Chương 138: Ngươi chung quy cũng chỉ là vô địch dưới Tri Mệnh

Trên ngọn núi ấy, dưới gốc cây ấy, trước khi đi, Quang Minh Đại Thần Quan đã đưa cho Tang Tang một tấm yêu bài, trìu mến xoa đầu nàng. Nhan Sắt đại sư cũng từ trong lòng lấy ra một vật trịnh trọng trao cho nàng, rồi dặn dò vài câu. Không lâu sau đó, hai lão nhân đã hóa thành hai nắm tro bụi bên vách đá. Tang Tang đương nhiên không thể quên những chi tiết đó, nên nàng biết thứ mà quan viên trước mặt muốn là gì, nhưng nàng có thể giả vờ như không hiểu. Tang Tang vốn không phải kiểu tiểu thị nữ linh lợi giỏi ngụy trang, nên việc nàng giả vờ không hiểu chẳng thể qua mắt được đối phương. Sắc mặt Gia Cát Vô Nhân càng lúc càng âm trầm, dường như có thể bộc phát cơn giận bất cứ lúc nào. Hà Minh Trì khẽ ho một tiếng, rồi nhìn hắn một cái, ý vị trong ánh mắt vô cùng rõ ràng: Tuy nói trận nhãn quan hệ trọng đại, nhưng dù sao cũng là Nhan Sắt đại sư truyền lại cho Ninh Khuyết, không thể cưỡng đoạt. Nếu triều đình thực sự không yên tâm, cùng lắm thì canh giữ nghiêm ngặt Lão Bút Trai, đợi Ninh Khuyết trở về rồi bàn tiếp. Gia Cát đại nhân hiểu ý hắn, thản nhiên nói: кyhuyen.com- Hà đạo trưởng, ta biết ngươi là thư đồng của nhị hoàng tử, nhưng ta muốn nhắc nhở ngươi, hắn dù sao cũng là nhị hoàng tử, còn ngươi... ngươi thực sự không muốn trở thành quốc sư Đại Đường sao? Hà Minh Trì bỗng nghĩ đến, Gia Cát đại nhân thân cận với hoàng hậu nương nương, mà rất nhiều người ở thành Trường An đều biết Ninh Khuyết qua lại mật thiết với công chúa Lý Ngư. Chẳng lẽ chuyện ngày hôm nay chỉ vì hoàng hậu nương nương không muốn Ninh Khuyết trở thành quốc sư sau này? Hắn mỉm cười gượng gạo rồi lắc đầu. Vì đối phương đã nhắc đến tiền đồ của mình, hắn vốn không muốn để tâm đến những chuyện này nữa, nhưng nghĩ đến một việc, vẫn không nhịn được mà nói: - Gia Cát đại nhân, tốt nhất ngươi đừng quên nàng là tiểu thị nữ của ai. Gia Cát Vô Nhân im lặng một lát, đôi mắt xẹt qua một tia quyết tuyệt, nói: - Liên quan đến an nguy đế quốc, ta nghĩ ngay cả thư viện cũng sẽ đồng ý với cách làm của ta. Huống chi ta đâu có chút nào bất kính với thập tam tiên sinh, chẳng lẽ thẩm vấn một thị nữ lại khiến thư viện chấn nộ? Vậy bản quan cũng phải hỏi một câu, thư viện không can dự triều chính lẽ nào chỉ là lời nói suông?
кyhuyen.com Hắn nhìn Tang Tang, lạnh lùng nói:
кyhuyen.com- Thứ mà Nhan Sắt đại sư và Quang Minh Thần Tọa để lại, ngươi bắt buộc phải giao ra. Lúc này, Vương Cảnh Lược trở lại trong vườn, nhìn hai người lạnh lùng hỏi: - Các người hỏi xong chưa? Ta phải đưa nàng về quân bộ. Hà Minh Trì khó hiểu nhìn hắn, hỏi: - Đại tướng quân muốn hỏi tiểu tì nữ này chuyện gì? Vương Cảnh Lược đáp: - Chuyện về Quang Minh Thần Tọa, và vụ huyết án thành Trường An mười bốn năm trước. Hà Minh Trì im lặng, từ từ thu lại chiếc dù giấy dầu. Gia Cát Vô Nhân hờ hững nói:
кyhuyen.com - Phiền chuyển lời tới Hứa Thế đại tướng quân, ngoài việc hỏi án, tiểu thị nữ này chúng ta cũng cần người. Thân vương điện hạ trước đó đã vào cung xin chỉ thị của bệ hạ, Tây Lăng Thần Điện muốn đón nàng về Đào Sơn. Vương Cảnh Lược nhướng mày, trào phúng nói: - Ngươi nghĩ Tây Lăng Thần Điện có thể đè ép được quân bộ Đại Đường ta sao? Gia Cát Vô Nhân khẽ nhíu mày: - Theo Đường luật, quân bộ căn bản không có quyền can hỏi vụ án này. Vương Cảnh Lược cười lạnh: - Theo Đường luật, Thiên Xu Xử các ngươi càng không có tư cách thẩm án. Hà Minh Trì đứng bên cạnh nín thở ngưng thần. Tuy nói trong Nam Môn Quan có rất nhiều đạo nhân vì cái chết của Nhan Sắt đại sư mà mang oán hận cực lớn đối với tiểu thị nữ ở Lão Bút Trai, nhưng hắn lại không nghĩ như vậy. Nếu là bình thường, ngoài hoàng cung ra, bất kỳ nha môn cơ cấu nào của Đại Đường khi đối mặt với thế lực quân phương đều sẽ vô thức nhường bước. Thế nhưng hôm nay, Thiên Xu Xử đối với vật trọng yếu kia quyết tâm phải có cho bằng được, lại thấp thoáng lôi cả thân vương điện hạ và Tây Lăng Thần Điện ra làm chỗ dựa, quả thực là không chịu lùi bước nửa phân. Lời nói tuy không tóe lửa, nhưng đã dồn đối phương vào đường cùng. Cuối cùng xem đi xét lại, theo Đường luật, nơi duy nhất có tư cách thẩm vấn Tang Tang vẫn là phủ Trường An nơi mọi người đang đứng. Vương Cảnh Lược nói: - Nghe nói phủ doãn đại nhân đã sốt đến lú lẫn, căn bản không thể xuống giường. Gia Cát Vô Nhân cười mỉa mai nói: - Nếu ngự y không có tác dụng, vậy ta đành để Thiên Xu Xử phái vài niệm sư qua xem cho phủ doãn đại nhân. Dù có sốt nặng đến mấy, gắng gượng nói vài câu chắc vẫn được. ... Phủ Trường An trong đế quốc Đại Đường vĩnh viễn là nha môn chịu nhiều uất ức nhất, giống như nàng dâu nhỏ trong đại gia tộc, đầy rẫy sự bất lực và thống khổ. Hôm nay, các thế lực lớn gồm quân đội đế quốc, Thiên Xu Xử và Nam Môn Quan hội tụ trong phủ, ép đến mức phủ doãn phải cáo bệnh không ra, toàn bộ quan viên im như phắc. Khi những lời lẽ âm hiểm của Gia Cát đại nhân truyền vào hậu trạch, phủ doãn đại nhân Thượng Quan Dương Vũ biết mình không thể tiếp tục giả bệnh được nữa. Hắn yếu ớt xoa xoa cái cổ họng sưng đau, nghĩ bụng chậu nước đá dội hôm qua coi như công cốc, không khỏi thở ngắn than dài, liên tục lắc đầu. Phu nhân bên cạnh lo lắng nói: - Không đắc tội thư viện thì phải đắc tội với bao nhiêu người này, biết tính sao đây? Trong đôi mắt ti hí xấu xí của Thượng Quan Dương Vũ lóe lên một tia tàn nhẫn, cười lạnh nói: - Muốn dồn ta vào đường cùng, muốn sau này để ta đi giải thích với thập tam tiên sinh kia à? Mơ đẹp quá nhỉ. Phu nhân kinh ngạc hỏi: - Lão gia chẳng lẽ đã nghĩ ra cách hay gì sao? Thượng Quan Dương Vũ nhìn người vợ già tình nghĩa sâu nặng của mình, thở dài một tiếng, thương xót nói: - Lát nữa không cần phải sợ. Nói xong, phủ doãn đại nhân gian nan bò dậy khỏi giường, từ bên bàn viết mò ra một cây gậy gỗ du cứng ngắc, thống khổ thở dốc mấy hồi, rồi nghiến răng đập mạnh một phát lên đỉnh đầu mình! Bốp một tiếng trầm đục, hắn lập tức đầu vỡ máu chảy, hai mắt tối sầm, cứ thế ngất đi. Lần này là ngất thật. Trong phòng vang lên tiếng kêu khóc bi thiết của phủ doãn phu nhân. ... Ngay khi phủ doãn đại nhân đang diễn màn kịch "ai khổ bằng ta" trong phòng ngủ, lại có người tìm đến phủ Trường An. Vị quản sự kia cung kính hành lễ với mọi người, nói: - Công chúa điện hạ đang ở trong cung, không kịp qua đây, nên bảo tôi qua xem thử, không biết Tang Tang cô nương đã phạm lỗi gì mà kinh động đến nhiều đại nhân như vậy. Không ngờ chuyện này lại nhanh chóng kinh động đến công chúa Lý Ngư, Vương Cảnh Lược nhíu mày. Hắn đại diện cho quân phương đế quốc, hoàn toàn có thể không cần nể mặt công chúa quá mức, chỉ là hiện giờ không ai biết hoàng đế bệ hạ sẽ truyền ngôi cho vị hoàng tử nào, nên có những việc phải thận trọng một chút. Gia Cát Vô Nhân không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào cho vị quản sự này, dùng sự im lặng để biểu thị thái độ của mình. Quản sự kia cũng không nổi giận. Trước khi đến phủ Trường An, hắn cứ ngỡ là hiểu lầm, thấy ở đây có nhiều đại nhân vật như vậy mới biết chuyện không đơn giản như công chúa nghĩ. Hẳn là tiểu thị nữ này liên quan đến thứ gì đó rất quan trọng. Hắn mỉm cười rồi cáo từ, dùng tốc độ nhanh nhất để thông báo vào cung lần nữa. Quản sự phủ công chúa vừa đi, hậu trạch đã truyền ra tin tức mới nhất: Phủ doãn đại nhân vốn đã trọng bệnh, vì lòng nhớ ơn thánh thượng và bổng lộc dân đen nên muốn gắng gượng dậy thẩm án, không ngờ vì sốt cao mê sảng mà lao đầu vào cửa, hiện đã hôn mê bất tỉnh. Loại quan viên cần mẫn chính vụ thế này thật hiếm thấy, loại lý do thế này cũng coi là hi hữu. Đám người Gia Cát Vô Nhân làm sao tin được, phẫn nộ xông vào hậu trạch, nhưng một lát sau họ đã lộ vẻ mặt phức tạp lui ra ngoài. - Đại Đường ta lại có hạng quan viên vô liêm sỉ đến mức này sao? Gia Cát Vô Nhân cảm thán. Hà Minh Trì nghĩ đến cái lỗ máu kinh hoàng trên đầu Phủ doãn đại nhân, thở dài: - Cũng thật đủ tàn nhẫn. Vương Cảnh Lược nói: - Vị đại nhân này thà tự tàn chứ không chịu thẩm án, bội phục, bội phục. Gia Cát Vô Nhân bỗng nhiên nói: - Nếu đã vậy, ta đưa tiểu thị nữ này về cung trước. Vương Cảnh Lược nhíu mày. Gia Cát Vô Nhân nói: - Lát nữa trong cung tự khắc sẽ có người đi giải thích với đại tướng quân. Vương Cảnh Lược vẫn nhíu mày. ... Người qua kẻ lại, tuyết vẫn rơi đều. Tuyết đọng trên dù giấy vàng, trên cành cây, mái hiên, và rơi cả trên sấp chăn đệm. Có lẽ vì sấp chăn quá lớn che khuất tiểu cô nương đang ôm nó, cũng có lẽ vì những người đi tới đi lui đều đang nghĩ chuyện hệ trọng nên quên mất người họ đang thảo luận đang đứng ngay bên cạnh. Tóm lại, Tang Tang đứng giữa gió thảm mưa sầu đã bị mọi người lãng quên. Thế nên không ai chú ý thấy lông mày nàng cũng đã nhíu lại. Tang Tang là một tiểu cô nương không muốn gây rắc rối cho Ninh Khuyết. Vì vậy lúc đầu phủ Trường An triệu nàng đến hỏi án thì nàng đến. Những người này bảo nàng đứng trước phủ thì nàng đứng trước phủ, bảo đứng trước vườn thì đứng trước vườn, bảo chờ giữa gió tuyết thì nàng cứ thế mà chờ. Cho đến khi nàng xác nhận vị quan viên kia thực sự muốn cướp đồ của mình, thậm chí dường như còn muốn đưa mình vào hoàng cung. Tang Tang là người có thể vì ba hai lượng bạc mà liều mạng với Ninh Khuyết, huống chi hôm nay những người này muốn cướp thứ rõ ràng đáng giá hơn bạc rất nhiều. Hơn nữa đó vốn là thứ lão sư để lại cho nàng, Nhan Sắt đại sư để lại cho Ninh Khuyết, cho nên lông mày nàng mới nhíu lại. Nàng nhíu mày, nghĩa là không vui và không đồng ý. Nàng khó nhọc ló đầu ra khỏi sấp chăn dày, nhìn vị quan viên vô liêm sỉ muốn đưa mình vào cung cướp đồ của mình, sâu trong đôi mắt đen lánh hiện lên một tia hào quang cực kỳ nhỏ bé, rồi tia hào quang đó nhanh chóng bùng cháy. Bỗng nhiên một luồng gió lạnh lướt qua. Thần huy trang nghiêm sâu trong đôi mắt Tang Tang đột ngột thu liễm, nàng thong thả cúi đầu. ... Gió là không khí đang lưu động. Sở dĩ lúc này đột nhiên nổi gió lạnh là bởi vì trong không khí bỗng nhiên xuất hiện một vật thể có thể tích cực lớn, vật thể đó là một thanh niên rất béo. Người thanh niên đó béo đến mức khi xuất hiện trong vườn liền mang theo luồng gió mùa đông, rồi nhanh chóng xua tan cái lạnh, mang đến cho mọi người một cảm giác ấm áp, giống như đôi mày mắt thanh tú đáng yêu của hắn vậy. - Ở đây có vẻ náo nhiệt nhỉ. Tang Tang ngẩng đầu lên, nhìn hắn khẽ gật đầu chào. Tên béo trẻ tuổi nhìn ba người tại hiện trường, nói: - Nếu phủ doãn Trường An dám thẩm án, các người hãy lôi Đường luật ra mà thẩm Tang Tang. Nếu phủ doãn Trường An vẫn nằm trên giường, thì các người đừng có ở đây mà bêu xấu mặt mũi nữa. Gia Cát Vô Nhân sắc mặt đanh lại, nhìn người này trầm giọng quát mắng: - Ngươi là ai, sao dám nói năng táo tợn như vậy! Tên béo trẻ tuổi chẳng thèm để ý đến bọn họ, đón lấy sấp chăn đệm trong lòng Tang Tang, nói: - Đi thôi. Tang Tang rất ngoan ngoãn đi theo sau hắn chuẩn bị rời đi, giống hệt như lúc nàng ngoan ngoãn đi đến đây vậy. Vương Cảnh Lược không biết tên béo này là ai, nhưng hắn lờ mờ đoán ra thân phận của người này. Nhìn bóng lưng đối phương, hắn không khỏi có chút hưng phấn, khẽ phất ống tay áo tiến lên một bước. Tên béo trẻ tuổi dừng bước, quay đầu liếc nhìn hắn một cái. Một luồng khí tức như có như không, trong nháy mắt xuyên qua khoảng cách giữa hai người. Những cơn gió nhẹ đang lẩn quất không loạn, những bông tuyết đang chậm rãi rơi không run, nhưng cơ thể Vương Cảnh Lược lại run rẩy dữ dội. Ánh mắt Vương Cảnh Lược lại càng thêm hưng phấn cuồng nhiệt, bàn tay phải buông thõng bên hông khẽ run, như đang nắm một thanh hư kiếm. Tên béo trẻ tuổi nhìn bàn tay phải của hắn, khẽ nhíu mày, hơi vất vả chuyển sấp chăn đệm sang vai trái, sau đó cực kỳ tùy ý nhấc tay phải lên, duỗi ngón trỏ ấn về phía đối phương từ xa. Theo cái ấn tay này, ngực bụng Vương Cảnh Lược đột ngột lún xuống, giống như bị một đạo búa khổng lồ vô hình nện trúng, va mạnh vào bức tường phía sau. Giữa bụi bặm và sỏi đá bay mù mịt vang lên tiếng kêu kinh hãi thê lương: - Bất Khí Ý! - Thiên Hạ Khê Thần Chỉ! Tuyết hoa quyện lẫn bụi trần dần lắng xuống. Tên béo trẻ tuổi nhìn Vương Cảnh Lược đang trào máu nơi khóe miệng dưới chân bức tường đổ, có chút vô vị lắc đầu. - Dù là vô địch dưới Tri Mệnh. - Chung quy vẫn chỉ là vô địch dưới Tri Mệnh mà thôi. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị