Chương 6: đơn giản đáp án

Vân Đỉnh Thiên Cung - Chương 6: Đáp Án Đơn Giản

Lão già này nói chuyện, giọng rõ ràng, mang theo âm hưởng Trường Sa. Hơn nữa, nội dung câu chuyện của ông ta khiến ta phải chú ý.

Trộm đánh giá lão nhân, tướng mạo hoàn toàn xa lạ, khoảng bảy mươi tuổi, người khô gầy, dáng thấp, giữa mày có một nốt ruồi son, mặc bộ đồ bông cũ nhăn, đeo cặp kính lão dày cộp như đếy chai bia, phỏng chừng đã nửa mù.

Trang phục như thế này chẳng giống khách đến quán trà chút nào. Nhưng trong quán trà của nhị thúc, người tài giỏi nhiều vô kể, nên nhân viên phục vụ cũng chẳng thấy lạ. Thời buổi này, ai chẳng có thể gặp.

Ta bất động thanh sắc, quan sát xem ông ta có hành động gì. Chỉ thấy ông cụ cầm quyển sách lên, chắp tay sau lưng rồi trở về chỗ ngồi, sống lưng thẳng đuột, bước đi nhẹ nhàng, nếu không phải là người biết võ, hẳn trước kia từng là binh lính.

Trên bàn của ông cụ còn có mấy người, đều đã lớn tuổi, đang tán gẫu. Vừa thấy ông cụ quay lại, ai nấy đều lộ vẻ cung kính, hiển nhiên ông cụ là đầu lĩnh.

Ta lặng lẽ bưng chén trà của mình qua, ngồi xuống phía sau họ, lỗ tai dựng thẳng, lắng nghe xem ông cụ định nói gì.

Đầu tiên, mấy lão nhân kia tán gẫu về cổ phiếu một hồi, ta nghe chẳng thấy hấp dẫn chút nào. Nửa giờ sau, ông cụ mới chịu cầm tạp chí lên. Chỉ nghe ông cụ nói: “Đúng rồi, tới, tới, tới, cho các ngươi xem chuyện thú vị.”

Nói rồi, ông cụ mở tờ tạp chí, lật đến trang có tấm bản đồ mà ta đã “năng” ra. Ta vừa nghe có màn hay rồi, tên này có lẽ thực sự biết điều gì đó, liền không dám thở mạnh, chỉ lắng nghe. Ông cụ lại nói: “Các ngươi xem thử, tấm bản đồ này có gì đặc biệt, thử đoán xem.”

⒦yhuyen.ⓒom. Mấy lão nhân nhìn đi nhìn lại, líu ríu bàn tán. Bạn bảo một tấm bản đồ bị ố vàng vì thuốc lá thì có gì đặc biệt chứ? Mấy lão nhân thực sự rỗi hơi, có người còn suy diễn đến chuyện “ba chân thế chân vạc”. Ông cụ cầm đầu lắc đầu, tất cả đều sai.

Ta nghe mà ruột gan cồn cào, trong lòng mong ông cụ công bố đáp án sớm, ta đầu hàng được chưa nào.

Thấy không ai đoán ra, ông cụ cười hì hì, bỗng nhiên hạ giọng, nói một câu ta chẳng hiểu gì. Mấy người kia lập tức kích động, đều tranh nhau xem tờ tạp chí.

Ta lập tức thấy ấm ức trong lòng, không có việc gì mà ông nói cái gì “phương ngôn” chứ? Chẳng lẽ ta không có duyên được biết chuyện này?

Không ngờ, tiếp đó, toàn bộ đoạn đối thoại của nhóm người này đều dùng thứ ngôn ngữ kỳ quái đó. Ta cẩn thận nghe thật lâu, chỉ có thể khẳng định đó không phải là tiếng Hán hay phương ngôn. Con mẹ nó, mấy lão nhân này rốt cuộc là người ở đâu tới?

Nghe mãi, ta thực sự không chịu nổi nữa, đầu óc bắt đầu nóng lên, thầm nghĩ: “Ngươi không cho ta hiểu, đúng không? Ta con mẹ nó tự đi hỏi các ngươi, tổng không làm gì được ta chứ.” Lòng nóng như lửa đốt, ta đứng phắt dậy, đi đến bên họ, giả bộ dáng một thiếu niên hiếu học, hỏi: “Vài vị lão gia, người ở đâu mà nói lời gì nghe kỳ quái vậy?”

Ở Hàng Châu, hỏi vậy là rất đường đột. Không giống ở Bắc Kinh, quán trà tứ hợp viện, đa số mọi người đều biết nhau. Ta vừa nói ra liền hối hận, thầm nghĩ: “Không nên cho ta ánh mắt xem đi.”

Không ngờ, mấy lão nhân đều sững sờ, rồi cười phá lên. Trong đó, người cầm sách nói: “Tiểu oa tử, ngươi nghe không hiểu là bình thường. Đây là tiếng Miêu cổ, cả nước cộng lại cũng chưa đến ngàn người nói được.”

Ta kinh ngạc: “Mấy vị là người Miêu? Nhìn thế nào cũng không giống a?”

Lão nhân nhóm lại cười vang, không trả lời. Ta thấy mấy người này đều hay nói, không phải người địa phương, có lẽ có thể moi được chút thông tin, liền theo thế hỏi: “Vài vị đừng cười, mới vừa nghe vị lão gia này nói, gì mà phong thủy cục, tấm bản đồ này do ta ‘năng’ ra, chẳng lẽ còn ‘năng’ ra trò gì nữa sao?”

⒦yhuyen.ⓒom. Ông cụ cầm đầu đánh giá ta một chút, nói: “Tiểu tử cũng hứng thú với phong thủy? Học vấn này ngươi chưa chắc hiểu được đâu.”

“Hiểu được! Hiểu được!” Ta hận không thể đi liếm chân ông ấy cho nhanh nói ra. “Hay là ngài nói cho ta nghe một chút, cho ta mở mang tầm mắt?”

Ông cụ và mấy người kia nhìn nhau cười, nói: “Kỳ thật cũng không có gì. Ngươi xem, ba điểm mà ngươi ‘năng’ ra, vị trí đều rất đặc biệt. Nối chúng lại, rồi nhìn theo đường ngang, ngươi thấy gì?”

Ta cầm tờ tạp chí, vừa nhìn xuống, bỗng nhiên toàn thân lạnh toát, “Đây là!” Ta há hốc mồm.

Nguyên lai, Lăng Tây Chu Kỳ Mông Sơn, Phù Đồ Điện Cung dưới lòng đất ở Phật Nằm Lĩnh Quảng Tây, và Mộ dưới đáy biển Tây Sa, ba địa điểm khai quật trọng đại, khi nối theo đường cong dọc theo bờ biển Trung Quốc, hình dạng vô cùng quen mắt. Nhìn kỹ, rõ ràng là một đường rồng mạch như ẩn như hiện!

Ta hận không thể tát chính mình một cái, thầm nghĩ: “Ngô Tà, mày sao mà ngu thế! Cũng sẽ không vẽ đường trên bản đồ, chỉ lo mấy chỗ này thuộc triều đại khác nhau, sao không nghĩ đến mối liên hệ chứ?”

Ông cụ thấy ta kinh ngạc, biết ta đã nhìn ra manh mối, tỏ vẻ tán thưởng, nói: “Là ‘ra rồng nước’ không quá rõ ràng. Nói dễ nghe chút, gọi là ‘tiềm long ra biển’. Bất quá, ván này còn thiếu một chút, thiếu cái đầu rồng.” Nói rồi, ông cụ cầm điếu thuốc, chấm một cái lên tờ tạp chí, đúng vào vị trí núi Trường Bạch.

Tờ tạp chí tí tách khói, ta hoàn toàn không kịp phản ứng, sững sờ một lúc lâu mới vội hỏi: “Đây… cái này, đại sư, cục này có dụng ý gì?”

Ông cụ cười hì hì: “Ngươi xem, cái này gọi là ‘hoành xem thành phong, sườn thành lĩnh’. Ngươi xem mấy điểm này, hợp với mạch Trường Bạch Sơn, Tần Lĩnh, Kỳ Mông Sơn hệ, Côn Luân sơn hạ địa phương, cái này gọi là ‘ngàn long áp đuôi’. Mấy long mạch dưới đất Trung Quốc đều hợp với nhau, chỉnh hợp lại xem phong thủy, toàn bộ một tuyến tụ khí tàng phong, nơi nào chẳng có cả đống. Ngươi đặt mấy điểm này, đều là những bảo mắt then chốt, vì tuyến này một đầu ở trong nước, một đầu ở trên bờ, nên gọi là ‘ra rồng nước’.”

“Bất quá loại đại cục phong thủy này không thực dụng. Dùng loại phong thủy này nhìn long mạch, tương đối trừu tượng, chúng ta gọi là ‘đầu to long’. Thời cổ dùng để bói toán xem vận thế thiên hạ, xác định vị trí kinh thành Bắc Kinh, chọn lăng cho hoàng đế, phong thủy này quá lớn, ta cũng chỉ hiểu được chút da lông. Nếu là đại sư, còn thuộc Minh Sơ thời Uông Tàng Hải, ‘đầu to long’ mới là sở trường của lão.”

⒦yhuyen.ⓒom. Nghe đến đó, mắt ta hoa lên, trực giác thông suốt cửu khiếu, mọi chuyện không nghĩ ra được, đều dũng mãnh trào lên trong đầu.

Vì sao lỗ vương cung ngoại ngũ mộ, lục lạc lục giác trong động lại xuất hiện ở mộ dưới đáy biển Tây Sa? Vì sao xá lợi Tây Chu lại biến thành đồng cá mặt rắn? Lý do quá đơn giản: vì những nơi này, Uông Tàng Hải đều đã đi qua.

Bảo mắt “ra rồng nước” đều là nơi dải long mạch tụ khí, đều đã xây dựng kiến trúc hoặc lăng mộ. Tuy rằng hiện tại chưa biết việc đặt đồng cá ở những bảo mắt này có dụng ý gì, nhưng theo thông lệ phong thủy, tuyến “đầu to long” này được thiết kế vì đầu rồng ở núi Trường Bạch.

Tất cả những điều này đều vì Vân Đỉnh Thiên Cung. Khó trách hắn mê muội như thế, hắn đã bỏ ra tâm huyết lớn đến thế.

Thiên Cung dưới tầng tuyết đó, rốt cuộc chôn ai?

Ông cụ thấy ta xuất thần, có lẽ không biết ta đang nghĩ gì, liền đứng dậy cùng mấy người kia, nhét tờ tạp chí vào tay ta, rồi vẫy tay tính tiền.

Ta nghĩ sự tình một chút không kịp phản ứng, chờ nhớ ra muốn hỏi thông tin liên lạc của ông cụ, thì ông cụ đã ra khỏi quán trà. Ta đuổi theo, vừa nhìn thấy ông cụ tháo cặp kính xuống, ta vừa thấy đôi mắt và ngũ quan, lập tức đứng sững lại.

Chỉ thấy một vết sẹo đáng sợ từ khóe mắt ông cụ, xẹt qua sống mũi, đến tận khóe mắt bên kia, trên mũi có một chỗ lõm, tựa hồ bị vũ khí sắc bén cứa qua.

Ta nhìn đôi mắt ấy, lại một lần nữa bị dọa, quên đuổi theo, kết quả bọn họ lên xe đi mất.

Ta nghĩ lại, cảm thấy lão già này ăn nói bất phàm, trung khí không đủ, rất có thể là lão hải hôm nay nói – Trần Bì A Tứ!

Vừa rồi ăn cơm nói tới ông ta, sao giờ lại gặp ở quán trà, đúng là trùng hợp.

Ta nghĩ, bỗng nhiên cảm thấy lão hải không thể tự nhiên đến Hàng Châu nói chuyện phiếm với ta, chẳng lẽ lão già này có liên hệ với lão hải? Bày ra bộ dáng này để dẫn ta vào tròng?

Lão nhân này nhìn có chút xảo trá, không thể không phòng.

Ta thầm mắng trong lòng, lại không biết màn diễn này là thế nào, trong lòng bỗng sinh nghi hoặc, nhớ lại lời tự thuật của lão hải, lão già này không phải đã mù sao? Sao còn thấy được? Hơn nữa, khí chất lúc nói chuyện mười phần, không giống người chín mươi tuổi.

Bất quá, nghĩ thông suốt cục “đầu to tiềm long”, trong lòng thoải mái hơn nhiều, cảm giác âm mi cũng tan biến. Ta quay về tính tiền, về nhà ngủ một giấc thẳng cẳng.

Tỉnh lại là trưa ngày hôm sau, vừa thấy thiệp mời, mẹ, đã kết thúc rồi. Gọi điện thoại cho lão hải, ông ấy cũng chẳng nói gì, chỉ bảo món cá kia không ai mua. Ta mừng thầm, đồ ngốc mới đi mua thứ đó. Lại dặn dò vài câu, nghe giọng lão hải bận rộn, hình như mua không ít đồ, liền thôi dài dòng.

Buổi chiều cũng không muốn đến cửa hàng. Muốn đến quán trà chờ người kia, nhưng thúc Tam bên kia gọi điện tới, nói có người tìm ta.

Lòng ta nghĩ chắc không phải lão ngứa lại xuất hiện, bất an lái xe qua, vào trong tiệm vừa thấy, chỉ thấy một người ngồi trên sopha khách, ta suýt nữa rơi nước mắt, lập tức kêu lớn: “Phan tử!”

Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị