Tang Tang thường xuyên cúi đầu, không thích nhìn người, nhưng lại rất giỏi nhìn thấu lòng người.
Dùng lời của Quang Minh Đại Thần Quan mà nói, Tang Tang từ trong ra ngoài đều trong suốt, giống như khối thủy tinh trong núi sâu, có thể phản chiếu màu sắc chân thực nhất của thế giới này. Nàng có thể khẳng định chắc chắn ai là người thực sự đối tốt với mình. Đáng tiếc là nhiều năm trôi qua, người giống như Ninh Khuyết nàng chỉ gặp qua một người, mà không lâu trước đó người ấy còn vừa mới chết đi.
Chẳng qua nàng có thể cảm nhận được thiện ý của Tằng Tĩnh phu nhân, cho nên nàng nghe theo lời khuyên, đi vào nội thất, cởi bỏ chiếc váy bông dính dầu mỡ, tháo giày và ngâm chân vào chậu nước ấm.
Đôi chân của Tang Tang rất nhỏ nhắn, màu da cũng khác hẳn với những nơi khác trên cơ thể, trắng ngần như tuyết, trông giống như hai đóa hoa trắng nhỏ đang run rẩy, khẽ lay động trong làn nước trong vắt của chậu đồng.
...
⒦yhuyen.comKể từ lúc bước vào nội thất, Tằng Tĩnh phu nhân cơ bản không hề chớp mắt. Khi Tang Tang cởi váy bông, đôi bàn tay trong ống tay áo nàng đã căng thẳng nắm chặt lại. Khi tiểu cô nương tháo giày, móng tay nàng gần như lún sâu vào lòng bàn tay. Và khi nàng nhìn thấy đôi chân non nớt như hoa trắng trong chậu nước, nàng suýt chút nữa đã ngất lịm đi.
Tằng Tĩnh phu nhân không ngất, nhưng sau đó nàng luôn ở trong trạng thái hơi choáng váng.
Khi Tang Tang quay lại bàn ăn, phu nhân run rẩy bê một vò canh bồ câu đến trước mặt nàng, giọng run run nói:
- Những năm qua chắc ngươi đã chịu nhiều khổ cực, nhân lúc này hãy bồi bổ thêm đi.
Tang Tang nhìn lớp váng mỡ đầy thèm thuồng trong vò và những con bồ câu non thịt mềm mịn, hơi sững người một chút. Nàng thầm nghĩ hình như lúc nãy đã nghe nói câu này một lần rồi, chỉ là tại sao lần này nghe lại thấy có gì đó khác biệt?
...
⒦yhuyen.com
Lúc hoàng hôn, Văn Uyên Các đại học sĩ Tằng Tĩnh về phủ.
⒦yhuyen.comTằng Tĩnh phu nhân vô cùng trực tiếp, thậm chí có phần thô lỗ đuổi hết những quan viên cấp dưới đang bái kiến đại học sĩ trong thư phòng đi. Sau đó nàng đi tới trước mặt hắn , chưa kịp nói gì đã đỏ hoe mắt, nước mắt chảy dài.
Phải nói rằng Tằng Tĩnh đại học sĩ cũng là một kẻ tàn nhẫn, nếu không năm xưa đã không thể chỉ trong một đêm hạ quyết tâm hưu thê (bỏ vợ cả) họ Thôi ở quận Thanh Hà, gậy chết ba tên quản gia để dứt khoát đầu nhập vào phe cánh của hoàng hậu nương nương. Tuy nhiên, hắn hiểu rất rõ địa vị trong triều hiện nay của mình thực chất dựa vào vị trí của phu nhân bên cạnh hoàng hậu. Cộng thêm những chuyện cũ cùng cam cộng khổ, hắn luôn yêu chiều vợ hết mực. Lúc này thấy nàng chưa nói đã khóc, hắn không khỏi giật mình kinh hãi.
- Phu nhân, trong nhà có chuyện gì sao?
Hắn run giọng hỏi. Hắn nghĩ với tính cách đã tôi luyện bao năm qua của phu nhân, nếu không phải chuyện thảm khốc không thể gánh vác, tuyệt đối sẽ không thất thố đến mức này.
Tằng Tĩnh phu nhân lau nước mắt, nàng gượng cười nói:
- Lão gia, là chuyện tốt.
Tằng Tĩnh ngạc nhiên:
- Chuyện tốt gì?
Tằng Tĩnh phu nhân nhìn mặt hắn, vừa khóc vừa cười nói:
⒦yhuyen.com
- Ta tìm thấy nữ nhi của chúng ta rồi.
Sau khi biết chuyện gặp gỡ trong cung đêm hoa đăng và những việc xảy ra tại phủ hôm nay, Tằng Tĩnh không thể tin nổi nhìn vợ hỏi:
- Ngươi nói tiểu thị nữ đó chính là nữ nhi chúng ta? Ngươi... ngươi có chắc không?
Tằng Tĩnh phu nhân liếc xéo hắn một cái, nói:
- Nữ nhi do chính ta sinh ra, đương nhiên ta chắc chắn.
Tằng Tĩnh cũng bị tin tức đột ngột này làm cho vừa kinh vừa hỉ, đứng dậy hỏi:
- Có bằng chứng gì không?
Tằng Tĩnh phu nhân bực mình đáp:
- Đã nói là nữ nhi ta tự sinh, cần gì bằng chứng.
Tằng Tĩnh cười khổ nói:
- Phu nhân tốt của ta, ngươi đừng giấu ta nữa. Với tính khí của ngươi, nếu không có bằng chứng sắt đá, ngươi làm sao nói với ta? Nghĩ lại bát canh bồ câu hôm nay cũng là ngươi cố ý hất đúng không?
Tằng Tĩnh phu nhân che miệng cười, nói:
- Quả nhiên không giấu được lão gia. Bát canh bồ câu đó là ta bảo Xuân Lan để nguội sẵn, mục đích là hất xuống chân nàng, để nàng tháo giày cho ta xem chân. Ngươi đoán xem thế nào? Đôi chân ấy quả nhiên vẫn giống hệt mười mấy năm trước lúc mới sinh ra, trắng nõn như hai đóa hoa sen!
Tằng Tĩnh hơi sững lại, hỏi:
- Ngoài cái đó ra còn bằng chứng nào khác không?
Tằng Tĩnh phu nhân nói:
- Năm đó ta sinh đứa trẻ khổ mệnh ấy bên cạnh củi khô, vì sợ bị người ta tráo mất nên trước khi lịm đi đã nhìn kỹ một lượt. Trên người thực sự không có bớt gì, nhưng toàn thân đen như cục than, duy chỉ có hai cái chân nhỏ là vừa trắng vừa non. Chẳng lẽ đây không phải bằng chứng? Ta không tin còn ai có thể lớn lên thành cái dáng vẻ như đứa trẻ khổ mệnh đó.
Tằng Tĩnh nhớ lại ngày tháng nhất định phải khắc ghi cả đời ấy, nghĩ đến vết máu phía đối diện con ngõ, nghĩ đến sự hỗn loạn trong phủ mình. Nhớ lại lúc đó bà vợ dữ dằn đã dùng màu da của nữ nhi làm cái cớ, chỉ trích tiểu thiếp sinh ra một yêu nghiệt, sau đó bí mật sai mấy tên quản sự lén mang nàng ra khỏi phủ... Chẳng lẽ tiểu thị nữ của Lão Bút Trai thực sự là nữ nhi thất lạc nhiều năm của mình? Nhưng chẳng phải nàng đáng lẽ đã chết từ lâu rồi sao?
Hắn không biết đang nghĩ đến chuyện gì, lông mày lúc giãn lúc nhíu, vẻ mặt vô cùng khó xử.
Tằng Tĩnh phu nhân cảm thấy lòng bàn tay vẫn còn hơi đau, nói:
- Lão gia còn do dự gì nữa? Chẳng lẽ không muốn mau chóng thông báo cho phủ Trường An, rồi nghĩ cách đón nữ nhi chúng ta về! Lúc nãy ta đã phải cố sống cố chết mới nhịn được không nói cho nàng biết, chỉ nghĩ ngươi về là ổn thỏa rồi. Ta không thể chịu đựng nổi nữ nhi mình phải đi làm thị nữ cho nhà người ta thêm một ngày nào nữa!
- Ngươi chưa gặp nàng đâu, đôi tay nhỏ nhắn thô ráp ấy ta sờ vào mà thấy xót xa. Những năm qua không biết nàng đã chịu bao nhiêu khổ cực. Nghe nàng nói trong cái tiệm đó, dù là giặt giũ, nấu cơm, đun nước, pha trà đều là nàng làm, thậm chí cửa tiệm hỏng cũng đến lượt nàng sửa. Nhà môn đệ như chúng ta cũng không sai bảo người hầu như thế, thật không biết cái tên thiếu gia thất đức đó hiện giờ là loại khốn nạn gì, cư nhiên coi nàng như trâu ngựa mà sai khiến! Không được, ta phải đi ngay...
Vừa nói, nghĩ đến tên thiếu gia vạn ác nhà Tang Tang, nước mắt nàng lại trào ra, không thể khống chế nổi cảm xúc, bước chân định đi ra ngoài thư phòng, dáng vẻ như muốn đến Lão Bút Trai đón người ngay lập tức.
- Ngươi đứng lại đó cho ta!
Tằng Tĩnh quát nhẹ một tiếng, im lặng một lát rồi cau mày thở dài:
- Nếu nữ nhi chúng ta những năm qua làm thị nữ cho một nhà bình thường thì ngược lại dễ giải quyết, nhưng ngươi có biết cái tên thiếu gia mà nàng đang hầu hạ hiện giờ là ai không?
- Cái tên Ninh Khuyết đó không phải người bình thường, hắn chính là chủ nhân của bức Hoa Khai Thiếp trong truyền thuyết, rất được bệ hạ trọng vọng yêu mến. Giờ ta mới nhớ ra, cái tên đứng trước bức Canh Gà Thiếp chẳng phải chính là Tang Tang sao?
Tằng Tĩnh phu nhân hơi ngẩn ra. Đêm đó trong cung sau khi nhìn thấy Tang Tang nàng đã mất hồn mất vía, cư nhiên quên mất lời giới thiệu của hoàng hậu nương nương. Giờ nàng mới biết hóa ra cái tên "thất đức" mà mình mắng nãy giờ không phải là con cháu quan lại vô lương tâm nào đó ở Trường An, mà chính là người lão gia nhà mình thường nhắc đến dạo gần đây.
- Ta nhớ ra rồi, nương nương quả thực có nhắc đến tên Ninh đại gia.
Tằng Tĩnh phu nhân nói:
- Nhưng thì đã sao? Dù bệ hạ thích chữ của hắn, nhưng chúng ta đón nữ nhi của mình về là chuyện thiên kinh địa nghĩa, ai vô lương tâm đến mức ngăn cản? Nghĩ lại bệ hạ chắc cũng vui khi thấy chuyện này.
Tằng Tĩnh cau mày nói:
- Nhưng ngươi có biết thân phận khác của Ninh Khuyết không?
- Thân phận gì?
- Hắn là học sinh tầng hai của thư viện.
Tằng Tĩnh phu nhân ngơ ngác hỏi:
- Thư viện còn có tầng hai sao?
Tằng Tĩnh trầm giọng nói:
- Thư viện còn có rất nhiều tầng.
Tằng Tĩnh phu nhân cau mày không hiểu:
- Tầng hai là nơi thế nào?
Tằng Tĩnh đáp:
- Những người có thể học ở tầng hai Thư viện đều là đệ tử thân truyền của Phu Tử.
Tằng Tĩnh phu nhân càng không hiểu tại sao lão gia lại nhắc đến những chuyện hoàn toàn không liên quan này, hỏi:
- Phu Tử là ai?
Tằng Tĩnh nhìn nàng lắc đầu thở dài:
- Đúng là đàn bà ngu muội, Phu Tử chính là viện trưởng của thư viện.
Nghe thấy bốn chữ "viện trưởng thư viện", Tằng Tĩnh phu nhân cuối cùng mới biết sự lợi hại. Tuy nhiên, khát vọng mãnh liệt muốn đón lại nữ nhi thất lạc nhiều năm lúc này trong lòng nàng quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Nàng bực tức nói:
- Dù là viện trưởng cũng phải giảng thiên lý luân thường chứ? Hơn nữa nữ nhi hiện giờ chỉ là một tiểu thị nữ, chúng ta đền bù thêm cho Ninh Khuyết vàng bạc, hắn còn có ý kiến gì được?
Tằng Tĩnh chậm rãi lắc đầu. Với tư cách là trọng thần triều đình, hắn đương nhiên không lạ gì cái tên Ninh Khuyết. Ban đầu là vì sóng gió do bức Hoa Khai Thiếp gây ra, sau đó là sự chấn động do việc lên núi thư viện, mà hiện nay điều các đại thần trong triều quan tâm nhất lại là thân phận thư viện hành tẩu của người này.
Ninh Khuyết chính là người nhập thế của thư viện, vậy thì sau này khi hoàng vị Đại Đường truyền thừa, ý kiến của hắn sẽ vô cùng quan trọng. Tằng Tĩnh biết người này có quan hệ khá mật thiết với công chúa điện hạ. Hắn vốn thuộc phe Hoàng hậu, rất lo lắng vì việc muốn đón nữ nhi mà gây ảnh hưởng đến sự sắp đặt của hoàng hậu.
Chỉ là những lời này hắn không tiện nói với vợ. Sau một hồi im lặng, hắn nói:
- Ngày mai ngươi vào cung nghe ý kiến của hoàng hậu xem sao.
Tằng Tĩnh phu nhân không được đi học, giữa đám mệnh phụ nhất phẩm trong triều cũng không thể nói là có nhiều kiến thức hay khí độ. Tuy nhiên, sau thảm kịch năm xưa, những năm này được hoàng hậu nương nương chỉ điểm giáo huấn huân đào, nàng sớm đã từ một tiểu thiếp yếu đuối vô năng năm nào trở thành một nữ chủ nhân vô cùng có chủ kiến. Nghe lão gia nhà mình nói vậy, nàng chỉ nhướng mày, trầm giọng nói:
- Bất luận hoàng hậu nương nương nói thế nào, nữ nhi ta nhất định phải nhận về.
...
- Thập Tam tiên sinh Ninh Khuyết... Thư viện... Rốt cuộc là tại sao chứ?
Sâu trong cung điện thanh tịnh của hoàng cung, những viên gạch vàng tỏa ra từng luồng hơi ấm vào không khí. Hoàng hậu nương nương nhìn bức thư trong tay lẩm bẩm tự nhủ, giữa đôi lông mày xinh đẹp hơi quyến rũ khó giấu nổi vẻ nghi hoặc và cảnh giác.
Bức thư này đến từ phủ Trấn Quân đại tướng quân ở thành Thổ Dương. Hạ Hầu trong thư có nhắc đến một số chuyện xảy ra gần đây tại thành Thổ Dương, đồng thời nói rằng hắn đã quyết ý từ bỏ mọi chức quan trong quân đội, chuẩn bị cởi giáp về quê, mong nàng nói rõ tâm ý với bệ hạ.
Thế gian chỉ có vài người biết mối quan hệ thực sự giữa hoàng hậu Đại Đường và Hạ Hầu.
Hoàng hậu hiểu rất rõ đại ca yêu thương mình đến cực điểm này có tính cách quật cường và không chịu nhận thua đến mức nào. Rốt cuộc hai người của thư viện đã làm gì ở hoang nguyên, ở thành Thổ Dương mà khiến hắn quyết ý nhận thua về hưu?
Nàng rất mong huynh trưởng rời xa những chuyện chém giết máu me đó, về quê cũng là một kết cục rất tốt. Sau khi xem bức thư này nàng thấy rất an lòng, tuy nhiên quá trình xảy ra chuyện này lại khiến nàng có chút không nhìn thấu được.
Đúng lúc này, Tằng Tĩnh phu nhân đến.
Nghe Tằng Tĩnh phu nhân vừa khóc vừa cười kể xong chuyện về Tang Tang, Hoàng hậu nương nương im lặng hồi lâu, sau đó khóe môi hiện lên một nụ cười ôn nhu, nói:
- Đây là chuyện tốt.
----------oOo----------