Dưới ánh lửa đỏ của bó đuốc, vết máu lốm đốm trên dấu chân trông như những giọt mực. Nhìn cảnh đó, sắc mặt Ninh Khuyết trở nên trắng bệch, hắn nhận ra mình đã bị cấm chế ở cửa hang trực tiếp chấn bay về chỗ cũ.
Chiếc giày trên chân trái đã bị chấn nát bươm như mớ bông vụn, hắn đưa tay xé bỏ, gian nan ngồi dậy, nhìn về phía cửa hang đã bị bóng đêm bao trùm, trong mắt không kìm được lộ ra vài tia kinh hãi.
Lúc nãy hắn mãnh liệt lao về phía cửa hang, ngay khoảnh khắc sắp va chạm với cấm chế, luồng thiên địa nguyên khí nồng đậm đến mức đặc quánh kia không biết đã cảm ứng được điều gì, bỗng nhiên trở nên cuồng bạo, biến thành một biển cả khủng khiếp, trực tiếp cuốn phăng cả ý thức và cơ thể hắn đi!
Ninh Khuyết chưa từng đến Tống Quốc, chưa từng thấy vùng biển bão tố nổi tiếng kia, nhưng hắn tin rằng dù là biển bão táp có thật, cũng không đáng sợ bằng vùng biển mà hắn vừa rơi vào trong tích tắc đó.
Vùng biển kết tinh từ thiên địa nguyên khí nồng đặc kia, dù là mặt biển hay đáy biển đều rung chuyển chấn động kịch liệt. Hàng nghìn hàng vạn vòng xoáy khổng lồ khiến hắn hoàn toàn không kịp có bất kỳ phản ứng hay giãy giụa nào, đã trực tiếp bị chìm sâu xuống đáy nước. Những áp lực hiện hữu khắp nơi trong biển nguyên khí biến thành vô số cây kim cực mảnh, đâm rách quần áo, xuyên qua da thịt, rồi đâm thẳng vào cơ thể hắn.
ḳyhuyen.comĐạo Hạo Nhiên Khí tưởng chừng hùng hậu trong người Ninh Khuyết, giữa biển cả cuồng bạo này chẳng khác nào một ngọn nến, trong chớp mắt đã tắt lịm, bị những cây kim kia đâm cho tan tác bốn phương. Mà nỗi đau đớn do vô số cây kim mang lại đã trực tiếp đánh sập lớp bảo vệ của niệm lực đối với thức hải, khiến hắn thống khổ vạn phần.
Cuối cùng mảnh biển cả cuồng bạo kia cuộn lên một con sóng, dễ dàng đánh bật hắn trở lại bờ.
Hắn có thể cảm nhận được con sóng đó nhiều nhất chỉ là một phần vạn sức mạnh của vùng biển này, nhưng dường như còn mạnh hơn cả cú đấm của Hạ Hầu mà hắn từng nếm trải bên bờ Hô Lan Hải trên hoang nguyên!
Nghe thấy tiếng động, Tang Tang vội vàng chạy ra khỏi nhà tranh. Nhờ ánh đuốc thấy Ninh Khuyết ngã gục dưới đất, nàng giật mình, không kịp suy nghĩ đã định chạy vào trong hang.
Ninh Khuyết cưỡng ép nuốt ngụm máu tươi đang dâng lên cổ họng, lớn tiếng quát:
- Đừng vào đây!
ḳyhuyen.com
Từ nhỏ đến lớn gian nan sống qua bao năm, để sinh tồn, giữa hai người đã sớm hình thành một sự ăn ý ngầm. Dù gặp phải tình huống thế nào, Tang Tang luôn chấp hành ý kiến của Ninh Khuyết vô điều kiện, điều này đã trở thành bản năng. Vì vậy khi nghe tiếng quát này, Tang Tang dù có lo lắng đến mấy cũng không bước vào.
ḳyhuyen.comNàng vịn vách đá, nhìn Ninh Khuyết mặt mày tái mét, giọng run rẩy hỏi:
- Thế nào rồi?
Ninh Khuyết đưa tay nhấc chân trái đặt lên gối phải, nhắm mắt bắt đầu minh tưởng.
Hạo Nhiên Khí chậm rãi lưu chuyển trong người. Sau khi xác nhận thức hải, tuyết sơn khí hải và luồng khí xoáy ở bụng dưới đều không xảy ra vấn đề lớn, đặc biệt là xác nhận biển cả cuồng bạo lúc nãy không hề hủy diệt Hạo Nhiên Khí trong cơ thể mình, hắn mới hơi yên lòng, thấp giọng nói:
- Không sao, không chết được.
Đời này hắn đã bị thương quá nhiều lần, Tang Tang cũng thấy hắn bị thương quá nhiều lần. Chỉ cần không chết, cả hai đều sẽ không coi đó là chuyện quá nghiêm trọng — không chết được tức là không sao.
Sau khi thức hải đang chấn động dữ dội dần bình lặng lại, Ninh Khuyết đứng dậy, chậm rãi đi tới cửa hang, đưa tay nhẹ nhàng ấn vào không trung. Lòng bàn tay lập tức cảm thấy sự ngăn trở, cảm giác đó không giống nước, mà giống như một chiếc túi da chứa đầy nước, mềm mại nhưng kiên cố không thể phá vỡ.
- Tại sao lúc đi vào lại không cảm nhận được sự tồn tại của cấm chế?
Hắn nhìn cửa hang, suy ngẫm về sự thần diệu của cấm chế nơi này, thầm nghĩ hèn chi các sư huynh sư tỷ ban ngày lại có phản ứng chấn động đến thế. Nếu muốn phá quan mà ra, e rằng thực sự không phải chuyện ngày một ngày hai.
ḳyhuyen.com
Xác định đây chắc chắn là một quá trình dài đằng đẵng, tâm trạng hắn dần bình tĩnh lại, chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến trường kỳ. Im lặng một lát, hắn nhìn Tang Tang mỉm cười:
- Dù sao cũng phải ăn cơm đã, bằng không chưa kịp già chết đã chết đói rồi. Đi xem trong nhà tranh có gì ăn không.
Hắn vốn muốn dùng một câu đùa để Tang Tang thấy nhẹ lòng hơn, nhưng lúc này hắn sắc mặt nhợt nhạt, thần tình u ám, nụ cười gượng gạo, trên ngực còn dính vết máu, Tang Tang làm sao có thể nhẹ lòng cho được?
- Trong nhà tranh có gạo, dầu, rau, thịt, không biết chuẩn bị từ bao giờ. Lúc nãy ta đã cắm cơm rồi, chỉ là nước trong lu nhiều nhất cũng chỉ dùng được mười ngày, không biết đi đâu gánh nước.
Tang Tang báo cáo tình hình trước mắt, rồi quay vào nhà tranh chuẩn bị bữa tối.
Vách đá tuyệt vọng lặng ngắt như tờ, bầu trời đêm sao sáng lấp lánh, thấp thoáng thấy được mây trôi dưới vực. Nơi này dường như không còn là nhân gian, sự cô đơn thê lương khiến người ta thấy hơi lạnh lòng.
Ninh Khuyết tựa lưng vào vách đá cửa hang, nhìn cảnh đêm trước mặt, cảm xúc hơi xuống dốc. Dù biết rõ lão sư giam mình ở đây nhất định có thâm ý, nhưng vẫn không tránh khỏi chút phẫn uất và bất cam. Hắn thầm nghĩ mình vốn không có lỗi, tại sao lại bị nhốt ở cái nơi quỷ quái giống như "Tư Quá Nhai (*)" này?
Phía trước bên phải truyền đến tiếng nước, hắn nhìn qua, thấy Tang Tang đang ngồi xổm bên mép vực rửa rau. Trong mắt tiểu cô nương chắc hẳn không có khái niệm gì về phong cảnh tuyệt bích, trời đất bao la hay con người nhỏ bé. Rửa rau xong, nàng thản nhiên bê chậu nước lẫn bùn cát tạt thẳng xuống vực sâu.
Phớt lờ vách đá dốc đứng khủng khiếp như vậy, tự mình chuyên tâm rửa rau bên mép vực, có lẽ cũng chỉ có Tang Tang mới làm được. Không biết những đám mây trắng khiết dưới vực khi bị một chậu nước rửa rau dội xuống, cảm giác liệu có giống như lúc bình thường bị những thác nước trong vắt dội trúng hay không.
Ninh Khuyết lặng lẽ nhìn bóng lưng Tang Tang, thầm nghĩ may mắn là mình sẽ không phải nghe mấy bài sơn ca nhảm nhí, cũng không cần lo nàng sẽ tạt luôn cả mình đi như tạt nước rửa rau.
...
Cơm thức ăn đã làm xong, tuy nguyên liệu đơn giản nhưng hương thơm vẫn theo gió núi truyền vào trong hang.
Cửa hang được Ninh Khuyết dùng đá vạch ra một đường sâu hoắm. Lúc Tang Tang nấu cơm, hắn đã dùng lòng bàn tay chậm rãi cảm nhận rất nhiều lần, cuối cùng xác định được phạm vi kích hoạt cấm chế.
Tang Tang xới một bát cơm nóng hổi đầy thức ăn đặt xuống đất bên ngoài hang, sau đó cầm một thanh củi, theo chỉ dẫn của Ninh Khuyết, cẩn thận đẩy bát cơm qua vạch kẻ đó.
- Cái cấm chế này quả nhiên không quản vật chết, nếu không chẳng phải ta sẽ bị chết đói sao.
Ninh Khuyết bưng bát cơm phủ đầy rau xanh và thịt muối lên, vui vẻ nói.
Hai người bưng bát cơm nóng hổi, ngồi trên đất đối mặt nhau ăn bữa tối, giống hệt như ngày thường ở Lão Bút Trai. Có điều bình thường ngăn giữa họ là một cái bàn, bây giờ ngăn cách là một đường kẻ.
Đường kẻ đó rất ngắn, nhưng lại phân ra hai thế giới: hang đá và sân đá. Ninh Khuyết ở bên trong vạch, Tang Tang ở bên ngoài vạch. May mà vẫn ở bên nhau.
...
Vách đá dựng đứng hướng về phía tây, địa thế cực cao, không có trận pháp thư viện che chắn, cũng không có cây xanh bao quanh nên gió núi vô cùng mạnh. Đặc biệt là sau khi vào đêm, gió lạnh rít gào qua lại, trên nhai bình nhiệt độ giảm mạnh.
Bát cơm trong tay Ninh Khuyết vẫn còn hơi nóng âm ấm, nhưng bát trong tay Tang Tang đã trở nên lạnh ngắt. Nàng theo bản năng co người lại, muốn xích lại gần Ninh Khuyết nhưng không dám vượt qua vạch kẻ.
Nhìn dáng vẻ co rúm sợ lạnh của cô bé, Ninh Khuyết lại nhớ tới câu chuyện cổ tích kia. Tâm trạng và ánh mắt hắn lạnh lẽo theo nhiệt độ của nhai bình. Hắn nghĩ Tang Tang từ nhỏ đã mắc chứng hư hàn, làm sao chịu nổi sự dày vò này. Nghĩ đến đây, sự oán hận vốn đã biến mất đối với Phu Tử bỗng chốc sống dậy, hắn lầm bầm chửi vài câu.
Ngay lúc hắn đang định tìm cách lừa Tang Tang xuống núi, trên lối mòn đá phía dưới nhai bình bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Dù mới bị giam chưa đầy nửa ngày, nhưng lúc này nghe thấy tiếng bước chân, Ninh Khuyết lại vui mừng khôn xiết, hét lớn:
- Vị ca ca nào tốt bụng đến thăm ta thế này?
Bất chợt, hắn hiểu được tâm trạng của con khỉ năm đó khi bị đè dưới núi. (**)
...
Trong bóng đêm, đại sư huynh chắp tay sau lưng, nhị sư huynh gánh một đòn gánh bước lên nhai bình.
Đại sư huynh trông rất thong dong, còn gánh đồ của nhị sư huynh thì rất nặng, như thể đang gánh hai ngọn núi nhỏ.
Đợi đến khi hắn lấy đồ trong gánh ra, mới thấy không ngờ đủ mọi thứ: có nước, gạo, rau, củi, thịt, rượu, sách, cờ, đàn, thậm chí còn có cả hai con gà mái.
Tang Tang xách hai con gà mái phấn khởi chạy về nhà tranh, thầm nghĩ mai có thể hầm canh gà cho thiếu gia uống rồi. Lúc nãy hắn nôn nhiều máu thế kia, quả thực phải bồi bổ.
Ninh Khuyết nhìn con gà mái già đang kêu oác oác bị nàng xách ngược trên tay, chấn động cảm thán:
- Sư huynh ngươi đúng là hào phóng, đường núi dốc thế này không biết ngươi gánh lên bằng cách nào. Mà nói đi cũng phải nói lại, có cần mang nhiều đồ thế không? Nhìn bộ dạng này, ngươi thực sự mong ta ở trong hang này vài năm sao?
Dù nhị sư huynh là chí cường giả thế gian, nhưng dù sao cũng không phải khuân vác chuyên nghiệp, gánh đồ suốt quãng đường cũng có chút vất vả. Hắn không trả lời câu cảm thán của Ninh Khuyết mà lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay, cẩn thận lau mồ hôi trên cổ, sau đó chỉnh lại chiếc mũ cao hơi lệch trên đầu cho ngay ngắn, lúc này mới nhìn Ninh Khuyết nghiêm túc nói:
- Sư đệ ngươi phải tỉnh táo lại, việc này tuyệt nhiên không phải chuyện mười ngày nửa tháng.
Ninh Khuyết thầm nghĩ nhị sư huynh đúng là một người đi thăm tù không đạt tiêu chuẩn, ngay cả một câu tốt lành cũng không biết nói.
Trên nhai bình đốt lên một đống lửa trại. Tang Tang khoác một chiếc áo da hươu, ngồi bên cạnh ngủ gật. Chiếc áo này là do tam sư tỷ Dư Liêm mang lên, kích cỡ vừa vặn.
Ánh lửa chiếu lên chiếc áo cũ trên người đại sư huynh, giống như chiếu vào một chiếc lồng đèn rách; ánh lên chiếc mũ cao trên đầu nhị sư huynh, giống như chiếu vào một ngọn núi cô độc mọc một cái cây duy nhất.
Ninh Khuyết ngồi trong hang nhìn cảnh này, nhịn không được bật cười, chỉ vào chiếc mũ cao trên đầu nhị sư huynh nói:
- Nhìn thật giống một thanh củi.
Nhị sư huynh hỏi:
- Có gì đáng cười?
- Tại sao buồn cười? Ta không nói cho ngươi biết đâu.
Ninh Khuyết cười nói:
- Nhị sư huynh, thật ra mọi người đều thấy cái mũ cao này của ngươi rất buồn cười, chẳng qua là sợ ngươi nổi giận nên không ai dám nói thôi.
Nhị sư huynh khẽ nhíu mày, không vui nói:
- Chớ có nói nhảm. Nếu nói vì sợ ta động nộ mà không dám nói, vậy tại sao tiểu sư đệ ngươi lúc này lại dám nói với ta?
Ninh Khuyết chỉ vào đường kẻ trước mặt, cười lớn bảo:
- Bởi vì bây giờ ta không ra khỏi hang được, mà ngươi cũng không vào được. Ta nghĩ mãi mới ra cái lợi ích này, làm sao mà không dùng cho được?
Đại sư huynh nhìn hai người mỉm cười không nói gì, thầm nghĩ Quân Mạch gặp được người như tiểu sư đệ, sau này chắc hẳn cũng sẽ không tiếp tục vô vị như thế nữa chăng?
Trong đống lửa vang lên những tiếng nổ lép bép nhỏ.
Nhị sư huynh pha trà xong, rót bốn chén. Chén thứ nhất cung kính đưa tới trước mặt đại sư huynh, chén thứ hai đặt trước mặt Tang Tang, sau đó ngón trỏ khẽ búng, đưa chén trà thứ ba bay không trung vào trong hang.
Chén trà màu đen mun rơi xuống trước mặt Ninh Khuyết, xoay nhẹ ba vòng rồi đứng yên, không một giọt trà nào bị bắn ra ngoài.
Nhị sư huynh coi trọng nhất lễ số quy củ, thứ tự dâng trà tự nhiên cũng có bài bản: dâng bậc trưởng hoặc hiền trước, sau đó mới đến kẻ nhỏ. Còn chén thứ ba đưa cho Ninh Khuyết trước, tự nhiên là nể tình hắn đang thân hãm ngục tù.
Ninh Khuyết nói lời cảm ơn, bưng chén trà đưa lên mũi nhẹ nhàng ngửi, không uống, bỗng nhiên thấp giọng hỏi:
- Nếu thực sự không ra được, thì sẽ mãi mãi không ra được sao?
----------oOo----------
(*) Tư Quá Nhai: Dịch thẳng là cái vách đá để vào đó suy ngẫm lỗi lầm. Ở đây Ninh Khuyết đang nhắc đến Tư Quá Nhai mà Lệnh Hồ Xung phải diện bích trong Tiếu Ngạo Giang Hồ.
(**) Tôn Ngộ Không.