Chương 313: Khúc dạo đầu

Chương 313: Khúc dạo đầu

Triều hội kết thúc, Tấn Vương trở về ngự thư phòng, mấy người cũng cùng đi theo, hành lễ xong thì an tọa.

"Hôm nay đều đã gặp Vệ Uyên rồi, các khanh thấy thế nào?"

Ngồi bên trái Tấn Vương là một nam nhân thanh tuấn không nhìn ra tuổi tác, toát lên vẻ tùy ngộ nhi an tự tại. Dường như dù triều đường hay ngủ giữa núi hoang cũng chẳng thể ảnh hưởng đến tâm cảnh của hắn. Người này chính là Thành Vương, trăm năm trước đã thăng cấp Chân Quân.

Đối diện Thành Vương là một nam nhân trông khá trẻ tuổi, hai mắt sáng như điện, cả người tựa như một thanh kiếm vừa rời vỏ, khí thế sắc bén tột cùng. Nhưng thanh kiếm ấy lại như hòa làm một với thiên địa, rõ ràng ngay trước mắt mà nếu chưa đến lúc chém xuống thì căn bản không cảm nhận được uy hiếp.

Người này chính là Anh Vương, cũng là tông thất Tây Tấn, đồng dạng tu đến cảnh giới Ngự Cảnh, hơn nữa còn là nhân vật mấu chốt gần đây đã lực vãn cuồng lan.

Phía dưới hai người là tả hữu nhị tướng, bên cạnh Tấn Vương thì có Lưu Toàn Công đứng hầu.

Tấn Vương vừa hỏi, Thành Vương liền đáp: "Trong cốt tủy là sự ngạo nghễ bất thuần, không chịu nhục nhã. Bất quá người trẻ tuổi, rất bình thường. Có tâm khí này mới đánh ra được chiến tích như vậy."

Anh Vương cũng nói: "Có hắn trấn thủ quốc môn ở Tây Vực, áp lực của chúng ta sẽ giảm đi rất nhiều. Ta nghĩ có thể điều Nhạc Tấn Sơn về Bắc Cương rồi. Phương bắc hiện giờ đã không còn binh lực khả dụng, cần bổ sung gấp."

кyhuyen. Hữu tướng lại nói: "Kẻ này trời sinh phản cốt, không thể không phòng! Ngày sau nếu thế lực lớn mạnh, e rằng khó lòng kiềm chế."

Sắc mặt Anh Vương lập tức trầm xuống, Hữu tướng lại coi như không nhìn thấy.

Tấn Vương vẫn giữ vẻ bình thản, lại nói: "Có mấy người tấu báo Vệ Uyên qua lại mật thiết với Triệu quốc, có tâm tư bất thần, chư vị thấy sao?"

Tả tướng đáp: "Thanh Minh mới lập, trăm bề thiếu thốn. Hứa gia lại phong tỏa thương lộ phía đông, hắn giao dịch với Triệu quốc ở phía nam để đổi lấy nhu yếu phẩm, thực là chuyện bất đắc dĩ. Tấu chương của mấy vị ngự sử có phần thiên kiến."

Tấn Vương hơi ngạc nhiên, nói: "Không ngờ ngươi lại nói giúp Vệ Uyên. Vậy ngươi nói xem, nên dùng quy chế nào đối đãi với hắn?"

Tả tướng thưa: "Trong triều dị nghị về Vệ Uyên, kỳ thực vì một là hắn không phải thế gia, xuất thân bần tiện; hai là quả thực quá trẻ, không ít người trong điện đủ tư cách làm ông nội hắn, tự nhiên nhìn không thuận mắt. Hơn nữa xưa nay có lệ bố y không quá thất phẩm, mà Vệ Uyên xuất sĩ đã là nhị phẩm, khó tránh khiến người ghen ghét."

Tấn Vương khẽ gật đầu.

Tả tướng lại nói: "Thần cho rằng, nên kiềm chế Vệ Uyên quanh vùng Ninh Tây, nhưng sự kiềm chế này là để cho trên dưới triều đình nhìn thấy, nhằm dẹp yên chúng nghị, chứ không phải thật sự muốn hạn chế Vệ Uyên. Dùng người thì không nghi, đã nghi thì không dùng, trọng tâm Đại Tấn ta hiện giờ ở phương bắc, phía tây chi bằng giao cho Vệ Uyên. Vu tộc không hiểu sao bỗng công thế, nhưng sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ đánh tới. Năm xưa Hứa gia còn không giữ được Tây Vực, Vệ Uyên liệu có giữ nổi chăng?"

Tấn Vương cười trầm, nói: "Cứ làm như vậy đi."

Trong Thái tử phủ, đương kim Thái tử đang ngồi sau thư án, hai bên mỗi bên ngồi một hàng văn thần võ tướng, giống như một tiểu triều hội.

кyhuyen. Thái tử phủ cách vương cung không xa, so với phủ thân vương bình thường còn lớn hơn một vòng, chỉ nhỏ hơn vương cung đôi chút. Theo chế độ nhà Tấn, Thái tử vốn nên sống ở Thừa Càn điện trong cung. Nhưng những năm gần đây Thái tử bắt đầu chia sẻ quốc sự, được phép khai phủ, văn thần võ quan trong phủ ngày càng đông đúc, việc ra vào cung cực kỳ bất tiện, thế là Thái tử liền dọn ra ngoài.

Lúc này phía dưới có một văn sĩ trông chỉ ngoài ba mươi tuổi nói: "Vệ Uyên kia dã tính khó thuần, trời sinh không chịu người dưới, ta cho rằng không cần thiết chiêu. Đây là một thanh kiếm không chuôi, nắm lấy ắt bị thương!"

Một văn sĩ đối diện cười lạnh: "Trương thị lang hẳn là vì không đè ép được hắn nên mới nói lời này chăng?"

Trương thị lang lập tức nổi giận: "Lưu hàn lâm! Nếu ngươi có thể áp đảo được hắn, ta lập tức bày rượu tạ lỗi!"

Một vị lão thần đứng ra giảng hòa, rồi nói: "Vệ Uyên một là không xuất thân hiển quý, hai là không phải môn hạ thánh nhân, đột ngột thăng lên chức cao như vậy, há chẳng khiến sĩ tộc thiên hạ nản lòng? Thứ hai, hắn tuổi còn nhỏ, tu vi bản thân bình thường, rõ ràng còn thiếu tôi luyện. Có được hôm nay hoàn toàn là nhờ Thái Sơ Cung chống lưng phía sau, đâu phải bản sự của chính hắn? Kẻ miệng còn hôi sữa này mà có thể quan cư nhị phẩm, thật sự hoang đường! Lần cân nhắc này của Đại vương quả thực có phần thiếu thỏa đáng."

Một lão thần khác cũng phụ họa: "Ai mà chiêu Vệ Uyên, chính là gây thù chuốc oán với sĩ tộc thiên hạ, đối địch với văn sĩ thiên hạ!"

Thái tử trầm ngâm không nói.

Giờ phút này trong phòng đã ngồi chật kín, hầu như không còn chỗ cho thêm một chiếc ghế nào nữa.

Khi Vệ Uyên trở về dịch quán, trời vừa sáng rõ, thị tùng liền dâng bữa sáng lên.

Triều sớm bắt đầu sớm, kết thúc cũng sớm, bữa sáng trong dịch quán cũng chia làm hai cữ, một cữ trước khi đi chầu, cữ kia là sau khi tan triều trở về. Bữa trưa lại là một cữ riêng biệt.

кyhuyen. Trên bàn lớn trước mặt Vệ Uyên tổng cộng có mười hai món ăn, thêm tám đĩa nhỏ, sáu món chính, bốn bát canh, tổng cộng ba mươi món.

Đây chính là tiêu chuẩn bữa sáng của đại viên nhất phẩm.

Vệ Uyên nhìn đầy bàn thức ăn, thoáng chút ngẩn người. Sau đó hắn gọi Thôi Duật, Từ Ý cùng một đám đệ tử thế gia tới, cùng nhau quét sạch sành sanh bàn tiệc.

Đối với những người xuất thân từ đại phiệt thế gia này, bữa sáng như vậy thực sự là chuyện thường tình. Nhưng mấy tháng qua ở Giới Vực, mọi người đều thèm khát đã lâu, cơ bản chẳng được ăn gì ngon lành, thế là đám đệ tử thế gia tất thảy hóa thân thành sói đói, chẳng còn chút dáng vẻ xuất thân danh giá nào. Chưa đến trưa, danh tiếng thô bỉ bất văn, không biết lễ nghi của Vệ Uyên lại lan truyền khắp nơi.

Dùng xong bữa sáng, Vệ Uyên đi vào thư phòng trong dịch quán, trải một tấm bản đồ lên bàn. Đây chính là bản đồ phân chia quận huyện Tây Vực mới hoạch định. Bốn quận vẫn còn, chỉ là biên giới có chút thay đổi, ba quận phía đông nam đều lùi vào trong, Ninh Tây quận càng biến thành hình trăng khuyết. Ngoài trấn Khúc Liễu mười dặm chính là khu vực quản hạt của Định Tây Tiết Độ Sứ.

Chỉ là Ninh Tây quận tuy chỉ là một dải hẹp dài, nơi hẹp nhất bất quá hơn mười dặm, nhưng giống như một lớp da mỏng, vẫn bao bọc lấy Giới Vực. Về lý thuyết, Ninh Tây quận thủ có thể thiết lập trạm kiểm soát phong tỏa hoàn toàn Giới Vực, trên thực tế Viên Thanh Ngôn trước đây cũng làm như vậy, chỉ là các trạm kiểm soát do hắn thiết lập đều bị Vệ Uyên phái người giả trang mã phỉ nhổ sạch.

Hiện tại Tấn Vương muốn lung lạc Vệ Uyên, sẽ mở một mắt nhắm một mắt. Nhưng đến ngày nào không cần dùng Vệ Uyên nữa, những chuyện này lại bị lật ra, định tội lần nữa.

Ánh mắt Vệ Uyên dừng lại trên An Triệu quận, Tây Tấn có đặt một khối giới thạch tại đây, chỉ là không biết phạm vi Giới Vực rộng bao nhiêu, cũng không biết khi hai Giới Vực gặp nhau sẽ là cảnh tượng gì.

Một lát sau Vệ Uyên thu bản đồ lại, tiếp tục quan kiếm.

Hôm nay trên triều đường ám toán, Vệ Uyên hoàn toàn dựa vào nhục thân chi lực ngạnh kháng. Từ khi tu thành Đạo Cơ, hắn đã rất ít khi động dụng nhục thân chi lực, suýt nữa quên mất mình còn sở hữu một bộ nhục thân cực phẩm.

Sau khi tấn thăng, đạo lực của Vệ Uyên càng mênh mông như biển, ví như Cấp Lưu Thủy Nhẫn Thuật thuần túy là pháp thuật dựa vào việc trút xuống lượng lớn đạo lực, lấy thế áp người. Thời gian qua, Vệ Uyên tin sâu một lực hàng thập hội, lấy chuyết phá xảo, suýt nữa quên mất ngoại trừ đạo lực ra mình còn vô số thủ đoạn khác.

Ví như Tam Tiên Thực, cũng chỉ có kiếm khí của Nguyệt Quế Tiên Thụ là tạm được tận dụng, ngoài ra diệu dụng khác cơ bản chưa được khai phá.

Pháp Tướng Chiến Sĩ nếu dùng tốt thì diệu dụng vô cùng. Đạo Cơ Âm Dương tuy hiện tại chưa thể điều khiển, nhưng một tia khí tức của nàng có thể làm hạch tâm cho nhiều trận pháp, cũng có thể nâng cao ý cảnh, khiến những chiêu thức đạo pháp vốn bình thường trở nên ý cảnh cao viễn.

Lại ví như Vạn Thế Thiên Thu Kiếm, đây là chân pháp trực chỉ đại đạo, chỉ dựa vào ba chiêu chân ý đã có thể thành tựu Quy Nhất, mà Vệ Uyên hiện tại ngay cả da lông cũng chưa sờ tới.

Cho dù là đạo lực tàn dư không nhiều, cũng có vô số cách chơi. Tỷ như hiện tại đạo lực của Vệ Uyên tuy mười phần chỉ còn một, nhưng vẫn hùng hậu hơn Thiên Giai Đạo Cơ bình thường. Thế nhưng hắn cố ý nén đạo lực xuống, một hơi ép tới trình độ Địa Giai phổ thông. Kẻ nào thật sự coi Vệ Uyên là tu sĩ Địa Giai, vậy thì thú vị rồi.

Ngoài ra hắn cùng Triệu Thống đẩy tâm trí phúc, nói rằng đạo lực chỉ còn lưu lại hai ba phần, Triệu Thống nếu tin, tự nhiên sẽ đánh giá thấp nghiêm trọng thượng hạn đạo lực bình thường của Vệ Uyên.

Vạn Lý Hà Sơn không thể cụ hiện, thực là trải nghiệm chưa từng có, trước mắt Vệ Uyên dường như mở ra một mảnh thiên địa mới, lại khuyếch kiến vô cùng ảo diệu.

Vệ Uyên cũng không nóng nảy, bình tâm tĩnh khí quan kiếm, sự chưởng khống đối với đạo lực, đối với bản thân dần dần tăng lên theo quá trình quan kiếm.

Đúng ngọ, Vệ Uyên kết thúc quan kiếm, thị tùng đưa tới hai tấm bái thiếp.

Một phong đến từ Ngụy Vương, tức là hoàng tử thứ năm của đương kim Tấn Vương. Phong còn lại thì đến từ Anh Vương.

Hai tấm bái thiếp này đều là trọng đầu hí.

Ngụy Vương tuy là hoàng tử thứ năm, nhưng kém Thái tử những hơn hai mươi tuổi. Nghe nói thuở trẻ Tấn Vương một lòng tu tiên đạo, hiếm khi bước chân vào hậu cung, nên con cái thưa thớt. Mãi đến khi đăng cơ được vài chục năm, vị vương hậu đầu tiên qua đời vì bạo bệnh, ngài mới thay đổi tâm ý, từ đó con cháu dần đông đúc hơn.

Mẫu thân của Ngụy Vương được phong làm Hy Hậu, là vị vương hậu thứ hai của Tấn Vương, chỉ tiếc mệnh bà trắc trở, vừa được sách phong năm sau đã lâm bệnh qua đời, chỉ để lại duy nhất một mình Ngụy Vương.

Ngụy Vương từ nhỏ đã thông minh đĩnh ngộ, phàm là việc gì cũng học một biết mười, lại mang sẵn khí vận bẩm sinh, nghe đồn chẳng hề thua kém Thái tử bao nhiêu. Căn cốt lẫn khí vận đều vẹn toàn, nhờ thế mà tu vi của Ngụy Vương tiến bộ thần tốc, nay chưa đầy ba mươi tuổi đã chạm đến ngưỡng cửa Pháp Tướng. Có điều chàng một lòng noi gương tiền nhân, cố ý đè nén cảnh giới, kiên nhẫn tôi luyện pháp tướng cho thật viên mãn, mong cầu một bước lên mây.

Tấn Vương rõ ràng thiên vị Ngụy Vương hơn, lại thấy Pháp Tướng của chàng sắp đại thành, trong triều dã bắt đầu râm ran tin đồn phế truất Thái tử.

Còn Anh Vương lại là một trong hai vị Chân Quân thuộc hoàng tộc, đương kim Đại tướng quân, thống lĩnh quân sự phương Bắc, tiết chế chư quân biên ải. Đội quân Đạp Tuyết do chính tay Anh Vương gây dựng thuở xưa càng là tinh nhuệ bậc nhất thiên hạ, từng vinh dự đứng trong hàng ngũ Cửu Quân của Đại Thang.

Chỉ tiếc về sau Anh Vương mắc tội phải vào ngục, các tướng lĩnh dưới trướng phần lớn bị liên lụy, mười vạn đại quân cũng bị đánh tan, phân bổ vào các doanh trại khác, quân hiệu Đạp Tuyết từ đó bị gạch tên khỏi Cửu Quân.

Anh Vương ở trong ngục ròng rã mười năm mới được thả, nhưng thực chất vẫn bị quản thúc tại phủ. Mãi đến gần đây chiến cục bại hoại, Tấn Vương mới trọng dụng lại Anh Vương, giao cho tổng lĩnh quân sự phương Bắc, trải qua gần một tháng khổ chiến, cuối cùng cũng chặn đứng được đà sụp đổ.

Ngụy Vương vốn nổi tiếng lễ hiền đãi sĩ, việc chàng được thực thụ Tiết Độ Sứ sau buổi diện thánh đã là chuyện chắc chắn, nên việc mở tiệc chiêu đãi hoàn toàn nằm trong dự liệu của Vệ Uyên. Bất kể trong lòng Ngụy Vương toan tính ra sao, thì vì danh tiếng cũng buộc phải có chút biểu hiện.

Thế nhưng tấm thiệp mời của Anh Vương lại khiến Vệ Uyên không sao nhìn thấu. Vị này mới thực sự là nhân vật tầm cỡ, năm xưa tay trắng dựng nghiệp, một mình gây dựng nên một trong Cửu Quân Đại Thang, quả thực kiêu hùng ngút trời!

Việc ông mắc tội vào ngục sau này cũng chứa đựng vô vàn nghi vấn, vậy mà khi Vệ Uyên tra cứu tư liệu về các trọng thần triều đình, tuyệt nhiên không tìm thấy mảy may ghi chép nào về đoạn lịch sử ấy.

Bữa tiệc của Ngụy Vương diễn ra tối nay, còn dạ yến của Anh Vương là vào ngày mai, hai bên không hề xung đột.

Thế là Vệ Uyên tĩnh tâm an tọa, dành trọn buổi chiều để ngắm kiếm. Nếu không có gì bất ngờ, đêm nay sẽ là một đêm gió giông biến ảo, vở kịch lớn nơi vương đô, giờ khắc này mới chính thức kéo màn.

(Chương này kết thúc)

Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị