Đêm đã dài canh đã sâu, thanh dạ tựa nước trong lành.
Bắc Đẩu nằm ngang, Nam Đẩu nghiêng xiêu, tiếng trùng vừa xuyên qua màn cửa sổ xanh biếc vào hương khuê của Mính Nhi. Nơi đây thanh đạm nhã trí, tràn đầy phong tình nữ nhi dịu dàng như nước, lấp đầy từng tấc vuông trong phòng thêu.
Chỉ là nam chủ nhân lại tứ ngưỡng bát xoa nằm ở trên giường, làm hỏng hết phong cảnh.
Hạ Tầm vừa mộc dục xong, không một mảnh vải che thân, cũng chẳng đắp bạc khâm, cứ thế bệ vệ nằm ở đó.
Mính Nhi ngồi bên bàn trang điểm tháo trang sức, đôi mắt đẹp liếc một cái, thấy bộ dạng hắn, không khỏi đại phát kiều sân nói: “Đắp chăn vào! Thật bất nhã!”
Hạ Tầm lười biếng nói: “Lại không có người ngoài, phu thê chúng ta ngay cả hài tử cũng đã sinh rồi, còn sợ gì nữa?”
Mính Nhi hận đến nghiến răng, lại không thể làm gì hắn, đành khẽ “xì” một tiếng, không để ý tới hắn.
Hôm nay Hạ Tầm trở về, nhưng người Dương gia đã biết từ hôm qua rồi. Hạ Tầm tuy ngại vì Hoàng hậu Đồ Môn Bảo Âm, không tiện về nhà một chuyến trước, nhưng hành tung của hắn vừa vào Ứng Thiên phủ đã không thể giấu được người của Tiềm Long. Thế nên khi Hạ Tầm về nhà một lần, mấy phòng kiều thê mỹ thiếp liền vây quanh, các nàng không phải để chào đón trượng phu trở về, mà là tam đường hội thẩm, bức vấn thân phận nữ nhân kia được an trí ở hạ viện.
ḳyhuyenⓒom
Kỳ thực Mính Nhi mấy người đều đã biết nữ nhân kia là Bắc Nguyên Hoàng hậu, chẳng qua là đùa giỡn với trượng phu mà thôi, Hạ Tầm không biết nội tình, lại vội vàng kéo mặt trắng ra sức giải thích một hồi, cuối cùng vẫn là Tiểu Địch không nhịn được trước “phốc xích” cười ra tiếng, Hạ Tầm mới biết mình đã mắc mưu các nàng.
Người một nhà vui vẻ gặp nhau, Hạ Tầm lại khảo hạch bài vở của mấy cô con gái, cố ý hỏi thăm Tây Lâm và Tiểu Địch đang có mang, nửa ngày thời gian bất tri bất giác trôi qua. Đến chập tối, người một nhà tụ tập cùng một chỗ hoan yến, tiếp phong cho mình nam nhân, đợi đến khi diên tịch tán, Hạ Tầm lại tắm rửa, lúc này mới được nằm xuống nghỉ ngơi.
Mính Nhi tháo trang sức, nới lỏng bào phục, lấy tiểu y bằng sa mỏng bên gối thay vào, để lộ đôi thiên túc trắng bóc, thon gọn tú mỹ, giẫm lên thảm mềm mại trở lại ngồi bên bàn trang điểm, lại lấy lược ngà voi chải tóc. Nhu đề da thịt nàng tựa ngưng chi, cổ tay trắng ngần một vệt, còn khiết bạch hơn cả lược ngà voi, cơ lý còn tế nhị hơn. Chỉ nhìn nàng vấn tóc thôi cũng đã phong tình vạn chủng, cử chỉ hành động không gì không ưu nhã, nhìn vào mắt quả là một loại hưởng thụ vô cùng mỹ lệ.
Mính Nhi vừa chải mái tóc dài chấm eo, vừa nói: “Hôm nay tướng công vừa về, không kịp nói rõ chi tiết, đợi ngày mai, tướng công hãy đi tâm sự với Dĩnh tỷ tỷ một chút, bên Song Dữ lại xảy ra chút phiền phức!”
“Nga? Ta nói Dĩnh Nhi muốn nói lại thôi, như có lời muốn nói, bên Song Dữ lại làm sao vậy?”
Hạ Tầm nghiêng mình, lấy tay chống cằm hỏi.
Mính Nhi nói: “Thiêm đô Ngự Sử Du Sĩ Cát của Đô Sát viện đã đi Chiết Đông tuần tra, nghiêm cấm quan binh và gia quyến của họ kinh doanh. Ngươi cũng biết, vùng duyên hải đất đai cằn cỗi, không đủ để nuôi gia đình, nhất là bách tính Song Dữ, từ trước đến nay lấy buôn bán trên biển làm chính, đánh bắt cá làm phụ, hầu như không làm nông canh, hơn nữa cũng không có đất để họ cày cấy a...”
Sắc mặt Hạ Tầm hơi căng thẳng, chen lời nói: “Du Sĩ Cát bắt được nhược điểm gì không?”
Mính Nhi tự nhiên minh bạch hắn đang hỏi gì, liền liếc hắn một cái nói: “Ngươi tưởng Tạ Tạ và Dĩnh tỷ tỷ là người ăn chay sao? Huống hồ ngươi trước kia còn cố ý dặn dò qua, Đông Hải là địa bàn của nhà chúng ta, hắn Du Sĩ Cát đến đó thì có thể tra ra được gì? Bất quá… hắn không cần biết phải trái, nhất luật cấm chỉ kinh doanh, lại còn thiết lập tuần kiểm ti kiểm tra, hành hạ bách tính đến nỗi oán than dậy đất, thuyền của chúng ta để tránh cho bị hắn phát hiện, sinh ý cũng bị ảnh hưởng lớn, chuyện này vẫn phải do ngươi đưa ra chủ ý!”
Hạ Tầm nghe nói Du Sĩ Cát không từng bắt được nhược điểm gì của hắn, liền yên lòng, nói: “Nếu Trần Anh không đến tìm ta gây phiền phức, ta mới lo. Chỉ cần hắn không lấy được nhược điểm của ta, mấy chuyện nhỏ nhặt này, đối với ta mà nói cũng không tính là gì. Đừng lo lắng, ngày mai ta sẽ nói chuyện với Dĩnh Nhi, chuyện này ta tìm cơ hội giải quyết là được!”
ḳyhuyenⓒom
Mính Nhi “ân” một tiếng, chợt nhớ tới điều gì, nói: “Đúng rồi, Tích Trúc phu nhân đã mang tin tức trở về từ Nhật Bản, hình như chính cục Nhật Bản có chút biến hóa. Chuyện này Tạ Tạ biết rõ chi tiết, ta chưa từng hỏi qua, lát nữa nàng ấy tự sẽ nói cho ngươi biết.”
Mính Nhi nói xong, chưa nghe Hạ Tầm đáp lời, xoay đầu nhìn lại, liền thấy Hạ Tầm chống đầu, trực câu câu nhìn chằm chằm nàng, trên khuôn mặt xinh đẹp không khỏi nổi lên một vệt hồng nhạt khó nhận ra, nàng hơi vặn mình, sẵng giọng: “Đều là lão phu lão thê rồi, nhìn người ta như vậy làm gì chứ?”
Hạ Tầm nhìn chằm chằm đôi anh thần kiều diễm ướt át của nàng, cười nói: “Tiểu biệt thắng tân hôn mà, đừng để tướng công đợi lâu, tướng công đợi được nàng, nhưng tiểu tiểu tướng công thì vội vã không nhịn nổi đến rồi.”
Mính Nhi sá đạo: “Tiểu tiểu tướng công nào chứ...”
Xoay đầu liếc một cái, vừa lúc nhìn thấy Hạ Tầm hếch người, cái vật ngang tàng hùng vĩ kia vừa vào mi mắt, khiến Mính Nhi xấu hổ đến mức lập tức quay đầu đi, đỏ bừng mặt nói: “Không có dáng vẻ gì cả, lại còn nói mấy lời điên rồ tục tĩu!”
Nói thì nói vậy, nhưng khuôn mặt nàng lại càng đỏ hơn, nàng lại vội vàng chải mấy cái, vấn tóc dài lên, rồi doanh doanh đứng người lên, thẳng tắp đi dập tắt đèn nến trong phòng.
Hạ Tầm mỉm cười nói: “Bảo bối Mính Nhi, để lại một ngọn.”
Mính Nhi tố tri “thói xấu” của chồng mình, khi bả ngoạn kiều khu, ân ái triền miên, hắn thích nhất nhìn ngắm thân thể nhỏ nhắn tinh xảo, ôn nhuận như ngọc của nàng. Dù khuôn mặt đã đỏ bừng thẹn thùng tựa như quả lựu, nàng vẫn theo lời để lại một ngọn đèn lồng.
ḳyhuyenⓒomĐợi nàng lặng lẽ đăng tháp, trượt vào màn thêu, chưa kịp kéo bạc khâm che thân, đã bị Hạ Tầm một tay ôm lấy vào lòng. Hương đồn uyển uyển bị một vật nóng bỏng kiên đĩnh chống đỡ, kiều khu của Mính Nhi lập tức mềm nhũn, nhịn không được xoay người ôm chặt lấy hắn, cánh tay ngọc choàng qua cổ, đôi môi đón lấy, nhẹ nhàng hôn một cái.
“Hôm nay tướng công hồi kinh chỉ là ứng phó lấy lệ, sao đến tận trưa mới trở về vậy?”
Mính Nhi đẩy đẩy đôi tay của Hạ Tầm đã đặt lên tô nhũ trêu chọc nàng, nhưng không đẩy được, đành mặc kệ hắn, chỉ thở hổn hển ôm chặt lấy hắn, thấp giọng oán trách.
Hạ Tầm nói: “Ta đã đi một chuyến đến Văn Uyên Các, Đại Thân quả nhiên đã làm chủ khảo. Sau đó ta lại tìm người hỏi thăm tình hình, Giải Tấn này quá lộ phong mang, lần này xong việc, ta phải khuyên hắn thu liễm một chút. Bằng không sớm muộn gì cũng tự mình gây ra phiền phức!”
Hạ Tầm nói đoạn, dưới lòng bàn tay hắn, một đôi tô nhũ căng tròn hình giọt nước dưới sự vuốt ve của hắn, đã nhanh chóng từ mềm mại phong doanh trở nên kiên cố thẳng tắp. Thân thể Mính Nhi dần dần phát nhiệt, đôi con ngươi mông lung như nước, mê ly nhìn Hạ Tầm, xem ra cũng đã đói khát đã lâu rồi.
Tình ý Hạ Tầm khó kiềm nén, liền ôn nhu nói: “Mấy chuyện này sau này rồi hãy nói, bây giờ chúng ta làm đại sự của mình trước, tiểu bảo bối, trước hết hãy an ủi một chút tiểu tiểu tướng công của nhà ngươi đi!”
Hai tay Hạ Tầm trượt lên, đè lại vai đẹp của Mính Nhi, hơi ra hiệu một chút, Mính Nhi liền mặt đỏ bừng, vừa yêu vừa hận mà đấm hắn một cái, sẵng giọng cười nói: “Đồ xấu xa!” Thân thể mềm mại trơn tru đó liền dán vào người Hạ Tầm, như rắn trượt xuống dưới...※※※※※※Sáng sớm ngày hôm sau, Hạ Tầm xuân thụy muộn màng, rất lâu sau mới rời giường.
Hắn trong triều không có chức vụ thường trực, không cần phải dậy từ sáng sớm thượng triều, cuộc sống là nhàn hạ nhất. Hôm nay về nhà ngủ đêm đầu tiên, không muốn dậy sớm tập võ, cho nên ngủ muộn chút cũng không sao.
Nhưng Mính Nhi tuy đã là phu thê lâu năm với hắn, khuôn mặt vẫn còn rất non, không muốn các tỷ muội cảm thấy nàng si mê chốn phòng the không chịu rời giường. Vả lại nàng là một gia chủ phụ, muốn chính người trước phải chính mình, nhất định phải làm một tấm gương tốt cho người một nhà, cho nên rất sớm đã rời khỏi giường, như thường ngày, lo liệu việc nhà, sắp xếp bài vở trong ngày cho các hài tử.
Đến khi Hạ Tầm rời giường, người một nhà đã sớm thức dậy cả rồi. Hạ Tầm rửa mặt chải đầu, ăn qua loa một chút, liền đi tìm Tô Dĩnh hỏi rõ tình hình Song Dữ. Hôm qua Hạ Tầm vừa về nhà, hơn nữa người một nhà đều ở đó, Tô Dĩnh không tiện nói nhiều với hắn, giờ đây tư hạ tương kiến, lại vô cùng u oán.
Tô Dĩnh hờn dỗi nói: “Song Dữ trước kia tiếu ngạo hải ngoại, trời không thu, đất không quản, biết bao tiêu dao tự tại. Sau này nghe lời ngươi, đầu nhập triều đình, lại luôn bị coi như con ghẻ, ai đến cũng đều chỉnh đốn một lần. Ban đầu là một nhóm tướng lĩnh thủy sư dưới trướng Khâu Phúc, bây giờ lại đổi một nhóm ngôn quan của Đô Sát viện, văn võ thay phiên nhau đến ức hiếp người ta, bây giờ người ta không còn mặt mũi nào về Song Dữ gặp phụ lão quê nhà, gặp Hứa Đại Đương Gia nữa rồi!”
Hạ Tầm ôm lấy bả vai nàng, an ủi: “Dĩnh Nhi, chuyện này ta đã biết rõ. Ta biết tâm tình của ngươi, chớ vội nóng lòng, chuyện này chung quy cũng có cách giải quyết. Song Dữ bây giờ tuy thường chịu chút uất ức, nhưng đầu nhập triều đình cũng không phải là hoàn toàn không có lợi ích đâu. Chí ít bọn họ không cần lo lắng thủy sư vây quét, cũng sẽ không còn bọn cường đạo trên biển mạnh mẽ như Trần Tổ Nghĩa quấy nhiễu, không biết đã chết ít đi bao nhiêu huynh đệ rồi.
Huynh đệ Song Dữ xưa nay quen sống tự do tự tại, bị ràng buộc, lại chịu uất ức, tự nhiên sẽ cảm thấy rất không được tự nhiên. Nàng hãy giúp ta khuyên giải hòa giải, ngàn vạn lần, chúng ta mình không thể làm loạn trận cước. Lão hồ ly Trần Anh cố ý gây khó dễ, chưa chắc không phải là cố gắng kích nộ hảo hán Song Dữ, khiến cho bọn họ giương cờ tạo phản. Một khi đã quy thuận triều đình, nếu lại phản, vậy thì không còn đường lui nữa.”
Tô Dĩnh tuy tức giận, nhưng rốt cuộc vẫn là vì chồng mình mà tính toán, liền sẵng giọng: “Ngươi xem ngươi nói kìa, ta còn có thể xúi giục huynh đệ Song Dữ vệ tạo phản hay sao? Chỉ ở trước mặt của ngươi ta mới oán trách đôi chút, đối với những người đến từ Song Dữ, ta đều kiệt lực an ủi, nói những lời tốt đẹp về ngươi đó thôi. Nhưng chuyện này ngươi vẫn phải ra sức giúp bọn họ một tay mới đúng. Bây giờ bị Du Sĩ Cát điều tra một cái, sinh kế của rất nhiều bách tính Song Dữ đều mất chỗ dựa rồi.
Còn nữa, đội thuyền của nhà chúng ta cũng bị ảnh hưởng lớn, những ngày này ngươi thường xuyên ra ngoài công vụ, không để ý tới Song Dữ. Ta không ngại nói cho ngươi biết, Tạ Tạ mấy hôm trước đã cẩn thận tính toán một cái, thu nhập thương mại hàng hải của nhà chúng ta từ đầu năm đến nay, so với thời điểm này năm ngoái, chỉ còn chưa đến một nửa. Bây giờ lại bị Du Sĩ Cát làm cho náo loạn như thế, đợi đến cuối năm, chúng ta sẽ không nuôi nổi nhiều người như vậy đâu.”
Hạ Tầm gật đầu, ngưng trọng nói: “Chuyện Song Dữ thoạt nhìn đơn giản, nhưng nếu xử lý vô ý, lại có khả năng gây ra đại họa, ít nhất cũng sẽ tạo thành xung kích cực lớn cho chúng ta. Ta sẽ đi tìm cách giải quyết ngay!”
Tô Dĩnh thấy hắn nói xong việc là đi ngay, không khỏi lại sinh u oán, nàng vặn mình, tức giận nói: “Ngươi đến tìm người ta, lại chỉ quan tâm Song Dữ, chuyện vừa nói xong ngươi liền bỏ đi, hoàn toàn không để người ta ở trong lòng.”
Hạ Tầm cười khổ nói: “Cô nãi nãi của ta ơi, chuyện này là nói từ đâu ra vậy, nàng cũng không phải không biết nhà ngươi tướng công bận rộn đến mức nào! Được rồi được rồi...”
Hắn ghé sát qua, nói nhỏ vào tai Tô Dĩnh: “Nương tử đừng vội, đợi tướng công xử lý xong sự tình sẽ trở về. Tối nay tướng công sẽ ở tại phòng nàng, nàng có lời gì cứ nói cho thống khoái, đến lúc đó chỉ sợ nàng chán ghét, còn chê tướng công không đủ thương ngươi sao?”
Nữ nhân dù lớn đến mức nào, cũng đều thích được mình nam nhân thương yêu như tâm can bảo bối. Hạ Tầm gọi một tiếng “tiểu Dĩnh Nhi” như vậy, Tô Dĩnh lại không cảm thấy buồn nôn, trong lòng trái lại ngòn ngọt. Tô Dĩnh đỏ mặt, khẽ sẵng giọng: “Không hiếm lạ!” Nhưng trong con ngươi đã tràn lên vẻ vui mừng.
Hạ Tầm cười nhẹ nói: “Hắc hắc, tiểu Dĩnh Nhi tối nay tắm rửa sạch sẽ, cứ chờ đợi hầu hạ tướng công cho tốt đi, đến lúc đó chúng ta...”
Giọng Hạ Tầm càng lúc càng thấp, những lời nói tiếp theo đã trở nên bất nhã, khiến Tô Dĩnh tai nóng tim đập, vừa thẹn vừa quẫn bách. Nàng mở to đôi mắt hạnh, giả vờ đá Hạ Tầm một cái, cái vẻ u oán của tiểu cô nương liền quét sạch, khôi phục lại phong thái hào sảng của nữ hải tặc Đông Hải, nói: “Đừng hòng! Suốt ngày bày ra mấy trò không ra thể thống gì, xem lão nương tối nay có bẻ gãy Bá Vương Thương của ngươi không!”
Miệng nói bá đạo, nhưng đôi con ngươi của nàng lại đã mị hoặc đến sắp chảy nước ra rồi... Nguyệt phiếu, phiếu đề cử! Thời khắc mấu chốt, ta nhưng không thể nói không được nha! Đẩy lên, nhất định phải đẩy lên!
(Chưa hoàn thành)