Mặc cho sự náo nhiệt trên đồng hoang, Ninh Khuyết mang theo Thiên Miêu Nữ trở lại doanh địa, vén rèm vào lều. Hắn nhìn bọc hành lý chất đống ở góc rồi nhìn Mạc Sơn Sơn đang hết sức chuyên chú tô chữ, hỏi:
- Con ngựa đen của ta trước đó không phải buộc ngoài lều sao? Sao lại để nó chạy ra ngoài?
Mạc Sơn Sơn đặt bút lông xuống, quay đầu nhìn hắn, mặt không chút thay đổi giải thích:
- Sáng sớm lúc nó trở về ngươi đã buộc nó lại, sau khi mọi người đi rồi trong trướng chỉ còn mình ta, nó cứ ở đó không ngừng kêu gào rồi đá vó, trông bộ dạng là muốn ra ngoài chơi đùa, vậy nên ta bèn cởi dây thừng, để nó tự đi chơi.
Ninh Khuyết nhìn nàng, hoàn toàn không biết phải nói gì cho phải, hắn gãi đầu bảo:
kyhuyen.com- Nó muốn ra ngoài là ngươi liền thả nó ra, chuyện này nghe kiểu gì cũng thấy sai sai ấy nhỉ, nó là ngựa chứ có phải người đâu.
- Đại hắc mã rất có linh tính, ta có thể hiểu được nó muốn diễn đạt điều gì.
Mạc Sơn Sơn nói xong câu này thì không muốn giải thích thêm về chuyện đó nữa, nàng xoay người cầm lại cây bút lông trên nghiên, chuẩn bị tiếp tục tô chữ.
Thiên Miêu nữ phấn khích chạy đến bên cạnh nàng, nói:
- Sư tỷ ngươi nói đúng lắm, Đại Hắc đâu chỉ có linh tính, nó còn cực kỳ lợi hại nữa kìa. Tỷ biết không, giờ ngoài kia có bao nhiêu người đang đuổi theo nó đấy.
Đôi mày thanh tú của Mạc Sơn Sơn khẽ nhướn lên, hỏi:
kyhuyen.com
- Đã xảy ra chuyện gì?
kyhuyen.comThiên Miêu nữ đem chuyện đại hắc mã đột ngột xuất hiện, chiến thắng đại hội đua ngựa ra sao kể lại một lượt chi tiết, rồi nói thêm:
- Sau cùng xảy ra chuyện gì, sư huynh đã che mắt ta lại nên ta không thấy được.
Mạc Sơn Sơn nhìn về phía Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết thầm nghĩ cái loại cảnh tượng đó thì kể lại kiểu gì bây giờ?
Hắn đưa tay lên miệng khẽ ho hai tiếng, giả vờ như không thấy ánh mắt của Mạc Sơn Sơn, tự mình bước ra ngoài trướng. Đứng trên vùng hoang nguyên mùa đông hơi khô cứng, nhìn những lá cờ của Đường quân đang tung bay không xa về phía tây và doanh trại canh phòng cẩn mật, hắn bắt đầu suy nghĩ sang vấn đề khác, nên bắt đầu tìm tên đầu sỏ mã tặc kia từ đâu đây?
...
Với tư cách là đại diện của Đường quốc trong cuộc đàm phán lần này, Thư Thành tướng quân dẫn theo vài thuộc hạ thân tín lặn lội ngàn dặm từ thành Trường An đến nơi này. Việc an toàn do ba trăm tinh nhuệ thiết kỵ của biên quân đông bắc phụ trách, cờ xí rợp trời, thỉnh thoảng vang lên tiếng ngựa hí, doanh trại trật tự ngăn nắp, nơi nào lều trại san sát nhất chính là Đường doanh.
Trong trướng bồng ở vị trí trung tâm Đường doanh, Thư Thành tướng quân tháo mũ giáp, tùy ý vuốt lại mái tóc hoa râm, ngồi sau án thư ra hiệu cho thuộc hạ đi lấy chút đồ ăn. Ở vương trướng uống không ít rượu, nhưng cơm thì chẳng được mấy miếng no bụng.
Thư tướng quân cầm đũa gắp thức ăn, trầm mặc không nói.
kyhuyen.com
Thuộc hạ thân tín bên cạnh chú ý đến vẻ mặt trầm ngâm của tướng quân, cứ ngỡ là chuyện trong đại hội đua ngựa hôm nay khiến tướng quân phải nghe vài lời ra tiếng vào ở vương trướng nên tâm trạng không vui, sau một hồi suy nghĩ liền nhẹ giọng khuyên nhủ:
- Tướng quân, kỵ binh của ta giỏi tác chiến, còn về mấy trò thi thố tốc độ thuần túy này quả thực không sở trường lắm, thua thì cũng thua rồi, vị lão cô cô kia muốn nói ra nói vào thì cũng chẳng ai cản được miệng nàng.
- Cái hạng lão thái bà đó thì biết cái gì.
Thư tướng quân cười nhạo nói. Hắn vốn là tướng nhà Đường, ở trong vương trướng phải nể mặt Khúc Ni Mã Đề là thân tỷ tỷ của Nguyệt Luân quốc chủ nên còn giữ ý tứ lời ăn tiếng nói, chứ ở riêng trong doanh trại quân mình thế này, hắn đâu còn tâm trí nào mà cho vị cô cô kia chút thể diện nào.
Thuộc hạ thấy tướng quân đại nhân quả thực không phải phiền lòng vì chuyện đó, liền nghĩ đến việc khác. Hắn liếc nhìn binh sĩ tuần tra ngoài trướng, hạ thấp giọng ướm hỏi:
- Tướng quân, ngài đang lo lắng về Thổ Dương Thành sao?
Mùa hè năm nay, triều đình xác định việc chi viện nước Yến bắc chinh do đại tướng quân Đông Trấn Quân của Đại Đường là Hạ Hầu chủ trì, nhưng ai mà ngờ được, khi Trung Nguyên bắt đầu đàm phán với người Man trên thảo nguyên, bệ hạ đã hạ lệnh cho quân bộ nhúng tay vào việc này. Thư Thành tướng quân đến vương đình tuy là phụng chỉ mà đến, nhưng cũng khó tránh khỏi việc khiến biên quân phẫn nộ. Lúc đi ngang qua Thổ Dương Thành, Hạ Hầu đại tướng quân thậm chí còn lấy cớ đi tuần biên giới, đến mặt cũng không thèm gặp lấy một lần.
- Nếu ta là Hạ Hầu đại tướng quân, ta cũng sẽ không vui vẻ gì.
Thư Thành tướng quân mỉm cười, đặt đũa xuống, lấy khăn tay lau mặt sơ qua rồi nói:
- Đừng có đoán mò, ta đúng là đang suy nghĩ, nhưng không liên quan gì đến hai chuyện ngươi vừa đoán cả.
Viên thuộc hạ khẽ nhíu mày, thầm nghĩ nghị hòa hai bên đã thành, việc tiếp theo là liên quân Trung Nguyên thảo luận về việc bắc phạt năm tới, cũng như các sự vụ cụ thể hỗ trợ Tả Trướng Vương đình, mọi việc đều thuận theo lẽ tự nhiên. Nếu tướng quân không phiền lòng vì đua ngựa thất bại, cũng chẳng lo lắng về cơn giận của Thổ Dương Thành, vậy rốt cuộc ngài đang nghĩ gì?
- Ta đang nghĩ về con đại hắc mã kia.
Thư Thành tướng quân cười nói.
Thuộc hạ bừng tỉnh đại ngộ, ngỡ là cuối cùng đã hiểu ý tướng quân, sau một lát suy nghĩ liền bảo:
- Thiền Vu dường như cũng rất có hứng thú với con tuấn mã đó, nhưng nếu tướng quân đã yêu thích, lát nữa ta sẽ tìm cách báo lại ý tứ của ngài cho quản sự bên phía vương trướng. Tin rằng Thiền Vu tuyệt đối sẽ không tiếc một con ngựa để bày tỏ sự thân cận với đế quốc.
Thư Thành tướng quân nhìn thuộc hạ, bất lực thở dài một tiếng, mắng:
- Chẳng biết trong đầu ngươi đang nghĩ cái gì nữa. Ta đâu có muốn đoạt con đại hắc mã đó, vị Thiền Vu kia nếu mà muốn đoạt ngựa, cuối cùng chỉ tổ rước họa vào thân mà thôi.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của thuộc hạ, tướng quân lắc đầu, nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài rèm trướng, khẽ nhíu mày nói:
- Hôm nay khi nhìn thấy con đại hắc mã đó, ta đã thấy hơi quen mắt, cứ cảm giác như đã gặp ở đâu đó rồi.
Thư Thành tướng quân ném khăn tay lên mặt bàn, bùi ngùi nói với vẻ mặt hồi tưởng:
- Mãi đến lúc nãy ta mới nhớ ra, mùa xuân năm ngoái khi ta đại diện quân bộ đi giám sát kỳ thi vào thư viện, từng thấy con đại hắc mã này tại trường thi ngự khoa.
Thuộc hạ sững sờ, nhớ lại tia chớp đen lao đi vun vút, cơn lốc đen cuồng bạo giữa đồng hoang lúc nãy, thầm nghĩ chẳng lẽ con ngựa phi thường đó lại đến từ đế quốc sao?
- Lúc nãy ngươi cũng thấy tính khí con hắc mã đó bạo liệt thế nào rồi. Xuân năm ngoái trong kỳ thi vào thư viện, tất cả thí sinh được chọn cưỡi con đại hắc mã đó đều bị nó hất văng xuống, ngay cả vị thiên kim nhà Vân Huy tướng quân cũng không ngoại lệ. Lúc đó ta đứng trên bãi cỏ giám sát, cứ ngỡ không ai có thể hàng phục được nó, sau đó ta thấy một thiếu niên bước vào mã trường.
Thư tướng quân khẽ nheo mắt, hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, thong thả nói:
- Con đại hắc mã trước mặt thiếu niên đó bỗng trở nên vô cùng ngoan ngoãn. Lúc đó ta còn thấy hơi kỳ lạ, nhưng khi tên tuổi thiếu niên đó làm chấn động thành Trường An, mới biết hóa ra chiến mã vốn thông linh tính, nó còn biết trước sự lợi hại của thiếu niên đó sớm hơn cả mọi người.
Thuộc hạ tò mò hỏi:
- Thiếu niên đó là ai?
Tướng quân thu hồi ánh mắt, nhìn hắn nói:
- Ninh Khuyết.
- Ninh Khuyết...
Viên thuộc hạ lẩm bẩm nhắc lại, bỗng nhiên chấn động, kinh ngạc nói:
- Chẳng lẽ ngài đang nói tới Ninh đại gia, người có một bức thư pháp làm chấn động cả Trường An sao?
- Ta không thích chuyện múa bút văn chương.
Thư tướng quân cảm thán:
- Ta chỉ biết Ninh Khuyết năm ngoái thi đỗ thư viện, năm nay đã vào tầng hai, trở thành đệ tử thân truyền của Phu Tử. Ta còn biết khi Ninh Khuyết rời khỏi Trường An, mã trường ngoại ô đã đặc biệt đem con đại hắc mã này tặng cho hắn.
Thuộc hạ hỏi:
- Vậy... tại sao con đại hắc mã này lại xuất hiện ở vương đình?
Lời vừa thốt ra, hắn đã biết mình vừa hỏi một câu cực kỳ ngu xuẩn. Một con ngựa thần tuấn vô song như thế, đương nhiên không thể rời xa chủ nhân của nó quá xa, ngựa ở vương đình thì người tự nhiên cũng ở vương đình.
- Người bình thường không biết Ninh Khuyết xếp hàng thứ mười ba trong tầng hai của thư viện, nhưng quân bộ đương nhiên biết hắn dùng tên giả Thập Tam tiên sinh dừng chân tại biên ải Yến Bắc, chỉ là ngay cả ta cũng không ngờ hắn lại đích thân tới vương đình.
Thư tướng quân khẽ nhíu mày, thấp giọng lẩm bẩm:
- Ngay cả thư viện cũng coi trọng cuộc nghị hòa lần này như thế, lẽ nào đám người Hoang phương Bắc thực sự phiền phức đến vậy? Hay là chuyện này còn có bí mật nào khác?
Viên thuộc hạ suy nghĩ một lát, khó hiểu hỏi:
- Tướng quân, nếu Ninh Khuyết đã tới vương đình, tại sao hắn không lộ diện, cũng không đến trong doanh gặp tướng quân?
