Chương 51: nhị thúc

Chương 51: Nhị thúc

Phan tử nói với ta, hắn đã cho người đưa bọn họ đến bệnh viện trước, hiện tại vẫn chưa có tin tức. Hắn bảo ta yên tâm, nếu bọn họ không chết được thì nhất định sẽ không chết, còn nếu bất hạnh mà mất thì cũng chẳng còn cách nào khác.

Ta nghe xong cũng yên tâm phần nào, đưa vào bệnh viện ít nhất vẫn còn hy vọng.

Tiếp đó, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Hắn thần bí không chịu nói gì, chỉ bảo rằng nhà ta có nhị thúc không cho hắn và ta nói nhiều về những việc này, mà hiện tại vẫn còn ở bên hồ, chờ hắn về sẽ nói chuyện trực tiếp với ta. Sau đó bảo ta nghỉ ngơi cho khỏe, nói xong liền đi ra ngoài, tựa hồ bên ngoài có việc gấp lắm.

Mấy nhà hàng sang trọng gần nhà họ A Quý đều đã bị nhị thúc bao trọn, ta thấy có rất nhiều người của nhị thúc. Trước kia là tiểu nhị của tam thúc, chừng hơn hai mươi người, nghĩ lại hồi ở bên hồ đã thấy, phỏng chừng lần này đến mấy trăm người. A Quý đã sớm từ trong đống hỗn loạn đi ra, bận rộn như con thoi, nhưng hỏi tình hình thế nào, hắn chẳng biết gì.

Ta đành chịu, phải làm theo, vẫn luôn ở nhà họ A Quý nghỉ ngơi hai ngày. Đến khi thân thể khá hơn thì nhị thúc mới từ bên hồ trở về.

Cùng nhị thúc xuất hiện còn có mấy người này, đều là mấy vị bác họ ở Trường Sa, có mấy người đi theo tam thúc, đều là những nhân vật có uy tín trong gia tộc.

Lòng ta nghĩ, sao lại thế này? Sao người nhà họ Ngô đều kéo đến đây hết vậy?

Ta không dám hỏi, bởi vì sắc mặt của nhị thúc và mấy vị thân thích đều không tốt, hàn huyên một chút, phát hiện bọn họ nhìn ta đều rất kỳ quái.

kyhuyen.ⓒom. Nhị thúc trông rất mệt mỏi, sau khi xoay xở một hồi thì mấy vị thân thích cũng tản đi. Nhị thúc nhìn ta, kéo vai ta, hỏi thân thể không sao chứ?

Ta gật đầu nói không sao, lúc này mới thấp giọng hỏi hắn rốt cuộc là tình hình thế nào. Hắn nhìn ta, thở dài, vỗ vai ta, ý bảo cùng hắn đi dạo.

Chúng ta đi vào thôn bên cạnh con suối, một đường đi hắn cũng không nói gì, mãi đến khi đến căn nhà cũ đã bị thiêu rụi năm xưa, hắn mới lên tiếng: “Email của ngươi, ta đã thấy.”

Trong lòng ta đã có dự cảm, chuyện này có lẽ liên quan đến phong email kia, liền nhìn hắn, chờ hắn nói tiếp.

Hắn dừng một chút, mới hỏi: “Ngươi tin vào nội dung ngươi viết trong thư không?”

“Chuyện này bảo ta nói sao? Ta muốn không tin, nhưng lại không dám không tin, bởi vì ta không nghĩ ra khả năng nào khác.” Ta nói, “Ngươi và tam thúc ở chung lâu như vậy, có phát hiện ra điều gì khác thường không?”

Nhị thúc châm thuốc, nhìn ta, nhíu mày không nói lời nào.

Ta nói: “Đây là người khác nói, tam thúc không trực tiếp phủ nhận, cho nên, ta cũng không phải không nghi ngờ.”

Nhị thúc vẫn nhìn ta, hút cạn điếu thuốc, dừng một chút, bỗng nóên: “Ngươi không cần nghi ngờ nữa, ta nói cho ngươi biết, chuyện này xác thực là thật.”

“Xác thực?” Ta nói, “Ngươi căn cứ vào đâu mà xác thực?”

kyhuyen.ⓒom. Hắn chậm rãi nói: “Chuyện này, chúng ta đã sớm biết.”

Ta ngây người tại chỗ, không dám tin vào tai mình.

Nhị thúc tiếp tục: “Tiểu Tà, có một số việc không đơn giản như ngươi nghĩ, nhưng cũng có rất nhiều chuyện, không phức tạp như ngươi tưởng.”

“Nếu các ngươi đã biết, sao lại để chuyện này xảy ra?” Ta hỏi.

Hắn đứng im không nói, sau đó làm động tác, bảo ta tiếp tục đi, thuận tay đưa qua một tấm hình.

Ta nhận lấy xem, là một tấm ảnh chụp, “Đây là?”

“Trước khi đốt căn nhà kia, ta đã lưu lại một tấm. Ta nghĩ, bây giờ đưa cho ngươi xem, so với lúc ấy đưa, thì thích hợp hơn nhiều.” Hắn nói.

Ta sửng sốt, ngẩn người, nhà cửa? Đốt? Trời! Không thể nào! Lập tức nói: “Nhị thúc, là do ngươi làm?”

Còn định nói tiếp, nhưng hắn vẫy tay, bảo ta xem tấm ảnh, “Những chuyện này, chúng ta cũng không nhắc lại.”

Đó là một tấm ảnh đen trắng rất bình thường, là ảnh chụp chung. Nhìn kỹ, trên đó là một người đàn ông trung niên xa lạ, đang nói gì đó với văn cẩm, đằng sau là những người khác trong đoàn khảo cổ. Người trung niên này không phải người trong những tấm ảnh trước kia ta từng thấy. Ông ta rất trắng, rất gầy yếu. Nhưng nhìn thoáng qua ta lại thấy quen thuộc.

kyhuyen.ⓒom. “Đây là sở trưởng Trác bảo ta đưa cho ngươi xem.” Nhị thúc nói, “Ta tìm một tấm có thể chứng minh vấn đề để lại, nghĩ nếu cuối cùng vẫn phải để ngươi biết, thì vật chứng sẽ thuyết phục hơn lời ta.”

“Chính là tấm này?” Ta không khỏi khó hiểu, “Tấm ảnh này có gì đáng ngờ?”

“Ngươi không nhận ra người này sao?” Hắn nói, chỉ vào người lạ kia.

Ta nhìn người trắng bệch gầy yếu kia, bỗng nhiên nhớ ra ông ta là ai, không khỏi kêu lên: “Sao lại là ông ta? Ông ta không phải……”

Người này không liên quan gì đến câu chuyện của chúng ta, nhưng lại không phải nhân vật râu ria, nếu bọn họ cùng văn cẩm và một đội xuất hiện trong một tấm ảnh, thì quy cách của đoàn khảo cổ này không phải loại địa vị bình thường.

Chúng ta tiếp tục đi, nhị thúc nói: “Ta không thể nói cho ngươi chi tiết, nhưng ta có thể kể cho ngươi một câu chuyện. Tiểu Tà, có đôi khi, có một số việc, nó chính là một câu chuyện, gần như một câu chuyện, ngươi muốn nghe không?”

Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị