Thư viện Bất Khí Ý?
Ninh Khuyết nhìn quyển sách nhăn nhúm trong tay, tự nhiên nhớ lại ngày mở cửa tầng hai của thư viện vào mùa xuân năm ngoái. Khi hắn gian nan leo đến trước cổng tre dưới chân núi, lúc quay người đã nhìn thấy bốn chữ "quân tử bất khí" khắc trên bia đá, bất giác khẽ nhíu mày, rơi vào suy nghĩ mông lung.
Mấy ngày trước hắn nghe nhị sư huynh nói, Long Khánh hoàng tử khi đó nhìn thấy bốn chữ "quân tử bất tranh", thực tế đó là lời phê của Phu Tử dành cho người này. Vậy thì bốn chữ "quân tử bất khí" không còn nghi ngờ gì nữa, chính là lời lão sư đặc biệt để lại cho hắn, hay nói cách khác là một lời cảnh tỉnh dành cho sinh mệnh của hắn.
Bốn chữ "quân tử bất khí" trên bia đá có ý nghĩa gì? "Bất khí" trong bốn chữ đó và quyển sách cũ này có liên quan gì với nhau? Chẳng lẽ Phu Tử đã sớm dự liệu được rằng hắn cần phải học Thư viện Bất Khí Ý?
Ninh Khuyết hướng ra ngoài hang hỏi:
кyhuyen.com- Nếu trong sách có chỗ khó hiểu, giải quyết thế nào?
Trần Bì Bì đáp:
- Cứ mười ngày ta lại lên núi một chuyến, nếu ngươi có chỗ nào không hiểu...
Câu này mới nói được một nửa, Ninh Khuyết đã hiểu ngay cũng giống như tam sư tỷ Dư Liêm, đây đều là sự sắp xếp môn học của Phu Tử dành cho mình, hắn lắc đầu nói:
- Ngươi không phải tam sư tỷ, nên đừng có mơ mộng hão huyền. Ngày nào ngươi cũng phải lên đây, nếu không ta và Tang Tang chắc sẽ buồn chết mất.
Trần Bì Bì giễu cợt:
кyhuyen.com
- Muốn ta lên núi bầu bạn với ngươi à? Cầu xin ta đi? Lúc nãy còn hung dữ với ta như thế, giờ ta phủi mông xuống núi luôn đây, ngươi làm gì được ta nào?
кyhuyen.comNinh Khuyết trả lời:
- Vậy ngươi mau cút xuống núi đi.
Trần Bì Bì lại rất nghe lời, xoay người định rời khỏi bãi đá trước cửa hang.
Đột nhiên hắn dừng bước, quay lại nhìn Ninh Khuyết trong hang, trầm mặc hồi lâu.
Ninh Khuyết thấy thần sắc hắn hơi lạ, nhìn chằm chằm lại.
Trần Bì Bì bỗng nói:
- Nghe nói lão sư chuẩn bị cho ngươi ba quyển sách. Nếu xem hết cả ba quyển mà ngươi vẫn không thể ra ngoài, vậy thì cả đời này có lẽ ngươi thật sự không ra được nữa rồi.
Ninh Khuyết khẽ nhíu mày hỏi:
- Quyển thứ ba là gì?
кyhuyen.com
Trần Bì Bì lắc đầu:
- Không ai biết.
Ninh Khuyết im lặng một lát, bỗng bật cười:
- Nếu thật sự có ngày xác nhận ta không ra được, đến lúc đó phiền ngươi tìm cho ta một cái thìa.
Trần Bì Bì kinh ngạc hỏi:
- Cần thìa làm gì?
Ninh Khuyết chỉ tay vào sâu trong hang đá u tối sau lưng:
- Cho ta một cái thìa, ta có thể đào một đường hầm thật dài, xuyên thẳng qua vách đá thư viện, qua kính hồ mây mù mà trở về nhân gian.
Trần Bì Bì cảm thấy đầu óc hắn có vấn đề, đồng tình nói:
- Đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân.
Ninh Khuyết biết gã không hiểu được tinh thần và thái độ ẩn chứa trong câu nói đó, nhưng bản thân hắn rõ là đủ rồi. Hắn cúi đầu bắt đầu đọc sách.
Trần Bì Bì thở dài một tiếng, chậm chạp và tròn trịa rời khỏi vách đá.
...
Trên hình hài là đạo, dưới hình hài là khí.
Khí, là khí vật, là công cụ.
Đại đạo bất khí, là chỉ đạo trời, không nằm ở hình hài cụ thể.
Quân tử bất khí, là chỉ con người không được câu nệ vào những quy tắc cố hữu.
Hai chữ "bất khí", chính là giữ một thái độ bề trên, kiêu hãnh mà phóng khoáng đối với các quy tắc.
...
Lật mở quyển sách cũ không tên trên bìa, Ninh Khuyết nhanh chóng bị nội dung bên trong thu hút toàn bộ tâm trí, ánh mắt không thể rời khỏi trang giấy.
Suốt một ngày một đêm tiếp theo, ngoại trừ ăn cơm và ngủ, hắn chỉ xem sách và suy ngẫm. Khi xem một quyển đến mức hơi chán hoặc tư duy rơi vào bế tắc, hắn liền đổi sang quyển kia; đến khi quyển kia cũng khó lòng tiến thêm, hắn lại đổi ngược về quyển ban đầu. Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua giữa những vòng lặp và sự điều tiết ấy.
Tang Tang nấu cơm quét dọn, lúc hắn mệt mỏi thì trò chuyện cùng hắn. Sau khi lấy đủ can đảm để bước vào hang đá lần nữa, nàng lẳng lặng ngồi bên cạnh hắn, cầm kim chỉ thêu đế giày.
Bất luận hai quyển sách này có giúp ích gì cho Ninh Khuyết trong việc giải quyết vấn đề hay thoát khỏi kiếp tù tội hay không, thì kiến thức và trí tuệ của các bậc tiền hiền trong sách cũng đủ khiến hắn cảm thấy thu hoạch được rất nhiều.
Quyển Thiên Địa Khí Tức Bản Nguyên Khảo khiến hắn lần đầu tiếp xúc với giả thuyết mới mẻ về thế giới, tiếp đó qua mấy tiểu tiết phía sau, hắn hiểu thêm được nhiều cách nói mới lạ.
Cái gọi là khí tức thiên địa, chính là một loại hạt vô hình vô chất tồn tại tự nhiên giữa đồng nội sông ngòi, cũng chính là thiên địa nguyên khí mà những người tu hành thường gọi. Theo quyển sách này, khởi nguồn ban sơ của tất cả thiên địa nguyên khí trên thế gian đều là vầng thái dương rực rỡ trên vòm trời, chỉ có một phần cực nhỏ đến từ sâu trong lòng đất.
Những luồng khí tức cùng nguồn gốc ban sơ này, theo sự gột rửa của năm tháng, vì bám trụ vào các sự vật cộng sinh khác nhau, vì sự ảnh hưởng của môi trường mà bắt đầu hiện ra những tính chất khác biệt.
Ví dụ như thiên địa nguyên khí ẩn chứa trong cây cối và thiên địa nguyên khí trong đá hoàn toàn khác nhau, chỉ là sự khác biệt này trong cảm tri của những người tu hành bình thường cực kỳ vi diệu, rất khó bị phát hiện.
Ninh Khuyết nhớ lại cảm giác khi lần đầu nhìn thấy Khối Lỗi Trận ở sơn môn Ma Tông bên hồ Đại Minh, phát hiện cách nói trong sách này tuy có chút phân kỳ với lời của Nhan Sắt sư phụ năm xưa, nhưng quả thực có vài phần đạo lý.
Suy nghĩ một lát, hắn lấy ra mấy lá bùa lần lượt thi triển, nhìn đám lửa và màn sương nước trước mặt, dùng niệm lực tỉ mỉ cảm nhận sự khác biệt, sau đó ghi chép cẩn thận những gì thu hoạch được lên giấy.
Buổi chiều, ăn cơm xong hắn tùy tiện đặt bát sang bên cạnh, lại bắt đầu thi triển phù để trải nghiệm sự khác biệt tinh vi giữa các thiên địa nguyên khí. Ngày thường ở Lão Bút Trai khi rảnh rỗi hắn vẫn lấy việc viết phù làm thú vui, tuy phù lực vẫn còn yếu ớt nhưng lại tích trữ được không ít giấy bùa, dùng để làm thí nghiệm thì thừa thãi.
Lần này hắn thi triển là thủy phù.
Lá bùa hơi vàng tan biến vô hình trong không trung, thiên địa nguyên khí trong hang đá chậm rãi tụ lại, ngưng thành một vốc nước sạch rồi rơi xuống đất, chuẩn xác rơi đúng vào cái bát kia.
Nước sạch trong bát dập dềnh vài cái rồi trở lại bình lặng.
Ninh Khuyết nhìn làn nước dần đục trong bát, ra chiều suy tư, lật mở quyển sách giảng về thư viện Bất Khí Ý bên cạnh, bắt đầu đối chiếu với một số nội dung trong sách.
Sau đó hắn lại thi triển một đạo thủy phù, để mặc vốc nước đó rơi xuống mặt đất, mắt không rời nhìn những vệt nước men theo kẽ đá dần biến mất không dấu vết, tựa như vô số con giun trong suốt.
Bát là khí vật, kẽ đá là khí vật, ngay cả vòm trời cánh đồng cũng chỉ là một khí vật có quy mô cực lớn mà thôi.
Nước rơi vào bát thì có hình bán nguyệt, rơi vào kẽ đá thì là giun trong suốt, rơi xuống từ tầng mây thì là rèm châu, thấm vào cánh đồng thì thành vô số hạt nhỏ li ti.
Bản thân nước không có bất kỳ hình dạng nào, chỉ vì khí vật chứa đựng nó mà mới có hình dạng.
Đây chính là "bất khí" chân chính.
Thiên địa nguyên khí cũng là một loại tồn tại giống như nước sao?
Đưa ra suy luận như vậy rất đơn giản, Ninh Khuyết nhìn quyển sách, không hề có chút cảm xúc đắc ý nào, hắn cố gắng tìm từ trong sách điểm kết nối suy luận này với cấm chế trong hang đá.
Không biết đã qua bao lâu, hắn tỉnh lại từ trong trầm tư, hơi mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương, lúc này mới chú ý tới Tang Tang không biết đã đến bên cạnh từ lúc nào, đang ngồi đó thêu thùa.
- Nhớ hồi trước khi ta đi hoang nguyên, ngươi nói tay nghề thêu thùa của mình quá tệ, không muốn để người trong thành Trường An nhìn thấy nên đã đem kim chỉ tặng hết cho Tiểu Thảo rồi mà, cái này từ đâu ra thế?
Ninh Khuyết hỏi.
Tang Tang ngẩng đầu lên, dùng đuôi kim gãi gãi bên tóc mai hơi ngứa, nói:
- Đây là hôm qua ta xuống núi xin thất sư tỷ, dù sao cũng phải tìm việc gì đó làm cho qua thời gian.
Ninh Khuyết nghĩ thầm nàng ở trên vách đá này đúng là buồn chán thật, chợt nhớ ra một chuyện, đưa quyển sách Bất Khí Ý trong tay qua, nói:
- Lúc buồn chán xem sách cũng tốt.
Tang Tang hơi ngẩn ra, nói:
- Ta cũng có thể xem sao?
Hai quyển sách này đều là tuyệt học trân tàng của thư viện, chắc hẳn là giáo trình mà Phu Tử dày công lựa chọn cho tiểu đồ đệ của mình, người đời căn bản không có cửa được xem. Theo lý mà nói, Ninh Khuyết không nên cho Tang Tang xem, nhưng hắn đã sớm quen với việc chia sẻ mọi thứ tốt đẹp với Tang Tang, thậm chí còn xếp nàng lên trước cả bản thân mình.
Quan trọng nhất là, hắn nghèo khó từ nhỏ đến sợ rồi, nảy sinh cái tính keo kiệt bủn xỉn, nay không còn lo thiếu tiền nữa nhưng vẫn theo bản năng muốn tham chút lợi nhỏ.
Ninh Khuyết nói:
- Đây là đồ tốt đấy, không xem là thiệt.
Tang Tang cảm thấy đúng là hơi đáng tiếc, nói:
- Nhưng ta xem không hiểu.
Ninh Khuyết nói:
- Đến cả lão thần côn vô liêm sỉ Quang Minh Đại Thần Quan kia còn muốn nhận ngươi làm truyền nhân, về mặt tu hành chắc chắn ngươi cực kỳ có thiên phú, nói không chừng còn mạnh hơn cả ta và Trần Bì Bì. Những năm qua ngươi đi theo ta, ta lại không nghĩ đến việc khai phá phương diện này của ngươi, biết đâu chừng lại vùi dập một thiên tài tu hành.
Tang Tang cười lên, nói:
- Ngươi lại trêu ta.
Ninh Khuyết nói:
- Mặc kệ đi, ngươi cứ liếc qua một cái là xem như chúng ta chiếm được chút hời rồi.
Tang Tang nghĩ thấy cũng có lý, nhận lấy quyển sách bắt đầu nghiêm túc đọc.
Ninh Khuyết tiếp tục xem quyển Thiên Địa Nguyên Khí Bản Nguyên Khảo, càng xem càng thấy Tây Lăng Thần Điện phong tỏa quyển sách này là có lý. Bởi vì trong quyển sách này không ngờ lại coi thiên địa nguyên khí mà công pháp Ma Tông hấp thụ vào cơ thể ngang hàng với Hạo Thiên Thần Huy, cho rằng về bản chất căn bản không có gì khác biệt.
Đột nhiên, mắt hắn bỗng sáng rực lên.
Bởi vì hắn nhìn thấy ở phía sau quyển sách này có một bộ công pháp dưỡng khí hoàn chỉnh!
Tại sơn môn Ma Tông kế thừa y bát của tiểu sư thúc, dựa vào kiếm ý tàn lưu trong những vết kiếm loang lổ mà tiểu sư thúc để lại, trực tiếp giúp tuyết sơn khí hải của Ninh Khuyết thông suốt một con đường, sau đó Hạo Nhiên Khí rót vào cơ thể hắn, thúc động khí xoáy trong bụng vận chuyển, bắt đầu hấp thụ thiên địa nguyên khí xung quanh.
Đối với Ninh Khuyết hiện tại, một khi dùng niệm lực thúc động khí xoáy bắt đầu hấp thụ thiên địa nguyên khí, hắn sẽ không tài nào kiểm soát được quá trình này, hắn càng không rõ làm thế nào để quá trình này trở nên hiệu quả hơn.
Nếu bộ công pháp dưỡng khí để lại trong quyển sách này là thật, chẳng phải nói tốc độ tu hành Hạo Nhiên Khí của hắn có thể nhanh hơn rất nhiều sao? Có thể thăng tiến thực lực cảnh giới trong thời gian ngắn nhất có thể?
Đôi bàn tay cầm quyển sách của Ninh Khuyết khẽ run rẩy. Nỗi buồn bực vì bị nhốt trong hang đá giờ đây hoàn toàn bị thay thế bởi sự kinh hỉ trong lòng cùng sự cảm kích dành cho Phu Tử và tam sư tỷ.
Điển tịch tu hành của thư viện phải chia sẻ, mà niềm vui sướng và thu hoạch cực lớn này lại càng phải chia sẻ. Hắn lập tức quay người lại, muốn nói cho Tang Tang biết chuyện này.
Thế nhưng hắn lại thấy Tang Tang đã đi vào giấc mộng.
Nhìn Tang Tang ôm quyển sách, không cần tựa vào vách hang mà đã ngủ thiếp đi, Ninh Khuyết không nhịn được bật cười, thầm nghĩ xem ra tiểu nha đầu này quả nhiên không phải là tài liệu để tu hành, ít nhất là không phải tài liệu để đọc sách.
Một lát sau, Ninh Khuyết thu liễm tâm thần, lặng lẽ xem kỹ phương pháp dưỡng khí trong quyển sách từ đầu chí cuối một lần nữa, cho đến khi chắc chắn đã ghi nhớ từng chữ một mới từ từ nhắm mắt lại.
Hắn lần đầu tiên bắt đầu dưỡng khí.
Thứ hắn dưỡng, là Hạo Nhiên Chính Khí.
----------oOo----------