Thư tướng quân im lặng một lúc, mỉm cười nói:
- Đệ tử thân truyền của Phu Tử là nhân vật tầm cỡ thế nào, hắn không lộ diện tự nhiên có lý do của hắn. Ta đại khái là không có mặt mũi lớn như vậy. Ta chỉ thấy chuyện này dường như ngày càng thú vị.
...
Hoàng hôn buông xuống, đống lửa đốt lên, cừu nguyên con treo ngược, khi mùi rượu thơm nồng nặc sộc vào mũi cũng là lúc màn đêm bao trùm lấy hoang nguyên.
Trong vương đình tụ tập người các bộ lạc từ khắp nơi trên thiên hạ, còn có rất nhiều mục dân từ các bộ lạc lân cận đặc biệt tới tham gia đại hội Cách Mộ Mộ. Dưới ánh lửa bập bùng và hương rượu lan tỏa, mọi người phấn khích bàn luận về những cảnh tượng nhìn thấy ban ngày, tranh luận xem chiến sĩ nơi nào sức mạnh nhất, hay tiễn pháp của ai tinh diệu nhất. Đương nhiên, thứ được nhắc tới nhiều nhất vẫn là con tuấn mã màu đen cuồng bạo kia, vô số người đang suy đoán xem chủ nhân của nó rốt cuộc là ai.
Chủ nhân của con đại hắc mã không hề nghe thấy những lời bàn tán xôn xao đó, hắn cũng không uống rượu ăn thịt để chung vui mà chẳng biết đã trộm đâu được một bộ y phục của mục dân thảo nguyên, mượn bóng đêm che chở từ doanh trại Đại Hà Quốc lẻn về phía tây, lặng lẽ tiếp cận Đường doanh, sau đó rẽ về hướng nam ngồi xuống phía sau một gò đất cao.
Không biết qua bao lâu, một bóng người từ hướng Đường doanh tiến lại gần. Từ tốc độ di chuyển và hình dáng cơ thể có thể thấy người này vô cùng cảnh giác và cẩn thận.
- Ta vẫn luôn không hiểu nổi, dùng mấy cành cây xếp thành một hình vẽ ở ngoài doanh trại, sao ngươi có thể khẳng định là người mình tới? Vạn nhất là mấy đứa trẻ trên thảo nguyên tùy tiện xếp nghịch thì sao?
Ninh Khuyết nhìn nam tử đó nói. Tuy sau gò cỏ không có ánh lửa, nhưng nhờ ánh sao đầy trời, vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt và phục sức của đối phương, đó là một kỵ binh Đại Đường trông rất chân chất.
Viên binh sĩ Đường quân đó không trả lời câu hỏi của hắn, đôi mắt tràn đầy vẻ hoài nghi, dường như không hiểu tại sao kẻ này trong tình huống như vậy mà lại có tâm trí thong dong nói mấy lời nhảm nhí đó.
Ninh Khuyết đưa tay ra, viên binh sĩ đó cũng đưa tay tới, hai người ra vẻ như sắp bắt tay, chỉ nghe thấy một tiếng "cạch" nhẹ, hai miếng yêu bài khép lại với nhau một cách chuẩn xác, không sai một phân.
Nhờ ánh sao, viên binh sĩ nhìn rõ hoa văn trên yêu bài của Ninh Khuyết, sắc mặt đột nhiên thay đổi, vội vàng chắp tay hành lễ, cung kính hạ thấp giọng nói:
- Không ngờ là đại nhân đích thân tới.
- Ngươi còn chẳng biết ta là ai, sao biết ta là đại nhân?
Ninh Khuyết cười hỏi.
Khuôn mặt chất phác của viên binh sĩ Đường quân lộ ra nụ cười đôn hậu, đáp:
- Trên yêu bài ghi rõ, đại nhân là khách khanh của xử, đương nhiên là đại nhân của ty chức.
Ninh Khuyết liếc nhìn người này một cái, hơi kinh ngạc hỏi:
- Thiên Xu Xử vốn là nha môn tu hành, nhưng ta thấy trên người ngươi chẳng có chút dao động niệm lực nào, chẳng lẽ ngươi đã tiến vào Động Huyền Cảnh rồi?
- Ty chức nếu là cường giả cảnh giới Động Huyền thì đâu đến mức phải vất vả theo quân tới tận hoang nguyên này.
Viên binh sĩ cười hì hì giải thích:
- Thiên Xu Xử tuy chịu trách nhiệm quản lý người tu hành, nhưng viên chức không phải toàn bộ đều là người tu hành, hạng người bình thường như ty chức chiếm đa số.
Ninh Khuyết rời khỏi Bích Thủy Doanh tiến sâu vào hoang nguyên chính là vì thông tin mà quốc sư Lý Thanh Sơn truyền tới qua Thiên Xu Xử. Thiên Xu Xử muốn phối hợp với hành động của hắn, đương nhiên sẽ tìm cách để lại một liên lạc viên gần vương đình.
Hắn nhìn đối phương nói:
- Chuyện phiếm ít thôi, nói chính sự đi.
Viên binh sĩ Đường quân cười đôn hậu đáp:
- Đại nhân muốn nói chuyện phiếm thì nói chuyện phiếm, muốn nói chính sự thì nói chính sự.
Ninh Khuyết hơi khựng lại, mỉm cười nghĩ bụng quả không hổ là thành viên của Thiên Xu Xử, ngày thường chắc là tiếp xúc quá nhiều với đám người tu hành có mắt mọc trên đỉnh đầu rồi, nên chẳng có chút vẻ kính sợ cung kính thường thấy của người bình thường đối với người tu hành, nhưng lời nói hành vi lại khôn khéo và hoạt bát như thế, thái độ này dùng để đối phó với người tu hành quả thực rất tuyệt.
Hắn trực tiếp hỏi:
- Ngươi có biết nhiệm vụ lần này của ta không?
Viên binh sĩ thật thà trả lời:
- Không biết.
Ninh Khuyết gật đầu bảo:
- Thế thì tốt, vì chuyện ta muốn hỏi chẳng liên quan gì đến nhiệm vụ cả.
Lần này đến lượt viên binh sĩ sững sờ, khuôn mặt chân chất lộ ra vẻ khâm phục, thầm nghĩ quả không hổ là khách khanh tôn quý của Thiên Xu Xử, yêu cầu dùng thế lực triều đình để làm việc riêng một cách vô sỉ như vậy mà cũng nói ra tự nhiên đến thế.
Ninh Khuyết tiếp tục hỏi:
- Trong Đường doanh tổng cộng có bao nhiêu người?
- Kỵ binh cộng thêm binh lính hậu cần, còn có một số tạp dịch, khoảng chừng năm trăm người.
Ninh Khuyết nhìn Đường doanh cờ xí phấp phới, lều trại san sát, nhíu mày nói:
- Nhìn doanh trại có vẻ không chỉ ít người như thế.
Viên binh sĩ giải thích:
- Một kỵ ba ngựa, nên diện tích cần dùng khá lớn.
- Ngươi nắm giữ tình hình trong doanh trại thế nào?
Ninh Khuyết chỉ thuận miệng hỏi một câu, thầm nghĩ Đường doanh hàng trăm kỵ binh, thân phận bề ngoài của đối phương chỉ là một kỵ binh bình thường, sao có thể nắm rõ hoàn toàn được.
Thế nhưng hắn không ngờ rằng, viên kỵ binh này đã là "cái đinh" mà Thiên Xu Xử cắm vào biên quân đông bắc, việc hắn làm hằng ngày hằng giờ chính là quan sát mọi động tĩnh trong Đường doanh, nên nghe câu hỏi của hắn liền không chút do dự gật đầu đáp:
- Về cơ bản có thể nắm rõ.
Ninh Khuyết nhìn hắn, thầm nghĩ vận may đúng là không tệ, hỏi:
- Trong doanh trại năm ngày gần đây có tình huống gì đặc biệt không? Ví dụ như có kỵ binh nào bị thương... hay thậm chí là tướng quân nào không?
Viên binh sĩ suy nghĩ một chút, lắc đầu nói:
- Dạ không.
Ninh Khuyết im lặng một lát rồi nói:
- Về lương thực, dược phẩm hay tiếp tế hậu cần, có điểm nào đáng chú ý không?
Viên binh sĩ đang định trả lời là không, bỗng nhiên hắn nhớ ra một chuyện, nhíu mày hồi tưởng kỹ càng một lúc rồi nói:
- Quả thực có tình huống này, lượng tiêu thụ thức ăn trong một cái trướng nọ dường như nhiều hơn bình thường khá nhiều, điều này thì không có gì lạ, nhưng lượng dược phẩm dự trữ trong doanh cũng xuất hiện vấn đề.
Không đợi Ninh Khuyết hỏi tiếp, hắn chủ động bổ sung:
- Dược phẩm đi theo quân là phạm vi giám sát trọng điểm của xử, nên ta thấy có chút vấn đề. Những loại thuốc bị tiêu hao vô cớ đó, ngoài thuốc trị thương cầm máu sinh cơ, còn có một số loại thuốc bột hạ sốt an thần, mà những ngày này đáng lẽ không dùng đến chúng.
Nghe đến đây, mắt Ninh Khuyết dần sáng lên, biết rằng suy đoán của mình dường như đã đi đúng hướng. Hắn nhìn về phía Đường doanh đang rực rỡ ánh đèn hỏi:
- Cái trướng đó ở đâu? Có thể làm rõ bên trong có những ai không?
- Ba trăm kỵ binh hộ tống Thư tướng quân vào hoang nguyên lần này đều đến từ Thổ Dương Thành, cái trướng đó là quân trướng của một viên thiên tướng thuộc biên quân phía đông bắc, canh phòng cực kỳ nghiêm mật, kỵ binh bình thường như ty chức căn bản không thể tiếp cận.
Chân mày Ninh Khuyết khẽ nhíu lại, ánh mắt chậm rãi quét qua dãy lều trại liên miên, dường như muốn nhìn thấu vào trong quân trướng, nói:
- Canh phòng nghiêm ngặt như thế, có cách nào lẻn vào xem một cái không?
Viên binh sĩ đó không cần suy nghĩ, trực tiếp lắc đầu nói:
- Trừ phi xông thẳng vào.
Ngay sau đó hắn nhìn Ninh Khuyết cực kỳ nghiêm túc bổ sung:
- Đại nhân, tuy ngài là khách khanh đại nhân đáng kính, cảnh giới thực lực đương nhiên mạnh mẽ, nhưng nếu xông loạn vào quân doanh e là sẽ có vấn đề lớn. Dù ngài có xông vào được, trong doanh trại chắc chắn cũng sẽ chết không ít người, sau đó làm sao ăn nói với triều đình?
...
Không có cách nào lẻn vào, thì chỉ còn cách xông thẳng. Hắn hiện tại tuy đã là học sinh thư viện, nhưng trong xương tủy thực chất vẫn xem mình là một phần của quân đội đế quốc, việc phải rút kiếm hướng về phía những đồng đội cũ mãi mãi không bao giờ là lựa chọn chủ động của hắn, vì vậy đành phải nghĩ cách khác.
Nhân lúc đêm khuya người vắng, tinh tú thưa dần, tên Thiên Xu Xử được cắm chốt trong biên quân đông bắc kia lặng lẽ chuồn về Đường doanh, sau gò cỏ chỉ còn lại một mình Ninh Khuyết.
Trên mặt đất lạnh lẽo là những nhúm cỏ vàng thưa thớt nằm rạp xuống, nhìn qua như chòm râu của một ông lão bị suy dinh dưỡng. Ninh Khuyết nằm trên lớp cỏ thưa, nhìn những vì sao khảm trên bầu trời đêm trên đỉnh đầu, không rõ đang suy nghĩ điều gì.
Một bóng đen bỗng nhiên che khuất bầu trời sao trên đầu, giống như màn đêm thực sự đen kịt đã ập đến.
Ninh Khuyết nhìn khuôn mặt ngựa đen thui đang sát sạt ngay trước mắt, nhìn cái điệu bĩu môi dày ra vẻ như đang cười nịnh bợ của nó, không nhịn được cười mắng:
- Cả vương đình đều muốn tóm ngươi, thế mà ngươi còn dám vác mặt về gặp ta.
Đại hắc mã khẽ hích hích vào vai hắn, tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn, thậm chí còn có chút tĩnh lặng, dường như muốn nói với hắn rằng: Chỉ cần ngươi không giận, những kẻ khác nói gì hay làm gì thì có đáng gì chứ?
Ninh Khuyết đứng dậy, phủi sạch đất cát và cỏ khô dính trên lưng, khẽ đấm một cú vào cổ đại hắc mã, lắc đầu giáo huấn:
- Người sợ nổi danh heo sợ béo. Người nổi tiếng thì dễ rước rắc rối, heo béo thì dễ bị mổ thịt, ngươi cứ nhất định phải chơi trội một phen lớn như vậy, không lo sau khi quá nổi tiếng sẽ bị người ta cướp đi sao?
Đại hắc mã lắc đầu há miệng, hàm răng trắng nhởn dưới ánh sao trông có vẻ hơi rợn người, giống như đang cười lạnh vậy, mang một vẻ tà mị, lạnh lùng, kiêu ngạo không nói nên lời.
Ninh Khuyết nhìn chằm chằm vào mắt nó, cười lạnh nói:
- Ý của ngươi là, cho dù ngươi có bị người ta cướp đi thì cũng sẽ được cung phụng như bảo bối, không giống như ta, suốt ngày sai bảo một con thần mã vô địch như ngươi làm trâu làm ngựa?
Đại Hắc Mã khẽ đá chân, lặng lẽ đào xới lớp đất tơi trên hoang nguyên dưới chân, thận trọng dùng sự im lặng thay cho câu trả lời thừa nhận.
Ninh Khuyết cười lạnh liên hồi, đưa tay chỉ vào phần giữa hai chân sau cường tráng của nó, nói:
- Ta không biết tại sao năm đó nam quân không thiến ngươi, mã trường ngoại ô cũng không thiến ngươi, ta cũng chẳng biết ngươi dựa vào cái gì mà thoát khỏi vận mệnh làm thái giám, nhưng tóm lại ngươi nên hiểu rất rõ là ta không có ý định 'cắt' của ngươi đi.
- Nhưng ta nhân từ không có nghĩa là tất cả mọi người đều nhân từ. Với cái tính khí thối tha bạo liệt của ngươi, nếu rơi vào tay Thiền Vu hay vương phi, ngươi thực sự nghĩ mình còn giữ được bộ 'trứng' quý báu của mình sao?
Một luồng gió mùa đông lạnh lẽo thổi qua gò cỏ.
Trong đôi nhãn cầu đen láy của đại hắc mã đột nhiên hiện lên vẻ sợ hãi tột độ, không biết là vì sợ lạnh hay vì lý do nào khác, hai chân sau của nó "xoạt" một tiếng kẹp chặt lại, nhưng vì cái mông ngựa quá to và lực lưỡng nên thế nào cũng không thể khép lại hoàn toàn được.
...
Ninh Khuyết mượn bóng đêm mịt mùng để hoàn thành cuộc tiếp đầu gián điệp nữa trong đời. Hắn rà soát lại một lượt tình hình của doanh trại Đường quân, đồng thời tranh thủ thời gian "giáo dục" con đại hắc mã một trận. Hắn làm được bao nhiêu việc như thế, vậy mà ở phía đồng cỏ nơi vô số đống lửa đang rực cháy, giữa quần thể lều trại của vương đình sáng rực như ban ngày, người ta chỉ làm duy nhất một việc: Uống rượu.
Hoang nguyên vào mùa xuân tựa như thiên đường, nhưng khi đông về lại khổ sở như minh giới. Gió lạnh gào rít, tuyết rơi bất chợt, cái rét thấu xương khiến những kẻ sinh sống tại đây đều thích uống rượu để sưởi ấm, đặc biệt là rượu mạnh.
Bên đống lửa, người Trung Nguyên và người Man thảo nguyên suốt ngàn năm qua luôn quanh quẩn giữa hai việc: thông thương và đánh trận. Vụ xâm lấn biên giới cách đây không lâu và cuộc phản công sau đó của liên quân Trung Nguyên đã khiến đôi bên tử thương không ít. Làm sao có thể chỉ vì những nhân vật lớn ở cấp cao đạt được nghị hòa mà mối thù kết bằng máu lại tự nhiên tiêu tan cho được?
Với tâm trạng phức tạp, người của các bộ lạc vương đình bắt đầu so tửu lượng với người Trung Nguyên. Men rượu cuồng tứ xông lên lồng ngực không những không hóa giải được hận thù, trái lại còn phóng đại cảm xúc. Thế là uống rượu biến thành so tài, so tài biến thành ẩu đả, và cuối cùng là hỗn chiến. Binh lính của vương đình và thần điện phụ trách duy trì trật tự vừa dẹp yên được một chỗ hỗn loạn đã phải vội vàng chạy sang nơi khác, khung cảnh cực kỳ hỗn loạn.
Có mấy đỉnh lều nằm cô độc nơi rìa bãi cỏ, rất gần doanh trại Đường quân nhưng lại không thuộc phạm vi của Đường quân. Nơi đây không bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn bên đống lửa xa xa, vẫn vẻ tĩnh lặng đặc trưng, hệt như những người sống bên trong đó.
Các thiếu nữ Đại Hà quốc đã nhìn thấy rất nhiều điều mới lạ tại đại hội Cách Mộ Mộ. Vốn tính tình điềm tĩnh tự chế, chập tối họ đã trở về doanh địa. Mạc Sơn Sơn lại càng yên tĩnh hơn, nàng ngồi trong lều suốt cả ngày, giấy trắng trải trên án, cổ tay treo lơ lửng, không ngừng chép một thứ gì đó, dường như căn bản không biết chán nản hay khô khan là gì.
Đúng lúc này, rèm lều được vén lên. Chước Chi Hoa dẫn một thiếu nữ bước vào, nàng nhìn Mạc Sơn Sơn ôn tồn nói:
- Sơn chủ, có khách đến bái phỏng.
Mạc Sơn Sơn chậm rãi ngừng bút, nhúng ngọn bút lông vào hũ nước trong khua nhẹ, rồi mới xoay người lại.
Thiếu nữ kia mặc viện phục của Thiên Dụ Viện thuộc thần điện, nhưng trong đôi mắt lại mang theo vẻ kiêu ngạo rất khó che giấu. Sau khi vào lều, nàng không ngừng quan sát xung quanh, cố gắng để biểu cảm của mình trông bình thản nhất có thể. Nhưng khi nhìn thấy thiếu nữ áo trắng bên án thư xoay người lại, nàng vẫn cảm thấy một chút căng thẳng.
Bởi vì, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Thư Si trong truyền thuyết.
Mạc Sơn Sơn nhìn nàng với thần sắc lạnh nhạt, hỏi:
- Ngươi là ai?
Thư Si đã quen nói chuyện bằng giọng điệu trực tiếp như thế, nàng không thích nói lời thừa thãi. Nàng đã quen với vẻ mặt lãnh đạm vì cảm thấy việc tạo ra các biểu cảm là một điều vô cùng vất vả. Nàng cũng đã quen với ánh mắt tán loạn có phần vô lễ, bởi vì... mắt nàng không được tốt cho lắm.
Nhưng cũng giống như Ninh Khuyết lúc ban đầu không biết đối phương bị cận thị, nữ sinh Thiên Dụ Viện kia cũng cảm thấy bị coi thường, thậm chí là sỉ nhục nghiêm trọng. Sự căng thẳng chuyển sang chút bực dọc, tuy nhiên nàng ta vẫn không dám vô lễ.
Vẫn là câu nói đó, đây là lần đầu tiên nàng ta nhìn thấy Thư Si trong truyền thuyết. Thư Si có kiêu ngạo một chút, vô lễ một chút, thì đối với những học sinh Thiên Dụ Viện vốn ngày đêm ở cạnh một vị "Si" khác như họ mà nói, đó là điều rất dễ hiểu và dễ chấp nhận.
Nữ sinh Thiên Dụ viện cung kính hành lễ, nói:
- Thần Già công chúa mời Mạc sư tỷ ngày mai tương tụ.
Mạc Sơn Sơn tĩnh lặng nhìn nàng ta, nghĩ về người bạn cũ đã lâu không gặp, nghĩ về người bạn cũ bình lặng như hoa lan ngồi trong cỗ xe ngựa trên cao khi dưới cánh đồng cỏ máu lửa ngập trời năm ấy. Trầm mặc một hồi, nàng nói:
- Ta biết rồi.
----------oOo----------