Chương 26: Thắng lợi, không bởi vì quang minh

Thống lĩnh thần điện kỵ binh nhìn xuống đồng cỏ với vẻ mặt hờ hững. Hắn không quan tâm đến sống chết của mọi người trong doanh địa, chỉ muốn nhìn xem trong tình thế hỗn loạn này có cơ hội thích hợp để xuất binh hay không. Đột nhiên, đồng cỏ phía dưới truyền đến một luồng chấn động mạnh mẽ của thiên địa nguyên khí, khí tức cường đại mà cao diệu của phù đạo đó tác động thẳng vào tâm trí hắn, khiến vẻ mặt hắn thay đổi rõ rệt. Khúc Ny Mã Đề vị lão phu nhân này lòng vững như đá, mắt nhìn đám mã tặc vung loan đao chém giết dân phu Yến Quốc cũng không thấy nếp nhăn mặt rung động chút nào. Nhưng thời điểm cỗ xe ngựa tan thành mảnh vụn, thiếu nữ áo trắng bay lên trời vẽ ra đạo phù kia, nếp nhăn như thạch điêu trên mặt bà ta đột nhiên nhăn nhúm lại một chỗ, có vẻ vô cùng chấn động. - Phù sư kia trong doanh địa lại là nàng! ḳyhuyen.com- Nàng thế mà có thể viết ra bất định phù? Chẳng lẽ nàng ta đã tiến vào Tri Mệnh? Khúc Ny Mã Đề sắc mặt âm trầm, quay đầu nhìn thoáng qua cỗ xe ngựa chính giữa đội ngũ kỵ binh, thầm nghĩ nếu để chất nữ được mình cưng như trân bảo kia biết được chuyện này, không biết sẽ có phản ứng như thế nào. Rèm xe ngựa đóng chặt, thiếu nữ thanh u tinh thuần như hoa lan bên trong kia cảm nhận được phù lực khủng bố từ nơi đồng cỏ phía dưới, chậm rãi ngẩng đầu lên, trên mặt hiện lên một tia hiểu ra, thấp giọng lẩm bẩm: - Thì ra là Mạc tỷ tỷ. Cách bức rèm che, chỉ dựa vào phù lực dao động đã đoán được phù sư là ai, vị thiếu nữ như hoa này xem ra cũng không phải là không hề hay biết những chuyện phát sinh dưới đồng cỏ bên ngoài xe ngựa. ...
ḳyhuyen.com Nửa đạo thần phù biến thành một luồng khí vô hình cực nhanh, như một thiên thần đấm một cú toàn lực xé toạc không khí trên doanh địa trong chớp mắt, mẽ đập thủng một lỗ lớn trên bức tường lửa, đánh chết tươi mười mấy tên mã tặc cưỡi ngựa, sau đó vòng ngược tới trước mặt tên thủ lĩnh mã tặc, theo gió đông đột nhiên ngưng lại.
ḳyhuyen.comThủ lĩnh mã tặc biết đã đến thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, thét lớn một tiếng, ngón tay đặt bên yên run lên kịch liệt, ngón cái đặt giữa khớp hai ngón trỏ ngón giữa, bức hết tất cả niệm lực trong thức hải ra không chút lưỡng lự. Niệm lực hùn hậu được minh tưởng tích lũy mấy chục năm rời khỏi cơ thể, đánh vào đạo thần phù lực đang đập vào mặt, lực lượng kỳ dị phản chấn khiến bầu không khí xung quanh thủ lĩnh mã tặc xuất hiện vô số đường nét quái dị màu trắng. Những đường nét màu trắng này là luồng không khí lưu động vô cùng nhỏ, bởi vì những luồng khí bên cạnh lưu động với tốc độ khác nhau khiến ánh sáng bị chiết xạ tạo thành màu trắng. Có thể làm không khí hư vô cũng bị xé toạc ra như thế, phát ra tiếng rít liên miên như thế, có thể thấy rõ ràng nửa đạo thần phù và công lực mấy chục năm của đại niệm sư kia va chạm khủng bố như thế nào. Giữa vô số đạo không khí như tơ liễu bay múa, khóe mắt thủ lĩnh mã tắc ứa ra vài giọt máu, tọa kỵ dưới người thì càng gào thét liên tục, vó ngựa hỗn loạn đạp lui về phía sau. Bởi vì đạo thần phù không hoàn chỉnh này quá mức cường đại, thủ lĩnh mã tặc không thể không ngưng tụ toàn bộ niệm lực đối kháng, vì thế niệm lực công kích Ninh Khuyết đang phun máu trên không cũng tự nhiên gián đoạn trong khoảnh khắc. Mấy vạn cái châm thép trong thức hải Ninh Khuyết chợt biến mất, tuy đau đớn vẫn còn nguyên trong đầu hắn, nhưng hắn rốt cuộc cũng tỉnh lại khỏi trạng thái đầu óc mơ hồ được chốc lát. Chỉ cần chốc lát thời gian tỉnh táo là đủ rồi. Hắn rút ra cái ô to màu đen ở sau lưng ra, cổ tay rung lên đánh tan lớp vải thô bên ngoài. Cái ô to màu đen suối mấy tháng nay buộc trong tầng tầng lớp vải rốt cuộc cũng thấy được ánh sáng, tựa như một đóa sen màu đen nở trên đầu hắn.
ḳyhuyen.com Cái ô to màu đen hãm lại tốc độ rơi để hắn không đến mức ngã chết, quan trọng hơn là cái ô to màu đen nhìn bóng nhẫy dơ bẩn này lại có thể hấp thụ phần lớn niệm lực khủng bố đang công kích đến. Thân mình vẫn đang hạ xuống từ không trung, tay cầm đao của Ninh Khuyết đã vung tới. Hắn lúc này còn cách thủ lĩnh mã tặc một khoảng, phác đao tự nhiên không thể chém đến người đối phương, chẳng qua trong cổ tay hắn lại có một cây châm bạc bắn xẹt ra ngoài. Cảnh tượng hằng ngày ở thư viện hậu sơn tái hiện, châm bạc theo quỹ đạo quỷ dị khó lường đâm thẳng vào mắt tên thủ lĩnh mã tặc! Thủ lĩnh mã tặc là đại niệm sư Động Huyền thượng cảnh, tự thân tu vi cũng xấp xỉ thiếu nữ áo trắng Mạc Sơn Sơn, nhưng muốn ứng phó đạo thần phù không hoàn chỉnh kia cũng phải cố hết sức, cả người bị những dòng nguyên khí hung hiếm kia trói buộc. Hắn thật không ngờ được Ninh Khuyết rõ ràng đã bị thương nặng sắp chết lại còn giấu hậu chiêu âm hiểm như thế. Mắt thấy đạo châm bạc cực mỏng manh đến mức khó có thể nhìn ra sắp đâm vào mắt, hắn muốn tránh cũng không thể, chỉ đành vô cùng mạo hiểm bất chấp luồng khí chảy xiết trước người, cường hành cúi thấp đầu. Phập một tiếng, cây châm bạc nháy mắt đâm vào xương lông mày của hắn! Châm bạc đâm sâu không thấy đuôi, một giọt máu như nốt ruồi son hiện ra ngay ở giữa. Thủ lĩnh mã tặc chợt thấy đầu đau nhức một trận, trước mắt không khỏi tối sầm. Mắt tối sầm cũng không phải là do đau đớn, mà quả thực là màu đen. Bởi vì cái ô to màu đen ập xuống. Dưới cái ô to màu đen, phác đao trong tay Ninh Khuyết bổ ra thẳng tắp, đạo thế ngắn gọn rõ ràng. Lưỡi đao vào thịt, sau đó phá xương, chỉ là chuyện trong nháy mắt. Soạt một tiếng. Cánh tay bay về phía bầu trời. ... Vai phải thủ lĩnh mã tặc xuất hiện một vết thương cực khủng bố, máu tươi trào ra như suối phun, đao thế chưa tận, hắn rống lên đau đớn, ngã ngửa ra sau mông ngựa, nặng nề đập xuống mặt đất. Ngay trước khi rơi xuống đất, ngón tay phải khô gầy của hắn hướng trên lưng Ninh Khuyết sắp chạm đất, đột nhiên ấn xuống. Ninh Khuyết lại bị thương nặng, ngực bụng xiết lại, miệng phun máu tươi, cả người ngã xuống. Vừa may rơi trên con ngựa vốn thuộc về thủ lĩnh mã tặc. Hắn hoàn toàn không cảm thấy vị ngọt tanh trong miệng, trước khi ý thức rơi vào mơ hồ thì vung phác đáo trong tay xé gió, chém lại không phải thủ lĩnh mã tặc đã đánh bay mà là mông ngựa. Mông ngựa chợt xuất hiện một vết thương cực sâu. Con ngựa chịu đau chấn kinh, lao đi như điên điên về phía trước, đầu húc thẳng vào bức tường lửa còn đang cháy hừng hực kia! ... Bên dưới cái lỗ hổng do thần phù đục trên bức tường lửa trước doanh địa kia, lại có thêm một lỗ hổng khác. Một con tuấn mã bốc cháy cõng theo Ninh Khuyết bị thương nặng suy yếu, gào thét vọt ra như điên từ cái lỗ hổng kia, lông đuôi ngựa đã sớm cháy thành tro, cả người cũng đang bốc chạy điên cuồng. Phần Thiên hỏa phù hình thành thế lửa cực kỳ đáng sợ, con tuấn mã này mạnh mẽ xông qua, thoáng chốc đã chết cháy, nặng nề ngã xuống đất, Ninh Khuyết trên lưng ngựa cũng ngã phịch xuống, lăn lộn mấy vòng mới dừng lại. Mặc dù có cái ô to màu đen bảo vệ, nhưng góc vạt áo trên người hắn vẫn đang cháy lên đốm lửa, tùy thời có thể lan ra. Hắn chật vật ngồi bệt trên mặt đất, quay đầu nhìn về một phía, giọng khàn khàn hô lớn: - Nước! Theo như phân phó của hắn lúc trước, Thiên Miêu Nữ đã chuẩn bị một thùng nước to rồi đứng bên cạnh chờ. Nhìn các sư tỷ chiến đấu đẫm máu với đám mã tặc, nàng lo đến mức không chịu được, hận không thể đạp thùng nước kia ngã lăn. Nàng căn bản không ngờ chiến cuộc biến hóa lại nhanh chóng như thế, giờ mới hiểu dụng ý lúc trước của Ninh Khuyết. Ào một tiếng, cả thùng nước đổ ập lên người Ninh Khuyết, đốm lửa cháy trên quần áo nháy mắt bị giội tắt, thân thể suy yếu không chịu nổi của hắn cũng bị nước đập ngã xuống đất. Đại hắc mã ở một bên của doanh địa chạy như điên tới trước người hắn, cúi đầu không ngừng cọ vào hắn, có vẻ cực kỳ lo lắng bất an, như thể lo lắng hắn ngã xuống thì sẽ không thể đứng lên nữa. Ninh Khuyết ngã trên mặt đất ướt nhẹp, quả thật đã không còn sức đứng lên, cũng may chưa hôn mê. Hắn trợn tròn mắt nhìn cái mặt ngựa ngay sát mặt mình, khóe miệng cực kỳ gian nan nhếch lên cười. Kể từ khi khai chiến đến nay, hắn đã kinh qua vô số tình huống cực kỳ nguy hiểm lẫn trải nghiệm vô số thống khổ, nhất là thời điểm ám sát tên thủ lĩnh mã tặc. Theo bản năng phòng ngự của con người, khi gặp phải đau đớn thân thể hay tinh thần không thể chịu đựng được nữa thì sẽ lâm vào hôn mê, nhưng hắn tựa như có thiên phú chống lại bản năng, cứng rắn duy trì một chút tỉnh táo cuối cùng. Hắn gian nan nâng cánh tay phải, đưa cái ô to màu đen còn bẩn thỉu hơn lúc nãy gác lên ngực, rồi nhét túi gấm buộc trên ngón giữa vào trong lòng. Làm xong hai việc này, hắn mới chính thức thở phào nhẹ nhõm, có điều tiếp tục ngoan cố không chịu bất tỉnh khi tinh thần thả lỏng mà cắm đao xuống chỗ đất bùn bên cạnh, kêu lên một tiếng đau đớn gượng dậy, mắt nhìn bốn phía đầy những tiếng chém giết thì muốn đến hỗ trợ, lại phát hiện thân thể bị niệm lực đánh trọng thương có chút không điều khiển được. Việc nên làm đều đã làm xong, hẳn là sẽ không chết chứ? Về phần mọi người bốn phía xa trận đang chém giết đẫm máu, hắn lúc này đã không thể nào ảnh hưởng gì được nữa. Không biết nghĩ đến cái gì, Ninh Khuyết nhìn ra đằng sau. Giữa một bãi doanh địa tan hoang, cỗ xe ngựa đã nổ tan thành mảnh vụn kia chỉ còn dư một tấm sàn xe dưới cùng, Mạc Sơn Sơn lúc này ngồi trên đó, quần áo màu trắng nhuốm lấy không biết bao nhiêu là tro bùn. Thiếu nữ phù sư vừa nãy cường hoành vượt qua năng lực cảnh giới để thi triển thần phù mà chỉ Thần Phù Sư mới có thể sử dụng, cho nên phải chịu đựng cắn trả cực kỳ nghiêm trọng, hơn nữa niệm lực trong thức hải bị ép cho không chừa chút nào, vì thế liền hôn mê ngay trên không trung rồi rơi xuống. Có lẽ là do bị chấn động, Mạc Sơn Sơn lúc này chợt tỉnh lại. Nàng khẽ cúi đầu, tóc đen trên trán rối tung không chịu nổi, tay phải chống nghiêng người cùng lông mi dài nhỏ mơ hồ lẫn trong tóc đen không ngừng run rẩy, trên gương mặt tái nhợt tràn ngập suy yếu, tựa hồ khi nào cũng có thẻ ngất đi lần nữa. Xa xa mơ hồ như có tiếng chân như sấm, trên đồng cỏ nổi lên từng trận bụi mù mịt, Ninh Khuyết biết đội thần điện kỵ binh kia như hắn dự liệu đã động tâm, nói với Thiên Miêu Nữ bên cạnh: - Lát nữa lúc quét tước chiến trường nhớ cướp hai thanh đao của ta trở về. ... Bức tường lửa phía trước doanh địa được dựng lên chủ yếu để tạo cơ hội cho Ninh Khuyết ám sát thủ lĩnh mã tặc. Diện tích che phủ không lớn, xa xa không đủ để ngăn chặn bọn mã tặc. Ngay trong trận hỗn chiến trước đó, bọn mã tặc gào thét vung loan đao lao vào. Lúc này, xa trận được tạo thành từ sàn xe và túi lương thảo đã sớm tổn hại không chịu nổi. Các đệ tử Mặc Trì Uyển, với ánh đao như tuyết, kiến nghị nghênh chiến không lùi một bước, còn những Yến tốt và dân phu thì trong thời gian cực ngắn đã tử thương thảm trọng. Thủ lĩnh mã tặc lúc này đã không rõ tung tích, không biết là bị thương nặng được thân tín cấp dưới mang đi, hay là đã chết và thi thể bị vó ngựa giẫm nát thành bùn. Sự thật này đã giáng một đòn cực lớn vào bọn mã tặc. Đội ngũ xung phong của mã tặc đã loạn không thành hình, nhưng lực lượng phòng ngự trong doanh địa lại đã đứng bên bờ tuyệt cảnh. Nếu thần điện kỵ binh trên đồng cỏ lúc này vẫn chưa ra tay, thì không ai có thể đoán được rốt cuộc doanh địa sẽ bị huyết tẩy trước, hay bọn mã tặc không chịu nổi áp lực mà sụp đổ trước. Các đại nhân vật trên đồng cỏ đều bị nửa đạo thần phù kinh thế hãi tục của Mạc Sơn Sơn lúc trước làm cho chấn động, thành ra lại không để ý đến việc Ninh Khuyết nhảy qua bức tường lửa, cuối cùng chém chết thủ lĩnh mã tặc. Thống lĩnh thần điện kỵ binh có cảm ứng, ánh mắt sâu sắc chú ý tới đầu bên kia của bức tường lửa hừng hực mơ hồ xuất hiện một vạt bóng đen, nhưng không rõ cụ thể tình huống lúc ấy. Chẳng qua... hắn đã thấy thủ lĩnh mã tặc bị thương nặng rồi được mấy con ngựa mạnh mẽ mang đi, cũng đã thấy bọn mã tặc hỗn loạn mang điềm báo tán loạn. Lúc trước không lao xuống đồng cỏ cứu viện mọi người trong doanh địa là vì hai ba trăm mã tặc hung hãn kia đề phòng nghiêm ngặt, hết sức thiện chiến. Thống lĩnh đại nhân không muốn lấy sinh mệnh tôn quý của các thần điện kỵ sĩ ra mạo hiểm. Nhưng bây giờ thủ lĩnh mã tặc đã chết, thế tan vỡ đã thành, đây chính là thời cơ tốt để thần điện kỵ binh hiển lộ vũ lực và thu thập chiến công. Thân là người lĩnh quân thiện chiến, hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này. - Mã tặc đang giết hại tín đồ Hạo Thiên. Thân là hộ giáo quân của thần điện, các ngươi phải biết cần phải làm gì rồi. Thống lĩnh thần điện kỵ binh rút bội kiếm bên hông ra, chỉ vào doanh địa cực kỳ hỗn loạn, máu tươi giàn giụa phía dưới đồng cỏ, trầm giọng nói. Ánh sáng mặt trời chiếu lên khuôn mặt nghiêm túc và chính nghĩa của hắn, khiến hắn trông vô cùng thánh khiết. - Vì quang minh, tiến lên! Một trăm thần điện kỵ binh theo lệnh mà hành động. Trong tay nắm chặt vũ khí khắc phù văn, nhấc cương thúc ngựa, phóng thật nhanh từ trên đồng cỏ phóng về phía doanh địa, hất tung vô số vụn đất. Trên khôi giáp màu đen vẽ hoa văn kim sắc phức tạp, dưới ánh mặt trời giống như vô số đóa hoa hướng dương nở rộ, hào quang ngời ngời. Các thần điện kỵ binh mang theo tinh thần chính nghĩa và không sợ hãi, bắt đầu hành động cứu viện của mình. Đối mặt với kỵ binh hộ giáo quân tinh nhuệ nhất thế gian, mã tặc đã chém giết hồi lâu nên mỏi mệt không chịu nổi hoặc giả vì thủ lĩnh bị thương nặng bỏ chạy mà lâm vào khủng hoảng hỗn loạn, cơ bản không có lực hoàn thủ, vì thế liên tục bại lui. Cho dù là mã tặc hung hãn và cường đại nhất cũng không phải đối thủ của thần điện kỵ binh bình thường, huống chi là loan đao trong tay bọn chúng, trước phù binh của thần điện kỵ binh hệt như cành cây gậy gỗ, không chịu nổi một kích. Chẳng tốn bao lâu, thần điện kỵ binh đã đánh tan hết mã tặc quanh doanh địa, chỉ phải trả một cái giá cực nhỏ. Ý định của thống lĩnh đại nhân đã được thực hiện hoàn mỹ. Quang minh, lại một lần nữa đạt được thắng lợi. ... Sáu trăm mã tặc chết và bị thương thảm trọng. Số mã tặc còn sót lại thì tan tác khắp nơi. Thần điện kỵ binh muốn dọn dẹp chiến trường, thu gặt thủ cấp, và còn phải hộ vệ những quý nhân trên đồng cỏ kia, cho nên chỉ tiến hành truy đuổi mã tặc cho có. Vì thế, số mã tặc lúc trước cùng hai trăm Yến kỵ đánh giết quấn lấy nhau rời xa chiến trường cũng nhân cơ hội bỏ chạy. Trên bãi cỏ, cảnh chém giết diễn ra thảm thiết. Hai trăm Yến kỵ cùng mã tặc chiến đấu cũng cực kỳ thảm thiết. Lúc này, số người còn có thể cưỡi ngựa trở lại doanh địa chỉ còn lại bốn mươi mấy người, hơn nữa ai nấy đều thân mang vết thương. Từ sáng bắt đầu chiến đấu, luôn không ngừng có người chết đi. Nhưng nhờ xa trận và các đệ tử Mặc Trì Uyển anh dũng chiến đấu nên số người chết không phải quá nhiều. Thương vong thảm trọng nhất ngược lại xuất hiện vào cuối cùng, vì xa trận bị tổn hại và Mạc Sơn Sơn khô kiệt niệm lực nên rốt cuộc không thể bảo hộ nhiều người hơn. Vô số Yến tốt và dân phu đã chết thảm dưới loan đao của mã tặc. Một nam đệ tử Mặc Trì Uyển trẻ tuổi đã bị mấy tên mã tặc giết đỏ cả mắt vây công, cuối cùng thảm thiết bỏ mạng. Chước Chi Hoa và các thiếu nữ Đại Hà Quốc vẻ mặt đờ đẫn đứng trước di thể sư đệ này. Trong ánh mắt tràn đầy cảm xúc bị bi thương lẫn phẫn nộ, Thiên Miêu Nữ nhỏ nhất càng không kìm được mà khóc òa lên, mắt khóc đến đỏ bừng. Trong doanh địa bao trùm một bầu không khí đau thương, ngoài doanh địa thì vang lên tiếng chân dày đặc. Thần điện kỵ binh hoàn thành việc truy đuổi ngắn đối với mã tặc tán loạn, một lần nữa tập kết xếp thành hàng. Khôi giáp đen với hoa văn kim sắc phức tạp dưới ánh mặt trời lóe lên hào quang chói mắt. Đội ngũ chỉnh tề nhìn vào thật trật tự nghiêm ngặt, uy áp quang minh mười phần. Nếu là vào lúc bình thường, những Yến dân thờ phụng Hạo Thiên Đạo trong doanh địa kia bằng vào sự kính sợ tuyệt đối đối với Tây Lăng Thần Điện, chắc hẳn sẽ nhìn bọn hắn với ánh mắt hâm mộ cuồng nhiệt, thậm chí có thể sẽ quỳ xuống đất thành kính dập đầu. Nhưng giờ khắc này, mọi người đang chìm trong bi thương nên chẳng ai để ý tới thần điện kỵ binh ngoài doanh địa. Ngẫu nhiên có người nhìn qua, ánh mắt họ tỏ ra chết lặng, băng lạnh, thậm chí còn mơ hồ mang có ý thù hận. Nếu thần điện kỵ binh lúc trước không án binh bất động trên đồng cỏ mà lựa chọn xung phong cứu viện doanh địa ngay từ đầu, phối hợp cùng các đệ tử Mặc Trì Uyển, nhất là vị thiếu nữ phù sư cường đại kia, thì tuyệt đối có thể đánh bại mã tặc. Nhưng bọn hắn đã không làm như vậy, chỉ tới doanh địa vào thời khắc cuối cùng, lúc mọi người đã tử thương thảm trọng. Những thi thể lạnh băng trên mặt đất hoang nguyên lúc này lẽ ra vẫn còn ấm nóng. Những người đã chết lẽ ra có thể tiếp tục sống sót, sau khi trở lại nước Yến có thể gặp được người thân của mình. Nhưng chỉ vì bọn thần điện kỵ binh này ích kỷ, lạnh lùng và tàn khốc, nên toàn bộ khả năng đó đều không còn tồn tại nữa. Dưới tình huống như vậy, không ai trong doanh địa hoan nghênh đám thần điện kỵ binh này đến. Người không thấy lưng, đèn không thấy bóng. Này càng rõ ràng khi người ta cho rằng bản thân rất cao cả, cho rằng bản thân tuyệt đối quang minh. Thần điện kỵ binh đang xếp hàng ngoài doanh địa lại không cho rằng việc án binh bất động lúc trước có bất cứ chỗ nào không ổn. Khi đó mã tặc vẫn còn duy trì đủ sức chiến đấu, chẳng lẽ muốn những thần điện kỵ binh tôn quý như chúng ta phải mạo hiểm đổ máu vì các ngươi, những dân chúng bình thường này sao? Ngược lại, theo bọn họ, cuối cùng vẫn là nhờ thần điện kỵ binh xung phong mới nhất cử đánh tan mã tặc và bảo toàn tính mạng những người trong doanh địa, nên bọn họ có tư cách nhận được ánh mắt tán thưởng và cảm kích, chứ không phải loại ánh mắt lạnh lẽo thờ ơ, thậm chí thù hận như bây giờ. Có thần điện kỵ binh vẻ mặt thờ ơ nghiêm túc không tự chủ mà toát ra một tia biểu cảm khinh bỉ và phẫn nộ. Nếu không phải thống lĩnh đại nhân chưa nói gì, bọn họ thậm chí có thể xông vào doanh địa, kéo vài tên bình dân có gan nhìn mình bằng ánh mắt thù hận kia ra ngoài và hung hăng quất một trận. Nhìn những thần điện kỵ binh lạnh lùng ngoài doanh địa kia, nghĩ đến sự máu lạnh vô sỉ của đối phương lúc trước và vẻ mặt đáng ghét của họ bây giờ, Thiên Miêu Nữ phẫn nộ đỏ bừng mặt, nâng cánh tay lau nước mắt liền muốn lao ra ngoài mắng đối phương. Chước Chi Hoa kéo nàng ra phía sau, mạnh mẽ đè nén cảm xúc bi thương phẫn nộ trong lòng, thi lễ đối với vị thống lĩnh thần điện kỵ binh đang ngồi cao trên tuấn mã kia, không nói gì maf chir mang theo các sư muội bắt đầu xử lý hậu sự trong doanh địa. Cái gọi là hậu sự đều là những chuyện bi thương. Các Yến tốt và dân phu trên người tràn đầy vết thương nâng đỡ nhau, nhìn di thể đồng đội ngổn ngang xung quanh, nhìn những cái chân tay cụt trong vũng máu kia, căn bản không thể cảm nhận được sự may mắn và sung sướng khi sống sót sau tai nạn. Rất nhiều người bắt đầu gào lên đau đớn, cả doanh địa tiếng khóc rung trời. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị