Chương 291: Bản mệnh, Tang Tang hát cho hồ mùa đông nghe
Bàn tay phải của Tang Tang đưa ra trong gió đêm lạnh lẽo.
Trên đầu ngón tay trỏ của nàng sinh ra một tia sáng, tia sáng nhanh chóng trở nên viên dung, biến thành một cụm lửa nhỏ yếu ớt. Màu sắc của ngọn lửa trắng trẻo lạ lùng, không một chút tạp chất, tỏa ra mùi vị thánh khiết.
Ngay sau đó, trên đầu ngón tay cái, ngón giữa, ngón áp út và ngón út của nàng cũng đồng thời sinh ra loại quang diễm thánh khiết này, chiếu rọi bàn tay nhỏ nhắn hơi đen của nàng trở nên trắng nõn lạ thường.
Những luồng quang diễm thánh khiết này chính là Hạo Thiên Thần Huy.
Hạo Thiên Thần Huy giữa những ngón tay nàng bị gió đêm thổi qua liền lung linh lay động.
kyhuyen.comCàng nhiều quang diễm thần huy thánh khiết hơn nữa từ kẽ hở lớp vải của bộ y phục mới tinh, từ khuôn mặt nhỏ hơi đen, từ ngọn tóc hơi vàng của nàng thấm ra, bao phủ lấy thân hình gầy yếu. Chiếc ô đen lớn được nàng cầm nơi tay trái dường như cảm ứng được điều gì, không gió mà tự động khép lại, im lìm tựa bên chân nàng.
Trên vách núi hồ Nhạn Minh rực rỡ quang minh.
Tang Tang rực rỡ quang minh.
Hạo Thiên Thần Huy dường như vô tận từ trong cơ thể gầy yếu của nàng phun trào ra, trong nháy mắt chiếu sáng vách đá phủ tuyết trước mặt, chiếu sáng mặt hồ tuyết tan hoang dưới chân, chiếu sáng đống gạch vụn bên kia hồ, chiếu sáng cầu tuyết lau sậy bờ tây, chiếu sáng rừng đông tuyết tăng bờ đông, chiếu sáng cả tòa thành Trường An.
Ánh sáng thánh khiết mà nóng rực từ bên hồ Nhạn Minh bắn thẳng lên vòm trời, truyền đến từng ngóc ngách trong thành Trường An. Đêm đen thâm trầm dường như vừa đón nhận một buổi bình minh trang nghiêm, sáng rực như ban ngày.
...
kyhuyen.com
Trên vách đá bên hồ Nhạn Minh.
kyhuyen.comHạo Thiên Thần Huy bên ngoài cơ thể Tang Tang dường như không có nhiệt độ, bởi vì sợi tóc nàng không xoăn, y phục không cháy, nhưng những quang diễm đang bùng cháy hừng hực kia lại dường như thực sự đang thiêu đốt.
Vết máu nhiễm trên y phục nàng bị thiêu rụi không còn dấu vết, bùn đất tuyết bẩn dính trên giày cũng đều hóa thành khói xanh tản mát. Mọi sự ô uế đều bị thanh lọc sạch, trở nên trong suốt còn hơn cả sạch sẽ.
Cũng trong suốt như con người nàng vậy.
Vào một ngày nào đó của năm Thiên Khải thứ mười bốn, lão nhân đào thoát khỏi Tây Lăng Thần Điện kia đã tới thành Trường An. Lão mua một bát canh mì phiến chua cay, hắt đổ nửa bát làm bẩn chiếc áo bông của mình, rồi ở tiệm Lão Bút Trai ngõ Lâm bốn mươi bảy gặp được một cô nương đen đen gầy gầy, từ đó không còn muốn rời đi nữa.
Lão nhân kia nhìn nàng, đi theo nàng, nói với nàng về cơ duyên, về quang minh, đem sở học cả đời không chút giữ riêng mà truyền thụ cho nàng, đồng thời cảm khái vạn phần nói rằng, ta chưa từng thấy sự tồn tại nào trong suốt hơn ngươi.
Cho nên Tang Tang là trong suốt.
Cho nên Hạo Thiên Thần Huy phát ra từ cơ thể nàng không hề có bất kỳ tổn hao hay khúc xạ nào, giống như thần huy nguyên bản ban sơ nhất, thánh khiết mà thuần khiết.
Tây Lăng Thần Điện có những kẻ khổ tâm hướng đạo cũng nắm giữ Hạo Thiên thần thuật, ví như Đạo Si Diệp Hồng Ngư vốn tinh thông đạo này, thế nhưng trong Đạo Môn không một ai có thể thi triển ra thứ Hạo Thiên thần huy thuần khiết hơn Tang Tang.
Bởi vì nàng vốn là truyền nhân của quang minh.
kyhuyen.com
Nàng chính là nữ nhi của quang minh.
...
Đám lau sậy bên cầu bờ tây dưới sự chiếu rọi của quang minh trắng khiết dường như biến thành những tuyệt phẩm điêu khắc từ bạch ngọc.
Diệp Hồng Ngư nắm chặt lan can, nhìn vầng sáng lóa mắt trên hồ phía xa, chấn động đến mức không thốt nên lời. Nàng biết Tang Tang biết thần thuật, thậm chí từng cùng tiểu thị nữ kia thảo luận với nhau, nhưng nàng chưa bao giờ biết năng lực thần thuật thực sự của Tang Tang lại mạnh đến cảnh giới này.
Lúc này vốn dĩ đang là đêm khuya, không thể mượn được quang huy của Hạo Thiên, nàng hoàn toàn không thể hiểu nổi sao Tang Tang có thể phóng ra nhiều quang minh đến vậy. Mặc dù biết nàng là truyền nhân duy nhất của Quang Minh thần tọa tại thế gian, là người mà Tây Lăng Thần Điện một lòng một dạ muốn mời về Đào Sơn, nàng vẫn không thể hiểu nổi.
Không ai hiểu được ánh sáng bên hồ Nhạn Minh lúc này, bao gồm cả Diệp Tô đang đứng trên tường thành, tuy nhiên lúc này hắn không hề cố gắng tìm hiểu bức tranh trước mắt như muội muội mình.
Nhìn thần huy chiếu sáng bầu trời đêm, cảm nhận khí tức nơi đó, trên mặt vị truyền nhân Tri Thủ Quan này viết đầy vẻ thành kính hướng vọng lẫn chấn động bàng hoàng, lẩm bẩm nói:
- Thật là quang minh thuần khiết.
Đại sư huynh đứng bên cạnh Diệp Tô cũng nhìn về hướng hồ Nhạn Minh. Hắn không hề xúc động, cũng không cười, trái lại sắc mặt đặc biệt nghiêm trọng, không biết đang lo lắng điều gì.
...
Dưới cây cầu tuyết ngoài doanh trại, các tướng sĩ Vũ Lâm Quân cùng người tu hành của Thiên Xu Xử bàng hoàng chấn động nhìn về hướng hồ Nhạn Minh, ánh sáng chiếu rõ mồn một tâm trạng trên mặt bọn họ.
Hứa Thế ngẩng đầu nhìn những tia sáng mỹ lệ phản chiếu từ đám mây đen trên bầu trời đêm, động tác tỏ ra đặc biệt nặng nề, trên khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn viết đầy sự nghi hoặc.
Nhị sư huynh vốn ngồi xếp bằng trên cầu tuyết, dành phần lớn thời gian từ ngày đến đêm để cúi đầu, lúc này rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, nhìn quang minh nơi hồ Nhạn Minh, hiếm khi lộ ra một nụ cười chân thành.
Sau đó hắn nhìn về phía Hứa Thế, nói:
- Đây chính là kỳ tích.
Mặc dù đây không phải kỳ tích do thư viện tạo ra, nhưng kỳ tích chính là kỳ tích. Năm đó sau khi Nhan Sắt đại sư và Quang Minh đại thần quan cùng chết, nhị sư huynh lên ngọn núi vô danh, nhìn tiểu thị nữ bưng hũ tro, trong lòng nảy sinh niềm thương cảm, đồng thời không hiểu sao luôn cảm thấy tương lai trên người tiểu thị nữ nhất định sẽ xảy ra kỳ tích.
Vì lý do này, hắn không tiếc tranh luận gay gắt với đại sư huynh mà hắn tôn trọng nhất.
Đêm nay hắn rốt cuộc đã thấy kỳ tích xảy ra trên người Tang Tang, thế là hắn bắt đầu mỉm cười.
...
Trong rừng đông ở bờ đông hồ Nhạn Minh, trên người Thất Niệm phủ đầy vạn phiến tuyết mỏng như cánh ve, trông giống như một pho tượng phật điêu khắc từ băng tuyết. Trước đó bất kể trận chiến trên hồ tuyết kịch liệt thế nào, vị Phật Tông hành tẩu này vẫn luôn giữ im lặng, chắp tay giữ tâm, đối kháng với người đứng sau tiếng ve kia, bình tĩnh chờ đợi kết quả.
Khi Hạo Thiên Thần Huy xuất hiện trên vách đá, hắn đột nhiên mở bừng mắt, tuyết mỏng từ trên mi mắt xào xạc rơi xuống. Trong đôi mắt ôn hòa mà kiên nghị của hắn xuất hiện rất nhiều cảm xúc phức tạp.
Những cảm xúc đó là từ bi, là bình hòa, là giằng xé, cuối cùng hóa thành sự tán thán.
Tiếng ve u u như có như không trong rừng đông lúc này cũng đã có sự thay đổi. Nhịp điệu tiếng ve hiện lên một cách quái dị những cảm xúc lạnh lùng chán ghét, nhưng âm điệu lại có phần tỏ ra hài lòng.
...
Trong đình tạ bên ngoài cung điện phủ tuyết của hoàng cung.
Quốc sư Đại Đường Lý Thanh Sơn nhìn quang minh đột ngột chiếu rọi bầu trời đêm ở phương nam, bàn tay phải đang vuốt râu bỗng run lên bần bật, giật đứt mấy sợi râu dài, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin nổi.
Hoàng Dương đại sư đứng bên cạnh chuông tuyết nhìn về hướng hồ Nhạn Minh, khẽ mở môi, một tiếng thở dài hóa thành một câu phật hiệu từ bi, lòng bàn tay dường như vô thức vỗ lên mặt chuông.
Lớp tuyết mỏng trên chiếc chuông cổ vỡ vụn từng tấc, men theo mặt chuông trượt xuống mặt đất.
Tiếng chuông ngân vang trang nghiêm truyền đi xa trong đêm đen sáng tựa ban ngày.
...
Lúc này thế giới trong mắt Tang Tang là một màu trắng.
Một màu trắng thuần khiết không tì vết.
Đó là màu sắc của quang minh.
Ánh mắt nàng không dừng lại ở thế giới thần huy thuần khiết đó, mà lặng lẽ nhìn bóng lưng trên hồ tuyết, cảm nhận thông điệp mà đạo niệm lực kia truyền tới.
Đạo niệm lực kia đang liều mạng kêu gọi, tỏ ra tham lam như thế, khát khao như thế, thậm chí còn mang theo vài phần hoảng sợ, giống hệt như một con ác quỷ muốn nuốt chửng máu thịt của nàng.
Tang Tang cảm nhận rõ rệt ý vị này, nhưng nàng không hề hoảng sợ. Giữa luồng Hạo Thiên Thần Huy đang bùng cháy hừng hực, nàng bình thản mở rộng thế giới tinh thần của mình cho Ninh Khuyết ở đầu dây niệm lực kia.
Một vài ý thức sớm đã trở thành bản năng của Tang Tang: tinh thần của nàng, máu thịt của nàng, thần huy của nàng, sinh mệnh của nàng, mọi thứ của nàng đều là của nàng, cũng là của Ninh Khuyết. Nàng có thể không chút do dự chia sẻ với hắn, hoặc hiến dâng cho hắn. Đã như vậy, cần gì phải sợ? Làm sao phải hoảng?
Nàng là bản mệnh của Ninh Khuyết, Ninh Khuyết cũng là bản mệnh của nàng. Vậy ngươi muốn bao nhiêu, ta sẽ cho bấy nhiêu, dù là tất cả; ngươi muốn cái gì, ta sẽ cho cái đó, dù là sinh mệnh.
Nếu quan hệ giữa người tu hành và bản mệnh là tri âm, thì Ninh Khuyết và Tang Tang chính là đệ nhất đẳng tri âm trên đời. Không phải là cao sơn lưu thủy, mà là nồi niêu xoong chảo; hỉ nộ ái ố của bọn họ tương thông, tâm ý tương thông, sinh tử tương thông. Bọn họ không cần cố gắng để hiểu nhau, bọn họ sinh ra đã hiểu nhau rồi.
Nếu quan hệ giữa người tu hành và bản mệnh là thân mật, thì Ninh Khuyết và Tang Tang vốn là hai người thân mật nhất thế gian. Bọn họ từ nhỏ đã cùng ăn cùng ở, mùa hè nóng nực thì gối đầu lên chân nhau mà ngủ, mùa đông giá rét thì đắp chung chăn mà sưởi ấm; chỉ cần một cái nhướn mày là biết hắn cầm cành cây viết chữ viết đến đắc ý, chỉ cần một nụ cười ngây ngô là biết nàng rửa bát bị cạnh mẻ cứa đứt một đường.
Nếu thực sự có thiên đạo vận mệnh, vậy thì mười lăm năm trước, Hạo Thiên đã để bọn họ gặp nhau giữa ngàn dặm xác đói ở quận Hà Bắc, rồi bắt đầu đồng sinh cộng tử; từng đồng sinh cộng tử, và sẽ mãi đồng sinh cộng tử như thế, đó chính là vận mệnh.
Trong cõi u minh dường như sớm đã định đoạt tất cả.
Trong cõi u minh dường như có một con đường tương thông.
Lúc này Hạo Thiên Thần Huy do Tang Tang đốt cháy sinh mệnh mà có, liền nương theo con đường trong cõi u minh đó truyền cho người kia.
Thiên địa khí tức đột nhiên trở nên thanh tĩnh.
Trong ánh sáng, sắc mặt Tang Tang trắng bệch, đôi mày nhíu chặt, dường như vô cùng đau đớn nhưng trên mặt lại mang theo ý cười.
Hạo Thiên Thần Huy đang bùng cháy hừng hực trên người nàng đột nhiên ngưng tụ thành một dải, bắn về phía dưới vách đá, bắc thành một cây cầu ánh sáng, nối liền núi Nhạn Minh và hồ Nhạn Minh.
Hạo Thiên Thần Huy vô cùng vô tận thông qua cây cầu ánh sáng này, xuyên qua gió lạnh trên hồ tuyết, cuồn cuộn không dứt rót vào cơ thể Ninh Khuyết, khiến thanh phác đao hắn đang cầm tỏa ra ánh sáng rực rỡ!
...
Hạo Thiên thần huy ập thẳng vào mặt khiến con ngươi Hạ Hầu đột ngột co rút lại, tuy nhiên trong một khoảnh khắc cực ngắn đã bị thiêu đốt đến mức dần trở nên vàng úa, lộ ra thần tình chấn động và sợ hãi.
Hắn cảm nhận được đây không phải Hạo Thiên Thần Huy do Hạo Nhiên Khí mô phỏng, mà là Hạo Thiên Thần Huy chân chính, là loại sức mạnh hắn sợ hãi nhất. Mặc dù hắn sớm đã phản bội Ma Tông mà quy thuận Đạo Môn, nhưng hắn vẫn sợ hãi.
Vô số luồng Hạo Thiên Thần Huy từ thân đao phun ra, bao trùm lấy cơ thể Hạ Hầu. Những quang diễm vốn nên trang nghiêm từ bi này, vào lúc này lại tỏ ra lãnh khốc đến thế, vô tình thiêu đốt nhục thân và tinh thần của hắn.
Những quang diễm thần huy này vào giờ phút này tương đương với thần huy của chính Ninh Khuyết, cho nên hắn không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào. Lưỡi đao của hắn đột nhiên trở nên sắc bén, kẹp lấy quang diễm nóng rực lóa mắt, chém thẳng xuống phía trước!
Đao này là đao pháp hắn quen thuộc nhất, cũng là đao pháp đơn giản nhất, không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là chém từ trên xuống dưới, nhưng cũng là nhát đao mạnh nhất của hắn. Bên bờ hồ Sơ Bích, hắn đã chém bay vô số đầu mã tặc như thế; ở cửa hông thư viện, hắn một đao liền chém Liễu Diệc Thanh thành phế vật.
Thanh thương sắt trong tay Hạ Hầu không còn cách nào chịu đựng nổi sức mạnh Hạo Nhiên Khí trên thân đao cùng sự thiêu đốt thanh lọc của Hạo Thiên Thần Huy, "bành" một tiếng giòn tan, gãy làm đôi từ chính giữa!
Lưỡi đao không gì cản nổi tiếp tục đi xuống.
Hạ Hầu quát lớn một tiếng, như sấm sét nổ vang trên hồ tuyết. Chỉ thấy đôi tay sắt của hắn tung ra thế cản cầu, đánh thẳng về phía trước, cứng rắn kẹp chặt thanh đao của Ninh Khuyết vào trong nắm đấm!
Lực xung kích khổng lồ từ đôi nắm đấm của Hạ Hầu theo thân đao truyền đến chuôi đao, rồi truyền tới người Ninh Khuyết, nhưng hắn hệt như không hề hay biết, cúi đầu mím môi, không thốt một lời tiếp tục ép xuống!
Lưỡi đao đang phun trào Hạo Thiên Thần Huy thiêu đốt nắm đấm của Hạ Hầu, chậm chạp mà không thể ngăn cản nhích xuống phía dưới, khoảng cách tới khuôn mặt gầy gò trắng bệch của hắn càng lúc càng gần.
Đối mặt với cái chết sắp cận kề, Hạ Hầu phát ra một tiếng gào thét như điên dại, dốc ra nỗ lực cuối cùng, nhấc cái chân đang bị thương nghiêm trọng lên, dốc sức đá thẳng vào phần eo bụng của Ninh Khuyết!
...
Cho dù cú đá này của Hạ Hầu có trúng Ninh Khuyết thì cũng không cách nào ngăn được lưỡi đao cùng những luồng Hạo Thiên Thần Huy trên lưỡi đao nữa, nhưng hắn vẫn làm vậy, bởi vì hắn muốn Ninh Khuyết phải chết cùng mình.
Thế nhưng ngay cả việc cùng chết, hắn cũng không làm được.
Ngay khoảnh khắc mũi chân hắn đá trúng eo Ninh Khuyết, một luồng khí tức nương theo chân truyền vào cơ thể Hạ Hầu, tiến vào thức hải, cuối cùng ở nơi miệng mũi hắn biến thành mùi máu tanh cực kỳ nồng đặc.
Hạ Hầu rất quen thuộc khí tức đó, bởi vì hắn từng cảm nhận được.
Hắn cũng lại rất xa lạ với khí tức đó, bởi vì đã rất nhiều năm hắn không cảm nhận được rồi.
Luồng khí tức hóa thành mùi máu tanh nồng đặc kia lạnh lùng đến thế, lại cũng cao xa bao la đến thế, hệt như đang đứng trên bầu trời cực xa xôi nhìn xuống hắn.
Sau đó Hạ Hầu nghe thấy một tiếng ve kêu.
Tiếng ve nghe được trong hoàng cung ban ngày, hắn tưởng là ảo giác.
Tiếng ve nghe được lúc xẩm tối khi bước vào hồ Nhạn Minh, hắn cảm thấy thật mơ hồ.
Lúc này trước khi chết hắn lại một lần nữa nghe thấy tiếng ve, lần này hắn xác nhận là thật.
...
Ninh Khuyết bị trực tiếp đá bay, ngã rầm xuống tuyết. Hắn gian nan chống đỡ cơ thể, muốn bò dậy bồi thêm cho Hạ Hầu một đao, nhưng dù giằng co thế nào cuối cùng cũng vô ích, đành phải thở dốc ngồi bệt giữa tuyết.
Trên người Hạ Hầu xuất hiện một vết đao, vết đao này rất thẳng, bắt đầu từ trán, sau đó kéo dài xuống dưới, cắt mở mũi và môi, lồng ngực và bụng hắn.
Máu tươi theo thớ thịt loét ra nơi vết đao thấm ra ngoài. Trận chiến đêm nay quá mức thảm liệt, máu hắn chảy đã quá nhiều, lúc này máu tàn dư trong cơ thể chỉ có thể rỉ ra, trông càng thêm thê thảm.
Hạ Hầu không ngã xuống, cúi đầu nhìn vết đao sâu hoắm trên lồng ngực mình. Vết thương đao này đối với hắn ở thời kỳ đỉnh phong có lẽ không thể chí mạng, nhưng lại không phải là thứ mà hắn lúc này có thể chịu đựng được.
Hạo Thiên Thần Huy xung quanh không biết vì nguyên cớ gì mà không hề lịm tắt, mà vẫn tiếp tục bùng cháy. Nước hồ lạnh giá dường như biến thành dầu đèn, những khối tuyết tựa hồ biến thành than đá, cả vùng hồ Nhạn Minh dường như đều đang bùng cháy, tỏa ra tia sáng chói mắt, chiếu rọi rõ mồn một mọi thứ trên hồ.
Dưới sự chiếu rọi của thần huy, Hạ Hầu nhìn vết đao trên lồng ngực, biết cái chết sắp đến rồi. Hắn chậm rãi buông tay, để mặc hai đoạn thương gãy rơi xuống, khiến hoa tuyết bắn tung lên.
Tiếng chuông vang lên từ hoàng cung xa xôi cuối cùng đã truyền tới hồ Nhạn Minh.
Hạ Hầu ngẩng đầu nhìn về nơi tiếng chuông vang lên, không biết có phải đang nghĩ tới muội muội mình không.
Tiếng chuông lại vang.
Trong thân hình cao lớn như núi của hắn vang lên một tiếng ù ù, vô số mạt bụi li ti từ trên người phun bắn ra, tản mác ra bốn phía, hệt như là lớp bụi bặm hắn đã giấu giếm mấy chục năm qua.
Tiếng chuông ngân vang không dứt, vang vọng trong thành Trường An yên tĩnh.
Bụp bụp bụp bụp bụp!
Cơ thể Hạ Hầu phát ra một loạt tiếng động trầm đục, bề mặt đột ngột hóp xuống, có chỗ lại gồ lên thật cao, xương gãy thịt nát, nhìn vết tích hệt như bị người ta dùng nắm đấm nện vào.
Đó đều là nắm đấm của Đường.
Trong những đợt ám sát liên tiếp trên hoang nguyên, Đường đã mạo hiểm tính mạng, dốc hết trọng thương, dùng huyết đao phá giáp của Hạ Hầu, để lại trên người hắn mười mấy đạo quyền ý.
Những ngày qua, Hạ Hầu dùng chân khí hùng hậu và cảnh giới khủng bố của mình cưỡng ép trấn áp những vết thương quyền ý này xuống. Lúc này Hạo Thiên Thần Huy đã thiêu rụi vách kinh mạch trong cơ thể hắn, thế là không thể trấn áp được những quyền ý này nữa, chúng liền bộc phát ra ngay trong khoảnh khắc này.
Những thương thế mà hắn dùng bí pháp Ma Tông trấn áp trước đó cũng bộc phát trở lại, vô số vết thương tái xuất hiện trên da thịt hắn, hình ảnh trông cực kỳ quỷ dị.
Trước khi chết lại phải trải qua một lượt những vết thương từng chịu, gánh chịu lại một lượt những nỗi đau đớn đó, không thể không nói, đây là một chuyện vô cùng tàn khốc.
Phủ tạng của Hạ Hầu nát hết rồi, thậm chí có thể nói là biến thành thứ gì đó như đống xơ mướp mục.
Máu trong cơ bắp không nhiều, nhưng trong nội tạng còn rất nhiều máu, thế là Hạ Hầu bắt đầu ho ra máu. Những ngụm máu đen nồng đặc theo thực quản khí quản tràn lên miệng, rồi trào ra ngoài môi.
Hạ Hầu đứng giữa tuyết, vừa ho ra máu vừa cười lớn.
Ninh Khuyết ngồi giữa tuyết, im lặng một hồi lâu, rồi cũng bật cười.
Nụ cười của hai người mang những ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
Bên vách núi Nhạn Minh, Tang Tang ngồi trong tuyết, tỏ ra cực kỳ hư nhược. Nàng nhìn hình ảnh trên hồ xa xa, biết Ninh Khuyết lúc này căn bản không muốn cười, hắn chắc chắn muốn khóc.
Nghĩ đến điều đó, lòng nàng thắt lại, liền bắt đầu rơi lệ.
Những giọt lệ lành lạnh không ngừng chảy trên khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đen của nàng, nhưng không rửa trôi đi nụ cười đang dần hiện rõ.
Đây thực sự là một chuyện đáng để vui mừng, thế là nàng khẽ ngân nga hát.
- Chúng ta đến từ sơn xuyên nha, muốn lấy mạng của ngươi.
- Chúng ta đến từ bờ sông nha, muốn lấy mạng của ngươi.
- Chúng ta đến từ thảo nguyên nha, muốn lấy mạng của ngươi.
- Chúng ta đến từ thôn nhỏ không người nơi biên cảnh Yến Quốc nha, muốn lấy mạng của ngươi.
- Chúng ta đến từ phủ tướng quân không người ở thành Trường An nha, muốn lấy mạng của ngươi.
Lời của bài hát này chính là bài thơ phục thù vụng về mà nàng đã giúp Ninh Khuyết viết.
Điệu nhạc chính là khúc hát ru mà Ninh Khuyết thường hát cho nàng nghe khi còn nhỏ.
Giọng của Tang Tang rất nhẹ, còn mang theo chút non nớt, không thể nói là hay.
Nhưng lúc này tiếng hát truyền tới từ trên vách đá mới động lòng người biết bao, ngân vang không dứt trên hồ mùa đông lạnh giá.
----------oOo----------