Chương 95: Khói thông rửa hũ mới

Khi lão nhân trở về tiệm Lão Bút Trai ở ngõ Lâm bốn mươi bảy, Tang Tang vẫn đang ngồi xổm trước bếp, nhíu mày nhìn đống củi đang cháy, chuyên chú và nghiêm túc suy ngẫm về những thần thuật đã học được trong những ngày qua. -Ăn cơm thôi. Lão nhân nói. Tang Tang nãy giờ vẫn luôn xuất thần, thế nên không hề nhận ra lão nhân đã rời đi một khoảng thời gian. Nghe tiếng gọi, nàng giật mình đứng dậy, nhìn thấy vạt áo lão nhân bị nước tuyết làm ướt, lờ mờ hiểu ra điều gì đó, khóe môi khẽ cong lên, nở một nụ cười. Lão nhân cũng mỉm cười, ngồi xuống bên bàn. ⒦yhuyen.comTang Tang không hỏi lão đã rời Lão Bút Trai đi làm gì, nàng xới cho lão một bát cơm, sau đó hâm nóng lại con cá hoàng hoa, gắp một con béo ngậy nhất đặt lên đỉnh bát cơm của lão, rồi rưới thêm một thìa nước xốt thơm lừng đang bốc hơi nghi ngút. - Trưa nay Ngô thẩm nấu món gì? - Rau diếp ngồng xào tỏi. Tang Tang hỏi: - Có ngon không? Lão nhân trả lời:
⒦yhuyen.com - Cũng được... nhưng ta không hiểu tại sao nàng không cho thêm cá mặn vào rau.
⒦yhuyen.comTang Tang ngẩng đầu lên, nghi hoặc hỏi: - Tại sao phải cho cá mặn? Lão nhân không hiểu, nhìn khuôn mặt nhỏ của nàng nói: - Thì lần trước ngươi làm món rau diếp ngồng này chẳng phải có cho đó sao. Tang Tang cúi đầu xuống, nói: - Hồi nhỏ thiếu gia làm món này, đến tỏi băm còn chẳng có nữa là. Lão nhân ngẩn ra, bùi ngùi thở dài: - Ừm, ta nhớ ra rồi, hồi nhỏ ăn rau xanh trong đạo quan, đến dầu cũng khó mà thấy được. Chẳng biết thế nào, đến lúc già rồi, ngược lại còn tham luyến những sự hưởng thụ ngoài thân này. - Thiếu gia nói đây gọi là 'từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo mới khó', ai cũng giống nhau cả thôi, lão sư không cần tự trách.
⒦yhuyen.com Tang Tang an ủi lão. ... Sáng sớm hôm sau khi trời vừa tờ mờ sáng, lão nhân đã bò dậy, cẩn thận gấp gọn chăn đệm trên bàn, cất lại vào góc sau giá đồ. Sau đó lão đẩy cửa tiệm Lão Bút Trai, nhìn ánh ban mai phía xa, nheo đôi mắt lại. Đêm qua Tang Tang thuật lại câu nói của Ninh Khuyết: "từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo mới khó", không hiểu sao lại khiến lão có chút xúc động. Lão nhận ra mình đã hơi quá tham luyến cuộc sống và những ngày tháng ở Lão Bút Trai, mà suýt chút nữa quên đi việc tìm kiếm cái bóng của đêm tối. Bữa sáng vẫn là món canh mì phiến chua cay. Ăn xong lão nhân định đi rửa bát thì Tang Tang ra hiệu để nàng làm, bảo lão đi nghỉ ngơi. Lão nhân mỉm cười, nói hôm nay lão định ra ngoài đi dạo một chút, buổi trưa có lẽ không về ăn cơm. - Ra ngoài đi dạo cũng tốt, suốt ngày ru rú trong nhà cũng không phải là chuyện hay. Tang Tang suy nghĩ một chút, từ đai lưng móc ra một thỏi bạc vụn đưa cho lão, dặn dò: - Đi dạo mệt rồi thì cứ vào quán trà mà ngồi, đừng có tiếc tiền. Chỉ là đừng đi quá xa, nếu không nhớ đường thì đừng có ngại mà hỏi người ta. Người thành Trường An nhiệt tình lắm, nếu thực sự không xong, ngươi cứ tùy tiện tìm một sòng bạc nào đó báo tên Tề Tứ gia, tự khắc sẽ có người đưa ngươi về. Lão nhân sợ đồ đệ lải nhải, nhận lấy bạc vụn cẩn thận cất vào ngực, xác nhận liên tục rồi bước ra khỏi cửa. Rời ngõ Lâm bốn mươi bảy, lão đi thẳng về phía bắc, băng qua đông thành, đi ngang qua hoàng cung, ra khỏi Huyền Vũ Môn rời thành Trường An, đi tới một ngọn núi nhỏ bị tuyết đông bao phủ ở phía bắc thành. Đứng trên cao nhìn xa, tự nhiên có thể thấy được những nơi cực xa. Lão nhân im lặng nhìn về phương bắc, chỉ thấy nơi đó sao mai mờ nhạt, dường như sắp bị hào quang của Hạo Thiên hòa tan thân thể quang minh của chính mình. ... Trên cành mai ở hậu viên Nam Môn Quan đọng một lớp tuyết mỏng. Quốc sư Lý Thanh Sơn uể oải tựa bên cửa sổ, nhìn lớp tuyết trên cành mai và những nụ hoa nhỏ dường như vĩnh viễn không chịu nở, bỗng nhiên ho dữ dội. Tiếng ho vang vọng trong điện vũ u tĩnh của đạo quan, nghe qua vô cùng thống khổ. Buông chiếc khăn tay che môi ra, trên chiếc khăn trắng muốt loang lổ vết máu đỏ tươi như hoa mai đua nở. Hắn bực bội liếc nhìn đóa mai ngoài cửa sổ, trách mắng: - Đáng lẽ phải nở vào mùa đông mà cứ không chịu nở, lại bắt lão đạo nhà ngươi phải nở vài đóa trước. Đám đạo cô, đạo đồng của Nam Môn im lặng đứng canh ngoài điện, khuôn mặt đầy vẻ lo âu, nhưng không ai dám đi vào. Hà Minh Trì bưng bát thuốc đi tới, ra hiệu cho một sư tỷ lấy chiếc ô giấy vàng kẹp dưới nách mình đi. Hắn bước lên sàn gỗ ngô đồng bóng loáng, đi tới sau lưng Lý Thanh Sơn, đau xót nói: - Sư phụ, ngài không thể bắt quẻ nữa đâu. Lý Thanh Sơn nhận bát thuốc chậm rãi uống cạn, gấp ngược chiếc khăn tay dính máu lại, lau sạch nước thuốc còn sót lại trên râu, nhìn đệ tử mình yêu thương nhất, không chút biểu cảm nói: - Vệ Quang Minh đêm qua đã lộ diện, quả nhiên vẫn ở trong thành Trường An, phương vị giới hạn trong khoảng ba phường. Chỉ là thấp thoáng có ý rời đi, chuyện này phải khẩn trương. Hà Minh Trì nhận lại bát thuốc, nói: - Quân bộ và Thiên Xu Xử đều đã bắt đầu chuẩn bị, chỉ là lo lắng làm kinh động người đó, nên tạm thời vẫn chưa vào các phố phường phía bắc hương phường để tìm kiếm. Hiện giờ chỉ có một mình sư bá ở phía đó. Nghĩ đến việc sư huynh lúc này đang đơn độc ở đông thành tìm kiếm kẻ cường đại đáng sợ kia, Lý Thanh Sơn im lặng rất lâu rồi gật đầu, không nói thêm gì nữa, phất tay ra hiệu mọi người ngoài điện giải tán, đệ tử lui xuống. ... Một chiếc xe ngựa màu đen chậm rãi lăn bánh trên đường phố đông thành, nếu không nhìn gần hoặc đích thân dùng tay chạm vào thì rất khó phát hiện thùng xe ngựa lại được đúc bằng thép, trên đó còn khắc những đường văn mang ý vị phức tạp khó hiểu. Những chiếc bánh xe đặc chế nghiền lên mặt đường đá cứng vang lên tiếng lọc cọc, vẻ vô cùng nặng nề. Trong xe ngựa, Nhan Sắt đại sư tựa lưng vào gối nệm gấm hoa lệ, ánh mắt từ đôi mắt tam giác xuyên qua rèm cửa, tham lam tìm kiếm tung tích của Quang Minh Đại Thần Quan. Trên khuôn mặt già nua có phần bỉ ổi kia đâu thấy chút gì gọi là nặng nề. Nếu thực sự gặp mặt thì đánh một trận, nếu đánh không lại thì chết thì thôi, duỗi cẳng tắt thở cũng chẳng phải chuyện gì quá to tát. Đã là người thì sớm muộn cũng có ngày đó, huống hồ lão đạo ta đây đã có truyền nhân. Mái hiên của Xuân Phong Đình mới xây một năm trước lướt qua ngoài cửa sổ, Nhan Sắt đại sư bỗng nhớ đến Triều Tiểu Thụ, rồi nhớ đến đứa đồ đệ vừa đi liền bặt vô âm tín của mình. Đứa đồ đệ đó là học sinh tầng hai thư viện, đại sư tự nhiên lười lo lắng cho sự an nguy của hắn, chỉ là nghĩ đến việc có thể không còn cơ hội gặp lại, không tránh khỏi cảm thấy có chút nuối tiếc. Ngay lúc này, lão nhớ đến việc trước khi rời thành Trường An, Ninh Khuyết đã từng rất trịnh trọng nhờ vả lão giúp trông nom tiểu thị nữ tên Tang Tang. Chỉ là những ngày này bận rộn chuyện kia nên suýt chút nữa quên mất —— lão đạo lắc đầu, nghĩ bụng hôm nay đã tình cờ ở đông thành tìm lão già kia, xong việc chính qua thăm một cái cũng tốt. ... Người đầu tiên đến Lão Bút Trai hôm nay không phải là Nhan Sắt đại sư, cũng không phải là lão nhân vừa từ ngoại thành trở về, mà là một tên béo trẻ tuổi. Khi tên béo đó nhảy xuống từ xe ngựa, tuy phiến đá trên đường phố ngõ Lâm bốn mươi bảy không rung chuyển như động đất, nhưng lớp thịt bên má tròn trịa của hắn thực sự đã dập dềnh rất lâu. Tên béo trẻ tuổi đẩy cánh cửa đóng chặt của Lão Bút Trai, ngồi phịch xuống chiếc ghế bành mà Ninh Khuyết thường dùng. Cảm thấy lớp thịt đùi bị kẹp hơi đau, hắn bực bội lầm bầm vài câu, rồi lớn tiếng gọi: - Dâng trà! Hắn thực sự chẳng coi mình là người ngoài chút nào. Tang Tang đang ở hậu viện chuẩn bị dùng cành thông để hun thịt lợn muối, đây là ngón nghề nàng vừa học được từ Ngô thẩm, định làm vài chục cân để cho Ninh Khuyết một sự bất ngờ. Bỗng nghe thấy tiếng gọi từ phía trước, nàng thầm nghĩ cửa tiệm dạo này vẫn luôn đóng mà, không khỏi có chút ngạc nhiên. Nàng lấy một chiếc khăn lau tay rồi bước ra tiệm trước, việc đầu tiên là đóng chặt cửa tiệm lại. Tên béo trẻ tuổi thấy nàng thị nữ đen gầy đi ra mà chẳng thèm đếm xỉa đến mình, lại đi đóng cửa tiệm trước, không khỏi hơi ngẩn ra, rồi cau mày nói: - Ban ngày ban mặt mà đóng cửa tiệm, làm ăn kiểu gì vậy? Tang Tang giải thích: - Nếu mở cửa tiệm, lát nữa ngưỡng cửa sẽ bị người đến tranh mua thư thiếp dẫm nát mất. Tên béo trẻ tuổi ngẩn ra, nghĩ thầm đúng là cái lý này, hắn suýt quên mất danh tiếng vang dội của Ninh Khuyết ở thành Trường An hiện giờ. Hắn nhìn nàng thị nữ nhỏ hỏi: - Ta tên là Trần Bì Bì, ngươi có nghe Ninh Khuyết nhắc tới chưa? Tang Tang nghe cái tên này cũng không có vẻ gì ngạc nhiên, khẽ cúi người hành lễ nói: - Tang Tang bái kiến Trần công tử. Trần Bì Bì xoa cái cằm tròn xoe đầy thịt và đáng yêu, đánh giá từ trên xuống dưới tiểu nha đầu gầy thấp trước mặt, bỗng nhiên lắc đầu nói: - Ninh Khuyết bảo ta trông nom quả nhiên là có lý. Tuy bản thiên tài sinh ra đã có khí độ bất phàm, nhìn qua là biết không phải hạng phàm phu tục tử, nhưng ngươi thế này chung quy vẫn là quá dễ tin người, e là sẽ xảy ra vấn đề. Tang Tang nói: - Ta biết ngươi chính là Trần Bì Bì. Nàng đã đến thư viện vài lần, nhưng hai người chưa từng giáp mặt bao giờ. Trần Bì Bì tin rằng trí nhớ ngạo thị quần hùng của mình tuyệt đối không thể sai sót, không hiểu hỏi: - Ngươi dựa vào cái gì mà khẳng định bản thiên tài chính là bản thiên tài? Tang Tang nhìn hắn nghiêm túc giải thích: - Thiếu gia thường xuyên nhắc đến ngươi. Hắn nói người béo như ngươi mà lại không khó coi, tuyệt đối không bỉ ổi đáng ghét, thậm chí có thể nói là người đẹp mã thì không nhiều, cho nên ta biết ngươi là ngươi. Bàn tay phải đang xoa cằm của Trần Bì Bì hơi cứng lại, nghĩ thầm không biết ngày thường Ninh Khuyết đã hủy hoại danh tiếng của mình trước mặt nàng thị nữ này thế nào. Lại thấy lời đánh giá này tuy có nhắc đến chữ "béo" nhưng dường như lại khá lọt tai, hắn nhất thời không biết trả lời sao. - Không nói chuyện này nữa. Trần Bì Bì ho hai tiếng, giả bộ nghiêm túc chín chắn, nhìn Tang Tang nói: - Hôm nay ta đến đây, đương nhiên là theo yêu cầu của Ninh Khuyết đến thăm ngươi, dù sao ta thân là sư huynh cũng có trách nhiệm và nghĩa vụ này. Hắn rất hi vọng Tang Tang sẽ lộ ra vẻ cảm động, nhưng Tang Tang rõ ràng không có phản ứng đó, chỉ không cảm xúc nhìn hắn khẽ nói lời cảm ơn, rồi đi pha cho hắn một bát trà nhài vụn rẻ tiền. Trần Bì Bì nhìn bóng lưng nàng nói: - Tiểu sư đệ nói sẽ mời ta đến đây ăn một bữa cơm, hắn nói tay nghề của ngươi rất khá. Tang Tang nhìn khuôn mặt béo múp míp của hắn, cau mày nghĩ bụng hèn gì lại sinh ra cái bộ dạng này, nhưng nàng không hề có ý định giữ khách, đặt bát trà xuống bên cạnh hắn, nhẹ giọng nói: - Đợi thiếu gia về, Tang Tang sẽ nấu cơm cho Trần công tử ăn. Ý tứ câu này rất rõ ràng: Ninh Khuyết mời ngươi ăn cơm thì phải đợi hắn đích thân lên tiếng, ngươi đột nhiên xông cửa đòi ăn thế này thì không có cửa đâu. Chẳng lẽ thêm đôi đũa không cần thêm món à? Với cái thân hình này của ngươi ít nhất phải thêm hai món chứ? Nếu còn bắt buộc phải là món thịt, thì tốn thêm bao nhiêu tiền nữa? Nghe lời này, tự tôn của Trần Bì Bì bị tổn thương sâu sắc. Nhìn những cánh hoa nhài vụn trong bát trà, lớp thịt mỡ trên mặt hắn khẽ giật giật, đành quyết định nói thẳng: - Ninh Khuyết nói trong cửa tiệm này giấu một người thông minh hơn ta, ta nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy chuyện này không thể nào xảy ra, nên ta muốn đến chứng thực một chút. Tang Tang nhìn quanh cửa tiệm một lượt, không thấy giấu người nào. Trần Bì Bì ôm trán, bất lực nói: - Hắn nói người thông minh nhất thế gian đó chính là ngươi. Tang Tang ngẩn ra, thầm nghĩ Ninh Khuyết suốt ngày chỉ mắng mình ngốc, sao có thể khen mình thông minh? Tuy được thiếu gia khen là thông minh nhất thế gian khiến nàng rất vui, nhưng nàng vẫn thấy hoang mang với cách nói này. Nàng nhíu mày nghĩ hồi lâu, bỗng nhớ ra vài chuyện cũ, hơi thẹn thùng nói: - Ta không thông minh, chỉ là trí nhớ hơi tốt một chút thôi. Trần Bì Bì nhìn nàng cười khẩy, nói: - Nói về trí nhớ, ta cũng không tin trên đời có người mạnh hơn ta. Tang Tang cúi đầu nhìn mũi giày nhỏ nhắn thò ra khỏi gấu váy bông, hoàn toàn không có ý định tranh luận với hắn. - Ninh Khuyết tu hành không xong, kiến thức cũng kém đến cực điểm. Thiên tài của bản thiên tài đã từng được Hạo Thiên Đạo Môn thừa nhận, ngay cả hậu sơn thư viện cũng đều công nhận, không biết hắn rốt cuộc nghĩ thế nào mà lại dám nói ngươi mạnh hơn ta. Trần Bì Bì thấy nàng như vậy ngược lại càng thêm bất bình, bực bội nói: - Nhìn đôi giày nhỏ làm gì? Chẳng lẽ ta lại làm khó (cho đi giày nhỏ) ngươi chắc? Dù biết Ninh Khuyết và vị Trần công tử này thân thiết, nhưng nghe hắn giễu cợt thiếu gia nhà mình, Tang Tang vốn tính tình điềm tĩnh thậm chí hơi đần độn lại nảy sinh chút tức giận. Nàng không nhìn đôi giày thêu hoa dưới chân nữa, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Trần Bì Bì, phi thường nghiêm túc nói: - Trí nhớ của ta cũng được Vị Thành công nhận. Đây là một câu nói thực lòng. Trong những năm tháng sống ở Vị Thành, nàng luôn là người làm chứng được yêu thích nhất, vì trí nhớ của nàng tốt nhất lại không biết nói dối. Chỉ là Vị Thành và Tri Thủ Quan... đẳng cấp của hai nơi này chênh lệch quá xa vời. Nhưng thần sắc của Tang Tang vẫn nghiêm túc như cũ, không một chút bối rối, dường như muốn bảo Trần Bì Bì rằng: nếu Vị Thành đã công nhận ta trí nhớ tốt, vậy thì nó thực sự tốt. Phàm là chuyện công nhận trên đời này, hễ xuất hiện hai người thì họ thường sẽ không công nhận lẫn nhau, đây đại khái là đạo lý "võ vô đệ nhị". Đặc biệt là đối diện với tính tình như của Tang Tang, Trần Bì Bì muốn chứng minh mình thông minh hơn nàng, trí nhớ tốt hơn nàng thì chỉ dựa vào cái mồm là vô dụng, phải đưa ra bản lĩnh thực thụ. - Chúng ta thi thử xem. Trần Bì Bì nói. Tang Tang không có hứng thú hay sở thích thi thố chỉ số thông minh hay trí nhớ gì với người khác cả. Nàng nghĩ đến cành thông dưới đống thịt lợn muối sau hậu viện đang nhóm khói, đâu có thèm đồng ý yêu cầu của hắn. Nàng tự đi vào hậu viện, lấy gậy gỗ khơi khơi cành thông cho khói to thêm, sau đó từ trong bếp lấy ra một cái hũ mới, ngồi xổm bên giếng nghiêm túc cọ rửa. Mấy hôm trước nàng hầm một nồi canh gà, lão nhân uống rất ngon lành, râu ria dính đầy nước canh. Nàng nghĩ thiếu gia cũng thích uống canh gà nàng hầm, đợi hắn về dùng cái hũ cũ hầm canh gà có lẽ phân lượng không đủ, nên nàng đã đến một cửa tiệm nhỏ ở An Bình Phường mua một cái hũ mới. Nàng nghĩ sau này hầm canh gà thì hầm một lúc hai hũ, đại khái là đủ uống. Trần Bì Bì nhìn bóng lưng gầy nhỏ bận rộn của nàng thị nữ, bám riết không tha: - Ta không quan tâm, hôm nay ngươi nhất định phải lấy cái gì đó ra đánh bại ta, bằng không... ta không chịu đâu. Trong tiệm có sách không? Hai chúng ta thi học thuộc lòng, ai thua thì người đó mời khách ăn cơm, nếu thấy vô vị... chúng ta cá cược bằng bạc! Nghe thấy chữ "bạc", bàn tay đang rửa hũ của Tang Tang bỗng khựng lại, nàng quay đầu liếc nhìn Trần Bì Bì một cái. Sau đó nàng đứng dậy, đôi bàn tay nhỏ nhắn bị nước giếng lạnh kích thích đến hơi đỏ lên lau loẹt quẹt vào tạp dề, xoay người đi vào phòng ngủ. Một lát sau nàng lại bước ra, khuôn mặt nhỏ hơi đỏ, có chút thẹn thùng lại tiếc nuối nói: - Mấy cuốn phù thư của thiếu gia ta không hiểu, những sách khác ta lại không thể xem. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị