Chương 140: Chưa từng nghi ngờ

Vương Cảnh Lược lắc đầu, nói: - Nhưng mà đế quốc ngàn năm, thư viện cũng ngàn năm. Nếu thực sự có chuyện gì xảy ra, nó đã xảy ra từ mấy trăm năm trước rồi, nghĩ lại chắc sẽ không lưu lại đến thời đại của chúng ta đâu. Hứa Thế nói: - Đó là vì ngàn năm qua thư viện chỉ xuất hiện một Phu Tử, cũng chỉ có Phu Tử mới dạy dỗ được những học sinh có năng lực làm lung lay nên tảng lập quốc Đại Đường ta. Vương Cảnh Lược nghĩ đến Thiên Hạ Khê Thần Chỉ mà tên béo trẻ tuổi kia tùy ý thi triển trong phủ Trường An, cúi đầu im lặng không nói. ḳyhuyen.comHứa Thế lạnh giọng: - Sinh lão bệnh tử đều là vận mệnh mà Hạo Thiên sắp đặt cho nhân loại. Nếu Phu Tử không rời thế gian, chúng ta tự nhiên không cần lo lắng nhiều. Nhưng nếu Phu Tử rời đi, các ngươi nhất định không được giao an nguy của thành Trường An và đế quốc vào tay Ninh Khuyết. Ta bất chấp các ngươi dùng phương pháp gì, cũng phải cướp lại cái trận nhãn đó. Vương Cảnh Lược vẫn giữ im lặng. Chiếc dù giấy dầu trước đó của Hà Minh Trì không hoàn toàn ngăn cách được thính giác của hắn, vả lại hắn vốn đã biết Thiên Xu Xử muốn lấy thứ gì từ tay tiểu thị nữ kia. - Tại sao ngài lại kiên trì như vậy? Hắn vẫn không nhịn được mà hỏi. Hứa Thế nheo mắt hồi tưởng chuyện cũ, những nếp nhăn sâu hoắm trên mặt hiện rõ như những rãnh đất sau cơn mưa lũ, giọng khàn khàn:
ḳyhuyen.com - Bởi vì thư viện từng xuất hiện một Kha Điên, ta không muốn thế gian xuất hiện thêm một Ninh Điên nữa. Phàm là kẻ điên, đều có khả năng khiến cả Đại Đường phải chôn cùng bọn họ.
ḳyhuyen.comNói xong câu này, lão tướng quân ho kịch liệt. Tiếng ho đau đớn vang vọng trong căn phòng trống trải, giống như tiếng trống trận sắp hỏng trên chiến trường. Phải mất một lúc lâu, lão mới gian nan đứng thẳng người dậy. ... Hoàng đế Đại Đường Lý Trọng Dịch ngồi trên giường, bình tĩnh nhìn đệ đệ phía dưới, nghiêm túc lắng nghe lời giải thích. Bỗng nhiên, lông mày hắn đau đớn nhíu lại, vội vàng dùng khăn tay che miệng để chặn cơn ho ngược vào lồng ngực. - Ta không rõ tại sao lão tướng quân lại chấn nộ, dù là vì tình nghĩa năm xưa với Nhan Sắt đại sư thì dường như cũng không hợp lý lắm. Nhưng việc Thiên Xu Xử và Nam Môn Quan đến hỏi tiểu thị nữ kia không phải nhắm vào Ninh Khuyết hay thư viện, mấu chốt là vật đó quá quan trọng, không thể để lưu lạc bên ngoài cung. Thân vương Lý Phái Ngôn không chú ý đến thần sắc đau đớn trên mặt Hoàng đế. Hắn nghiêm túc giải thích hồi lâu nhưng không nghe thấy tiếng phản hồi từ phía giường, không khỏi có chút lo lắng, tiếp tục nói: - Tiểu thị nữ đó bản thân cũng rất kỳ quái. Quang Minh Thần Tọa ở Lão Bút Trai với nàng lâu như vậy, ta luôn thấy chuyện này ẩn chứa sự quái dị. Hắn ngẩng đầu nhìn hoàng đế bệ hạ, trịnh trọng nói: - Sau khi bị Hoàng huynh khiển trách giáo huấn, thần đệ đã sâu sắc phản tỉnh, hiểu rõ căn cơ lập quốc của Đại Đường ta nằm ở đâu. Tuy nhiên, lần này thần đệ nhận lời mời của Tây Lăng vào cung truyền lời là có suy nghĩ khác. Thần điện muốn triệu tiểu thị nữ đó về Đào Sơn dường như không có ác ý. Theo tin từ tai mắt Thiên Xu Xử, thậm chí thần điện có ý định để tiểu thị nữ đó kế thừa vị trí Quang Minh Thần Tọa. Nàng là người Đường, lại là thị nữ của Ninh Khuyết, nếu sau này thực sự có thể kế thừa vị trí Quang Minh Đại Thần Quan, đối với đế quốc luôn có lợi. - Chuyện đó còn phải xem tiểu tử Ninh Khuyết kia có đồng ý hay không.
ḳyhuyen.com Hoàng đế trầm tư một lát rồi lắc đầu, phất tay ra hiệu cho Lý Phái Ngôn lui xuống. ... Ánh sáng mùa đông ảm đạm phản chiếu lên những viên gạch vàng bóng loáng trên sàn, rồi hắt lên những đồ trang trí lộng lẫy trong tẩm cung u tĩnh, tạo thành hàng trăm bức tranh tối màu đẹp mắt. Hoàng đế bệ hạ nhìn nhành mai trong bình phản chiếu trên một viên gạch vàng trước giường, khóe môi hiện lên một tia cười, rồi gập người ho kịch liệt. Lúc này thân vương đã rời cung, trong cung không còn ai khác, vị quân chủ của một nước cuối cùng không cần phải kìm nén bản thân nữa, nên tiếng ho nghe có vẻ đặc biệt thống khổ, hoặc có thể nói là thống khoái. Tấm màn vàng khẽ lay động, hoàng hậu nương nương bưng chén thuốc bước ra, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh hắn. Nàng duỗi cánh tay đầy đặn khẽ vỗ lưng hắn, ôn nhu nói: - Uống thuốc đi thôi! Cặp phu thê này trong hoàng cung Đại Đường thực sự là một sự ngoại lệ trong hàng ngàn năm qua. Họ tình cảm sâu đậm, kể từ khi tiên hậu lâm bệnh qua đời, họ đã sống bên nhau không rời nửa bước. Nay trong cung thậm chí không có phi tần nào khác, mọi sinh hoạt ăn ở đều quấn quýt như đôi vợ chồng mới cưới. Đám thái giám cung nữ đã sớm quen với cách chung sống của hoàng đế hoàng hậu, nên khi đến giờ dâng thuốc đều sớm lánh ra xa. Hoàng đế đón lấy bát thuốc, nhìn nước thuốc đen ngòm bên trong, nhíu mày nói: - Uống bao nhiêu năm nay, thực sự có chút ngán rồi. Hoàng hậu khuyên nhủ: - Đây là lời dặn của viện trưởng, bệ hạ nhất định phải uống. Hoàng đế bất đắc dĩ thở dài, bưng bát thuốc uống cạn một hơi, rồi cầm khăn tay lau miệng qua loa. Hoàng hậu đón lấy khăn tay cất vào ống tay áo. Khi tay nàng rút ra lần nữa, trong lòng bàn tay đã có thêm một viên kẹo lá xanh, động tác vô cùng thuần thục đút vào miệng Hoàng đế. Xem ra bao năm qua nàng thường xuyên làm hành động "khen thưởng" này. Hoàng đế ngậm viên kẹo thanh mát, nửa tựa vào lòng hoàng hậu, thoải mái híp mắt lại nói: - Những ngày tháng thế này thật dễ chịu, có đổi làm hoàng đế cũng không đổi. Hoàng hậu nương nương phì cười, nói: - Đã làm hoàng đế rồi mà vẫn còn dẻo mồm. Vừa nói nàng vừa nhẹ nhàng đấm yêu hoàng đế một cái, rồi thuận thế chuyển sang vỗ lưng để giúp hắn thuận khí. Hoàng đế cười nói: - Không được dẻo mồm sao? Nên ta mới nói có cho làm hoàng đế cũng không đổi. Hắn nhớ lại lời bẩm báo lúc nãy của Lý Phái Ngôn, nhướng mày cười lớn: - So sánh ra, trẫm quả thực có chút hâm mộ Ninh Khuyết. Tiểu tử đó may mắn hơn trẫm vì được theo Phu Tử học tập, lại có thể tùy ý dẻo mồm. Giờ xem ra ngay cả tiểu thị nữ bên cạnh hắn cũng mạnh hơn nữ tử bên cạnh trẫm không ít, ít nhất sẽ không ngày nào cũng ép hắn uống thuốc. Nghe đến tên Ninh Khuyết, Hoàng hậu nương nương mỉm cười không nói. Hoàng đế ngồi thẳng dậy, nhìn nàng nói: - Dù trẫm hận thấu xương lão tặc Vệ Quang Minh kia, nhưng cũng có phần khâm phục bản lĩnh của lão. Thị nữ của Ninh Khuyết thế mà lại có cơ duyên trở thành truyền nhân của lão, thật khiến người ta kinh ngạc. Khi nào có dịp, nàng hãy triệu nàng ta vào cung, xem xem tiểu thị nữ này rốt cuộc có gì đặc biệt, sẵn tiện an ủi một chút. Dù sao hôm nay chắc cũng chịu không ít kinh hãi. Ninh Khuyết người đó ngoài mặt chắc chắn sẽ không nói gì, nhưng trong lòng nhất định sẽ có suy nghĩ. Hoàng hậu gật đầu đồng ý, khẽ nói: - Ta sẽ sắp xếp. Hoàng đế nhìn dáng vẻ ôn nhu như thường lệ của nàng, bỗng nhiên nói: - Bảo Gia Cát tự mình xin từ chức đi. Hoàng hậu đang nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, nghe câu này cánh tay phải hơi khựng lại. Gia Cát Vô Nhân của Thiên Xu Xử vốn luôn nịnh bợ nàng, chuyện này trong cung chưa bao giờ là bí mật. Nhưng rồi nàng lại tiếp tục vỗ lưng, bình thản nói: - Ta biết rồi. Hoàng đế nhìn vào mắt nàng, im lặng một lát rồi nói: - Phía thành Thổ Dương, triều đình đã gửi thư khiển trách. Tự ý điều binh khi không có chiếu chỉ là trọng tội, không biết lần này Hạ Hầu định giải thích với trẫm thế nào. Lông mi Hoàng hậu khẽ chớp, liên quan đến đại ca yêu thương mình nhất, ngoài im lặng ra nàng không biết mình còn có thể làm gì. Hoàng đế nhìn dáng vẻ nàng mím chặt môi, khẽ thở dài: - Ma Tông tin thờ sức mạnh, sự im lặng trải dài giữa nhân gian và Hạo Thiên không gặp nhau, là cứng đầu và tàn nhẫn nhất. Nàng từ năm đó đến nay đều cứng đầu như vậy, huống chi là hắn? E rằng lần này Hạ Hầu vẫn không chịu lùi bước. Hoàng hậu nương nương ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn vào mắt hắn, nói: - Ta sẽ viết thư khuyên hắn. Hoàng đế gật đầu: - Như vậy là tốt nhất. Hoàng hậu bỗng nói: - Thân vương điện hạ nói không hiểu tại sao quân phương chấn nộ. Theo ta thấy, e là trong triều có nhiều người bắt đầu cảnh giác với thư viện, cảnh giác với một thư viện sau khi Phu Tử rời đi. Bệ hạ nên chú ý mạch sóng ngầm này. Trước khi Khâm Thiên Giám đưa ra lời bình "Màn đêm che sao, quốc tướng không yên", trong ngự thư phòng Đại Đường thường xuyên có thể thấy cảnh hoàng hậu giúp bệ hạ phê duyệt sớ tấu. Sau đó, áp lực dư luận về việc công chúa Lý Ngư đính hôn với Thiền Vu Kim Trướng vùng thảo nguyên khiến hoàng hậu trở nên trầm mặc hơn nhiều, không còn xử lý quốc sự nữa. Nhưng khi ở riêng với hoàng đế, nàng vẫn thỉnh thoảng đưa ra ý kiến của mình như nhiều năm về trước. Hoàng đế bệ hạ rất tôn trọng ý kiến của nàng, vì hắn biết nàng có năng lực đó. Hắn lắc đầu mỉm cười: - Trẫm sẽ không cảnh giác thư viện. Thực tế theo trẫm thấy, bất kỳ người Đường nào không học được cách hoàn toàn tin tưởng thư viện, đều không có tư cách ngồi vào tầng lớp cao nhất của đế quốc. Bởi điều đó cho thấy họ hoàn toàn không hiểu tại sao Đại Đường lại là Đại Đường. - Còn về Hứa Thế... Hoàng đế khẽ nhíu mày. Đối với vị trọng tướng quân phương có công lao to lớn này, hắn thực sự cũng không có cách nào hay hơn. - Hắn trung thành với quốc gia, mấy chục năm qua lập không biết bao nhiêu công huân, chỉ là tính tình có phần lạnh lùng dễ giận. Hơn nữa bệnh phổi của hắn ngày càng nặng, chẳng biết còn sống được bao lâu. Người sắp chết nhìn thế giới này khó tránh khỏi có chút u ám, nảy sinh cảnh giác bất an cũng là chuyện thường. Hoàng hậu nương nương định nói lại thôi, trong mắt mang theo vài phần lo lắng. Hoàng đế nắm lấy tay nàng, mỉm cười: - Nàng còn trẻ, các con của chúng ta còn nhỏ, nên nàng không nên u ám như vậy. Nàng phải nhớ rằng nếu không có Phu Tử và thư viện, chúng ta đã không thể ở bên nhau. Tầm quan trọng của thư viện đối với Đại Đường cũng giống như tầm quan trọng của nàng đối với trẫm, trẫm tuyệt đối sẽ không nghi ngờ hay do dự. Hoàng hậu mỉm cười, rồi nàng khẽ nghiêng người, nhân lúc hoàng đế không chú ý, lấy chiếc khăn tay đã nhét vào ống tay áo lúc nãy ra. Qua ánh sáng, nàng kiểm tra kỹ thấy không có vết máu, nụ cười trên mặt mới thực sự trở nên vui vẻ. Nàng từng là thánh nữ Ma tông, nay là hoàng hậu đế quốc Đại Đường. Nhưng lúc này nàng chỉ coi mình là một nữ nhân bình thường chốn thâm cung, không muốn nghĩ ngợi chuyện gì khác, chỉ hi vọng phu quân và nhi tử mình được bình an vui vẻ là tốt rồi. ... - Thư viện nhập thế sẽ khiến nhiều người cảm thấy cảnh giác bất an, ví dụ như những tướng lĩnh quân phương coi việc bảo vệ Đại Đường là sứ mệnh cả đời, bởi vì lần đầu tiên họ phát hiện ra trên đời có loại đe dọa mà vũ lực rất khó giải quyết. - Nhưng đối với một số người khác ở thành Trường An, thư viện nhập thế lại là cơ hội quý báu của bọn họ, bởi vì họ có thể mượn sức mạnh hoặc thái độ của thư viện để tranh thủ lấy những thứ mà họ vốn không chắc chắn có thể nắm được trong tay. Dưới lớp tuyết tàn trên mái hiên phủ công chúa là một hành lang gỗ nam thiết kế kiểu lộ đài. Giữa đài đặt một chậu than đồng, Lý Ngư lặng lẽ nhìn ánh lửa trong chậu than, bắt đầu kể cho Hoàng tử Lý Hồn Viên nghe một câu chuyện chưa từng xảy ra. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị