Nhìn đại hắc mã đang chạy trốn hoảng loạn, Ninh Khuyết bỗng nhiên hiểu ra một chuyện: Làm kẻ út vào môn sau cùng, cực có khả năng được sủng ái nhất, nhưng xét về thứ bậc vai vế thì cũng là kẻ không có địa vị nhất.
Vì không biết Phu Tử rốt cuộc sẽ nhìn nhận mình ra sao, lúc này tâm trạng hắn vô cùng bất an. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn không khỏi đồng cảm xót xa, bực bội nói:
- Ngỗng nhà ai nuôi thế này? Sao mà chẳng biết điều gì cả, lại dám bắt nạt đại hắc mã nhà ta!
- Tiểu tiên sinh, đây là ngỗng thiếu gia ta nuôi.
Một giọng nói rụt rè vang lên từ phía đồng cỏ, tiểu thư đồng của nhị sư huynh bước ra.
ⓚyhuyen.comNinh Khuyết đương nhiên biết con ngỗng trắng lớn đó là do nhị sư huynh nuôi. Lúc nãy chẳng qua thấy nhị sư huynh không có ở đây nên hắn mới mượn việc mắng ngỗng để phát tiết cảm xúc trong lòng. Lúc này tiểu thư đồng đã xuất hiện, thì dù có mượn thêm gan của Diệp Hồng Ngư, hắn cũng không dám thực sự tóm con ngỗng kia lại đá cho hai phát.
Hắn đưa tay xoa xoa khuôn mặt hồng hào của tiểu thư đồng, cảm thán nói:
- Ta chỉ thuận miệng nói thế thôi, ngươi đừng để bụng, cũng đừng có ghi nhớ trong lòng.
Tiểu thư đồng mở to đôi mắt, gật đầu thật mạnh, rồi tự mình đi đuổi ngỗng.
Con ngỗng trắng lúc này đã đuổi theo đại hắc mã chạy tới bên bờ kính Hồ.
Con sói trắng nhỏ đang co rúm nằm trong bụi cỏ giả chết, sau khi xác nhận những kẻ đáng sợ kia đều đã biến mất mới rón rén đứng dậy, cụp cái đuôi xù lông chạy về sau lưng Đường Tiểu Đường, không dám rời nửa bước. Nó bị dọa sợ đến mức ngay cả đi đường cũng thấy lảo đảo.
ⓚyhuyen.com
Đường Tiểu Đường bế nó vào lòng.
ⓚyhuyen.comSói trắng nhỏ cảm thấy an toàn hơn nhiều, nó thò đầu ra khỏi khuỷu tay nàng nhìn về phía hồ nước, thấy bóng đen và luồng khí trắng đang rượt đuổi gào thét đằng kia, thầm nghĩ nơi này thật quái đản, ngay cả một vương tử tuyết nguyên cự lang huyết mạch tôn quý thiên phú dị bẩm như ta, xem ra ở đây cũng không xếp hạng nổi.
Ninh Khuyết không biết con sói trắng trong tay Đường Tiểu Đường cũng có cùng cảm xúc với mình, nếu không có lẽ hắn đã ôm nó vào lòng mà khóc một trận tơi bời.
...
Trần Bì Bì và Tang Tang đang đứng đợi bên bờ kính Hồ.
Đợi đến khi nhìn rõ tiểu cô nương bên cạnh Ninh Khuyết, hắn không khỏi giật mình, thầm nghĩ đây chẳng phải là tiểu cô nương biểu diễn "ngực nát đá lớn" ở Nam Môn sao, sao lại vào được hậu sơn thư viện?
- Ta đến thư viện bao nhiêu năm nay, người ngoài có thể vào được tới nhai bình này, ngoại trừ Tang Tang nhà ngươi và Thư Si ra thì chưa từng có ai khác. Ta rất muốn biết, tiểu cô nương này lại là 'người nhà' ai đây?
- Nàng ấy không phải người nhà ai cả, là Phu Tử bảo nàng vào đây.
Nghe câu trả lời của Ninh Khuyết, Trần Bì Bì càng thêm kinh ngạc. Hắn đánh giá tiểu cô nương mặc áo da rách rưới này, đôi mày dần chau lại, nghĩ tới chiếc áo cũ không bao giờ rời thân của đại sư huynh, hắn nghi hoặc hỏi:
- Lão sư dẫn vào? Lẽ nào tiểu cô nương này là người nhà đại sư huynh?
ⓚyhuyen.com
Ninh Khuyết đi tới bên cạnh Tang Tang, nghe những suy đoán xa rời thực tế của Trần Bì Bì, bực bội nói:
- Đừng có đoán mò nữa, biết lai lịch của nàng ta, ngươi cũng chẳng vui vẻ gì đâu.
Trần Bì Bì nhìn tiểu cô nương thanh tú đang ôm con chó trắng, càng nhìn càng thấy thích, cười nói:
- Chỉ là một tiểu cô nương thôi mà, làm sao khiến ta không vui được.
Đường Tiểu Đường đánh giá tên béo này, nhớ lại cuộc đối thoại giữa Ninh Khuyết và Diệp Hồng Ngư trên đường núi hoang nguyên. Trong đó có nhắc đến một kẻ nghe nói có thiên phú tu đạo cực cao nhưng tâm tính tệ hại đến cực điểm, nàng tò mò hỏi:
- Chẳng lẽ ngươi chính là cái tên béo chết tiệt thiên tài, thiếu niên đã Tri Thiên Mệnh mà Ninh Khuyết từng nhắc tới?
Trần Bì Bì hơi kiêu ngạo gật đầu, thầm nghĩ tiểu sư đệ Ninh Khuyết này lúc đi du ngoạn bên ngoài cũng không quên tuyên truyền về thiên tài của bản sư huynh, xem ra cũng biết điều đấy. Hắn đang định giơ tay vỗ vai Ninh Khuyết thì chợt nhớ ra ba chữ "tên béo chết tiệt" cuối câu của tiểu cô nương, thần sắc liền trở nên căm tức.
Ninh Khuyết nhìn hắn nói:
- 'Tên béo chết tiệt' là do Diệp Hồng Ngư nói đấy. Nếu ngươi thấy khó chịu, ngươi có thể tự mình đến Tây Lăng Thần Điện tìm nàng ta mà giải quyết vấn đề danh xưng này.
- Vậy thì thôi đi.
Nghe thấy tên Diệp Hồng Ngư, Trần Bì Bì cảm thấy nhức đầu, lập tức đưa ra quyết định rất nhanh chóng. Hắn là người cực kỳ thông tuệ, thầm nghĩ Ninh Khuyết chỉ gặp Diệp Hồng Ngư trên hoang nguyên, vậy theo lời tiểu cô nương này, lúc đó nàng ta cũng có mặt. Hắn hơi kinh ngạc hỏi:
- Hóa ra các người đã gặp nhau trên hoang nguyên.
Ninh Khuyết gật đầu.
Trần Bì Bì hỏi:
- Thế tại sao lúc nãy ở cổng thành ngươi không nói?
Ninh Khuyết đáp:
- Bởi vì lúc đó ta không muốn cho các người quen nhau.
Trần Bì Bì nhìn khuôn mặt hơi hồng, đôi lông mày thanh tú của Đường Tiểu Đường, nhìn bím tóc nhỏ đung đưa nơi khoeo chân nàng, thầm nghĩ nếu tháo ra chắc chắn sẽ là một mái tóc đen dài bóng mượtm không khỏi khẽ rung động.
Đây chính là dáng vẻ nữ sinh mà hắn thích nhất.
Bỗng nhiên hắn nhớ lại mình từng nói chuyện này với Ninh Khuyết, bèn quay sang trừng mắt nhin Ninh Khuyết, thầm nghĩ ngươi biết rõ ta thích kiểu cô nương này, vậy mà lại cố tình không muốn cho ta quen biết, là ý đồ gì đây?
Ninh Khuyết nghĩ bụng Phu Tử đã để Đường Tiểu Đường vào thư viện, hẳn là thân phận của nàng cũng không thể giấu mãi được. Trầm mặc một lát, hắn trào phúng nói:
- Nàng là muội muội của Đường.
Trần Bì Bì hào sảng phất tay nói:
- Thì đã sao?
Ninh Khuyết nhắc nhở lần nữa:
- Đường, chữ Đường trong Đường Quốc.
Trần Bì Bì vẫn ngơ ngác.
Ninh Khuyết thở dài nói:
- Đường của Ma Tông.
Trần Bì Bì lúc này mới tỉnh ngộ, chỉ tay vào Đường Tiểu Đường hồi lâu không nói nên lời.
- Nhớ lúc đó ngươi từng nói không có nữ sinh nào mạnh hơn ngươi, ta còn chúc cô nương mà ngươi thích sẽ có một đại ca hung dữ nhất thiên hạ. Giờ xem ra cả hai điều kiện này đều thỏa mãn rồi. Và ta phải nhắc nhở ngươi một chuyện, Diệp Hồng Ngư đã đích thân nói nếu chiến đấu, ngươi không phải đối thủ của tiểu cô nương này đâu.
Ninh Khuyết vỗ vai hắn, bày tỏ sự an ủi chân thành nhất.
Đường Tiểu Đường không hiểu hai người này đang nói gì, nàng chỉ hứng thú với tên béo Trần Bì Bì này. Nàng không hiểu tại sao nếu hắn là thiên tài tu đạo trẻ tuổi nhất tiến vào Tri Mệnh Cảnh, mà lại bị Diệp Hồng Ngư coi là củi mục tuyệt đối trong thực chiến, đến mức đánh không lại cả nàng.
Nàng mỉm cười tự giới thiệu:
- Ta tên Đường Tiểu Đường.
Trần Bì Bì nhìn thiếu nữ Ma Tông này, im lặng một lát rồi nói:
- Ta tên Trần Bì Bì.
Đường Tiểu Đường luôn cảm thấy cái tên này dường như đã nghe ca ca nhắc tới, nàng cúi đầu nghĩ một hồi, cuối cùng cũng nhớ ra, vui vẻ nói:
- Ta nhớ ra rồi, ngươi chính là sư đệ của Diệp Tô.
Trần Bì Bì im lặng một lát rồi nói:
- Chính là tại hạ. Tuy nói đạo ma khác biệt, chính tà có phân, Tri Thủ Quan và sơn môn Ma Tông của các người thế bất lưỡng lập, lúc này ta dường như nên đánh chết ngươi ngay lập tức. Nhưng vì đây là thư viện, ngươi lại là người do chính lão sư dẫn vào, nên ngươi cứ yên tâm đi, ta tạm thời sẽ không ra tay với ngươi.
Khuôn mặt non nớt của Đường Tiểu Đường đầy vẻ phấn khích, nhìn hắn vui vẻ nói:
- Không sao, chúng ta đánh thử một trận xem thế nào? Ta vẫn luôn muốn đánh với ngươi một trận.
Trần Bì Bì nhìn khuôn mặt nàng, bất giác nhớ tới tuổi thơ bi thảm của mình ở trong quan nhiều năm trước, nhớ tới tiểu cô nương thích mặc hồng y và càng thích tìm mình để đánh lộn.
Hắn im lặng, rồi bắt đầu bi phẫn.
Đúng lúc này, từ trong núi xa truyền đến một tiếng sáo vô cùng thanh thoát.
...
Núi thật sự rất lớn.
Ninh Khuyết học tập ở hậu sơn thư viện bấy lâu nay cũng chỉ mới đi qua một số nơi. Giống như gian nhà tranh dùng cho cuộc tụ họp lắng nghe chỉ dạy của đệ tử hậu sơn hôm nay, đây là lần đầu tiên hắn thấy.
Gian nhà tranh này rất lớn, được dựng lên từ những cột xà chắc chắn, bốn phía không có tường, vô cùng thoáng đãng. May mà nó nằm sâu trong thung lũng hậu sơn nên không thấy lạnh. Lớp cỏ trên mái nhà trắng nhạt như sương, không biết được vận chuyển từ đâu tới.
Trước sân nhà tranh có một dãy ghế tre. Trên ghế là Tang Tang và Đường Tiểu Đường đang ngồi. Dưới ghế trốn một con sói trắng nhỏ đang kinh hãi quá mức. Sau ghế có một con đại hắc mã đang thở hồng hộc — cái con khờ này chẳng biết bằng cách nào cuối cùng đã thoát khỏi sự truy đuổi của con ngỗng trắng, bèn vội vàng đi tìm nữ chủ nhân số hai trong lòng mình.
Tang Tang ngồi trên ghế, nhìn mấy bông hoa cỏ vừa hái trong tay, vô vị thẫn thờ.
Đường Tiểu Đường đá đá mấy viên đá trước ghế, cũng vô vị thẫn thờ. Bỗng nhiên nàng quay sang nhìn Tang Tang, mỉm cười nói:
- Chào ngươi, ta là Đường Tiểu Đường.
Tang Tang đáp:
- Chào ngươi, lúc nãy ta nghe ngươi nói rồi.
Đường Tiểu Đường tiếp lời:
- Ta đến từ hoang nguyên, ta định vào thư viện đi học.
Tang Tang ngẩn ra, khẽ nói:
- Ta là Tang Tang, là thị nữ của Ninh Khuyết, ta đến từ...
Trước đây khi nói nhà ở đâu, nàng thường nói không biết phải nói chỗ nào, là Mân Sơn hay Vị Thành hay quận Hà Bắc nơi Ninh Khuyết nhặt được mình. Nhưng lúc này nàng bỗng nhớ ra mình đáng lẽ phải sinh ra ở thành Trường An, thế là nàng bỗng vui vẻ chẳng rõ lý do.
- Ta là người Trường An. Ta không định vào thư viện đi học. Nghe nói Tây Lăng Thần Điện muốn ta qua đó học, nhưng ta cũng không định đi, nên ta không biết hôm nay bảo ta đến đây để làm gì.
Nếu là những nữ tử tu hành khác, nghe Tang Tang nói Tây Lăng Thần Điện muốn mời mình đi học, phản ứng đầu tiên chắc chắn là không tin, sau đó sẽ nảy sinh ý mỉa mai. Thế nhưng Đường Tiểu Đường lại không chút do dự chọn cách tin tưởng, nàng nói:
- Ngươi làm đúng rồi, cái nơi Tây Lăng Thần Điện đó chẳng có gì thú vị cả.
Sau đó nàng chìa tay ra, sảng khoái nói:
- Đã quen nhau rồi, vậy chúng ta làm bằng hữu nhé.
Tang Tang hơi không thích nghi được với sự nhiệt tình này, nhưng nghĩ một hồi rồi nghiêm túc gật đầu.
Trong gian nhà tranh không tường thoáng gió bỗng vang lên tiếng tranh luận kịch liệt.
Tang Tang vẫn cúi đầu nhìn hoa cỏ trong tay.
Đường Tiểu Đường nhìn về phía đó, lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ thư viện thực sự không nhận người của Minh Tông ta sao?
...
Phu Tử đã trở về thư viện.
Mọi người ở hậu sơn đều đã có mặt đông đủ.
Ngay cả người đọc sách cũng ôm một quyển sách dựa vào cột nhà mà đọc.
Hôm nay trong gian nhà tranh diễn ra hai cuộc tranh luận vô cùng kịch liệt. Chuyện thứ nhất là Trần Bì Bì bi phẫn tột cùng bày tỏ sự phản đối việc Đường Tiểu Đường nhập học, sau đó bị nhị sư huynh vô tình trấn áp. Chuyện thứ hai là Ninh Khuyết tiến hành kiểm điểm sâu sắc về việc đêm qua uống rượu quá chén, có những lời nói và hành động bừa bãi, sau đó khi hắn định biện minh thì lại bị nhị sư huynh vô tình trấn áp lần nữa.
Thế nhưng, điều thực sự khiến các đệ tử hậu sơn thư viện chấn động không thốt nên lời chính là sự việc xảy ra tiếp theo.
Phu Tử nhìn Ninh Khuyết, chậm rãi nói:
- Ngươi là học sinh mà ta chưa từng gặp mặt. Nhưng năm đó ngươi đã vượt qua tầng tầng thử thách ta đặt ra để lên đến đỉnh núi, bất luận trong quá trình đó Quân Mạch hay Bì Bì có nhúng tay vào hay không, tóm lại ngươi đã thành công, vậy thì ta sẽ thừa nhận ngươi là học sinh của ta.
Chẳng biết tại sao, Ninh Khuyết luôn cảm thấy sẽ có chuyện cực kỳ không ổn sắp xảy ra.
- Chuyến đi hoang nguyên lần này, tuy không làm thư viện quá mất mặt, đặc biệt là cuộc tranh chấp khí thế của hai đứa nhỏ bên Tài Quyết Ti thần điện kia, nhưng hành sự chung quy vẫn còn lỗ mãng càn rỡ, đánh mất khí tượng của đường đường chính đạo.
- Theo ý của vi sư, tâm tính của ngươi vẫn còn có vấn đề. Vì vậy lễ bái sư cứ dời lại một thời gian nữa hãy tổ chức. Khoảng thời gian tới đây, ngươi hãy tự mình phản tỉnh cho tốt, coi như đó là hình phạt dành cho ngươi.
Ninh Khuyết hỏi:
- Lão sư, ta nên phản tỉnh thế nào?
Phu Tử thản nhiên nói:
- Ta phạt ngươi vào vách đá bế quan, bao giờ nghĩ thông suốt thì lúc đó mới được ra.
Nghe tin Ninh Khuyết bị phạt vào vách đá bế quan phản tỉnh, các đệ tử hậu sơn chấn động nhìn về phía lão sư đang ngồi ngay ngắn trên ghế. Họ hoàn toàn không hiểu nổi tại sao lão sư lại đưa ra quyết định này.
Bởi vì họ hiểu rất rõ vách đá có ý nghĩa như thế nào đối với thư viện.
Họ càng hiểu rõ hơn rằng một khi đã vào vách đá, muốn trở ra khó khăn đến nhường nào.
Hình phạt của lão sư đối với tiểu sư đệ, tại sao lại nghiêm khắc, thậm chí có thể nói là lãnh khốc đến như vậy?
----------oOo----------