Chương 290: Khúc hát ru

Trong lúc đang lao đi, Ninh Khuyết đột nhiên xoay người, tay phải nắm chặt chuôi đao, tay trái cầm lấy sống đao phía bên kia, lấy Hạo Nhiên kiếm thế dựng ngang trước thân mình, muốn chặn đứng cú đâm này của Hạ Hầu. Một tiếng "rắc" giòn tan vang lên! Xương cổ tay trái của Ninh Khuyết gãy lìa, sống đao nặng nề đập xuống vai hắn. Hắn dùng vai tiếp tục chống đỡ. Thế của thương sắt trong tay Hạ Hầu lại tiến thêm một bước. ḳyhuyen.comLại là một tiếng "rắc" giòn tan nữa! Vai trái Ninh Khuyết đau nhói, không còn cách nào kháng cự được cự lực truyền tới từ trên đao, hắn quỳ một chân xuống, đầu gối đập lên lớp băng kiên cố tạo thành mấy vệt nứt toác, sắc mặt tức thì trắng bệch. Hắn rất đau, vô cùng đau, nên mặt hắn rất trắng, cực kỳ trắng. Chỉ là không biết tại sao, trong đôi mắt hắn lại không hề thấy bất kỳ bóng tối của cái chết nào, trái lại còn rất sáng, vô cùng sáng. Một tiếng gầm đau đớn như dã thú liều mạng, Ninh Khuyết đem nỗi đau hóa thành một sức mạnh tức thời khó mà tưởng tượng nổi, cổ tay phải cưỡng ép lật ngược lại, bàn tay trái đã bị thương nắm chặt thành quyền, đập mạnh lên sống đao! Chỉ là hai động tác đơn giản như vậy, lại khiến thanh phác đao nặng nề trong tay hắn tựa hồ trong nháy mắt có được một loại sinh mệnh lực nào đó, giống như một con rắn linh động, men theo thương sắt của Hạ Hầu mà cuộn trào lên trên, nở ra một loạt đao hoa, ngược lại còn ép thương sắt của Hạ Hầu xuống phía dưới! Giọt chất lỏng lóng lánh do Hạo Nhiên khí nén lại nơi bụng hắn đột nhiên nổ tung!
ḳyhuyen.com Giọt chất lỏng đó bốc hơi trong nháy mắt, hóa thành hư vô!
ḳyhuyen.comNhững luồng hơi nước li ti theo kinh mạch tràn về khắp nơi trong cơ thể! Toàn bộ Hạo Nhiên khí trong người hắn, trong khoảng thời gian ngắn nhất, đều bộc phát ra hết sạch! Hạo Thiên Thần Huy rực rỡ một lần nữa từ trên lưỡi đao phun trào ra, khiến bóng hình hắn lúc này trông còn cao lớn, còn không ai bì nổi hơn cả Hạ Hầu trước mũi đao! Thần huy chiếu rọi lên gò má gầy sọp mà quỷ dị của Hạ Hầu, chiếu sáng đôi mắt hắn, thậm chí chiếu rõ mồn một cả tia giễu cợt lạnh lùng trong con ngươi đó. Hạ Hầu biết đây chính là đòn đánh liều mạng của Ninh Khuyết. Nhưng hắn không hề sợ hãi, đúng như hắn đã nói lúc trước, Ninh Khuyết không phải Kha Hạo Nhiên, Hạo Nhiên Khí của hắn có mô phỏng Hạo Thiên Thần Huy đến mức nào đi nữa thì cũng không thể là Hạo Thiên Thần Huy thật sự. Hắn chằm chằm nhìn gò má trắng bệch của Ninh Khuyết, lạnh giọng quát: - Kiếm ý của Liễu Bạch chung quy không phải là kiếm của Liễu Bạch! Thứ ngươi biết có nhiều đến mấy thì chung quy đó vẫn là đồ của kẻ khác! Tiếng quát vang vọng trên mặt hồ tuyết lạnh lẽo, chấn động khiến thần huy trên đao Ninh Khuyết như ngọn đuốc trong gió mà lay động bất định, thương sắt đột nhiên hất ngược lên mấy tấc, phác đao bị đẩy lùi mấy tấc.
ḳyhuyen.com - Ngươi không thể đâm ta thêm một kiếm nào nữa, ngươi cũng không thể làm ta bị thương thêm lần nào nữa! Hạ Hầu nhìn vào mắt Ninh Khuyết, lạnh lùng khinh miệt nói: - Là đệ tử thư viện mà lại nhập ma, không chịu tu bản mệnh vật! Ngươi ngay cả bản tâm của mình hướng về đâu còn không biết, không chết thì có ích gì? Lời này vừa thốt ra, thần huy trên đao lay động càng thêm kịch liệt, tựa như ngọn nến trong gió có thể tắt ngóm bất cứ lúc nào. Ninh Khuyết sắc mặt nhợt nhạt, một ngụm máu tươi phun vào trong thần huy, kèm theo tiếng xèo xèo hóa thành làn khói mang theo mùi khét nhẹ, thế nhưng đôi mắt hắn vẫn cứ bình thản như vậy. Sau đó hắn nói ra hai chữ mà không ai có thể ngờ tới. - Cảm ơn. ... Ninh Khuyết rất rõ Hạ Hầu là một người mạnh mẽ đến nhường nào, bản thân hắn ở Động Huyền Cảnh muốn hoàn thành khiêu chiến vượt cấp hiếm có trên đời này là một chuyện khó khăn ra sao, cho nên hắn đã chuẩn bị rất nhiều phương án dự phòng. Những phương án này trải dài suốt mười lăm năm trời, mãi cho đến ban ngày lúc rời khỏi Hồng Tụ Chiêu, ngửi thấy mùi canh thịt dê trong ngõ phố Trường An mới cuối cùng hoàn toàn xác định xong xuôi. Những phương án này nhắm vào thực lực cường hãn của Hạ Hầu cùng với những thủ đoạn mà vị cường giả này có thể ẩn giấu, rồi tìm kiếm cơ hội tuyệt sát. Trong trận chiến hồ tuyết đêm nay, những phương án này có cái phát huy tác dụng quan trọng, ví như cơn bão phù văn, sự phối hợp giữa thiết tiễn và bình sắt; có cái lại hoàn toàn vô dụng. Ví dụ như lúc nãy khi hắn rơi xuống từ không trung trông có vẻ thê thảm, thực chất là muốn dẫn dụ Hạ Hầu xuống đáy hồ tối tăm lạnh lẽo để thừa cơ giết đi — theo tình báo mà Trác Nhĩ cung cấp năm đó, Hạ Hầu rất sợ nước — thế nhưng thực tế lại là Hạ Hầu ở dưới đáy hồ lạnh giá trái lại càng trở nên mạnh mẽ đáng sợ hơn. Có những phương án, Ninh Khuyết trong suốt trận chiến vẫn không tìm được cơ hội để tung ra; có những phương án thì mới chỉ dùng một nửa. Từ lúc bắt đầu hắn đã luôn tìm kiếm khoảnh khắc đối đầu trực diện, so bì chân khí với Hạ Hầu, bởi vì thông qua Diệp Hồng Ngư, hắn biết được sự đe dọa của Hạo Thiên Thần Huy đối với cường giả Ma Tông. Hắn tìm được hai cơ hội, đối mặt với hai lần lựa chọn. Ở lần đầu tiên Hạo Thiên Thần Huy phun trào từ phác đao, hắn chọn dùng Hạo Nhiên Khí phối hợp với kiếm ý Liễu Bạch. Theo tính toán của hắn, Hạo Nhiên Khí kế thừa từ tiểu sư thúc cùng với kiếm ý Liễu Bạch mới ngộ ra là những thủ đoạn mạnh nhất của mình. Thực tế hắn cũng đã thành công trọng thương Hạ Hầu, chỉ là rất đáng tiếc không thể giết chết được đối phương. Lúc này đối mặt với cơ hội thứ hai, hắn vẫn luôn không thể chắc chắn mình nên lựa chọn thế nào, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng quát tháo lạnh lẽo và cao ngạo của Hạ Hầu, hắn rốt cuộc mới hạ quyết tâm. ... Hạ Hầu sau khi sử dụng bí pháp Ma Tông đã gầy gò đến cực điểm, hốc mắt lõm sâu, trên gò má dường như chỉ còn phủ một lớp da mỏng, xương cốt bên dưới lộ ra rõ rệt, đã thấp thoáng có chút dáng dấp của Liên Sinh lão sư trong sơn môn Ma Tông năm nào. Dưới sự chiếu rọi của ánh sáng rực rỡ, hắn càng giống như thần như ma. Không tiếc đốt cháy sinh mệnh và máu thịt, tiêu hao nghiêm trọng thọ nguyên của mình, Hạ Hầu đã triệt để thay đổi cục diện trận chiến hồ tuyết. Trước mặt một người mạnh mẽ đến thế, Ninh Khuyết căn bản không có chút sức lực chống trả nào — Hạo Nhiên Khí mô phỏng ra Hạo Thiên thần huy tuy có thể gây ra thương tổn nhất định cho hắn, nhưng không cách nào xoay chuyển được toàn cục. Ninh Khuyết mắt thấy sắp sửa phải chết, thế nhưng ngay lúc này, hắn lại thốt lên một tiếng cảm ơn. Tiếng cảm ơn này thật vô cùng khó hiểu. Hạ Hầu không biết có phải Ninh Khuyết trước khi chết đã thực sự phát điên rồi không, không thể hiểu nổi tại sao lại phải cảm ơn mình, nhưng hắn luôn cảm thấy trong tiếng cảm ơn này ẩn chứa một mùi vị quỷ dị, khiến hắn có chút bất an mơ hồ. Ninh Khuyết nhìn qua luồng sáng rực rỡ thấy khuôn mặt gầy gò dữ tợn như thần ma của Hạ Hầu, tâm trạng phức tạp nói: - Ta cũng có bản mệnh vật, ngươi có muốn xem là cái gì không? Theo câu nói này, một luồng niệm lực cực kỳ tinh luyện thoát ra từ cơ thể Ninh Khuyết. Niệm lực rời khỏi những vết máu loang lổ trên người, lững lờ trôi về phía bầu trời trên hồ tuyết. Dùng từ "lững lờ" không phải để nói luồng niệm lực này di chuyển chậm chạp, mà là cảm giác nó mang lại. Luồng niệm lực này tinh thuần đến cực điểm, thế nhưng lại giống như một đứa trẻ chỉ có man lực mà không có tri thức, phiêu tán trong thiên địa nguyên khí trên mặt hồ, căn bản không biết nên chạm vào đâu. Vào ban ngày trước cung môn lộng gió tuyết, Hạ Hầu từng nhận xét về niệm lực của Ninh Khuyết, nói rằng niệm lực của hắn hùng hậu tinh thuần nhưng việc điều khiển thiên địa nguyên khí lại vô cùng tồi tệ. Tình huống lúc này đúng là như vậy. Thế nhưng ánh mắt Hạ Hầu bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Bởi vì hắn cảm nhận được rất rõ ràng, luồng niệm lực Ninh Khuyết phóng ra đã bắt được một tia thiên địa nguyên khí cực kỳ mảnh trên hồ tuyết. Tia nguyên khí đó trong nháy mắt lao thẳng tới vách đá bờ nam hồ, vừa chạm tới vách đá, tia nguyên khí mảnh khảnh kia tức khắc ổn định lại, hơn nữa bắt đầu mở rộng với tốc độ kinh hồn, dường như nơi vách đá kia có thứ gì đó đang không ngừng rót vào trong tia thiên địa nguyên khí này. ... Hai tay nắm chặt chuôi đao, sắc mặt Ninh Khuyết trắng bệch, đôi mắt sáng rực. Hắn mạo hiểm nguy cơ hủy hoại công lực, ý niệm vừa động liền giải tán giọt chất lỏng lóng lánh trong bụng, truyền tống toàn bộ Hạo Nhiên Khí ra ngoài cùng lúc, để đảm bảo áp chế được thương sắt của Hạ Hầu trong một khoảng thời gian. Khoảng thời gian này hắn nhất định phải trân trọng. Niệm lực của hắn rời khỏi thức hải, xuyên qua tuyết sơn khí hải ngưng trệ vốn chỉ thông mười khiếu, đi qua những khí khiếu vô hình đầy trắc trở, cuối cùng hội tụ thành một khúc nhạc nhỏ với âm thanh rất yếu ớt, âm luật rất vụng về. Hắn hi vọng khúc nhạc nhỏ này có thể được nghe thấy, có thể được thấu hiểu. Bởi vì hắn đang dùng khúc nhạc này để kêu gọi bản mệnh của mình. ... Người tu hành điều khiển vật thể không phải dựa vào thiên địa nguyên khí trực tiếp tác động đến sự vật trên đời, mà là lấy thiên địa nguyên khí làm cầu nối, truyền đạt niệm lực của mình lên vật thể, từ đó dẫn phát sự rung động thiên địa nguyên khí bên trong vật thể đó. Vật thể nào hòa hợp nhất và dễ xảy ra cộng hưởng nhất với niệm lực của người tu hành, chính là bản mệnh vật. Đây là cách nói của Trần Bì Bì. Hắn cho rằng người tu hành muốn tìm được bản mệnh vật hoàn toàn phù hợp với hơi thở của mình là vô cùng khó khăn. Đêm đó ở Cựu Thư Lâu, hắn đàm luận say sưa với Ninh Khuyết, lấy âm luật làm ví dụ, cái gọi là bản mệnh vật chính là đối tượng có thể nghe hiểu và rất nghe lời khúc nhạc của mình. Cũng chính là cái gọi là tri âm. Bản mệnh vật của kiếm sư là bản mệnh kiếm, ví như Đại Hà Kiếm của Liễu Bạch, đương nhiên với tư cách là Kiếm Thánh mạnh nhất thế gian, giờ đây hắn đã có thể vẽ bản mệnh kiếm của mình lên giấy. Bản mệnh vật của phù sư là bản mệnh phù, ví như phù chữ Tỉnh của sư phụ Ninh Khuyết là Nhan Sắt đại sư, đạo phù này thân thiết với lão nhất, và cho đến tận khoảnh khắc trước khi tạ thế vẫn còn kề vai chiến đấu. Ninh Khuyết là một người kiêm tu hiếm thấy, bản mệnh vật của hắn không phải đao, không phải kiếm, cũng không phải bản mệnh phù, càng không phải là bút mực giấy nghiên, sơn xuyên khê mộc, thậm chí không phải là thứ bạc trắng mà hắn yêu nhất. Bản mệnh vật của hắn, là một tiểu thị nữ. Là tiểu thị nữ có mái tóc hơi vàng, khuôn mặt hơi đen bình thường kia. ... Trên hồ tuyết, niệm lực của Ninh Khuyết điều khiển tia thiên địa nguyên khí kia đi tới núi Nhạn Minh. Khúc nhạc nhỏ đó lặng lẽ vang lên nơi vách đá. Trần Bì Bì từng nói nhạc của hắn rất khó nghe, rất khó hiểu, hơn nữa đêm nay khoảng cách tương đối xa, nên tiếng nhạc vô cùng mờ mịt phiêu diêu, gần như không thành điệu bộ gì. Tang Tang cảm nhận được luồng niệm lực đó. Nàng nghe thấy khúc nhạc đó, cũng hiểu được khúc nhạc đó. Mặc dù trên núi Nhạn Minh không hề tấu lên âm luật thực sự, nhưng nàng nghe rõ mồn một một bài sơn ca, đó là bài hát mà rất nhiều năm trước, khi Ninh Khuyết cõng nàng leo trèo trong thâm sơn Mân Sơn thường hay thích ngân nga. Ninh Khuyết các khiếu không thông, ngũ âm cũng không toàn, sở dĩ hắn không sợ mất mặt mà thường xuyên ngân nga khúc nhạc này cho Tang Tang nghe, là vì những lúc Tang Tang không ngủ được, nàng rất thích nghe hắn hát bài này. Bài hát này chính là khúc hát ru của Tang Tang. ... Tang Tang cầm ô đen lớn, thần tình hơi ngẩn ngơ đứng bên vách đá. Nàng nhìn vầng sáng dưới hồ tuyết phía dưới vách đá, không rõ lắm chuyện gì đang xảy ra, nhưng nàng hiểu được lời kêu gọi, hay đúng hơn là lời mời gọi mà Ninh Khuyết phát ra trong luồng niệm lực kia. Ninh Khuyết đang mời nàng thiết lập một loại liên kết chặt chẽ nhất, đó là sự phục tùng tuyệt đối, là mối liên kết mà ngay cả bóng tối của cái chết hay sự đe dọa của Minh Vương cũng không thể xé rách được. Bất kỳ sinh mệnh nào có ý thức tự chủ, khi đối mặt với loại liên kết mang tính một chiều tuyệt đối như vậy đều sẽ nảy sinh sự kháng cự theo bản năng, cho dù cuối cùng có chấp nhận thì cũng cần một thời gian dài để giằng xé. Nhưng Tang Tang không có bất kỳ sự do dự nào, càng không hề giằng xé, nàng đã đồng ý lời mời gọi đó. Bởi vì nàng vốn dĩ đã là tiểu thị nữ của hắn rồi. ----------oOo----------
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị