Chương 201: Nếu thực sự có thiên đạo

Phu Tử hỏi: - Ngươi có từng nghĩ thiên đạo là một tồn tại như thế nào không? Ninh Khuyết suy nghĩ một chút, đối với sự tồn tại hư vô mờ mịt như thiên đạo, hắn thực sự chưa có khái niệm gì rõ rệt. - Không có, chẳng phải ngươi vừa nói, khi người đời tư duy, Hạo Thiên luôn luôn bật cười đó sao? - Nhưng có những lúc, dù bị châm chọc, chúng ta vẫn phải tư duy. Nếu một đứa trẻ ngã khi bước đi bước đầu tiên mà vì bị người ta cười nhạo rồi không dám thử nữa, nó chắc chắn cả đời sẽ không biết đi. Nếu ngươi học thư pháp, viết chữ đầu tiên quá xấu mà liền từ bỏ, vậy ngươi chắc chắn không thể trở thành Ninh đại gia như bây giờ. kyhuyen.com- Lão sư, ta thấy lúc này ngươi chính là đang trêu chọc ta. Ninh Khuyết cười nói. Hắn nhớ lại những năm tháng khổ sở tìm cầu phương pháp bước lên con đường tu hành, lúc ôm quyển Thái Thượng Cảm Ứng Thiên đến quên ăn quên ngủ, cũng từng bị người ở Vị Thành cười nhạo, nhưng hắn đã không bỏ cuộc, cho nên mới có được ngày hôm nay. Sau đó hắn nghĩ về cuộc đời phiêu bạt, đắng cay cùng cực của mình và Tang Tang, khẳng định quan điểm bấy lâu nay của mình là đúng: Trời xanh chắc chắn không có đôi mắt luôn nhìn xuống những buồn vui ly hợp của nhân gian, bởi vì vận mệnh đối xử với thế nhân vốn chẳng công bằng. Vì vậy sau một hồi suy nghĩ, hắn trả lời: - Thiên đạo là một tồn tại rất hư vô.
kyhuyen.com Phu Tử có chút hài lòng với câu trả lời này, nói:
kyhuyen.com- Hạo Thiên có sinh mệnh hay không, có hình thái cụ thể hay không, chúng ta không biết. Hạo Thiên ở đâu, chúng ta cũng không biết. Nhưng nó có ý thức hay không, tiểu sư thúc ngươi đã dùng cái chết làm cái giá để một lần nữa xác nhận điều đó. Gió đêm hơi lạnh cuốn theo mây mù dưới vực, mang theo hơi nước ẩm ướt lao thẳng vào vách đá thẳng đứng rồi tan ra tứ phía, dần lan tỏa lên mặt bãi đá trên đỉnh núi, thêm vào vài phần lương bạc. Phu Tử ngẩng đầu nhìn lên vòm trời cao vút và lạnh lùng, thong dong nói: - Nếu thực sự có thiên đạo, nó nhìn xuống thế gian, thì những bách tính đang gian nan cầu sinh trên đại địa, thậm chí là những người tu hành tưởng như có thể hô phong hoán vũ kia, cũng chỉ là những tồn tại như loài kiến mà thôi. - Nếu thực sự có thiên đạo, nó căn bản sẽ không dành cho lũ kiến lấy một chút thương hại hay quan tâm. Mà khi trong lũ kiến đó có vài con bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên nó, thậm chí bắt đầu mọc ra đôi cánh mỏng như cánh ve bay thẳng lên trời, mưu toan khiêu chiến nó, thì ý thức và ý chí của nó sao có thể cho phép chuyện đó xảy ra? - Nếu thực sự có thiên đạo, vậy thì thiên đạo vô hình, lại càng vô tình. ... Ninh Khuyết nhìn lão sư đang đứng bên vách đá, phong thái phiêu dạt như tiên nhân trong gió đêm, suy nghĩ về ba câu "nếu thực sự có thiên đạo" liên tiếp kia. Trầm mặc rất lâu, hắn bỗng kiên định nói: - Nhưng lão sư, người không phải là kiến.
kyhuyen.com Phu Tử cười lớn, tiếng cười tràn đầy khí thế bao la hùng vĩ. Tiếng cười ấy đột ngột vút lên từ vách đá, đâm thẳng vào màn đêm lạnh lẽo cao vời vợi. Biển mây giữa vách núi sợ hãi mà chảy loạn, mãi đến khi tiếng cười của Phu Tử xa dần, lớp mây mới khôi phục lại sự bình lặng. Phu Tử đứng bên vách đá, nhìn sao đêm mây loạn, hồi lâu sau bỗng cảm thán: - Bổng - Hổ - Gà, đáng tiếc lại không có Sâu. Bổn Hổ Gà là một trò oẳn tù tì đơn giản khi uống rượu, nhưng Ninh Khuyết biết Phu Tử lúc này đương nhiên không phải vì muốn uống rượu mới nói ra câu đó. Hắn thầm nghĩ cách hình dung đơn giản thậm chí là thô thiển này chắc hẳn chính là nhận thức cả đời của lão sư về Hạo Thiên. Chỉ là lời lẽ dân dã mà ý tứ thâm sâu, tạm thời hắn chưa thể thấu hiểu hết. Những lời trước đó của Phu Tử đã giải khai một số nghi hoặc trong lòng hắn, nhưng lại nảy sinh thêm những nghi hoặc mới. Nếu tiểu sư thúc năm đó chính là con kiến mọc ra đôi cánh muốn bay lên trời xanh, vì chạm đến tôn nghiêm của thiên đạo rồi bị thiên tru mà chết, vậy tại sao hắn phải làm như thế? Nhân gian có hàng tỷ con kiến, chắc chắn không chỉ có một con từng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Trong năm tháng dài đằng đẵng, chắc chắn đã có rất nhiều người từng mưu toan bay lên bầu trời xanh thăm thẳm kia. Những người đó đã đi đâu? Chết một cách tráng liệt như tiểu sư thúc, hay thực sự giống như những câu chuyện "vũ hóa" ghi trong giáo điển Tây Lăng, trở về với vòng tay hào quang của Hạo Thiên, bước vào sự vĩnh hằng hoàn mỹ? Nếu nói cảnh giới của tiểu sư thúc năm xưa đã không cho phép hắn tiếp tục dừng chân ở cõi trần tục này, vậy tại sao hắn không chọn bước vào vĩnh hằng, mà lại chọn khiêu chiến thiên đạo? Chỉ đơn giản là vì kiêu ngạo sao? Nhưng con hổ dù hung mãnh kiêu ngạo đến đâu, cũng không vô duyên vô cớ gầm thét với cây gậy của thợ săn. Còn một vấn đề nữa, tại sao Phu Tử vẫn còn ở lại nhân gian? Phu Tử đã giấu đôi cánh của mình ở nơi nào? Chẳng lẽ Phu Tử không muốn đi xem diện mạo chân thực của thiên đạo sao? Hắn nhìn Phu Tử bên vách đá, nói: - Lão sư, còn rất nhiều chuyện ta không hiểu. Phu Tử đáp: - Khi nào ngươi có thể hoàn toàn đọc hiểu quyển sách thứ ba, đại khái cũng sẽ hiểu ra thôi. Ninh Khuyết biết đó chắc chắn không phải việc có thể làm được trong một sớm một chiều. Hắn im lặng hồi lâu, thoát khỏi bầu không khí đàm đạo huyền diệu viển vông đêm nay để trở về với nhân gian thực tại, thành khẩn thỉnh giáo: - Học sinh hiện giờ có thể dùng Hạo Nhiên Khí trong cơ thể ngụy trang thành thiên địa khí tức, chỉ là thân thể này lại khó lòng che giấu. Nếu để binh khí của người khác chạm vào người, Hạo Thiên Đạo Môn nhất định sẽ nhận ra điều kỳ quái. Phu Tử nói: - Ngươi chẳng phải đã cho người truyền tin ra thiên hạ, nói mình đang phù võ song tu đó sao? Ninh Khuyết cười có chút xấu hổ: - Tu hành võ đạo, đâu dễ lừa người như vậy? Phu Tử hơi giễu cợt: - Chuyện tu hành, chỉ cần ngươi đánh thắng được người ta, tự nhiên sẽ lừa được người ta. Đừng để người khác đả thương đến thân thể ngươi, ai mà biết được thân thể ngươi có kỳ quái? Ninh Khuyết im lặng, thầm nghĩ chiến đấu giữa những người tu hành biến hóa khôn lường, hiểm nguy tột độ, dù cảnh giới của mình có tăng tiến không ít thì làm sao dám chắc chắn không để bản mệnh kiếm của đối phương chạm vào người? Ngay cả Đạo Si Diệp Hồng Ngư chắc cũng không dám khẳng định như vậy. Phu Tử nhìn vào mắt hắn, im lặng một lát rồi nói: - Năm đó sau khi sư đệ rời khỏi hang đá này, không còn để bất kỳ ai chạm được vào thân thể hắn, cho đến tận ngày hắn nằm xuống. ... Phu Tử đã rời khỏi bãi đá. Trong bóng đêm khua, Ninh Khuyết vẫn ngồi giữa vách đá dựng đứng, suy nghĩ và phân tích tất cả những lời Phu Tử đã nói. Hắn tiến hành chắp vá, rà soát lại tỉ mỉ quãng thời gian ba tháng bị giam trong hang đá, chuyển hóa những thu hoạch về cảnh giới và tâm trí thành sự thật. Khi ánh ban mai vừa hé rạng, Tang Tang trở lại bãi đá, hầu hạ hắn rửa mặt chải đầu xong xuôi, chuẩn bị đầy đủ hành trang, rồi theo con đường đá hẹp và dốc đi xuống chân núi. Suốt dọc đường, phong cảnh vách đá vẫn như cũ, đường đá hiểm trở, thác nước đổ vào biển mây. Đi theo hẻm núi về phía đông không quá vài bước đã thấy bóng dáng của Trần Bì Bì. Tiếp đó là chư vị sư huynh sư tỷ. Đệ tử tầng hai của thư viện hôm nay đều đến đón tiểu sư đệ xuất quan. Đường Tiểu Đường tung tăng chạy tới, cởi bớt hành lý trên người Tang Tang, trừng mắt nhìn Ninh Khuyết một cái rồi nắm tay Tang Tang đi lên phía trước. Đại sư huynh nhìn Ninh Khuyết mỉm cười ôn hòa: - Những ngày qua vất vả rồi. Ninh Khuyết chắp tay cúi người hành lễ với các sư huynh sư tỷ, nói: - Sư huynh sư tỷ vất vả rồi. Mọi người vui vẻ vây quanh chúc mừng hắn. Thập nhất sư huynh tặng hắn một bó hoa dại, Tang Tang có chút không vui. Cửu sư huynh và thập sư huynh bắt đầu đàn cầm thổi tiêu, vô cùng đắc ý. Ngũ sư huynh và bát sư huynh thấy mình chẳng giúp được gì, cũng không thể kéo Ninh Khuyết đi đánh cờ lúc này, đành liên tục lặp lại lời "chúc mừng, chúc mừng", giống như một ván cờ quẩn quanh nhàm chán. Lục sư huynh vỗ vai hắn để an ủi, đôi bàn tay vốn đã quen rèn sắt suýt chút nữa khiến hắn hộc máu. Thất sư tỷ tiến lên âu yếm nhéo má hắn một cái, suýt chút nữa nhéo ra máu luôn. Nhị sư huynh đứng ở đằng xa, sắc mặt có chút khó coi. Nhìn thấy ánh mắt hơi căng thẳng của Ninh Khuyết, hắn vẫn gật đầu, khóe môi thậm chí còn nặn ra một nụ cười cực kỳ hiếm hoi. ... Hôm nay hậu sơn thư viện tràn ngập tiếng cười nói. Trong ngôi nhà tranh lớn bốn bề lộng gió, hương thức ăn thơm nức mũi. Thất sư tỷ, Đường Tiểu Đường và Tang Tang cùng xuống bếp làm một bữa tiệc linh đình. Bữa tiệc này vừa để chúc mừng tiểu sư đệ Ninh Khuyết cuối cùng đã phá quan thành công, không bị giam cầm trong sơn động đến già, vừa để chào đón lão sư kết thúc chuyến du ngoạn thiên hạ trở về. Tuy rằng thời gian chào đón bị muộn mất ba tháng, nhưng lý do quan trọng nhất là: đây là lễ bái sư của Ninh Khuyết, hắn sẽ chính thức bái vào môn hạ của Phu Tử. Ninh Khuyết quỳ trước ghế của Phu Tử, cung cung kính kính, thành thành thật thật, không hề giở trò lươn lẹo mà dập đầu ba cái thật kêu. Chỉ tiếc là sau khi tu hành Hạo Nhiên Khí, thân thể hắn quá đỗi rắn chắc, ba cái dập đầu này khiến gạch xanh dưới sàn nứt toác, nhưng trán hắn vẫn không hề chảy máu, thậm chí chẳng hề sưng bầm, chỉ dính chút bụi đất. Không thể nhân cơ hội này cho lão sư thấy thành ý của mình, thuận tiện vỗ mông ngựa một chút, hắn cảm thấy vô cùng đáng tiếc. Đứng dậy nhận lấy chén trà ấm từ tay tam sư tỷ, Ninh Khuyết đi đến trước mặt Phu Tử hai tay dâng lên. Phu Tử nhận lấy, chậm rãi nhấp một ngụm, lễ bái sư coi như chính thức hoàn thành, vô cùng giản đơn. Thất sư tỷ ôm một đống quần áo đi tới, hỏi: - Tiểu sư đệ, chọn một màu đi. Ninh Khuyết hơi ngẩn ra, nhìn vào lòng sư tỷ mới phát hiện thứ tỷ ấy đang ôm đều là viện phục của thư viện. Đang lúc tiết xuân, đương nhiên đều là xuân phục hợp thời. So với viện phục ở tiền viện, viện phục của học sinh tầng hai không có gì khác biệt rõ rệt về kiểu dáng, chỉ là có nhiều lựa chọn về màu sắc hơn. Hắn nhìn quanh các sư huynh sư tỷ trong nhà cỏ, nhận thấy lựa chọn của mọi người dường như rất tùy ý. Tam sư tỷ vẫn mặc bộ viện phục màu xanh nhạt rộng thùng thình, đại sư huynh thì mặc áo bông cũ, căn bản không mặc viện phục. Màu áo của những người khác cũng đủ loại từ đỏ đến xám. Thất sư tỷ thấy thần sắc do dự của hắn, trêu chọc: - Quả thực phải thận trọng một chút, chọn rồi là không được đổi đâu. Ninh Khuyết theo bản năng nhìn về phía Tang Tang. Kể từ khi rời khỏi Mân Sơn, không còn làm người rừng mặc da thú mà tiến vào Vị Thành, việc hai người mặc quần áo gì luôn do Tang Tang quyết định. Tang Tang gật đầu. Ninh Khuyết hiểu ý nàng, nói: - Sư tỷ, ta muốn bộ màu đen. Thất sư tỷ cười nói: - Ở hậu sơn, ngươi là người đầu tiên chọn màu đen đấy. Tiểu sư đệ quả nhiên tinh mắt, nam muốn bảnh diện đồ đen, chính là đạo lý này, mấy kẻ ngốc kia chẳng bao giờ chịu hiểu. Nhị sư huynh đứng sau lưng Phu Tử nghiêm nghị một cách lạ thường. Đại sư huynh nhìn Ninh Khuyết đang mặc bộ viện phục màu đen vào người, không kìm được khẽ thở dài một tiếng. Phu Tử khẽ vuốt râu, nhìn Ninh Khuyết hỏi: - Tại sao lại chọn màu đen? Ninh Khuyết dưới sự giúp đỡ của Tang Tang cài xong các cúc vải chéo, thật thà trả lời: - Màu đen đỡ bẩn. Đây là câu trả lời thật lòng. Hắn và Tang Tang căn bản chẳng nghĩ gì đến chuyện bảnh bao hay diện đồ đen, chủ tớ hai người quan tâm hơn là làm sao để ít phải giặt đồ, tiết kiệm nước và xà phòng. Đại sư huynh ngây ngươi. Ngón tay vuốt râu của Phu Tử hơi khựng lại, ông cười lắc đầu. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị