Chương 91: Cùng một đêm

Khi hắn đang ở phía bên kia của những dốc núi trập trùng, thì nàng ở trong thành Trường An lặng lẽ đợi chờ. Cùng là mùa đông giá rét, nhưng cái lạnh mỗi nơi mỗi khác, cũng may bóng đêm vẫn luôn công bằng như thế, khi che khuất dãy núi Thiên Khí cũng đồng thời che phủ cả thành Trường An. Trong ngõ Lâm Tứ bốn mươi bảy giữa tiết đại hàn, tiệm Lão Bút Trai lại đón một đêm bình lặng. Trong sân nhỏ, Tang Tang ngồi trên chiếc ghế đẩu, nhìn đoàn ánh sáng trắng khiết trên đầu ngón tay mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ngăm đen được soi chiếu sáng rực, đôi mắt lá liễu càng thêm lấp lánh, dường như đang nhớ nhung điều gì đó. Lão nhân mỉm cười nhìn nàng, hai tay lồng trong ống tay áo. Chiếc áo bông trên người lão đã sạch sẽ hơn trước rất nhiều, mái tóc hoa râm cũng được chải chuốt mượt mà, diện mạo vẫn bình phàm như cũ, khiến người ta không thể tin được lão chính là Quang Minh Đại Thần Quan của Tây Lăng Thần Điện. Mấy ngày trước thành Trường An lốm đốm vài trận tuyết nhỏ, đêm nay tuyết tạnh mây tan, thiên địa trong trẻo. Trên vòm trời đen kịt đính vạn viên tinh tú, tĩnh lặng nhìn xuống những kiến trúc dưới mặt đất với đám người trong đó. Thần huy dần tắt lịm trên đầu ngón tay mảnh khảnh, Tang Tang ngẩng đầu nhìn những vì sao trên trời, nghiêm túc hỏi: ḱyhuyen.com- Lão sư, thần thuật cảm ứng và điều khiển Hạo Thiên Thần Huy, mà Hạo Thiên Thần Huy chính là ánh nắng mặt trời, vậy tại sao ánh sao cũng có thể? Lão nhân rút tay ra khỏi ống tay áo bông, chuẩn bị giảng giải đôi câu về chân nghĩa của Hạo Thiên. Tang Tang không chú ý đến động tác của lão, nàng nheo đôi mắt lá liễu nhìn những vì sao đêm, nhíu mày tiếp tục nói: - Chẳng lẽ những ngôi sao trên trời kia chính là vô số mặt trời sao? Chẳng qua vì chúng ở quá xa chúng ta nên nhìn mới nhỏ và tối hơn một chút, khí tức cảm nhận được khi tu hành thần thuật cũng vì thế mà nhạt hơn ban ngày rất nhiều? Lão nhân cảm khái nghĩ năm xưa bản thân phải mất ba năm tu hành thần thuật mới nghĩ đến điểm này, mà đồ đệ mới nhận lại phát hiện ra sớm như vậy. Trong lòng lão không khỏi trào dâng những cảm xúc phức tạp, vui mừng, kiêu ngạo, lại xen lẫn chút mất mát và chua xót: - Về lý mà nói thì đúng là như vậy, nhưng mười mấy năm trước ta từng nhìn thấy diện mục của tinh thần một lần, cảm thấy nó không giống với những gì mình tưởng tượng.
ḱyhuyen.com Tang Tang thu lại tầm mắt không nhìn lên tinh không nữa, nàng nhìn gương mặt từ ái của lão nhân, nghiêm túc hỏi:
ḱyhuyen.com- Lão sư, tu hành là thông qua điều khiển thiên địa nguyên khí để điều khiển binh khí đánh người, vậy chúng ta tu thần thuật thì đánh người như thế nào? Lão nhân cười lắc đầu, tâm niệm đồ đệ này sao cứ mãi canh cánh việc dùng thần thuật đánh người, chẳng biết trong lòng nàng có chuyện gì mà lại chấp niệm đến thế. Lão nhẹ giọng nói: - Hạo Thiên Thần Huy thanh khiết nhất, là khởi nguyên và là căn bản của mọi nguyên khí trong thiên địa, nhưng nó cũng cuồng bạo nhất, bởi nó có thể tịnh hóa mọi sự vật trong nhân gian trở thành hư vô. Một chiếc lá khô rơi trên đầu gối Tang Tang, nàng nhìn vết tuyết còn sót lại trên lá, nhẹ tay gạt đi rồi nhìn lão nhân hỏi tiếp: - Hạo Thiên Thần Huy dựa vào cái gì để tịnh hóa vạn vật thế gian? Giống như đốt củi lửa sao? Không ngờ tiểu cô nương này lại dùng việc đốt củi nấu cơm để ví với thần huy tịnh hóa, lão nhân không nhịn được cười. Sau đó, lão nghiêm túc giải thích: - Ngươi có thể tưởng tượng thần huy là vô số những hạt nhỏ li ti, mắt trần căn bản không thể thấy được hình dáng cụ thể của chúng. Những hạt này có thể phát sáng, có thể sở hữu tốc độ gần như vô hạn. Tuy nhiên, một khi truyền đi với tốc độ vô hạn đó, chúng sẽ mất đi tất cả uy lực. - Lực lượng thần huy truyền đi giống như sóng nước hồ dao động hơn, sức mạnh tiềm tàng trong những gợn sóng chính là uy lực của nó. Nhưng ví von của ngươi không sai, chỉ khi các hạt nhỏ trong thần huy bắt đầu chấn động mãnh liệt, ma sát ra nhiệt độ cao cực hạn không thể xuất hiện ở nhân gian, lúc đó mới hiển hiện uy lực tịnh hóa vạn vật độc nhất vô nhị.
ḱyhuyen.com Lão nhân nhìn khuôn mặt nhỏ đang trầm tư của Tang Tang, dừng một chút rồi nghiêm túc nói: - Thần thuật là một năng lực rất mạnh mẽ, nhưng năng lực càng lớn thì trách nhiệm càng cao. Bất cứ ai muốn sở hữu năng lực này đều phải có phẩm đức tương xứng, nội tâm phải thuần khiết minh bạch không chút âm u, giữ vững quang minh quan (góc nhìn), có thế mới không bị phản phệ. Trong mắt lão, Tang Tang từ sợi tóc đến ngón chân đều vô cùng sạch sẽ trong suốt, cũng chính vì điểm này mà lão mới như phát hiện ra kho báu, quanh quẩn ở ngõ Lâm bốn mươi bảy suốt nhiều ngày, tin rằng nàng chính là cơ duyên mà Hạo Thiên ban tặng cho mình. Lúc này lão nhân trịnh trọng thuật lại quang minh quan, chính là lo lắng sau này nếu mình rời bỏ thế gian, đồ đệ này sẽ bị bóng tối thế gian che mắt, bị bụi trần làm u mê tâm trí, không còn giữ được vẻ trong suốt ấy nữa. Trong sân có một cái giếng, trong thùng nước cạnh giếng là nước vừa mới múc lên, ánh sao thấm vào nhưng không thể lưu lại. Tang Tang lắc đầu nói: - Trong suốt thì không có màu sắc, mà dù là âm u hay quang minh thì chúng đều là màu sắc cả. Lão nhân im lặng không nói, chậm rãi nghiền ngẫm câu nói này của đồ đệ, chợt thấy rất có lý. Thấp thoáng đâu đó, lão phát hiện cách nói này mới là đúng đắn, thầm cảm thán có lẽ chỉ có người thực sự trong suốt mới lĩnh ngộ được điều này. Tang Tang tiếp tục nghiêm túc nói: - Thiếu gia trước kia từng dạy ta, sức mạnh chính là sức mạnh, bản thân nó không có thuộc tính thiện ác gì cả, đừng tin vào bất cứ luận điệu nào về thiện ác bẩm sinh. Lão nhân nhìn vào mắt nàng, thấy trong mắt nàng không có bất kỳ sự nghi hoặc nào, chỉ có sự khẳng định và tin tưởng như lẽ đương nhiên. Thần sắc lão hơi biến đổi, nghĩ thầm vị thiếu gia kia dường như là một nhân vật thú vị. Những ngày qua ở Lão Bút Trai, lão đã nghe được vô số lời nhảm nhí hoặc những câu cảnh ngôn mà vị thiếu gia kia để lại thông qua miệng Tang Tang. Lão có chút tò mò vị thiếu gia đó rốt cuộc làm sao có thể dưỡng thành những quan niệm thực tế và quả quyết đến vậy, lại cũng cảm thán sự may mắn của vị thiếu gia kia khi có được sự tin tưởng và ỷ lại vô điều kiện của Tang Tang. - Nếu ngươi có hứng thú với uy năng của thần thuật, vậy chúng ta hãy thử một chút. Lão nhân mỉm cười đưa ngón trỏ ra, đầu ngón tay xuất hiện một đoàn quang diễm. Quang diễm thánh khiết trắng ngần không có chút nhiệt độ nào, nhưng ngay khắc sau, hơi thở khô nóng đã bao trùm cả sân nhỏ, nhiệt độ cao trong quang diễm bắt đầu lan tỏa. - Việc đầu tiên chúng ta cần làm, chính là giống như những ngày qua, cảm nhận rồi ngưng luyện Hạo Thiên Thần Huy trong thiên địa, sau đó dùng tâm ý thành kính cầu xin thần huy phát tán nhiệt lượng và uy năng ra bên ngoài ánh sáng. Đoàn quang diễm trắng khiết đó từ đầu ngón tay lão nhân rơi xuống, rơi trúng chiếc lá mùa đông mà Tang Tang vừa phủi khỏi gối lúc nãy. Một tiếng "xì" nhẹ vang lên, dấu vết tuyết đọng và bản thân chiếc lá biến mất không dấu vết ngay tức khắc, đến một làn khói xanh cũng không có. Tang Tang nhìn cảnh tượng này, cúi đầu lặng lẽ suy nghĩ một lát, rồi ngẩng đầu lên, bắt chước dáng vẻ ban nãy của lão nhân đưa ngón trỏ của mình ra. Một đoàn quang diễm tròn trịa đáng yêu sinh ra trên đầu ngón tay, bên trong ẩn chứa nhiệt độ cao kinh người. Lão nhân nhìn đoàn quang diễm trên đầu ngón tay nàng, dù những ngày qua đã nhận được quá nhiều chấn động từ đồ đệ nhỏ này, nhưng trong đôi mắt già nua vẫn không kìm được hiện lên vẻ kinh ngạc, vui mừng và mãn nguyện. Nhìn một cái liền có thể ngưng kết Hạo Thiên Thần Huy, nhìn thêm cái nữa liền có thể vận dụng Hạo Thiên Thần Huy? Lão nhân được xưng tụng là Quang Minh Đại Thần Quan xuất sắc nhất kể từ sau nhân vật truyền kỳ ngàn năm trước, là người gần với Hạo Thiên nhất thế gian, nhưng lão hiểu rõ mình không làm được như vậy, người của ngàn năm trước cũng không làm được. Tang Tang nhìn đoàn quang diễm trên ngón tay mình, khuôn mặt nhỏ lộ ra vẻ do dự, dường như không biết nên xử lý thế nào. Nàng nhìn về phía nhà bếp, nhìn đống củi dưới bếp và nồi nước trên lò, nhớ lại lúc nãy mình định đun nước, đôi mắt lá liễu chợt sáng lên, nhẹ nhàng búng một cái, đưa đoàn quang diễm vào trong cửa bếp. Đoàn quang diễm tròn trịa bay vào cửa bếp, nhẹ nhàng rơi lên đống củi khô. Chỉ nghe một tiếng "xì" nhẹ, củi khô tức khắc bị đốt cháy, bắt đầu cháy hừng hực. Chỉ trong chốc lát, trong nồi nước đã bốc lên những sợi hơi nước mỏng manh. Quang diễm bay vào bếp không thiêu rụi củi khô thành khói xanh, cho thấy thần huy mà Tang Tang ngưng kết dù là độ tinh thuần hay uy lực thì so với cường giả thần đạo thực sự vẫn còn khoảng cách khó lòng vượt qua. Thế nhưng, trên khuôn mặt nhỏ của nàng không có chút thất vọng nào, ngược lại còn nở nụ cười tươi tắn, nghĩ bụng không lãng phí củi khô cũng không lãng phí ngọn lửa trên đầu ngón tay, thật tốt quá. Sau đó nàng nói: - Lão sư, nước nóng rồi, có thể rửa bát được rồi. Lão nhân đứng dậy, vụng về xắn ống tay áo bông dày lên, đi về phía nhà bếp, thầm nghĩ may mà hôm nay ăn mì cá viên thanh đạm chứ không phải mì canh gà, bát đũa chắc không dính nhiều dầu mỡ, hẳn là sẽ dễ rửa hơn một chút. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị