Chương 27: Không vẽ mày, lửa và nước biển

Nghe tiếng khóc không dứt trong doanh địa, thống lĩnh thần điện kỵ binh nhíu mày. Hắn hiểu tại sao đệ tử Mặc Trì Uyển của Đại Hà Quốc lạnh nhạt, cũng chẳng buồn bận tâm, ngược lại còn có chút khinh thường và trào phúng. Hắn không để ý đến đối phương nữa, giơ tay phải ra hiệu cho thuộc hạ bắt đầu dọn dẹp chiến trường. Lưỡi kiếm lạnh lẽo mà hoa mỹ đâm vào cổ mã tặc, xoay một cái đã cắt đứt đầu. Chẳng quan tâm tên mã tặc đã chết kia có nhắm mắt không, hắn đã ném cái đầu vào túi lớn. Thần điện kỵ binh bắt đầu thu thập thủ cấp mã tặc. Tuy ngoài doanh địa có rất nhiều mã tặc đã chết trong đợt phản công đầu tiên vào sáng sớm, kẻ thì chết bởi đạo phù hỏa kia, kẻ thì chết bởi lượng đội liều mạng chống cự, chẳng qua hiện tại không có ai lại tranh quân công với thần điện kỵ binh. kyhuyen.comMọi người trong doanh địa vội vàng cứu chữa người bị thương nặng, khiêng vác thi thể, kiểm kê tổn thất, cứu vãn số lương thảo còn sót lại không nhiều, và giải tỏa nỗi đau cùng sự phẫn nộ trong lòng. Lấy trận địa tàn phá cháy đen làm đường ranh giới, trong và ngoài doanh địa tự nhiên chia thành hai thế giới. Thống lĩnh thần điện kỵ binh nhìn doanh địa như phế tích lẫn những dấu vết chiến đấu rõ ràng kia. Hắn tưởng tượng cảnh doanh địa chịu đựng chiến đấu khốc liệt với đám mã tặc trước khi viện binh đến, không khỏi cảm thấy vài phần kính nể. Ánh mắt hắn dừng trên tàn tích cỗ xe ngựa giữa doanh địa, đồng tử hơi co lại. Hắn không thấy bóng dáng thiếu nữ phù sư, cũng không thấy bóng dáng màu đen kia. Sau khi trầm mặc một lát, hắn khẽ đá bụng giục ngựa đi qua một lỗ thủng trên trận địa, tới phía sau các đệ tử Mặc Trì Uyển đang vội vàng cứu chữa người bị thương, hỏi: - Nơi này do ai chủ sự?
kyhuyen.com Chước Chi Hoa dùng sức buộc một mảnh vải vào vết thương cụt tay của một dân phu, nhẹ nhàng vén những sợi tóc dính máu trên trán lên rồi mới xoay người nhìn về phía thống lĩnh trên ngựa, lại không đáp lời hắn.
kyhuyen.comCó đệ tử Mặc Trì Uyển nghe câu hỏi, bất giác quay đầu nhìn về phía một chiếc xe ngựa bên trong doanh địa. Thiên Miêu Nữ bỗng nhiên nghĩ đến lời dặn dò lúc trước của Ninh Khuyết, đưa thuốc trị thương trong tay cho một sư tỷ bên cạnh rồi chạy nhanh ra ngoài doanh địa. ... Đội vận lương ngoài la ngựa còn có ba cỗ xe ngựa. Trong đó, cỗ xe ngựa của thiếu nữ phù sư lúc trước đã bị uy lực ban đầu của nửa đạo thần phù biến thành mảnh vụn, còn hai cỗ xe ngựa khác thì hoàn toàn không hề hấn gì. Đại hắc mã lúc này đang nhàm chán đá vó chờ đợi bên ngoài một trong những chiếc xe ngựa đó. Bên trong xe ngựa ánh sáng tối tăm, chỉ khi gió hoang nguyên thổi tung một góc màn xe mới khiến trong xe có chút ánh sáng. Trên sàn xe im lặng đặt một bọc hành lý. Nhìn độ lõm xuống của sàn xe, rõ ràng bọc hành lý này có sức nặng không tương xứng với kích thước của nó. Ninh Khuyết lau đi máu chảy ra từ miệng mũi, rồi đưa tay vào chậu nước trong bên cạnh để rửa sạch. Sau đó hắn lấy một cái hộp đồng nhỏ mở ra, thấy đồ trong hộp có vẻ hơi ít nên không khỏi lắc đầu. - Một cô nương, sao lại chỉ có chút son phấn như vậy? - Cái này không phải của ta, là của bọn họ. Mạc Sơn Sơn ngồi đối diện, chuyên chú nhìn Ninh Khuyết, tựa như chỉ khi tập trung toàn bộ tinh thần, nàng mới có thể khiến ánh mắt tản mạn hờ hững của mình rơi chính xác vào mặt hắn. Lúc này, trong ánh mắt nàng rõ ràng hàm chứa một chút nghi vấn.
kyhuyen.com - Theo ta biết thì thiếu nữ Đại Hà Quốc đều rất coi trọng trang dung. Năm trước, trong thành Trường An lưu hành một kiểu vẽ mi, nghe nói chính là từ phía các ngươi truyền tới. Vậy mà mấy người các ngươi lại không quan tâm sao? Ninh Khuyết cúi đầu nghiền son phấn, động tác có vẻ rất thuần thục lão luyện. - Người tu đạo, cần gì để ý trang dung. Mạc Sơn Sơn lẳng lặng nhìn hắn. Thấy hắn không muốn tiếp tục bàn luận về vấn đề này, hai hàng lông mày đen nhánh như mực vẽ chậm rãi nhướng lên, nàng hỏi: - Vì sao phải trang điểm? Ninh Khuyết ngẩng đầu lên, đưa tay vén những sợi tóc trên trán nàng lên. Ngón tay tùy ý vuốt vài cái, liền chải mái tóc đen như thác nước thành hình, rồi cầm lấy một cây trâm gỗ cực tinh xảo bên cạnh để cố định. - Bởi vì chúng ta bây giờ cần ngươi phải rất có tinh thần. Hắn chuyên tâm lựa chọn màu son đậm nhạt, thuận miệng giải thích: - Bọn gia hỏa thần điện đều là lũ thần kinh. Tuy theo lý mà nói, bọn chúng tất nhiên vô sỉ thì cũng sẽ không tùy tiện nổi điên mọi lúc mọi nơi. Chẳng qua ai mà chắc được bọn chúng có thể vì giấu sự vô sỉ của mình mà làm những chuyện điên rồ hơn nữa hay không. Ninh Khuyết dùng móng tay khều một ít son, cẩn thận hòa tan, sau đó chấm lên một chiếc khăn bông trắng tinh mà hắn đã chủ ý đi tìm, rồi ra hiệu cho thiếu nữ phù sư ngẩng mặt lên, nói: - Người duy nhất chúng ta có thể dùng để chấn nhiếp bọn chúng chính là ngươi, nên ngươi phải có tinh thần một chút, không thể suy yếu như bây giờ, trông như sẽ chết bất cứ khi nào ấy. - Hai điều đó có quan hệ gì? Mạc Sơn Sơn nghiêm túc hỏi. - Tuy ngươi là Thư Si nổi danh thiên hạ, đủ để chấn nhiếp đám thần điện kỵ binh đó, nhưng nếu ngươi quá hư nhược thì ngược lại sẽ dễ dàng khiến một số kẻ thần kinh phát điên. Một khi đối phương điên cuồng, chúng sẽ không bận tâm ngươi là thiên hạ tam si, hay là quan môn đệ tử của Thư Thánh Vương đại nhân... Ta hiểu loại yếu tố tâm lý này rất khó giải thích, nhưng ngươi chỉ cần biết rằng trên đời này rất nhiều trận chém giết sinh tử thường thường chỉ vì là nhìn không vừa mắt là được rồi. Từ lần nhìn thấy vạt xanh lam biếc nơi thắt lưng bên hông nàng, cho đến khi đồng hành vào hoang nguyên và hôm nay kề vai chiến đấu trong biển máu, Ninh Khuyết đã đoán được thân phận thật sự của Mạc Sơn Sơn. Đây cũng là lần đầu tiên hắn nói rõ điều đó. Thiếu nữ phù sư có thể vẽ ra nửa đạo thần phù, toàn bộ thiên hạ chỉ có một. Bởi vì thiên hạ chỉ có một Thư Si. ... Mạc Sơn Sơn từ nhỏ đã lên Mặc Kiền Sơn bái Thư Thánh làm thầy. Trong hơn mười năm say mê thư phù chi đạo, nàng không có quá nhiều kinh nghiệm thế tục. Đối mặt với Ninh Khuyết, kẻ từ nhỏ đã ở tầng lớp thấp nhất giết người cầu sinh, nàng tự nhiên cảm thấy có thể học được rất nhiều điều. Cũng không biết nàng rốt cuộc có nghe hiểu những lời này của Ninh Khuyết hay không, dù sao nàng cũng rất thành thật ngẩng mặt lên. Mặt nàng rất nhỏ, gò má hơi bầu bĩnh, khuôn mặt như tranh vẽ. Giờ phút này tuy tái nhợt và tiều tụy, nhưng vẫn đẹp. Ninh Khuyết cầm khăn vuông nhỏ đã chấm son, nhìn khuôn mặt nhỏ bé gần trong gang tấc, hắn giật mình, rồi cười cười. Hai năm trước hắn vẫn còn ở Vị Thành giết mã tặc, chơi bài, uống rượu và ức hiếp Tang Tang. Nào ngờ có một ngày mình lại cùng Thư Si, một trong thiên hạ tam si, ở chung trong thùng xe, hơn nữa nàng còn phải thành thật như thế mặc cho mình tùy ý. Son được thoa lên mặt, đầu ngón tay khẽ chà xát, dần dần tán đều. Không quá đậm, cũng không quá nhạt. Sắc mặt tái nhợt của Mạc Sơn Sơn, dưới ngón tay hắn dần dần trở nên hồng hào hẳn lên. Ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ, cảm giác rất tốt, nhất là hai gò má hơi bầu bĩnh kia càng thêm đàn hồi và mềm mại. Mạc Sơn Sơn im lặng ngồi, hơi cúi đầu, mặc hắn tùy ý tô vẽ trên mặt mình, lông mi khẽ run. Không lâu sau, việc trang điểm hoàn thành. Khuôn mặt tái nhợt tiều tụy của thiếu nữ đã trở nên tươi sáng mỹ lệ, với sắc đỏ ửng trông cực kỳ chân thật. Ninh Khuyết thầm nghĩ tay nghề của mình đã tốt như vậy từ khi nào? Tiếp đó hắn định vẽ mày cho nàng, nhưng lại chú ý tới hai hàng lông mày của nàng nhỏ nhắn, đen bóng, đẹp như vẽ. Sau khi suy nghĩ một lát, cuối cùng hắn nhẹ nhàng đặt bút than xuống. ... - Ngươi thường xuyên làm việc này sao? Mạc Sơn Sơn nhìn hắn, đột nhiên hỏi. Ninh Khuyết nhớ tới cuộc sống ở thành Trường An sau khi trở thành người giàu có, nghĩ đến Tang Tang cất giấu một đống lớn son bột nước Trần Cẩm Ký dưới gầm giường. Hắn cười ôn hòa, nói: - Trong nhà có tiểu cô nương, loại chuyện này ta làm nhiều rồi. Lông mi dài hơi đậm của Mạc Sơn Sơn khẽ chớp, không hỏi gì thêm nữa. Nàng xoay người sang chỗ khác, vén màn xe nhìn ra bên ngoài. Gò má vừa trở nên hồng hào một chút lại trở nên tái nhợt đi một chút. Người trong doanh địa đang khiêng vác thi thể người tử nạn, thu thập đồ gỗ, xem chừng là muốn tiến hành hỏa táng. Trong khi đó ở bên ngoài doanh địa, công tác thu thập thủ cấp mã tặc của thần điện kỵ binh cũng đã sắp xong. Trên khôi giáp màu đen có văn kim quang minh dính vết máu, trong bao tải không biết đựng bao nhiêu thủ cấp, trông có vẻ căng phồng. Liên quân Trung Nguyên phụng chiếu lệnh của Tây Lăng Thần Điện tiến vào hoang nguyên để cứu Yến. Trừ quân Đường trên chiến tuyến, các chiến tuyến khác đều lấy thủ cấp để nghị công. Hôm nay thần điện kỵ binh ít nhất thu hoạch hơn ba trăm thủ cấp, tự nhiên là một công lớn. Phần chiến công này theo lý mà nói phần lớn nên thuộc về đệ tử Mặc Trì Uyển và dân Yến, thế mà Thần điện kỵ binh lại không kiêng nể gì mà cướp lấy. Mạc Sơn Sơn tuy không để ý việc này, nhưng nàng có thể rõ ràng cảm giác được mọi người trong doanh địa đang trầm mặc chuẩn bị hỏa táng kia có cảm xúc bị dồn nén càng lúc càng đậm. Thống lĩnh thần điện kỵ binh nhìn thiếu nữ phù sư vén màn xe lên, thấy tinh thần nàng không tệ thì không khỏi thầm rùng mình, đoạn nghĩ nữ tử này vừa mới mạo hiểm phiêu lưu cực lớn, cưỡng ép vượt biên thi triển thần phù, không ngờ chỉ qua thời gian ngắn như vậy mà đã có thể hồi phục như lúc ban đầu. Quả nhiên không hổ là một trong thiên hạ tam si nổi danh cùng Ti Tọa đại nhân. - Thì ra sơn chủ ở đây chủ sự. Lúc trước không biết, cứu viện đến chậm, xin sơn chủ lượng thứ. Thống lĩnh thần điện kỵ binh vẻ mặt bình tĩnh, một câu đã lái chuyện án binh bất động và thờ ơ lạnh nhạt khi doanh địa bị tập kích sang chuyện khác. Hắn chắp tay thi lễ, hướng Thư Si Mạc Sơn Sơn tỏ vẻ tôn kính hiếm có, nói: - Tiểu thư lúc này đang ở trong xe ngựa trên bãi cỏ, nàng dặn ta mời sơn chủ đến gặp gỡ. Tây giáo hộ giáo quân do Tài Quyết Ti trực tiếp quản lý. Tiểu thư theo lời hắn nói, nếu không phải Đạo Si Diệp Hồng Ngự thì tự nhiên là vị Hoa Si kia. Mạc Sơn Sơn rất rõ điểm này, nàng cũng biết Hoa Si đã ở trên đồng cỏ. - Mặc Trì Uyển phụng lệnh thần điện hộ tống lương thảo vào vương đình. Đây là việc công, không dám tự tiện rời đi. Mạc Sơn Sơn nhìn thống lĩnh thần điện kỵ binh trên ngựa nói. Thống lĩnh mỉm cười, nói: - Tiểu thư cùng sơn chủ mấy năm không gặp, hi vọng gặp lại vẫn thân thiết. Lời này tuy bình thản, mang theo tình ý, nhưng lại lạnh nhạt toát ra một tia ý tứ hàm súc mạnh mẽ. Mạc Sơn Sơn mặt không chút thay đổi nhìn hắn, nói: - Nếu thực sự mong gặp lại, lúc trước nàng đã có thể rời đồng cỏ xuống gặp ta. Lúc trước đã không gặp, như vậy hiện tại càng không cần gặp lại. Lời này nói bình tĩnh, mang theo trào phúng, và không chút nào che giấu ý tứ hàm súc càng mạnh mẽ hơn. Sắc mặt thống lĩnh thần điện kỵ binh hơi trầm xuống, im lặng nhìn nàng đang ngồi trước xe ngựa, không biết đang suy nghĩ cái gì. Cuối cùng hắn chẳng nói một lời mà kéo cương xoay người rời đi. Ra đến ngoài doanh trại, một tên thần điện kỵ binh đang cầm hai thanh đao đi tới trước ngựa của hắn. Thống lĩnh kỵ binh nhìn hai thanh phác đao có khắc đạo văn phức tạp, trong lúc nhất thời cũng không hiểu rõ cũng có nghĩa gì. Nhưng thân là cường giả cảnh giới Động Huyền, hắn bản năng cảm thấy chúng ẩn giấu vẻ đẹp cùng cảnh giới nên ánh mắt sáng lên. Đúng lúc hắn đang muốn cầm lấy hai thanh đao này làm chiến lợi phẩm, để về sau nghiên cứu một phen thì cách đó không xa có tiếng thanh thúy mà tràn ngập tức giận: - Đó là của bọn ta! Thiên Miêu Nữ tức giận nhìn chằm chằm thống lĩnh, trên mặt chảy đầy mồ hôi, trên người cũng đầy bụi đất lẫn vết máu, trông bẩn cực kỳ. Nhìn bộ dạng nàng là đã tìm kiếm hai thanh đao này ở ngoài doanh trại rất lâu. Thống lĩnh cười nhạt, khẽ nâng cương ngựa chuẩn bị rời đi, căn bản chẳng buồn để ý. Thiên Miêu Nữ bước nhanh vài nhịp, thân hình nhẹ như gió, thoáng chốc đã vọt lên trước ngựa của hắn. Nàng nắm chặt chuôi thanh tú kiếm mảnh bằng gỗ mun, chắn ngang đường đi, ánh mắt trong veo không che giấu chút nào nỗi hận ý. Vài tên thần điện kỵ binh lập tức bước ra, thái độ không chút khách khí, định đẩy nàng sang một bên. Tiếng đinh vang lên giòn lạnh, thanh tú kiếm của Thiên Miêu Nữ rời khỏi vỏ. Đối diện với mấy tên thần điện kỵ binh cao lớn hơn mình rất nhiều, nàng không hề lùi bước, giọng run nhẹ vì phẫn nộ: - Thủ cấp mã tặc đã bị các ngươi chém rồi, chẳng lẽ bây giờ còn muốn cướp cả binh khí của chúng ta? Thống lĩnh thần điện kỵ binh lạnh lùng nhìn nàng, nói: - Đệ tử Mặc Trì Uyển vốn dùng Phù Tức Kiếm, từ khi nào lại đổi sang dùng đao? Chước Chi Hoa cùng các đệ tử Mặc Trì Uyển khác thấy bên này nổi lên xung đột liền vội vàng chạy tới. Nhìn tiểu sư muội vóc người nhỏ nhắn bị đám thần điện kỵ binh vô sỉ vây quanh, cơn phẫn nộ bị đè nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng phát. Tiếng binh khí rời vỏ vang lên liên tiếp, hai bên lập tức giằng co. Không khí trong sân chợt trở nên căng thẳng tột độ. Dù thần điện kỵ binh có trăm kỵ tinh nhuệ, còn đệ tử Mặc Trì Uyển thì người ít thế yếu, ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi, nhưng bằng vào ý chí kiên cường và sát khí quyết liệt ấy, không một ai chịu lùi nửa bước. Gió đông thổi qua bãi cỏ, Mạc Sơn Sơn chậm rãi bước tới. Áo trắng trên người nàng bay phấp phới trong gió, thần sắc thờ ơ, ánh mắt đạm nhiên. Nàng nhìn đám thần điện kỵ binh lộ vẻ thiếu kiên nhẫn cùng tên thống lĩnh trên lưng ngựa, thản nhiên nói: - Đệ tử Mặc Trì Uyển ta muốn dùng đao thì dùng đao, chẳng lẽ chuyện nhỏ như vậy cũng phải trình báo với thần điện? Thống lĩnh thần điện kỵ binh trầm mặc nhìn nàng, một lát sau mới nói: - Sơn chủ nói vậy, e rằng có phần không hợp đạo lý. Mạc Sơn Sơn bình thản đáp: - Hay là bây giờ, trong mắt thần điện, ngay cả kẻ trộm cướp cũng có đạo lý? Sắc mặt thống lĩnh thần điện kỵ binh thay đổi, cảm thấy nhục nhã. Hắn nhìn nàng và những đệ tử Mặc Trì Uyển cầm tú kiếm trong tay đang ngăn trước ngựa kia, lạnh giọng nói: - Thế mà dám đánh đồng thần điện với trộm cướp, thật bất kính! Chẳng lẽ muốn Tài Quyết Ti đến hỏi Thư Thánh đại nhân xem, rốt cuộc hắn đã dạy đồ đệ như thế nào! Mạc Sơn Sơn bình tĩnh đáp: - Ta thay gia sư chờ lời dạy bảo của Tài Quyết Thần Tọa. Thống lĩnh thần điện kỵ binh rõ ràng đoán được vị Thư Si này hiện tại hẳn là đang cố gắng giữ vững tinh thần, lại không dám tùy ý mạo phạm. Hắn nhìn chằm chằm mắt thiếu nữ phù sư, rồi bỗng nhiên mở miệng nói: - Sơn chủ phụng lệnh thần điện vận chuyển lương thảo vào vương đình. Việc này liên quan đến đại sự đàm phán hòa bình giữa hai bên. Nay lương thảo đã bị hủy hết, không biết sơn chủ sẽ trả lời thần điện và liên quân như thế nào. Nếu cuộc đàm phán hòa bình giữa hai bên vì chuyện này mà đổ vỡ, cũng không biết sơn chủ có gánh vác nổi hay không. - Trả lời cho thần điện và liên quân như thế nào là việc của ta, không liên quan đến ngươi. Mạc Sơn Sơn khẽ chớp lông mi, thấp giọng nói: - Mặc dù ta không thể ăn nói khéo léo, ngươi cũng không có khả năng giết chết ta ở nơi này... Nàng ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn vào mắt thống lĩnh thần điện kỵ binh và nói: - Hoặc là giết chết tất cả người nơi này. Thống lĩnh thần điện kỵ binh khẽ nhíu mày. Mạc Sơn Sơn nhẹ nhàng vuốt sợi tóc bị gió thổi tới bên má ra sau vai, bình tĩnh nói: - Ngươi đã không thể giết sạch chúng ta, vậy thì ngươi còn ở đây làm gì? Buông đao xuống, đi đi. Thống lĩnh thần điện kỵ binh trầm mặc rất lâu, ném hai thanh phác đao trên yên ngựa xuống đất một cách tùy ý, mỉm cười nhìn nàng, nói: - Hi vọng có thể gặp lại sơn chủ tại vương đình. Thiên Miêu Nữ thu kiếm vào vỏ, đẩy thần điện kỵ binh trước mặt ra rồi lao tới cạnh ngựa của tên thống lĩnh, nhặt hai thanh phác đao đó lên ôm chặt vào lòng như bảo bối, sau đó cảnh giác nhìn chằm chằm đối phương. Mạc Sơn Sơn không đáp lời mời hoặc có lẽ là lời uy hiếp của thống lĩnh thần điện kỵ binh. Nàng trực tiếp xoay người đi trở về doanh địa. ... Hoang nguyên mùa đông, thái dương treo thấp ở phương nam, vừa ló dạng chưa bao lâu đã vội vã lặn mất. Trận chiến bùng nổ từ sáng sớm, đến khi chiến trường được dọn dẹp xong thì trời đã xế chiều, ánh sáng dần trở nên mờ tối. Trên bãi cỏ, tiếng vó ngựa dày đặc như sấm cuộn vang lên, rồi chậm rãi xa dần. Đội thần điện kỵ binh hộ tống cô cô Khúc Ny Mã Đề của Nguyệt Luân Quốc, cùng thiếu nữ trong xe ngựa, người của Thiên Dụ Viện và Bạch Tháp Tự, cuốn theo từng dải bụi mù rời khỏi nơi này. Hoàng hôn nhuốm màu máu bao trùm doanh địa, khiến những vệt huyết trên mặt đất và trên thùng xe càng thêm chói mắt. Những mảnh thùng xe vỡ nát, bánh xe gãy, cùng cỏ khô chất chồng một chỗ, dưới ánh tà dương đỏ sẫm trông như sắp bốc cháy. Một lúc sau, những thứ ấy quả thực bị thiêu cháy. Ngọn lửa theo gió hoang nguyên bùng lên dữ dội, chỉ trong chớp mắt đã lan rộng, dần dần nuốt trọn những thi thể xếp chồng bên trên. Giữa tiếng lách tách của lửa cháy, mơ hồ có thể thấy những hình hài tan chảy, cháy đen, méo mó hỗn độn, khiến lòng người rơi vào trạng thái ngơ ngẩn và nặng nề khó tả. Không khí nhanh chóng tràn ngập mùi khét nồng, vừa đáng sợ vừa ghê tởm. Những người sống sót tụ lại quanh nơi hỏa táng, cúi đầu, bắt đầu tụng Vãng Sinh Lệnh theo giáo khúc của Hạo Thiên đạo. Những âm tiết đơn điệu lặp đi lặp lại, như lời cầu nguyện để các linh hồn trong ngọn lửa có thể thuận lợi trở về trong vòng tay Hạo Thiên. Ban đầu tiếng tụng còn lẫn lộn, rời rạc, rồi dần dần trở nên đều đặn, chỉnh tề, khiến không khí trầm xuống, thấm đẫm nỗi bi thương. Ninh Khuyết vì trọng thương nên chưa thể xuống xe ngựa. Hắn vén rèm xe, lặng lẽ nhìn ngọn lửa từ xa, lắng nghe tiếng cầu nguyện vang lên, rồi bỗng ngẩng đầu, đưa mắt nhìn bầu trời cao và sâu thẳm trên đỉnh đầu. Bầu trời hoang nguyên vẫn trong trẻo như hắn từng quen thuộc, nhưng dưới ánh chiều tà lúc này, lại tự nhiên tách thành hai mảng thế giới hoàn toàn khác biệt. Một bên gần màn đêm, xanh thẫm như biển sâu; bên kia gần mặt trời, đỏ rực như lửa cháy. Đối với thế giới này, hắn không thể giải thích. Thuở nhỏ ở thành Trường An, những gì hắn tiếp xúc đều là tín ngưỡng đối với Hạo Thiên. Sư phụ hắn, Nhan Sắt đại sư, là người phụng sự Hạo Thiên Nam Môn, đại thần quan có tọa vị trên Tây Lăng Thần Điện. Cho nên hắn đương nhiên giống như tuyệt đại đa số người trên đời, thờ phụng Hạo Thiên. Nhưng lúc này, ngay trước vô số linh hồn đang tan biến trong ngọn lửa, dưới bầu trời chia đôi như biển và lửa, cái nhìn của hắn đối với thế giới này khó có thể kiềm nén mà dần dần phát sinh biến hóa. ... Mọi người giữa đồng hoang dựng trại lần nữa, cầm cự qua một đêm dài và giá lạnh. Sáng sớm hôm sau, mấy chục kỵ binh Yến Quốc may mắn sống sót, mình mang thương tích, lặng lẽ quay về phương nam. Họ đều là thân binh của Sùng Minh thái tử, rất rõ vì sao trong cuộc tập kích hôm qua, thần điện kỵ binh lại có thái độ như vậy. Cũng bởi hiểu rõ điều ấy, họ biết rằng dù có đến vương đình cũng khó lòng đòi lại công đạo, thậm chí còn có nguy cơ bị thần điện trừng phạt, nên cuối cùng chỉ có thể chọn đường hồi quốc. Các đệ tử Mặc Trì Uyển của Đại Hà Quốc không theo Yến kỵ quay về phương nam. Họ ngồi lên hai cỗ xe ngựa cùng vài con ngựa còn lại, một lần nữa khởi hành hướng về đông bắc, thẳng tiến Tả Trướng Vương Đình. Ngoài cửa sổ xe, cảnh hoang vu lướt qua, tuyết đọng thưa thớt trải dài bất tận. Ninh Khuyết ho khẽ hai tiếng, lấy từ trong áo ra chiếc khăn tay Tang Tang đã chuẩn bị sẵn, lau vệt máu nơi khóe môi, rồi quay sang nhìn thiếu nữ áo trắng ngồi đối diện, hỏi: - Vì sao phải đến vương đình? - Chuyện của lương đội, rốt cuộc cũng cần một lời giải thích. Hơn nữa... Mạc Sơn Sơn khẽ cụp mi, hàng mi run nhẹ. Sau một hồi trầm mặc rất lâu, nàng mới nói: - Ta rất tức giận. Ninh Khuyết nhìn nàng, khóe môi nhếch lên, cười nói: - Ta phát hiện, mình hình như bắt đầu thích ngươi rồi. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị