗ đầu con đại hắc mã.
Thời gian này hắn có rất nhiều việc cần làm, cần một phương tiện giao thông tiện lợi hơn. Mà chiếc xe ngựa bằng sắt thép Nhan Sắt sư phụ để lại, vì cảnh giới của hắn không đủ nên không thể làm cho nó nhẹ như lông hồng, ngựa thường căn bản không kéo nổi, thế là hắn dắt con đại hắc mã từ hậu sơn thư viện ra.
Con đại hắc mã rõ ràng không có vẻ đắc ý hay cảm động sau khi được giao trọng trách, bởi vì thùng xe phía sau thực sự quá nặng. So với việc này, nó thà tiếp tục ở trong thư viện chịu Mộc Ngư bắt nạt còn hơn.
Chiếc xe ngựa đen tuyền hướng về phía hồ Nhạn Minh mà đi. Ninh Khuyết ngồi trong xe, tựa lưng vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần, giữa đôi mày lộ vẻ mệt mỏi.
Lúc nãy ở trong khu vườn mùa thu của phủ tướng quân, ngồi đối diện với Hạ Hầu, nói về những câu chuyện cũ và ân oán tình thù, tuy chưa nói toạc ra nhưng cũng đã khiến tâm thần hắn chịu một phen mài giũa và thử thách.
Ngoài cửa sổ xe lờ mờ truyền đến hương hoa quế.
Hắn thầm nghĩ hoa quế nhà nào mà lại nở đến tận lúc này.
Đúng lúc đó, một vật phẩm nào đó trong ngực hắn bỗng trở nên ấm nóng. Độ nóng xuyên qua lớp viện phục màu đen, lan tỏa vào không khí trong xe, khiến hương hoa quế càng thêm nồng đượm.
Ninh Khuyết mở mắt, thò tay vào ngực lấy ra chày trận nhãn được bọc chặt bằng vải. Cảm nhận nhiệt lượng rõ rệt truyền đến trong lòng bàn tay, lông mày hắn khẽ nhướng lên, thần sắc nghiêm trọng.
Cùng với việc vào cung học tập và tĩnh ngộ, giờ đây hắn đã có nhận thức rất sâu về đại trận của thành Trường An. Tuy vẫn còn cách rất xa cảnh giới và thủ đoạn năm xưa của Nhan Sắt sư phụ, nhưng tâm ý đã dần có sự liên kết với thành Trường An, có thể cảm nhận được mọi điều mà tòa hùng thành này muốn nói với hắn.
Ninh Khuyết cảm nhận được, một cường giả tuyệt thế đã vào thành Trường An.
Đó chính là khoảnh khắc Diệp Tô cùng đoàn tải lương các quận tiến vào thành.
Ninh Khuyết không biết cường giả đến Trường An là Diệp Tô.
Hắn chỉ biết đối phương rất mạnh, mạnh đến mức chày trận nhãn bắt đầu hơi nóng lên. Trong mắt hắn không khỏi hiện lên vẻ cảnh giác cực kỳ nặng nề, nói với con đại hắc mã trước xe:
- Chuyển hướng, đến thư viện.
...
Chuyển hướng đến thư viện là vì Ninh Khuyết hiểu rất rõ, với cảnh giới thực lực của mình căn bản không thể đối phó nổi cường giả vừa đến kia. Ngoài ra hắn cũng mượn cớ này để muốn hỏi các sư trưởng vài vấn đề, những vấn đề mà thư viện vẫn luôn không thảo luận nhưng lại luôn như một thanh củi vắt ngang trong lòng hắn.
Vào đến hậu sơn thư viện, nghe tiếng thác nước tìm đến trước thảo lư, Ninh Khuyết không thấy bóng dáng Phu Tử. Rõ ràng Phu Tử không muốn trả lời câu hỏi của hắn, nên không muốn gặp hắn.
Sau đó hắn rời khỏi thảo lư, vòng qua thác nước, đến bên vách đá tuyệt bích. Men theo con đường đá dốc ẩn hiện giữa vách đá, hắn chậm rãi đi lên, trở về trước hang động nơi mình từng ở suốt ba tháng.
Hoa tử đằng trên hành lang mưa sớm đã héo tàn. Những quả tử đằng kết lại cuối cùng cũng không được Tang Tang hầm vào thịt, mà đã trở thành thức ăn cho lũ kiến dưới đất.
Đứng bên vách đá, nhìn biển mây trước mặt và thành Trường An nơi đầu kia biển mây, Ninh Khuyết im lặng hồi lâu, phân tích xem thái độ lánh mặt của lão sư rốt cuộc đại diện cho điều gì.
Không biết đã qua bao lâu.
Đại sư huynh bước đến bên cạnh hắn, nhìn về phía thành Trường An xa xa, nói:
- Người đến là Diệp Tô.
Ninh Khuyết đã cảm nhận được người vào thành là một cường giả tuyệt thế, nên khi nghe tên Diệp Tô cũng không thấy bất ngờ.
Đại sư huynh nhìn hắn, đột nhiên nói:
- Chuyện cũ đã qua, ví như hôm qua đã chết.
Ninh Khuyết biết câu này của đại sư huynh là muốn khuyên bảo mình. Hắn vốn không định nói gì, nhưng nhìn thành Trường An xa xa đang bao phủ trong ánh nắng mùa thu, bỗng nhiên nảy sinh ý muốn nói chuyện.
- Nhưng hôm qua ta không chết, còn họ đều chết cả rồi.
Giữa vách đá tuyệt bích, gió thu túc sát thổi mây bay loạn xạ. Những thác nước như sợi chỉ bạc giữa vách đá, vì lượng nước dần ít đi nên đã trở nên mảnh mai hơn so với mùa xuân.
Đại sư huynh nhìn thác nước bên vách đá, nói:
- Nếu một người bị thù hận che mờ đôi mắt, vậy người đó sẽ không thể nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn, phong cảnh tươi đẹp hơn.
Ninh Khuyết đáp:
- Thù hận không che mờ được đôi mắt, chỉ khiến đôi mắt người ta đỏ rực lên thôi. Đối với ta, thù hận từ lâu đã trở thành đôi mắt của ta. Những năm qua, trước mắt ta căn bản không nhìn thấy bất cứ điều gì khác. Phục thù chính là thế giới của ta, chính là phong cảnh tươi đẹp nhất.
Đại sư huynh thở dài:
- Một cuộc đời không được tự tại như vậy, thực sự đáng để sống sao?
Ninh Khuyết quay đầu nhìn hắn, nói:
- Sư huynh ngươi sai rồi. Con người muốn sống tự do thì không nên suy nghĩ quá nhiều, muốn làm gì thì cứ làm, như thế mới là thật tự tại.
----------oOo----------