Chương 28: Trên xe ngựa

Nghe thấy thế, thiếu nữ phù sư cúi đầu, nhìn trân trân lên đầu gối ý phục màu trắng của mình như thể nơi đó có hoa văn đường nét rất đẹp, nhưng thực tế y phục nàng trắng trong thuần khiết, mặt trên cơ bản không có thứ gì. Xe ngựa vẫn lăn bánh về phía trước. Gió trên đồng hoang khẽ vén rèm, ánh nắng sớm tràn vào khoang xe. Ánh sáng chiếu lên những món trang sức giản dị hai sắc đen trắng trong xe, rồi dừng lại trên mái tóc đen và gương mặt trắng mịn của nàng, tán ra thành những vệt sáng mảnh. Giọng nàng bình tĩnh mà chắc chắn, chậm rãi vang lên: - Ta nghĩ... ta đã có người để thích rồi. Ánh nắng sớm cũng rơi lên người Ninh Khuyết. Hắn không ngờ cách nói quen thuộc của mình lại khiến đối phương hiểu lầm, liền cười gượng đôi chút. Nụ cười trong nắng sớm hiện ra ôn hòa: - Ta thích rất nhiều người. Chữ ‘thích’ với ta chỉ là cách bày tỏ thiện ý, hy vọng không khiến ngươi cảm thấy đường đột. ⓚyhuyen.comGió lạnh khiến mặt đất hoang nguyên trở nên cứng rắn, bánh xe lăn qua thỉnh thoảng rung lên. Khoang xe vốn chật, hai người ngồi đối diện, khoảng cách không thể quá xa. Theo nhịp xe xóc nảy, đầu gối gần như chạm vào nhau. Ninh Khuyết nhích người về phía sau, tựa vào chiếc gối bông cạnh cửa sổ. Thân thể đau nhức cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa, hắn khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhìn gương mặt xinh đẹp gần trong gang tấc của thiếu nữ, nói: - Thế giới này vốn đã như vậy, không cần vì những chuyện ghê tởm ấy mà làm mình mất hứng. Hôm qua, chính tay hắn đã chải lại mái tóc đen như thác của Mạc Sơn Sơn, buộc gọn ra phía sau. Sáng nay tỉnh dậy, nàng vẫn giữ nguyên kiểu tóc ấy, không biết là không để tâm đến tiểu tiết, hay thực sự cảm thấy tay nghề của Ninh Khuyết cũng không tệ. Bởi vậy, khi nàng theo thói quen đưa tay vuốt lọn tóc trước trán, đầu ngón tay mảnh khảnh chỉ chạm vào khoảng không. Nàng nghiêm túc hỏi: - Vui mừng hay ghét bỏ đều là cảm xúc, làm sao có thể kìm nén được?
ⓚyhuyen.com Ninh Khuyết tựa bên cửa sổ, ánh nắng sớm hắt qua mép rèm khiến hắn hơi nheo mắt. Trầm mặc một lát, hắn đáp:
ⓚyhuyen.com- Ta không nói phải đè nén cảm xúc, mà là không nên để cảm xúc chi phối bản thân. Tức giận, suy cho cùng, là dùng sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình, rất không đáng. Hai hàng lông mày đậm, đẹp như nét mực của Mạc Sơn Sơn chậm rãi nhíu lại. Nàng vẫn kiên trì: - Nhưng tức giận, vẫn là tức giận. Ninh Khuyết nhìn hàng mày ấy, trong lòng chợt dâng lên một ý niệm muốn đưa tay chạm thử, rồi lại thu tay vào tay áo, nói: - Đã tức giận thì dĩ nhiên phải tìm cách phát tiết sớm nhất. Cho nên ta ủng hộ ngươi đi vương đình. Chỉ là... ngươi đã nghĩ kỹ chưa? Một khi đến đó, nếu gặp lại đội thần điện kỵ binh kia, hoặc những kẻ quyền quý ấy, thì ngươi định làm gì? Mạc Sơn Sơn không biểu lộ cảm xúc, chỉ khẽ lắc đầu. Nàng chỉ trực giác nghĩ rằng mình nên đi vương đình, tìm đến đội thần điện kỵ binh cùng những người đã xuất hiện trên đồng cỏ hôm ấy, thay cho đồng môn và những Yến dân đã chết kia đòi lại một lời công đạo. Tựa như đoán được nàng đang nghĩ gì, Ninh Khuyết nhìn thẳng vào mắt nàng, chậm rãi nói: - Công đạo, từ trước đến nay vốn chưa từng tồn tại. Dù thực lực hay thân phận của ngươi có đủ mạnh, có những lúc cũng không thể đòi lại được. Cho nên, trút giận và công đạo vốn không liên quan gì đến nhau, nó chỉ liên quan đến công bằng. Hắn dừng lại một chút, giọng nói trầm xuống, từng chữ rõ ràng:
ⓚyhuyen.com - Công bằng là gì? Người khác đánh chúng ta, chúng ta đánh lại. Người khác mắng chúng ta, chúng ta cũng đánh lại. Người khác muốn giết chúng ta, vậy thì chúng ta liền giết hắn trước. Mạc Sơn Sơn mở to mắt nhìn hắn, dường như không ngờ những chuyện đó theo như hắn nói rất đơn giản mà càn rỡ như thế. Nàng nhíu mày hỏi: - Các ngươi... người Đường, đều nhìn nhận sự việc như vậy sao? - Không khác lắm. Ninh Khuyết cười nói: - Từ khi sinh ra chúng ta đã được dạy như vậy. Mạc Sơn Sơn đưa tay nhấc tấm rèm bên cửa sổ, nhìn cảnh hoang nguyên tiêu điều dần lùi lại phía sau, nhìn xa xa trên không mấy con chim cô đơn kia. Nàng nghĩ về người trong cỗ xe ngựa trên đồng cỏ hôm qua, trầm mặc một lát, nói: - Nếu đến vương đình, ta không có cách nào giết chết những người đó thì phải làm sao? Đội thần điện kỵ binh và các quý nhân mà họ bảo hộ, tự nhiên không thể tùy tiện bị giết chết, cho dù nàng là Thư Si nổi danh thiên hạ. Ninh Khuyết thấy nàng vẻ mặt ngơ ngẩn, mơ hồ đoán được thân phận những người đó trên đồng cỏ chỉ sợ cực cao. - Những người trên đồng cỏ hôm qua là ai? Mạc Sơn Sơn quay đầu nhìn hắn, thấp giọng nói: - Đệ tử Thiên Dụ Viện và tăng nhân Bạch Tháp Tự. Nếu ngươi muốn hỏi người trong xe ngựa kia, nàng là công chúa Nguyệt Luân Quốc, cũng là con cưng của Thiên Dụ Viện. Lông mày cau lại của Ninh Khuyết dần dần giãn ra. Vẻ mặt thay đổi cũng không có nghĩa tâm trạng hắn thả lỏng, ngược lại cho thấy hắn có chút giật mình, nói: - Hoa si Lục Thần Già? Mỹ nhân trong truyền thuyết kia đến hoang nguyên làm gì? Mạc Sơn Sơn nhìn hắn bỗng nhiên nở nụ cười. Vẻ mặt vốn có chút chất phác của nàng bỗng trở nên sinh động hẳn lên nhờ nụ cười hiếm hoi này, nhất là ánh mắt tản mạn, lạnh nhạt trong đôi mắt ấy, vậy mà trong nháy mắt trở nên đáng yêu thêm vài phần. - Ngươi không biết Mạc Sơn Sơn là Thư Si, lại biết tên Hoa Si. Ninh Khuyết cười cười, thầm nghĩ nếu là vị Hoa Si kia, chuyện bọn họ tự mình đi vương đình đòi công đạo tự nhiên là si tâm vọng tưởng rồi. Thu lại nụ cười, hắn nhìn Mạc Sơn Sơn nói: - Không thể giết người, lại muốn trút giận, ta có lẽ có thể đưa ra vài gợi ý cho ngươi. Hoa si Lục Thần Già kia thích nhất cái gì, hoặc là coi trọng cái gì? - Nàng gọi Hoa Si, thích nhất tiếc nhất tất nhiên là hoa. Mạc Sơn Sơn đờ đãn như nhìn kẻ ngốc mà nhìn mặt Ninh Khuyết, nói: - Trừ cái đó ra, người đời đều biết nàng lưu luyến si mê Long Khánh hoàng tử. Thực tế nàng là một người rất thanh cao. Ninh Khuyết suy nghĩ một lát rồi nói: - Trút giận chẳng qua là ức hiếp người khác. Nếu lần này đi vương đình muốn trút giận, vậy thì cứ nhắm thẳng vào hai chuyện hoa và thanh cao này là xong. Sau đó, hắn bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ thay cho Mạc Sơn Sơn. Nếu tại vương đình thật sự chạm mặt Lục Thần Già, nên ứng đối thế nào mới có thể giảm bớt oán khí của các đệ tử Mặc Trì Uyển, đồng thời tránh gây ra quá nhiều sóng gió. Nghe những đề nghị nửa đùa nửa thật ấy, càng nghĩ kỹ lại càng thấy có phần âm hiểm, lông mày Mạc Sơn Sơn khẽ nhíu. Nàng nhìn gương mặt tươi cười của Ninh Khuyết dưới nắng sớm, nhìn lúm đồng tiền trong trẻo kia, bỗng thấy nụ cười ấy vừa đáng ghét, lại vừa đáng yêu. Ức hiếp người khác vốn là chuyện Ninh Khuyết thích nhất, mà lấy yếu thắng mạnh lại càng khiến hắn khoái chí hơn cả tình yêu. Hắn thầm nghĩ, trước đó mình đã từng "ức hiếp" Long Khánh hoàng tử một lần, không biết vị Hoa Si kia sau khi hay chuyện sẽ nhìn mình bằng ánh mắt ra sao. Đang mải đắc ý, hắn chợt phát hiện Mạc Sơn Sơn đang nhìn mình chăm chú, lúc này mới nhận ra bản thân có phần vênh váo, không khỏi cười ngượng. ... Ninh Khuyết hỏi: - Ngươi rất quen với Hoa Si sao? Lúc này Mạc Sơn Sơn đang mài mực, trải giấy. Để giữ khoảng cách với hắn, nàng ngồi gập chân, khẽ dịch người về phía cửa sổ bên kia, đáp: - Mấy năm trước nàng từng đến Mạc Kiền Sơn, ta và nàng ở chung mấy chục ngày. Ninh Khuyết tựa lưng vào sàn xe, ngẩng đầu nhìn những đồ trang trí trắng trong thuần khiết trong khoang, hơi nhướng mày hỏi: - Hoa Si là người thế nào? Rất đẹp sao? Có thật giống như lời đồn, yêu hoa đến mức si mê? Tay phải Mạc Sơn Sơn cầm bút khẽ dừng lại. Nàng quay đầu liếc hắn một cái, nói: - Ngươi rất hứng thú với nàng sao? Ninh Khuyết cười: - Ta chỉ tò mò vị hôn thê của Long Khánh hoàng tử trông ra sao thôi. Dù sao ta vẫn luôn thắc mắc, chẳng lẽ trên đời này thật sự có nữ nhân đứng trước khuôn mặt hoàn mỹ ấy mà không cảm thấy tự ti? Mạc Sơn Sơn nhẹ nhàng đặt bút lên giá, chống tay xuống sàn xoay người lại, hơi nghiêng đầu nhìn hắn: - Ngươi từng gặp Long Khánh hoàng tử rồi sao? - Cho dù chưa từng gặp, cũng từng nghe nói. Ai cũng bảo vị hoàng tử điện hạ kia là nam tử tuấn mỹ nhất thiên hạ. Nói xong, Ninh Khuyết nhận ra thiếu nữ phù sư vẫn nhìn chằm chằm mình. Biết nàng không tin, hắn đành giơ hai tay như đầu hàng, cười nói: - Được rồi, ta thừa nhận, ta từng gặp hắn. Mạc Sơn Sơn lặng lẽ nhìn hắn. Không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt vốn tĩnh lặng như hồ thu bỗng sáng lên trong khoảnh khắc. Môi nàng khẽ động, dường như muốn hỏi điều gì đó, nhưng cuối cùng lại không thốt ra, vẻ mặt thoáng hiện một tia bối rối. Có lẽ để che giấu cảm xúc vừa rồi, nàng hơi cúi đầu, hàng mi khẽ rung, hai tay đặt lại trên đầu gối, chuyển sang chuyện khác: - Ngươi từng phân tích rằng mục tiêu của đám mã tặc kia không phải lương thảo, mà là ta. Nhưng trên thực tế, mục tiêu của bọn chúng lại là ngươi. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn Ninh Khuyết hoặc giả nhìn cảnh trí hoang nguyên ngoài cửa sổ phía sau Ninh Khuyết, nghiêm túc nói: - Hình ảnh phía sau bức tường lửa, ta thấy rõ ràng bọn chúng có chuẩn bị mà đến, chính là muốn giết ngươi. Dù không hỏi ra miệng, câu chuyện kia cuối cùng vẫn dừng lại trong lòng nàng. Ninh Khuyết biết nàng sớm đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của mình, nhưng không trực tiếp chất vấn, điều này khiến hắn cảm thấy phần nào cảm kích. Chỉ là lúc này, hắn vẫn do dự không biết khi nào nên tiết lộ chân tướng với các thiếu nữ Đại Hà Quốc, cũng không rõ phải nói ra sao. Nhắc đến chiến đấu hôm qua, hắn nhớ lại nửa đạo thần phù được thi triển đánh ra một khoảng trống khủng bố trên tường lửa, nói: - Lúc đó ta tưởng ngươi chỉ có thể tung ra một đạo phần thiên hỏa phù cuối cùng, sau đó sẽ niệm lực đã kiệt mà không thể thi triển ra cả đạo phù đơn giản nhất.. thật không ngờ ngươi vẫn ẩn giấu một chiêu như vậy. Mạc Sơn Sơn bất ngờ nghiêng người về phía trước, nghiêm túc thi lễ một cái, nhẹ giọng: - Cái này còn phải cảm tạ sư huynh hôm trước chỉ giáo cách chiến đấu, Sơn Sơn xin cám ơn. Ninh Khuyết giật mình, nhớ lại ít ngày trước bản thân đã từng nghiêm nghị dạy dỗ nàng, trách nàng “lòng dạ đàn bà”, không hiểu chiến đấu, không biết tung hết sức mạnh vào thời khắc quan trọng nhất. Khi ấy hắn cũng chưa biết thân phận nàng, giờ đây nghĩ lại tự mình dạy Thư Si chiến đấu, tự nhiên cảm thấy tâm tình có chút nhộn nhạo. - Dù thế nào đi nữa, nhờ nửa đạo thần phù của ngươi mà chúng ta mới có thể sống sót. Lúc đó thế cục nguy cấp, hắn cũng không cảm thụ gì quá rõ ràng với đạo thần phù kia, nhưng trải qua một đêm suy xét kỹ càng, hắn càng phát hiện cô gái này là một phù sư vô cùng lợi hại. Tu hành ngũ kỳ, vượt biên khiêu chiến vốn không phải chuyện gì ghê gớm. Như Trần Bì Bì từng nói, dựa vào tư chất tu hành của hắn thì dù có tiến vào Tri Mệnh thì cũng là Tri Mệnh yếu nhất lịch sử. Nếu không có thủ đoạn khác, bất cứ cường giả Động Huyền nào cũng có thể đe dọa, thậm chí giết chết hắn. Nhưng cảnh giới chính là cảnh giới. Mạc Sơn Sơn rõ ràng ở Động Huyền Cảnh mà vẫn có thể vượt biên thi triển bất định phù mà chỉ thần phù sư mới làm được. Sự thật này khiến Ninh Khuyết vừa kinh ngạc vừa khó hiểu. Nhan Sắt đại sư từng kết luận hắn là phù đạo thiên tài hiếm thấy của thế gian. Nhưng giờ nhìn cô gái áo trắng ngồi quỳ an tĩnh, gương mặt xinh đẹp kiều diễm, Ninh Khuyết không khỏi sinh ra một chút tự ti. "Sư phụ, ngươi có phải là vì biết trước thiên tài phù đạo giỏi nhất thế gian đã bị Thư Thánh cướp mất, nên mới lùi lại chọn ta làm đồ đệ? Chỉ là như vậy, đồ đệ của ngài thật sự mất mặt a." Mạc Sơn Sơn tất nhiên không thể đoán được tâm tư lúc này của Ninh Khuyết, càng không biết rằng hắn đang thầm oán một vị đại sư phù đạo được kính trọng bậc nhất, đồng thời tự trách bản thân. Nàng chắp tay cúi chào, nghiêm túc hỏi: - Chung sư huynh... Ninh Khuyết tỉnh táo lại, nghiêm túc chỉnh: - Ta đã nói rồi, ngươi có thể gọi ta là Thập Tam. Mạc Sơn Sơn hơi sững người, cảm thấy cái tên này có chút lạ lùng, ngập ngừng một lát rồi khe khẽ nói: - Thập Tam... sư huynh, ta muốn thỉnh giáo ngươi một số việc. Nhìn thấy nàng nghiêm túc chăm chú như vậy, Ninh Khuyết không rõ chuyện gì, liền chỉnh thần thái, chắp tay hoàn lễ: - Mời nói. Mạc Sơn Sơn nói: - Ta từ nhỏ theo sư phụ vào núi tu hành phù đạo, mười mấy năm trôi qua chỉ tiếp xúc nhiều với thư phù hai vật. Ta muốn xin sư huynh dạy ta cách chiến đấu, cách giành chiến thắng. Nhìn thần thái nghiêm túc của nàng, Ninh Khuyết hiểu rằng chính trận chiến hôm qua đã khiến thiếu nữ phù sư dù tiếng tăm đã lừng lẫy nhưng ít trải đời này phải thay đổi cái nhìn về thế giới, mới có thỉnh cầu như vậy. Luận cảnh giới tu hành, hắn tự biết mình bình thường, bất kể là với các sư huynh sư tỷ ở hậu sơn hay cả Long Khánh hoàng tử hoặc là thiếu nữ phù sư này, hắn hoàn toàn không đáng kể. Nhưng về chiến đấu, hắn từ nhỏ đã giãy giụa bên bờ cái chết, nhảy múa giữa sinh tử. Cả cuộc cuộc đời hắn là chuỗi ngày sống trên lưỡi dao, vì thế cực kỳ tự tin. - Chiến đấu thật ra rất đơn giản, chính là trong điều kiện tiên quyết làm sao bảo vệ bản thân, mà có thể khiến đối phương mất khả năng gây hại. Trước hết, phải biết rõ ràng bản thân có thực lực thế nào, đối phương có thực lực ra sao. Hắn chỉ tay lên mái xe ngựa trên đầu hai người, nói: - Chúng ta phải biết từ trần xe xuống sàn cao bao nhiêu, rồi biết mình cao bao nhiêu, để biết đứng lên có va đầu không. Tất nhiên cũng có thể đâm thủng trần, nhưng chắc chẳng mấy người muốn dùng đầu thử độ cứng của trần xe đâu. Ngôn từ đơn giản, ví dụ dễ hiểu, nhưng lại mô tả cực kỳ rõ ràng công việc chuẩn bị trước chiến đấu. Thời điểm Mạc Sơn Sơn suy nghĩ, ánh mắt nàng trở nên tản mạn, không rõ đang nhìn nơi nào. Nàng khẽ nói: - Làm sao xác định đối phương đã mất khả năng gây hại? Đây là câu hỏi mà Ninh Khuyết thích trả lời nhất, trông có vẻ ngây ngô, nhưng thực ra cực kỳ quan trọng. Hắn dựa vào đệm cửa sổ, giơ tay vẽ một vòng trên không, đáp: - Đứt tay đứt chân là cách gây thương nặng phổ biến nhất. Nhưng nếu muốn chắc chắn đối phương mất tất cả sức chiến đấu, hãy nhớ một câu: chỉ có người chết mới an toàn. Nghe xong, ánh mắt Mạc Sơn Sơn hơi ngơ ngẩn, dường như chưa hiểu tại sao nhắc đến chiến đấu, Ninh Khuyết luôn đặt cái chết lên đầu tiên. Từ nhỏ nàng được sư phụ Mặc Trì Uyển dạy rằng, tu sĩ so thắng bại không nhất thiết phải phân ra sinh tử. Nhìn thấy thần tình của nàng, Ninh Khuyết mới hiểu, vị thiếu nữ Thư Si này thật sự là một bông sen trắng trong ao mực, trước khi đến hoang nguyên, hoàn toàn chưa từng biết đến khổ đau trần thế. Hắn thở dài, nghiêm túc nói: - Nếu tu luyện trong Mặc Trì Uyển, tất nhiên không cần nghĩ đến những chuyện này. Như ta cũng, nếu giờ đang ở học viện đọc sách, ngày ngày chỉ cần chơi cờ, rèn sắt, nghe nhạc, cuộc sống sẽ hạnh phúc biết bao. Nhưng ngoài tường nhỏ, thế giới đầy gió tuyết, sương giăng như kiếm. Ngươi đã đặt chân vào, phải hiểu hai chữ 'hiểm ác' viết như thế nào. Mạc Sơn Sơn nghe hắn nói chân thành dụng tâm, gật đầu tỏ ý tiếp thu, ánh mắt thoáng cảm kích nhìn hắn. Chỉ là ánh mắt vẫn tản mạn, là cảm kích cũng không khiến Ninh Khuyết cảm nhận được. - Thập Tam sư huynh, nếu đối phương mạnh hơn nhiều, làm sao thắng được? - Sơn chủ... - Thập Tam sư huynh, ngươi có thể gọi thẳng tên ta. - Nếu người ngoài nghe thấy, e là sẽ cho rằng ta quá bất kính. - Vậy hãy gọi ta là Sơn Sơn sư muội. - Sơn Sơn sư muội, câu hỏi của ngươi... cơ bản là không có đáp án. Nếu ai có thể trả lời hoàn hảo, đó sẽ là người mạnh nhất thế gian, vì người mạnh hơn cũng có cách đánh bại. Mạc Sơn Sơn nhíu mày, trầm mặc rất lâu, rồi nghiêm túc hỏi: - Sư huynh, câu này của ngươi... là mỉa mai sao? Ninh Khuyết nhìn nàng, nhìn thắt lưng xanh lam như bồ, chợt phát hiện một sự thật khiến hắn có chút nao nao: ngoài mình, thế gian cuối cùng xuất hiện một người có thể đánh bại mình vô số lần. - Sư muội, ngươi có thể cho rằng đó là mỉa mai, nhưng đừng suy nghĩ nhiều. Lời của ta thường thường dùng mỉa mai để làm sâu sắc ấn tượng, vì chuyện này quan trọng. Mạc Sơn Sơn gật đầu, tiếp tục hỏi: - Vậy làm sao để đánh bại kẻ mạnh hơn mình nhiều? Ninh Khuyết chăm chú đáp: - Nếu gặp một kẻ mạnh hơn bản thân nhiều, ta tin tưởng chúng ta chỉ có một lựa chọn. Mạc Sơn Sơn ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, đầy hy vọng hỏi: - Lựa chọn gì? Ninh Khuyết đáp: - Chạy. - ... - Khoan hẵng nói. Chạy cũng là một dạng chiến đấu, bởi vì đối diện kẻ mạnh hơn mình nhiều thì muốn chạy cũng khó. Nếu ngươi nguyện ý, ta có thể bắt đầu dạy ngươi từ khâu chạy trốn. - Sư huynh, chưa nói thắng mà đã lo bại tuy cũng là phẩm chất tốt, nhưng ta vẫn muốn học cách chiến thắng trước. Mạc Sơn Sơn ngồi trên bệ cửa sổ, tay cầm bút, chuẩn bị ghi chép. Ninh Khuyết nhìn cảnh này, không khỏi cảm thấy kiêu ngạo, lại khó kiềm chế mà nhớ lại hồi xuân năm ngoái, trên xe ngựa trở về từ hoang nguyên, hắn cũng từng như nàng, cầm bút chăm chú ghi từng lời Lữ lão tiên sinh. Tâm tình phức tạp cảm khái, hắn trấn tĩnh rồi nói: - Cũng được. Hiện tại trong thế hệ trẻ tuổi không có bao nhiêu người có thể vượt qua cảnh giới tu hành của ngươi. Ta tin tưởng đại bộ phận các tình huống sẽ là đối thủ yếu hơn ngươi, giống như mã tặc hôm qua còn yếu hơn ngươi nhiều. Hắn nghiêm túc: - Đối với kẻ yếu hơn, không thể có lòng thương hại, không thể tự cao, cũng không được xem đối phương là kẻ yếu, mà phải coi đối phương như kẻ địch mạnh nhất. - Ngươi phải nhớ kỹ, trên tinh thần không được xem thường, trên chiến thuật thì phải lựa chọn. Với kẻ mạnh, như hổ vồ thỏ, ra tay toàn lực. Toàn lực không phải dồn hết sức vào đôi tay, mà là tập trung tâm trí, không cho thỏ cơ hội chạy thoát. Một cú vồ giết, tránh đêm dài lắm mộng, lại tiết kiệm sức. Khi đã phát uy, cả trăm con thỏ cũng không dám động. Mạc Sơn Sơn ghi chép, ngẩng đầu nhìn hắn hỏi: - Nếu hai hổ gặp nhau thì sao? Ninh Khuyết đáp: - Giả vờ bị thương; đau khổ cầu xin; nói ta đã yêu ngươi một vạn năm, nghĩ hết mọi cách có thể suy yếu ý chí kẻ địch. Đánh mẹ hắn, tát con hắn, giết cả nhà hắn, nghĩ hết mọi cách làm đối phương rối toạn tâm thần. Nếu ngươi đi giày thì tìm chỗ bụi gai, nếu ngươi áo dày thì đi nơi rét lạnh, nghĩ hết mọi cách xây dựng môi trường phù hợn cho bản thân. Đối phương lực mạnh hơn thì thủy chiến, đối phương da dày tốt thì chém ngoài da chảy máu... Tóm lại, dùng đủ mọi cách che giấu sức mạnh, chọn thời cơ ra tay. Mạc Sơn Sơn nghe hắn thao thao bất tuyệt, mắt dần tản mạn, lẩm bẩm: - Nghe dường như rất phiền toái, làm sao tìm nhiều cách vậy được. - Nếu mọi cách đều không hiệu quả, nhớ điều cuối cùng. Ninh Khuyết nhìn nàng, chăm chú nói: - Hai hổ gặp nhau, dũng giả thắng. Mạc Sơn Sơn mở to mắt nhìn hắn chăm chú, trầm mặc rất lâu mới hiểu rõ ý tứ hàm xúc trong câu này, nhẹ giọng cảm khái: - Sư huynh, ngươi biết nhiều thật. Ninh Khuyết luôn cảm thấy mắt nàng chăm chú, nhưng ở nơi nào đó. Nghe lời tán dương này không khỏi có chút quái dị, nói: - Sư muội, thế gian có rất nhiều người ngưỡng mộ ngươi, ngươi khen ngợi ta như thế có chút không chịu nổi. Đôi mày thanh tú như mực của Mạc Sơn Sơn nhíu lên, khó hiểu hỏi: - Sư huynh, tại sao ngươi biết nhiều như thế? Ninh Khuyết điều chỉnh tư thế ngồi, cười nói: - Tiên sinh ở Thư Viện từng dạy chúng ta một câu, trải nghiệm mới ra tri thức. Sư muội, nếu ngươi cũng giống ta lăn lộn từ nhỏ đến lớn thì tự nhiên cũng hiểu nhiều thứ mà thôi. Vẻ mặt Mạc Sơn Sơn vẫn ngây ra: - Sư huynh lăn lộn nhiều vậy... Chẳng lẽ hồi nhỏ ngươi rất nghịch ngợm sao? Ninh Khuyết ngây người, thấy trò chuyện với bông sen trắng Mặc Trì Uyển này thật mệt. Mạc Sơn Sơn hỏi: - Sư huynh? Ninh Khuyết mệt mỏi phất tay, nói: - Sư muội, ta cũng có vấn đề muốn hỏi ngươi. Mạc Sơn Sơn hỏi: - Vấn đề gì? Ninh Khuyết nhìn thẳng vào mắt nàng: - Tại sao ngươi chưa bao giờ nhìn thẳng ta? Mạc Sơn Sơn nhìn hắn, ngạc nhiên: - Khi nào có chuyện đó? Ninh Khuyết cảm giác nàng đang nhìn hoang nguyên ngoài cửa sổ, thở dài: - Bất cứ lúc nào, ngay bây giờ cũng vậy. Mạc Sơn Sơn chợt nhớ ra, sắc mặt khẽ cứng, im lặng một lát rồi nhỏ giọng giải thích: - Ta từ nhỏ yêu thích thư pháp, viết nhiều chữ quá nên mắt không được tốt. Ninh Khuyết khóe môi khẽ nhêch, không biết nói gì. Thế mới biết thì ra Thư Si vang danh thiên hạ lại cả người mắt kém, mà nhìn mắt nàng hình như là loạn thị sao? ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị