Nhìn bóng lưng Phu Tử đang đi về phía thác nước, đại sư huynh và nhị sư huynh thấp thoáng hiểu ra điều gì đó. Nhưng họ vẫn cho rằng hình phạt giam giữ tiểu sư đệ vào vách đá hậu sơn là quá khắt khe. Tuy có câu "vào chỗ chết mới có thể sống", nhưng không phải ai cũng có thể được như tiểu sư thúc năm đó.
Dư Liêm thu dọn bút mực giấy nghiên trên án, bước ra khỏi nhà tranh. Khi đi ngang qua Ninh Khuyết, nàng dừng bước, khẽ nói:
- Nếu quyết định của lão sư đã không thể vãn hồi, hãy dẫn thị nữ nhà ngươi theo lão sư đi thôi, đừng để ông phải chờ phía trước quá lâu.
Ninh Khuyết lúc này cũng đang nhìn theo bóng dáng Phu Tử phía xa, thầm cầu nguyện rằng sau vài tràng cười lớn, Phu Tử sẽ quên khuấy mình đi, giúp mình thoát khỏi kiếp nạn này. Thế nhưng nghe lời tam sư tỷ, hắn mới biết mình chỉ đang si tâm vọng tưởng. Hắn cười khổ thở dài một tiếng, theo nàng ra khỏi nhà tranh, đi đến trước dãy ghế tre.
Tam sư tỷ Dư Liêm nói với Đường Tiểu Đường:
кyhuyen.com- Ngươi đi theo ta, ta sẽ sắp xếp chỗ ở cho ngươi.
Đường Tiểu Đường vui vẻ gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt Tang Tang:
- Xem ra sau này ta sẽ ở lại thư viện, lúc đó ngươi nhớ đến tìm ta chơi đó.
Tang Tang gật đầu.
Đường Tiểu Đường hớn hở đi theo Dư Liêm về phía nhai bình, nhảy nhót tung tăng như một viên đá không yên phận; còn Dư Liêm lại văn tĩnh điềm đạm như một cây tú thụ. Hai người nữ nhân chênh lệch tuổi tác khá lớn, dáng người cùng nhỏ nhắn, khí chất hoàn toàn khác biệt, nhưng đi cạnh nhau lại tỏ ra vô cùng hài hòa.
Ninh Khuyết thu hồi tầm mắt, nhìn Tang Tang trước mặt, mỉm cười nói:
кyhuyen.com
- Lúc nãy bái sư, Phu Tử thấy ta thì rất vui, quyết định truyền thụ cho ta một số công pháp bí truyền không truyền ra ngoài của thư viện. Ước chừng những ngày tới ta phải bế quan tu luyện ở hậu sơn. Em về Lão Bút Trai trông nhà trước đi, xong việc ta sẽ về thành ngay.
кyhuyen.comPhu Tử bảo hắn dẫn Tang Tang đến hậu sơn là để dự phòng việc hắn bị giam cần người chăm sóc, thế nhưng Ninh Khuyết làm sao nỡ để Tang Tang cùng mình bị nhốt trên vách đá.
Tang Tang nhìn hắn, khẽ nói:
- Lúc nãy mọi người nói chuyện trong nhà tiếng rất lớn, hơn nữa thiếu gia ngươi biết tai ta rất thính, nên ta nghe thấy hết rồi.
Ninh Khuyết im lặng một lát rồi nói:
- Đúng vậy, ta bị lão sư trừng phạt giam cầm ở vách đá bế quan. Ta không biết khi nào mình mới có thể phá quan trở ra.
Tang Tang nhìn hắn lo lắng:
- Vậy phải làm sao bây giờ?
Ninh Khuyết nhìn nàng.
Nàng lắc đầu, nói:
кyhuyen.com
- Ta nhất định phải ở cùng ngươi.
Ninh Khuyết suy nghĩ một chút rồi bảo:
- Vậy cứ xem tình hình thế nào đã. Nếu ta bị nhốt ở vách đá quá lâu, ngươi cứ học sĩ phủ trước, chắc là không ai ngăn cản ngươi đâu.
Tang Tang không nói gì.
Hắn nhìn con đường núi phía xa đang vươn vào khu rừng rậm dưới thác nước, bóng lưng phiêu dật của Phu Tử sắp sửa biến mất. Hắn im lặng một lúc rồi dẫn Tang Tang đi về phía đó.
Đợi đến khi gian nhà tranh biến mất sau lưng hai người, Tang Tang nhìn quanh quất, kéo kéo góc áo hắn, thì thầm hỏi nhỏ:
- Có phải vì nhập vào ma đạo nên thư viện mới muốn nhốt ngươi lại không?
Ninh Khuyết đáp:
- Trên hoang nguyên, chắc hẳn đại sư huynh đã đoán được chuyện gì xảy ra sau khi ta học được Hạo Nhiên Khí của tiểu sư thúc, vậy nên lão sư chắc chắn cũng biết rồi. Tuy nhiên ta không chắc hình phạt của lão sư có liên quan đến việc này hay không, lúc nãy trong nhà tranh ông không hề nhắc tới.
Bên đường có một cây mai già mọc xiêu vẹo.
Những đóa hoa mai lướt qua khuôn mặt hơi đen của Tang Tang, khiến thần sắc trên mặt nàng càng thêm căng thẳng. Nàng hạ giọng thấp hơn nữa:
- Lão sư kia từng nói ngươi là Minh Vương Chi Tử.
Ninh Khuyết bực bội nói:
- Đừng có nhắc đến lão thần côn đó nữa, ta đã bảo ta không phải rồi.
Tang Tang lo lắng:
- Nhưng thư viện muốn nhốt ngươi lại, có thể liên quan đến chuyện này không?
Ninh Khuyết không muốn thừa nhận suy luận này, nhưng tâm trạng lại trở nên nặng nề.
...
Tâm trạng nặng nề, bước chân tự nhiên cũng trở nên trĩu nặng. Ninh Khuyết không biết có điều gì đang chờ đợi mình nơi vách đá hậu sơn, hắn theo bản năng đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ của Tang Tang, lẳng lặng bước đi, tốc độ rất chậm.
Phía trước con đường núi, vạt áo choàng đen kia bay phất phới trong gió, lúc thì biến mất trong rừng rậm, lúc lại hiện ra bên thác bạc. Phu Tử trông có vẻ đi rất nhanh, nhưng vẫn luôn nằm trong tầm mắt của họ.
Vòng qua tiểu viện của nhị sư huynh, đi thêm một lúc nữa là đến gần thác nước bạc. Xung quanh rừng cây tiếng thác đổ như sấm rền, không khí đầy rẫy những bụi nước li ti, kết thành một màn sương mát lạnh khiến hơi thở cũng trở nên trong lành.
Nhưng nhịp thở của Ninh Khuyết lại trở nên gấp gáp. Hắn rất muốn nắm tay Tang Tang quay đầu bỏ đi ngay lập tức, nhưng hắn hiểu đó chỉ là ảo tưởng. Hơn nữa, nếu thực sự trốn khỏi thư viện, điều đó đồng nghĩa với việc bao năm vất vả sẽ tan thành mây khói, hắn và Tang Tang sẽ quay lại cuộc đời tăm tối trước kia.
Theo sát vạt áo choàng đen đang bay kia, hai người đi tới dưới thác nước.
Dưới thác là một đầm nước tĩnh lặng, không thấy lối thoát nước nào về phía nhai bình, xem chừng không thông với kính hồ. Nước đầm tràn ra, chảy dọc theo bãi đá lởm chởm thấp trũng phía trước bên phải.
Ninh Khuyết dắt Tang Tang giẫm lên những tảng đá đó, theo hướng dòng nước chảy mà rẽ hướng đi tới, cùng với những dòng suối nhỏ róc rách bước vào một hẻm núi sâu thẳm.
Hẻm núi rất hẹp, cao không quá mười trượng, những tảng đá khổng lồ phía trên chạm vào nhau khép lại, thực chất trông giống một cái hang lớn tự nhiên hơn. Không khí trong hang ẩm ướt hơi lạnh, vách đá mọc đầy rêu xanh. Dòng nước nhỏ chảy ra từ đầm tĩnh lặng len lỏi giữa những phiến đá dưới đáy hang, dàn ra trông như một bức tranh ruộng nước.
Phía trước hẻm núi là bầu trời xanh trong vắt, bị cắt gọt thành một mảnh hình bầu dục, trông như một chiếc đĩa sứ xanh, vô cùng diễm lệ. Ninh Khuyết và Tang Tang giẫm lên những phiến đá trong "ruộng nước", đi về phía mảng xanh đó.
Càng đi, hẻm núi bỗng nhiên thắt lại đột ngột, dòng nước giữa đám đá lởm chởm lập tức trở nên xiết hơn, kêu ào ào, sóng trắng dần hiện, xô vào lớp rêu trên đá khiến chúng lay động kịch liệt.
Bước ra khỏi hẻm núi, đập vào mắt là một vách đá dựng đứng. Dòng nước đầm xiết chảy nhảy nhót, tranh nhau tràn ra ngoài vách đá. Bầu trời xanh biếc bị vách đá cắt thành hai nửa trên dưới, đường phân cách chính là dòng nước này.
Tang Tang nắm chặt tay Ninh Khuyết, nhìn phong cảnh trước mắt, không thốt nên lời.
Đường vòng đưa lối đến cùng cực, bỗng chốc hiện ra tuyệt cảnh.
Gió núi gào thét thổi mạnh. Đứng bên mép vách đá cạnh thác nước, nhìn thác đổ xuống dưới vách dựng đứng nhưng lại không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, dường như dưới vách đá là một vực thẳm vô tận.
Vực thẳm không nhìn thấy được. Trước mắt Ninh Khuyết ngoài bầu trời ra thì không còn gì khác, xung quanh ngoài vách đá ra cũng không còn gì khác. Vách đá vươn dài vô tận về phía bầu trời và hai bên, không thấy điểm dừng, giống như đại sa mạc huyền thoại phía bắc vương đình hoang nguyên, có điều sa mạc này lại nằm ngang giữa bầu trời.
So với vách đá dựng đứng bao la vô ngần, cửa hẻm nơi hai người đứng chỉ là một khe hở nhỏ bé không đáng kể, thác nước này cũng chỉ là một sợi chỉ mảnh. Ninh Khuyết nhìn ra xa theo vách đá, chỉ thấy có hơn mười dòng thác đang đổ xuống phía dưới vách đá, cao thấp xa gần khác nhau, trông vô cùng tráng lệ.
Vách đá rộng lớn, bầu trời xanh biếc, hơn mười dòng thác mảnh như sợi chỉ, hợp lại tạo thành một thế giới vô cùng bao la. Dù là người mạnh mẽ đến đâu đứng trước những hình ảnh này cũng sẽ cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Ninh Khuyết cực kỳ cẩn thận bước một bước về phía mép vách đá dựng đứng, dắt tay Tang Tang cúi người nhìn xuống. Chỉ thấy phía dưới vách đá mây mù che phủ, hoàn toàn không thấy đáy, càng không biết sâu bao nhiêu.
Hơn mười dòng thác trên vách đá như những dải lụa, như những cột trụ rơi vào giữa làn mây mù, làm dấy lên những vòng sóng mây, rồi cứ thế im hơi lặng tiếng biến mất không dấu vết, như thể dưới làn mây mù kia là một thế giới không thuộc về nhân gian.
Vách đá phía sau hậu sơn thư viện là một thế giới mới đầy diễm lệ.
Chỉ là vẻ đẹp nơi đây rất dễ khiến con người ta cảm thấy chấn động bất an.
Đứng bên mép đá, nhìn mây sinh mây diệt, lặng ngắm muôn thác vào mây, Ninh Khuyết không hề nảy sinh cảm giác phiêu diêu thoát tục nào. Bởi vì mây sinh mây diệt mây lại tụ, muôn thác vào mây không tiếng nước, ngược lại hắn lại nảy sinh một nỗi sợ hãi nào đó.
Nghĩ về con đường lúc đến, hắn xác nhận nơi này chắc hẳn là phía tây của ngọn núi lớn. Chẳng trách hai năm qua trên quan đạo từ thành Trường An dẫn đến thư viện không hề nhìn thấy, chưa bao giờ biết có một vách đá như thế này tồn tại.
Vách đá dựng đứng trông có vẻ dốc đứng không thể leo trèo, nhưng thực chất lại ẩn chứa những lối mòn đá cực hẹp. Ninh Khuyết ngẩng đầu nhìn lên, thấy bóng dáng Phu Tử đang lướt đi trên vách đá, lúc thì ở phía đông lúc lại ở phía tây, nhưng dù có tập trung quan sát thế nào cũng không thể xác định được ông đang ở vị trí nào trên vách đá.
Ninh Khuyết nắm tay Tang Tang, bắt đầu đi lên phía trên. Hai người từ nhỏ đã sống ở Mân Sơn, đối với vách đá dựng đứng tự có một bộ kỹ năng leo trèo riêng, coi vách đá dưới chân và bầu trời như không có gì.
Càng lên cao trên vách đá, cây xanh dần thưa thớt, sắc xanh cũng ít đi. Nơi này không có kính hồ, nhà tranh, không có tiếng cười nói hay tiếng đàn, không có thông cổ hay bàn cờ, là một thế giới hoàn toàn khác biệt với bên kia ngọn núi. Phiến vách đá này trầm mặc, hay nói cách khác là lạnh lùng nhìn bầu trời đối diện, không biết đã nhìn bao nhiêu vạn năm rồi.
Cuối con đường đá hẹp, cuối cùng cũng hiện ra một khoảng nhai bình không lớn lắm. Bên vách đá dựng một gian nhà tranh cực kỳ đơn sơ, sát vách đá có một hang động. Phu Tử đang ngồi bên mép vách đá, nhìn ra xa không biết đang nghĩ gì.
Ninh Khuyết đi tới sau lưng Phu Tử, nhìn ra xa phía ngoài vách đá.
Tầm mắt hắn rơi vào phía ngoài biển mây, không ngờ lại nhìn thấy được thành Trường An. Ráng chiều đang buông xuống, ánh nắng vàng kim chiếu rọi lên tường thành màu xanh đen, phản xạ ra một loại hào quang vô cùng uy nghiêm và thần thánh.
Đó là hùng thành tráng lệ nhất nhân gian, đó là kiệt tác hoàn mỹ nhất của nhân loại.
Ninh Khuyết nhìn thành Trường An trong bóng chiều tà, nhất thời bách cảm giao tập, hồi lâu không thốt nên lời. Rất lâu sau, hắn mới khẽ cảm thán:
- Thành Trường An... lúc này thực sự rất đẹp.
Phu Tử nói:
- Thành Trường An vẫn luôn luôn đẹp.
Ninh Khuyết nói:
- Những người xây dựng thành Trường An khi xưa chắc hẳn phải phi thường lắm!
Phu Tử mở hộp thức ăn bên cạnh, lấy hũ rượu nhỏ rót đầy chén, tùy ý nói:
- Người xây thành không có gì phi thường cả, bởi vì có thành thì cần phải có người giữ thành.
Ninh Khuyết ngẩn người.
Phu Tử uống cạn chén rượu, gắp một miếng thịt cừu tẩm dầu hành ăn sạch, nhìn thành Trường An phía xa, vui vẻ cười lớn, dường như nhìn thế nào cũng không thấy chán.
Thành Trường An bao trùm trong bóng chiều.
Phu Tử trong bóng chiều ngắm nhìn thành Trường An.
Ông ngắm nhìn thành Trường An của chính mình.
Nhìn bóng lưng của Phu Tử, một luồng cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng Ninh Khuyết. Những cảm xúc tiêu cực, những nghi hoặc bất an trong lòng lúc trước, thảy đều bị cảnh tượng trước mắt xua tan sạch sẽ.
Đứng trên tầng mây nhìn xuống dưới mây, đứng ngoài thế tục nhìn trong nhân gian, đó là loại cảm giác như thế nào? Lão sư ngươi đang canh giữ tòa hùng thành này, hay là Đại Đường, hay là cả thế gian?
----------oOo----------