Chương 164: Mắng hồ

Ninh Khuyết trở về Lão Bút Trai, lúc đẩy cửa phát hiện cửa không còn kêu kẽo kẹt nữa, hắn sực nhớ ra là Tang Tang đã sửa rồi. Bước vào bếp, thò tay vào hũ gạo mò ra mấy quả trứng gà, hắn sực nhớ ra đây là cách mình dạy Tang Tang từ nhỏ. Đi tới bên chum nước định múc nước nấu mì, nhìn chum nước đầy ắp, hắn sực nhớ ra trước khi bỏ nhà đi sáng sớm nay, Tang Tang đã làm hết sạch việc nhà rồi. Hắn bước ra khỏi bếp, đứng lặng hồi lâu giữa sân. Trên lưng vẫn đeo ô đen, tay vẫn xách hộp tiễn, bên hông vẫn giắt dao bổ củi. Suốt một ngày một đêm, hắn luôn chạy đôn chạy đáo, chưa từng ngồi xuống, chưa uống một ngụm trà, chưa ăn một miếng cơm. Nhưng lúc này hắn hoàn toàn không có tâm trí nấu mì, chỉ ngẩn ngơ nghĩ ngợi. Đống củi xếp ngay ngắn nơi góc tường, bàn ghế sạch sẽ nơi tiệm trước, tất cả gợi lên trong hắn biết bao ký ức. Còn cụ thể là ký ức gì, chỉ mình hắn biết. Nhà không có Tang Tang, mỗi góc ngách đều toát ra vẻ lạnh lẽo cô quạnh, hắn không thể quen được. Hắn bất giác nghĩ, mới chỉ một ngày mà mình đã cô đơn buồn chán đến mức khó lòng chịu nổi, vậy trong hơn nửa năm hắn rời Trường An đi Hoang nguyên, Tang Tang ở nhà một mình đã sống thế nào? ḳyhuyen.comTrên tường rào có một con mèo đang nằm. Con mèo đó ngẩng đầu nhìn những vì sao trên bầu trời đêm. Ninh Khuyết liếc nó một cái, rút một thanh củi từ đống củi dưới chân ném qua. Con mèo đang bắt chước sự cô đơn bị làm phiền, quay đầu gầm gừ một tiếng giận dữ với hắn rồi nhảy xuống tường biến mất. Nhà không có Tang Tang thì không có hơi ấm khói bếp, tứ phía đều là khí lạnh. Ninh Khuyết không thể ở lại trong căn nhà như thế, nên hắn rời đi.
ḳyhuyen.com ...
ḳyhuyen.comNinh Khuyết đến trước Lễ Tân Uyển. Đệ tử Mặc Trì Uyển của Đại Hà Quốc đều ở đây. Mạc Sơn Sơn cũng ở đây. Trong Lễ Tân Uyển có một rừng trúc lớn, dù đang là mùa đông vẫn xanh mướt u nhã. Lúc này dưới ánh đèn đêm, cảnh vật càng thêm tĩnh mịch. Ninh Khuyết không vào trong, hắn đứng giữa những hòn non bộ đối diện cổng viện, lặng lẽ nhìn ánh đèn nơi đó, nhìn bóng người trong đèn. Thị lực của hắn rất tốt, có thể lờ mờ thấy được căn phòng nằm sâu nhất, bên cửa sổ có bóng lưng một thiếu nữ, nàng đang chuyên tâm viết cái gì đó. Có phải đang viết hai chữ "Ninh Khuyết" vốn rất khó viết cho đẹp không? Ninh Khuyết lặng lẽ nhìn bóng lưng bên cửa sổ, nhìn rất lâu. Sau đó hắn quay người rời đi, hướng về phía nam thành. ...
ḳyhuyen.com Phía Nam thành Trường An, dưới chân núi Nhạn Minh là hồ Nhạn Minh. Ninh Khuyết đứng bên bờ hồ, im lặng nhìn mặt nước. Lớp băng trên hồ đã tan từ lâu, nhưng vì hơi lạnh mùa đông vẫn còn nên băng không biến mất hoàn toàn mà kết thành những mảng như tơ liễu, dưới ánh đèn hắt ra từ bờ bên kia, trông chúng như vô số sợi chỉ vàng mềm mại. Tùm! Tùm! Hắn nhặt đá ném vào những "sợi chỉ vàng" ảm đạm trên mặt hồ. Hết viên này đến viên khác, cho đến khi ném nát vụn tất cả những mảng băng trước mắt mới thôi. Lúc nãy lấy củi ném mèo, giờ lấy đá ném băng, chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì lúc này hắn đang cực kỳ khó chịu. Hắn cảm thấy thế giới của mình bị phá hỏng đến mức không còn ra hình thù gì, nên hắn không cho phép kẻ khác được trốn trong thế giới riêng mà thầm cười nhạo mình. Ném viên đá cuối cùng xuống chân, Ninh Khuyết chống nạnh thở dốc một hồi mới bình tĩnh lại được. Nhìn hồ Nhạn Minh trong đêm, hắn dùng giọng khàn đặc lẩm bẩm oán trách: - Trứng gà ở trong hũ gạo, lúc rán cho ít dầu thôi? Ngươi đi rồi mà còn muốn quản ta rán trứng cho bao nhiêu dầu sao? Có kẻ nào bủn xỉn như ngươi không? Trứng ở trong hũ gạo, nước ở trong chum nước, sao ngươi không nói cơm ở trong nồi, còn ngươi ở nơi nào? - Cái gì mà ngươi nuôi ta? Ta giết mã tặc, cướp thợ săn, đời này chuyện thất đức gì ta cũng làm hết rồi. Vất vả cướp được mấy đồng bạc lẻ đều giao cho ngươi giữ, cuối cùng lại thành ngươi nuôi ta? - Ngươi đừng có nói ta tiêu xài nhiều. Hồi ở Vị Thành ta có uống rượu không? Đánh bạc... đúng là có đánh, nhưng chẳng phải là để kiếm thêm thu nhập cho cái nhà này sao? Có bao giờ ngươi thấy ta đi chè chén say sưa hay chơi bời phóng đãng chưa? Lão tử đi dạo thanh lâu ở Trường An này có bao giờ phải trả tiền đâu! Như vậy mà ngươi còn chưa vừa lòng? Ninh Khuyết đối diện với mặt hồ trong đêm hô lớn. Hắn chống nạnh đưa ngón trỏ ra, giống như một mụ đàn bà chanh chua đang giận dữ mắng nhiếc: - Cái gì mà không cho ngươi gả thì ta cũng không được cưới? Ngươi nói cho rõ ràng xem, ngươi rốt cuộc muốn cái gì! Nha đầu tóc vàng hoe này rốt cuộc muốn cái gì! Nói rõ cho ta! - Ngươi hỏi ta rốt cuộc có từng nghĩ đến chuyện cưới ngươi không? - Được rồi, ta thừa nhận thỉnh thoảng cũng có nghĩ đến chuyện đợi ngươi lớn lên sẽ cưới ngươi. Nhưng ngươi vẫn còn là một tiểu cô nương, chuyện đó nghĩ thì nghĩ thôi, lẽ nào thật sự nói ra miệng được? Thật sự nói ra rồi, nhỡ ngươi thẹn quá cầm dao bổ củi chém ta thì sao? Dù ngươi không chém thì ai biết được còn bao nhiêu người muốn chém ta nữa? - Hơn nữa dù ta có cưới ngươi thì cũng đâu có ảnh hưởng đến việc ta thích thêm người khác chứ? - Tại sao ta lại muốn thích người khác ư? - Này, ta thích ăn thịt không có nghĩa là ta không thích ăn tôm. Con người vốn là động vật ăn tạp, ta thích ăn thêm vài miếng món khác thì đã làm sao? Ngươi làm gì được ta? - Vậy ngươi tính sao? - Thì ngươi cùng ăn với ta a. - Ngươi nói gì? - Ta thích nữ nhân, lẽ nào ngươi cũng muốn thích nữ nhân cùng ta? - Ừm, cái này nghe chừng đúng là không ổn lắm... Giọng nói khàn đặc vang lên không ngớt bên bờ hồ u tĩnh. Ở trong phủ học sĩ, những lời đối thoại kiểu này căn bản không thể xảy ra. Bởi vì Ninh Khuyết hoàn toàn không dám nói những lời này với Tang Tang. Hắn biết một khi mình thật sự nói vậy, cái nha đầu chết tiệt bướng bỉnh kia nhất định sẽ quay người đi ngay lập tức, không cho hắn bất kỳ cơ hội cứu vãn nào. Và Tang Tang cũng tuyệt đối không hỏi ra những câu đó, nhưng hắn biết trong lòng nàng muốn hỏi gì. Cho nên hắn chỉ có thể ở dưới chân núi Nhạn Minh giữa đêm khuya, bên bờ hồ vắng lặng không người, đối diện với làn nước hồ vốn chẳng hiểu gì cũng không thể phản bác, mà gào thét mắng nhiếc như một kẻ ngốc, tiếng động làm kinh động cả chim hồ. ... Phủ Đại học sĩ trong đêm một mảnh yên tĩnh. Trong căn phòng khuê các của tiểu thư đã được chuẩn bị từ mấy ngày trước, đồ đạc bài trí cực kỳ xa hoa, trên bàn trang điểm bày đầy phấn son của Trần Cẩm Ký. Tang Tang trước đây thích nhất phấn son nhà Trần Cẩm Ký, nhưng hôm nay nàng không thèm nhìn lấy một cái, cũng chẳng màng tới những lời thưa gửi đầy vẻ phức tạp của đám nha hoàn, chỉ lặng lẽ nhìn vào gương đồng. Gương đồng được mài giũa rất nhẵn bóng, bên cạnh chạm khắc hoa văn cành lá cầu kỳ, nhìn qua là biết vật quý giá. Tang Tang không nhìn gương, nàng chỉ nhìn khuôn mặt trong gương. Đó là một khuôn mặt nhỏ hơi đen, ngũ quan bình thường không có gì nổi bật. Mái tóc vì suy dinh dưỡng mà hơi vàng và mềm, đôi mắt lá liễu vốn sáng ngời nay cũng trở nên có chút ảm đạm. Dù nhìn từ góc độ nào, khuôn mặt này cũng không thể gọi là đẹp, thậm chí ngay cả thanh tú cũng không tính tới. - Ngươi trông thật sự rất khó coi. Tang Tang nhìn mình trong gương nói. Từ đêm qua khi nghe câu nói đó của Ninh Khuyết, đến sáng sớm rời khỏi Lão Bút Trai, rồi đến chiều gặp lại Ninh Khuyết, nàng vẫn không khóc, thậm chí không để lộ bất kỳ thần sắc bi thương nào. Bởi vì nàng luôn nhắc nhở bản thân không được khóc, bất luận thế nào cũng không được khóc. Những tiểu thư lá ngọc cành vàng yếu đuối kia có thể dựa vào hoa mà rơi lệ, vì họ đẹp. Còn ngươi dù cũng rất yếu đuối, nhưng lại sinh ra khó coi thế này, thì lấy tư cách gì mà khóc? ... Tang Tang rất ít khi soi gương, vì ngoài việc quan tâm mình có trắng hay không, nàng không mấy để ý đến dung mạo, cũng vì Ninh Khuyết là nam nhân nên căn bản không biết cách ăn diện cho tiểu cô nương. Hồi ở Mân Sơn, đứa trẻ con thỉnh thoảng đối diện với một vũng nước đọng dưới suối mà nhìn mặt mình. Hồi ở Vị Thành, tiểu cô nương đối diện với chậu nước rửa mặt trong bồn gỗ mà chải đầu. Tới thành Trường An, Ninh Khuyết mua cho nàng hộp phấn trang điểm, nàng cuối cùng mới có một tấm gương. Chỉ là tấm gương trong hộp quá nhỏ, khó mà soi rõ được cả khuôn mặt. Cho nên Tang Tang thấy khuôn mặt đen nhỏ trên gương đồng lúc này có chút xa lạ. Nàng thấy người trong gương có chút xa lạ. Nàng bỗng thấy có chút chán ghét người trong gương đó. Tang Tang lắc đầu nói: - Ngươi thật sự là một đứa trẻ rất đáng ghét. Tang Tang trong gương cúi đầu hỏi: - Tại sao lại nói vậy? - Vì ngươi làm hắn lo lắng. - Ta là muốn nhường chỗ cho hắn kết hôn. - Nhưng ngươi rõ ràng biết hắn sẽ không bỏ rơi ngươi, nên ngươi làm thế này là ép hắn phải lựa chọn. Hắn đối với ngươi đã đủ tốt rồi, sao ngươi có thể tàn nhẫn như thế? - Nhưng hắn đã nói là sẽ sống cùng nhau cả đời. Đã nói là cùng nhau sống cả đời, thêm một người nữa thì còn gọi là cùng nhau sao? Thêm một người nữa thì còn sống cả đời được không? - Tại sao ngươi cứ phải đi tranh giành với người ta? Tang Tang trong gương đau khổ trả lời: - Nhưng cái đó vốn dĩ là của ta. Tang Tang ngoài gương im lặng nói: - Nhưng hắn sẽ rất khó chịu. - Ta chưa bao giờ tranh giành đồ vật gì, nhưng lần này không giống. Dù hắn có khó chịu, dù ta có trở thành đứa trẻ đáng ghét, dù ta có trở nên xấu xí hơn, ta vẫn phải giành lấy. Trong ngoài gương đồng, Tang Tang lau đi nước mắt trên mặt, mang theo vẻ bướng bỉnh đầy trẻ con mà nói. ... Nắng sớm le lói, mặt hồ dưới chân núi Nhạn Minh phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa. Ninh Khuyết đứng bên bờ hồ chống nạnh, mệt mỏi thở dốc, thỉnh thoảng lại lầm bầm vài câu gì đó. Suốt một ngày một đêm không ăn không uống, lại đứng chửi hồ cả đêm, cổ họng hắn đã khô khốc đến cực điểm, sắc mặt tiều tụy trông rất khó coi. - Tiểu sư thúc năm xưa mắng trời chửi đất, hào hùng tráng lệ biết bao. Ngươi đối diện cái hồ nhỏ này mắng đi mắng lại, thì mắng ra được cái cảm giác gì chứ? Huống chi điều ngươi vướng mắc lại là những chuyện nhỏ nhặt đó. Trong rừng bên hồ vang lên một giọng nói. Ninh Khuyết quay người nhìn cái tên béo chết tiệt kia, bực bội nói: - Cái loại phế vật bị bạo hành từ nhỏ nên có bóng ma tâm lý như ngươi thì biết cái gì, chuyện nam nữ mới thật sự là chuyện đại sự. Trần Bì Bì nhún vai: - Biết tâm trạng ngươi không tốt, ta không thèm chấp. Ninh Khuyết hỏi: - Sao ngươi lại tới đây? Trần Bì Bì đáp: - Vì một chuyện nọ, thư viện đã mở một cuộc họp lớn. Kết quả mọi người cãi nhau mãi chẳng ra đâu vào đâu. Cuối cùng thất sư tỷ nói chi bằng bắt ngươi về thẩm vấn xem rốt cuộc ngươi nghĩ cái gì. Kết quả hôm qua ngươi không đến thư viện, nên mọi người cử ta tới bắt ngươi. Lúc này suy nghĩ của Ninh Khuyết rất hỗn loạn, căn bản không nghe thủng gã muốn nói gì. Nghĩ đến vấn đề khiến mình khổ sở suy nghĩ suốt cả đêm qua, hắn nhìn Trần Bì Bì rất nghiêm túc hỏi: - Có chuyện này muốn thỉnh giáo ngươi một chút, bình thường ngươi thích ăn gì nhất? -Cháo gạch cua? Trần Bì Bì gãi đầu hỏi: - Hỏi cái này làm gì? Ninh Khuyết nói: - Ta thích ăn nhất là mì trứng rán. Nhưng nếu bắt ngươi ngày nào bữa nào cũng ăn cháo gạch cua, ngươi có thấy ngán không? Trần Bì Bì suy nghĩ một lát rồi đáp: - Ăn mãi thì làm gì có đạo lý không ngán? Ninh Khuyết nhíu mày, bỗng nghĩ đến một ví dụ thích hợp hơn, giọng khàn đặc hỏi: - Vậy còn nước trong thì sao? Ngươi uống nước có bao giờ thấy ngán không? Trần Bì Bì bực mình quát: - Cái câu hỏi chó má gì vậy, không uống nước là sẽ chết! ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị