Mùa đông trên hoang nguyên, dù có dãy núi che gió và những dòng suối nước nóng chảy ngầm, cái lạnh vẫn thấm sâu như cũ. Cuộc đàm phán giữa Tả Trướng Vương Đình và các nước Trung Nguyên đã kéo dài nhiều ngày, đến nay rốt cuộc cũng bước vào giai đoạn căng thẳng nhất.
Đội thần điện kỵ binh hộ tống các quý nhân đến đây, nguyên do trực tiếp lại bắt nguồn từ một chuyện tưởng chừng không liên quan gì đến đại cục. Thiền Vu vương phi vốn yêu thích hoa cỏ, nhưng khí hậu khắc nghiệt của hoang nguyên khiến việc trồng trọt quanh năm thất bại, vì thế đích thân viết thư thỉnh cầu thần điện cử Hoa Si Lục Thần Già đến vương đình một chuyến để có thể trực tiếp thỉnh giáo.
Chuyện này vốn không dính dáng đến hòa đàm, nhưng lại xảy ra đúng vào lúc cuộc thương nghị giữa hai bên đang rơi vào thế giằng co, giống như việc các thiếu nữ Đại Hà Quốc áp tải lương thảo, đều thuộc về những "trao đổi tình cảm".
Dù là người Man của Tả Trướng Vương Đình hay các quốc gia Trung Nguyên, thực chất không bên nào mong muốn chiến tranh tiếp diễn. Mấy tháng trước, từ việc xâm nhập biên giới cướp bóc cho đến những trận chém giết đẫm máu sau đó, tất cả đều bắt nguồn từ việc người Hoang nam tiến. Người trước là vấn đề tài nguyên, người sau lại là vấn đề lập trường. Cái gọi là đàm phán, xét cho cùng chẳng qua là hai bên liên tục mặc cả về quy mô xuất binh cùng việc phân bổ và cung cấp quân nhu.
Đối mặt với mấy chục vạn người Hoang tái xuất sau ngàn năm, việc Trung Nguyên và thảo nguyên hợp lực đối kháng là lẽ đương nhiên. Thế nhưng vấn đề then chốt lại nằm ở chỗ, ai sẽ là bên chủ đạo, và ai phải gánh vác nhiều binh lực hơn?
ḱyhuyen.comNgười Hoang vốn là chiến sĩ trời sinh. Trận huyết chiến ở vùng đất bắc vào đầu xuân năm đó, nơi kỵ binh thảo nguyên tổn thất nặng nề cả người lẫn của, đã một lần nữa chứng minh điều tưởng chừng bị người đời lãng quên này. Muốn ngăn chặn người Hoang tiếp tục tiến xuống phương nam, thậm chí đẩy lùi họ trở lại vùng đất bắc giá lạnh, tất nhiên phải trả một cái giá cực kỳ to lớn và thảm khốc. Vậy thì ai lại sẵn sàng để quân đội của mình xông lên tuyến đầu trước?
Về điểm này, cả thần điện lẫn đế quốc Đại Đường đều thể hiện lập trường vô cùng cứng rắn. Đại quân đã được bố trí dọc theo biên giới Yến Bắc, còn có các tông phái ra hết tu hành giả trẻ tuổi. Trong khi đó, thực lực của Tả Trướng Vương Đình vốn đã bị hao tổn nghiêm trọng trong cuộc chiến với người Hoang, nên dù Thiền Vu có muốn tỏ ra cứng rắn cũng đã không còn đủ vốn liếng để chống đỡ.
Đàm phán chính là cuộc so kè xem ai xương cổ cứng hơn, ai có sức mạnh lớn hơn. Một khi có bên không chịu nổi áp lực mà phải cúi đầu, tiến trình thương nghị tự nhiên sẽ trở nên thuận lợi hơn rất nhiều. Ninh Khuyết và các đệ tử Mặc Trì Uyển đến vương đình được hai ngày thì hai bên cuối cùng cũng đạt được nhận thức chung.
Vào thời điểm giao mùa xuân hạ năm sau, trước khi đợt cỏ béo thứ hai mọc lên, Tả Trướng Vương Đình sẽ điều động toàn bộ chủ lực tiến quân về phía bắc, chủ động phát động chiến dịch tấn công các bộ lạc người Hoang. Về phía Trung Nguyên, họ chỉ đồng ý phái ra khoảng sáu ngàn kỵ binh, nhưng đổi lại sẽ viện trợ kinh tế ở mức cao nhất, đồng thời đảm nhận phần lớn việc cung cấp lương thảo và vật tư quân nhu cho Tả Trướng Vương Đình.
Tin tức hòa đàm thành công nhanh chóng lan truyền khắp đồng cỏ. Trong những khu lều trại đông đúc, có nơi vang lên tiếng hoan hô phấn khởi, có nơi lại truyền ra những lời mắng chửi trầm thấp. Các bộ lạc thuộc vương đình bắt đầu chuẩn bị rượu mạnh và thức ăn thịnh soạn, đồng thời quyết định triệu tập khẩn cấp một đại hội Cách Mộ Mộ.
Cách Mộ Mộ là tiếng Man, mang ý nghĩa "đại hội đoàn tụ". Trên thảo nguyên, đại hội này chỉ được tổ chức vào những dịp long trọng nhất. Lần này vương đình quyết định mở hội vừa để chúc mừng hòa đàm thành công, vừa mượn cơ hội cho con dân các bộ lạc và nhân sĩ Trung Nguyên giao lưu nhiều hơn, hòng hòa dịu tình cảm và làm phai nhạt hận thù. Còn việc dụng ý ấy cuối cùng có đạt được hay không, thì không ai biết.
ḱyhuyen.com
Tiếng đàn vang boong boong, tiếng kèn dập dồn, cờ màu đủ sắc phấp phới trong gió lạnh. Người từ khắp nơi đổ về đồng cỏ, tạo nên một khung cảnh náo nhiệt hiếm thấy. Đặc biệt, khu gò đất dành cho thi đấu cưỡi ngựa bắn cung nhanh chóng bị vây kín.
ḱyhuyen.comMọi người mặc áo da hoặc áo bông dày, không ai thực sự ôm vai bá cổ xưng huynh gọi đệ, mà vẫn đứng cùng đồng bạn trong từng trận doanh riêng. Dẫu vậy, điều này không hề cản trở họ chứng kiến những màn cưỡi ngựa bắn cung đầy phấn khích trong đại hội Cách Mộ Mộ.
Trận thi bắt dê vừa kết thúc, kỵ sĩ xuất sắc nhất đã đoạt được phần thưởng lớn, khiến bầu không khí càng thêm sôi động và đẩy sự mong chờ của mọi người lên cao cho cuộc thi bắn cung kế tiếp.
Một xạ thủ của vương đình nhờ kỹ nghệ bắn cung siêu quần đã liên tiếp đánh bại đối thủ. Những mũi tên cắm dày đặc trên hồng tâm gần như chồng lên nhau khiến tiếng hò reo trong đám đông càng thêm cuồng nhiệt.
Ninh Khuyết và các thiếu nữ Đại Hà dừng chân trong đám người để quan sát.
Phía thần điện chẳng ai để ý đến các đệ tử Mặc Trì Uyển. Các nàng cũng nhàm chán liền dứt khoát kéo nhau ra ngoài xem náo nhiệt. Riêng Mạc Sơn Sơn thì vẫn như thường lệ ở lại trong lều chuyên tâm viết chữ. Mọi người đã sớm quen với việc ấy nên cũng chẳng ai khuyên can.
Thiên Miêu Nữ thấy tên xạ thủ của vương đình được mấy hán tử trong bộ lạc hò reo khiêng lên vai khoe khoang, liền khinh thường hừ nhẹ một tiếng. Nàng kéo tay áo Ninh Khuyết đứng bên cạnh, nói:
- Sư huynh ngươi sao không ra thi đấu? Dù là cưỡi ngựa hay bắn cung, mấy người kia rõ ràng kém ngươi xa. Ngươi lên đó giành hết phần thưởng có gì không tốt?
Ninh Khuyết cúi đầu nhìn nàng, bật cười đáp:
- Đương nhiên là không tốt.
ḱyhuyen.com
Đối diện tiểu cô nương này, hắn luôn có cảm giác như đang nhìn thấy Tang Tang thuở nhỏ. Vì thế, dù là thần sắc hay lời nói, hắn đều vô thức toát ra vài phần thân cận.
- Những người dám ra tay tại đại hội Cách Mộ Mộ đều là thợ săn ưu tú nhất trên thảo nguyên. Lúc trước tên xạ thủ Yến Quốc kia không hề tầm thường. Dù ta có tham gia thì cũng có gì đảm bảo sẽ thắng đâu?
Đó là lời thật. Dù ở hoang nguyên hay Trung Nguyên, nơi nào cũng tàng long ngọa hổ, cường giả ẩn mình nhiều không đếm xuể, nào có chuyện tất thắng bất bại. Nhưng đó cũng là lời nói dối. Nếu Ninh Khuyết thực sự dốc toàn lực, bất kể là trận bắt dê khi trước hay cuộc thi bắn cung lúc này, những người trong sân không ai có thể thắng được hắn.
Thiên Miêu Nữ nhìn hắn, bất đắc dĩ thở dài:
- Sư huynh ngươi cái gì cũng tốt, chỉ là quá khiêm tốn.
Ninh Khuyết không nhịn được bật cười. Trong lòng thầm nghĩ dù là Mạc Sơn Sơn hay Thiên Miêu Nữ, các nàng đều dùng cách trực tiếp và thành khẩn nhất để khen người khác. Nếu cứ ở bên những thiếu nữ Đại Hà Quốc có tâm tính thuần khiết như thế này quá lâu, e rằng đến một ngày nào đó hắn thật sự sẽ lâng lâng mà bay lên trời mất.
Hắn cưng chiều xoa đầu nàng, nói:
- Chờ sau này ngươi lớn lên sẽ hiểu, người lúc nào cũng muốn làm náo động thì sớm muộn gì cũng sẽ có ngày bị gió lớn cuốn đi.
Dân phong Đại Hà Quốc chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Đường nhân, luôn theo đuổi thắng lợi gọn gàng, coi vinh dự như sinh mệnh, nên tự nhiên phải dốc toàn lực tranh đoạt. Vì thế Thiên Miêu Nữ hoàn toàn không hiểu lời hắn nói, trong đôi mắt sáng long lanh tràn đầy vẻ khó hiểu.
Ngoài các hoạt động thi đấu giải trí, đại hội Cách Mộ Mộ còn được vương đình chuẩn bị vô số món ăn ngon chiêu đãi mọi người. Mùi bánh rán dầu và chân dê nướng xộc thẳng vào mũi, lập tức kéo tâm trí Thiên Miêu Nữ đi mất, khiến nàng quên bẵng nghi hoặc vừa rồi. Chước Chi Hoa và các thiếu nữ Đại Hà Quốc khác cũng bị trà sữa và những món ăn lạ mắt chưa từng thấy hấp dẫn, tản ra khắp đám đông.
Hòa đàm vừa thành công, cuồng hoan liền bắt đầu. Đồng cỏ vương đình lúc này không nghi ngờ gì chính là nơi an toàn nhất thiên hạ. Ninh Khuyết nhìn các thiếu nữ Đại Hà Quốc phía trước vừa tò mò vừa háo hức thử món ăn, khẽ mỉm cười, không hề lo lắng gì.
Đúng lúc ấy, ở nơi xa xa trên đồng cỏ bỗng náo nhiệt hẳn lên. Tiếng reo hò cổ vũ lúc trầm lúc bổng, ầm ầm dâng cao, đến mức những đám mây trên bầu trời dường như cũng sắp bị khí thế đó xua tan.
Thiên Miêu Nữ ôm một cái chân dê nướng to đến quá cỡ, đôi mắt mở tròn tò mò nhìn về phía ấy. Nhưng vì người quá đông, nàng không thể thấy rõ bên trong đang xảy ra chuyện gì.
- Chắc là đua ngựa bắt đầu rồi.
Ninh Khuyết đỡ lấy cái chân dê đầy dầu mỡ mà bàn tay nhỏ của nàng sắp không giữ nổi, rồi lấy khăn tay trong ngực đưa cho nàng, ra hiệu lau vết dầu dính ở khóe môi và vạt áo. Sau đó nói tiếp:
- Người dân thảo nguyên sống du mục, am hiểu nhất là cưỡi ngựa bắn cung. Ngựa đối với họ vô cùng quan trọng, vì vậy đua ngựa chính là tiết mục trọng yếu nhất trong đại hội Cách Mộ Mộ.
Thiên Miêu Nữ hưng phấn reo lên:
- Sư huynh, ta muốn xem!
Ninh Khuyết một tay cầm chân dê nướng, một tay dắt bàn tay nhỏ bé dẫn nàng rời khỏi đám đông.
Hắn không đưa nàng đếm gầm trường đua mà đi vòng đến một sườn dốc thoải bên ngoài doanh trướng. Trên sườn dốc, cỏ xanh đã sớm úa vàng, thưa thớt phủ trên mặt đất, lặng lẽ chờ đến mùa xuân năm sau. Gió tuy lớn hơn một chút, nhưng tầm nhìn lại cực kỳ thoáng đãng, đủ để bao quát toàn cảnh đường đua phía dưới.
Lần đại hội Cách Mộ Mộ này vì có người Trung Nguyên tham dự, vương đình đặc biệt coi trọng, nhất là môn đua ngựa mà họ tự hào nhất. Các bộ lạc thậm chí còn dựng lên mấy trăm chiếc lều trống, khoanh ra một khoảng đất mênh mông giữa đồng cỏ làm trường đua.
Đua ngựa là môn thi đấu về tốc độ, đơn giản, trực tiếp và đầy kịch tính. Lúc này, cuộc thi đã chính thức bắt đầu. Mười mấy con tuấn mã hùng tráng đang phi nước đại trên đồng cỏ, vó ngựa dồn dập như mưa, đá vụn và đất bùn tung lên mù mịt. Nếu thị lực đủ tốt, thậm chí còn có thể thấy rõ từng thớ cơ dưới lớp da bóng loáng của tuấn mã đang cuồn cuộn chuyển động.
Khoảng đồng cỏ rộng lớn được rào kín xung quanh tạo thành một đường đua hoàn chỉnh. Ninh Khuyết đứng trên sườn dốc nhìn xuống, vừa nhìn liền tính ra cuộc đua đã được khoảng một phần ba chặng đường.
Mười mấy con tuấn mã đã dần phân chia thứ hạng, dựa theo thực lực mà chia thành hai nhóm trước và sau. Ở phía trước, ba con ngựa mạnh mẽ dẫn đầu. Qua trang phục của các kỵ sĩ, có thể nhận ra ba con ngựa dẫn đầu lần lượt thuộc về vương đình, thần điện và Đường quân.
Đặc biệt, con tuấn mã toàn thân trắng như tuyết dưới yên thần điện kỵ sĩ khiến người ta khó rời mắt. Bốn vó của nó mạnh mẽ hữu lực, khi phi nước đại đến hết sức thì để lại những vệt tàn ảnh trắng muốt, như một cơn lốc tuyết cuộn trào trên đồng cỏ.
Ninh Khuyết khác với hầu hết quân nhân, hắn không phải là người mê ngựa. Nhưng nhiều năm sống ở biên giới Vị Thành đã giúp hắn hiểu rất nhiều về ngựa. Nhìn con ngựa trắng như tuyết ấy, hắn không khỏi thốt lên một tiếng tán thưởng:
- Con ngựa này không tệ. Nếu phối hợp với người cưỡi tốt, chắc chỉ kém con ngốc kia một chút.
Lúc nói, tay phải hắn vẫn cầm ngang cái chân dê bóng nhẫy, bộ dạng nhìn rất buồn cười.
Thiên Miêu Nữ cầm một con dao nhỏ vừa mua từ tay dân chăn nuôi, định cắt lấy một miếng thịt hoàn hảo, nhưng nghe lời hắn nói liền mất hứng:
- Đại Hắc làm gì có ngốc! Hơn nữa, sư huynh ngày nào cũng bắt nó chở đồ nặng, lại chẳng cho ăn ngon. Cho dù có ngốc đi nữa, cũng là vì ngươi ức hiếp nó!
Tiểu cô nương tức giận khi nhắc đến Đại Hắc, chính là con đại hắc mã của Ninh Khuyết.
...
Để tiện quan sát, đường đua đã được khoanh vùng, bố trí đặc biệt ở phía trước đại trướng của vương đình. Một đám quý nhân đứng xung quanh, mỉm cười bàn tán khi theo dõi những màn phi nước đại kịch liệt.
Ở một góc vương trướng hoa lệ, Thiền Vu vương phi nhìn thiếu nữ u tĩnh nhực lan bên cạnh, mỉm cười:
- Thần Già công chúa, xem ra con tuấn mã này sẽ không khiến người mất mặt.
Quả thật, con ngựa trắng như tuyết đang dẫn đầu chính là tọa kỵ mà vương phi đã tặng cho thiếu nữ đêm qua. Hôm nay, nó được một thần điện kỵ sĩ cưỡi, biểu hiện vô cùng phi phàm.
Thiếu nữ mỉm cười, lễ phép đáp:
- Đa tạ Vương Phi ban thưởng hậu hĩnh.
Vương Phi ngắm nhìn dung nhan thanh nhã của nàng, nhớ đến chuyện xưa, nụ cười càng thêm ôn hòa:
- Nếu là ngựa phàm khó coi, làm sao xứng với Hoa Si không màng thế tục này ngươi chứ? À, nói về đặt tên, ngươi muốn gọi nó là gì?
Thiếu nữ nhìn con ngựa trắng như tuyết lao vun vút trên đồng hoang, trong lòng vừa vui mừng, lại nhớ người nọ ghét nhất là rườm rà, suy nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng nói:
- Cứ gọi Tiểu Tuyết là được.
----------oOo----------