Nhờ việc Võ Tắc Thiên xây dựng Minh Đường đủ cao, Tiết Bạch kỳ thực có thể nhìn thấy rõ đám binh sĩ đang từ ngoài cung môn tuôn trào vào.
Đổi lại là hoàng đế khác có lẽ đã bỏ chạy từ sớm, ví như binh biến Kính Nguyên trong lịch sử, phản quân dàn trận dưới chân Đan Phượng lâu, Đường Đức Tông hốt hoảng tháo chạy.
Tiết Bạch trước nay luôn tự cho mình là anh minh, lúc này thế mà lại phải đối mặt với cục diện hệt như Đường Đức Tông. Hắn nếu bỏ chạy, có lẽ câu nói "Thiên tử cửu thiên" (Thiên tử chín lần bỏ chạy) của Đại Đường sẽ ứng nghiệm ngay trên người hắn.
"Bệ hạ, Thôi tướng công cầu kiến."
Nội thị vẫn còn đang thông bẩm, phía bên kia, Thôi Hữu Phủ đã sải bước tiến thẳng vào trong điện, dõng dạc nói: "Bệ hạ cuối cùng cũng ép bọn họ tạo phản, đã thỏa lòng mãn ý chưa?!"
Lời này quá mức vô lễ, Đỗ Cấm đứng sau lưng Tiết Bạch lập tức lạnh lùng quát: "Thôi Hữu Phủ, ngươi to gan thật!"
"Ta thân là triều đình trọng thần, thẳng thắn can gián thiên tử, còn chưa tới lượt phụ nhân nhà ngươi chen miệng, muốn tẫn kê tư thần hay sao?!"
(*tẫn kê: gà mái; tư thần: coi giữ việc báo thức buổi sáng. Theo quy luật tự nhiên, đây vốn là "đặc quyền" của gà trống.
ḳyhuyen.Com
Nguồn gốc: Xuất hiện sớm nhất trong Thượng Thư, khi Chu Vũ Vương đi đánh Trụ Vương của nhà Thương. Ông đã mắng rằng: "Gà mái mà gáy sáng thì nhà ấy sắp lụi bại". Ý chỉ việc Trụ Vương quá nghe lời Đát Kỷ mà bỏ bê triều chính, làm đảo lộn kỷ cương.)
Thôi Hữu Phủ buông một câu mắng ngược lại Đỗ Cấm, lập tức hành lễ với Tiết Bạch nói: "Thần thỉnh bệ hạ ra mặt an ủi chư vị tướng sĩ, tránh để sự thái càng thêm không thể vãn hồi."
"Theo ý Thôi khanh, trẫm nên an ủi thế nào?"
"Nếu có thể hạ tội kỷ chiếu, đình chỉ kiểm quát, đuổi Đỗ Nhị nương, ắt hẳn quần tình sẽ yên, lòng dân sẽ định."
Cái yêu cầu "đuổi Đỗ Nhị nương" kia tuy là Thôi Hữu Phủ nhất thời nảy ý bồi thêm, nhưng lại trùng khớp với lợi ích của phe phản đối, lột tả rõ nhất thái độ nhượng bộ của Tiết Bạch, cũng là muốn Tiết Bạch giao ra quyền lực trong tay.
Đỗ Cấm nghe vậy, sắc mặt vốn đang giận dữ trái lại điềm tĩnh hơn hẳn.
Nàng là một cánh tay đắc lực của Tiết Bạch, thừa hiểu Tiết Bạch tuyệt đối không có khả năng tự chặt đứt cánh tay của mình.
Thôi Hữu Phủ có thể đưa ra yêu cầu này, có thể thấy nội tâm kẻ này cực kỳ ngạo mạn, từ trong cốt tủy nhận định Tiết Bạch phải vứt bỏ tất thảy để cúi đầu trước bọn họ.
Quả nhiên.
"Trẫm nếu không đồng ý thì sao?"
ḳyhuyen.Com
"Thần thỉnh bệ hạ nghĩ lại!"
Chỉ một câu ngắn gọn như vậy, chính là lời đe dọa của Thôi Hữu Phủ.
Dường như để hưởng ứng y, ngoài Kiền Nguyên môn vang lên tiếng hô hoán kinh thiên động địa, tựa như sóng to gió lớn ập tới.
Tiết Bạch thế là bước xuống khỏi Minh Đường, ra khỏi đại điện, đứng trên thềm đá đưa mắt nghênh tiếp những kẻ đang chống đối mình.
Thôi Hữu Phủ vội vã bám theo, nheo nheo mắt, lẩm bẩm: "Bọn họ làm sao vào được cung?"
Y trái lại càng thêm kinh hãi.
Tiết Bạch ngẫm nghĩ một thoáng, thở dài một tiếng đầy thất vọng, truy vấn Đỗ Cấm: "Ngươi có tra ra Nguyên Tái qua lại với đám công khanh phản loạn không?"
"Nguyên Tái?"
ḳyhuyen.ComĐỗ Cấm nằm ngoài dự liệu, lắc đầu.
Nguyên Tái coi như là một trong những đại thần được Tiết Bạch trọng dụng nhất, là nhân vật trọng yếu chủ trì biến pháp, sao có thể đứng về phe phản đối?
Tiết Bạch vẫn luôn biết Nguyên Tái vốn là một tên đại tham quan, bởi vậy hết lần này tới lần khác gõ đầu y, vốn tưởng có thể thay đổi y, từ đó chứng minh bản thân có thể thay đổi lịch sử.
Nay xem ra Nguyên Tái đã chẳng kìm được mà dao động, đã nhúng chàm, bị nắm thóp, đành phải thỏa hiệp với phe phản đối. Cũng phải thôi, đến cả Nhan Chân Khanh còn chẳng chống đỡ nổi sóng gió này, sao có thể trông cậy Nguyên Tái chống đỡ nổi?
Chuyện này hệt như ngươi vĩnh viễn không thể khuyên một kẻ cờ bạc quay đầu, thứ có thể làm có lẽ chỉ là tôn trọng số mệnh của y.
"Bệ hạ thấy rồi chứ? Ngày càng có nhiều người phản bội." Thôi Hữu Phủ nói: "Cứ tiếp tục khăng khăng cố chấp thế này, bệ hạ thực sự sẽ trở thành cô gia quả nhân."
"Trẫm ngay từ lúc bắt đầu đã là cô gia quả nhân."
Đôi bên ngày một áp sát.
Đám công khanh quý trụ sải bước xông tới cuối cùng cũng nhìn thấy Tiết Bạch đang đứng trước Minh Đường.
Thế nhưng, tiếng bước chân dồn dập cùng lúc vang lên từ phía sau Minh Đường, từng hàng sĩ tốt khoác khôi giáp chỉnh tề tuôn ra như nước chảy, dàn trận trên thềm đá, người dựng khiên, người chĩa kích, giương cung lắp tên, chớp mắt đã dựng thành bức tường đồng vách sắt.
Viên tướng dẫn đầu không phải là Quách Thiên Lý, mà là Phàn Lao người được Tiết Bạch tín nhiệm hơn.
Có thể thấy, Tiết Bạch từ sớm đã có sự an bài, vốn dĩ chẳng bao giờ có chuyện để bọn họ binh biến thành công một cách dễ dàng.
"Các ngươi tự tiện xông vào cung thành, muốn mưu nghịch hay sao?!" Phàn Lao lớn tiếng quát hỏi.
Đám người Lai Điền, Lý Hiện liền bước ra khỏi đám đông, đứng hiên ngang dưới thềm đá, đối chất cùng Tiết Bạch.
Bọn họ có quá nhiều lời muốn nói.
Nhưng mở miệng, câu đầu tiên lại là...
"Chúng thần nghe tin trong cung có nghịch tặc, đặc biệt tới hộ giá!"
Tam thứ nhân án năm xưa, Lý Anh cũng từng nói hệt như vậy.
...
Lý Thành Dụ ở phía sau đội ngũ, sốt sắng ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn xem phía trước xảy ra chuyện gì.
Ông ta có phần hối hận ban nãy không cùng bọn Lai Điền, Lý Hiện lên phía trước dẫn đầu. Lúc đó cũng có kẻ nói "Lý công đức cao vọng trọng, nên làm lãnh tụ của chúng ta", bị Lý Thành Dụ lấy cớ không mang quan chức để từ chối.
Kết quả thì hay rồi, tiến triển thuận lợi vượt xa dự liệu, đại công phế lập thiên tử lại rơi vào tay kẻ khác.
"Phải lên phía trước mới được."
"Mọi chuyện có điểm bất ổn." Lý Bí đang quan sát Kiền Nguyên môn, chợt nhớ ra điều gì, nhíu mày bảo: "Hôm nay e là có mai phục, bắt buộc phải nhanh chóng khuyên chư công dừng tay."
Lý Thành Dụ gạt đi: "Sự việc đã đến nước này, sao có cái lý lùi bước?"
Lý Bí có phần nôn nóng, chẳng buồn tranh cãi với ông ta, đi thẳng lên phía đầu đội ngũ, rất nhanh lại bị một viên tướng lĩnh cản lại.
"Ta là Lý Bí, có chuyện khẩn yếu cần báo với chư công."
"Lý tiên sinh cũng thấy rồi, lúc này không phải thời điểm thích hợp, phiền ngài đợi một chút."
Lý Bí trầm giọng: "Báo với Lai Điền, thiên tử từ sớm đã bày bố, vạn vạn không thể xung đột, hãy lập tức thỉnh tội, bàn bạc kế sách lâu dài."
"Được, Lý tiên sinh cứ ở đây đợi, ta đi truyền lời."
Viên tướng đó phân phó sĩ tốt trông chừng Lý Bí, rồi quay người rời đi.
Lý Thành Dụ rảo bước bám theo viên tướng kia, lại không hề bị ngăn cản, hơn nữa còn trò chuyện cùng đối phương.
"Lý Bí có danh tiếng kỳ tài, nhưng lần này y xuất sơn, người khác chẳng mấy coi trọng y, Lý công có biết vì sao không?" Viên tướng kia hỏi.
Lý Thành Dụ đáp: "Vì Nhan Chân Khanh thỉnh y xuất sơn?"
"Đây là một nguyên nhân, y và Tiết nghịch từ sớm đã là bằng hữu cũ, năm xưa phò tá Trung vương, kết quả Trung vương đoạt vị thất bại, y trái lại được làm Tể tướng, có thể thấy rõ lập trường của y. Y không tới sớm, cũng chẳng tới muộn, lại cố tình tới đúng lúc chúng ta khởi sự, thấy chúng ta sắp sửa đại công cáo thành, lại chạy tới nói mấy lời dọa dẫm, lừa chúng ta thỉnh tội với Tiết nghịch, sao có thể mắc lừa y được?"
Lý Thành Dụ và Lý Bí là chỗ quen biết cũ, trước nay luôn khá tin tưởng nhân phẩm của y, chưa từng nghĩ theo hướng này, lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào nhân vật lẽ ra phải được trọng dụng làm quân sư này, lần này lại luôn bị ghẻ lạnh, chỉ có thể đi theo sau lưng ông ta.
"Nhưng nhỡ đâu những lời y nói là sự thật?" Lý Thành Dụ vẫn có đôi phần lo âu.
"Khẳng định là giả, nay đại công của chúng ta đã ở ngay trước mắt, sao có thể bị y dùng dăm ba câu lừa gạt."
Lý Thành Dụ vô cùng tán đồng, rảo bước lên phía trước để thanh thảo đủ loại đại tội của Tiết nghịch...
Bên kia, Lý Bí đợi hồi lâu từ đầu chí cuối vẫn bị cản lại phía sau, liền biết đám người này chẳng hề tín nhiệm y.
Y cũng rất quyết đoán, lập tức quay lưng rời đi.
Vừa bước ra khỏi Kiền Nguyên môn, y nhìn thấy ngày càng có nhiều công khanh quý trụ chạy về hướng này, trông giống hệt như đang thượng triều, bèn giữ lấy một viên quan lại dò hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Ngươi đi từ trong đại nội ra, trái lại còn đi hỏi ta?"
Bộ đạo bào trên người Lý Bí trong hoàn cảnh này vô cùng khác biệt, bởi vậy viên quan nọ tuy phản bác một câu, nhưng vẫn một năm một mười kể lể.
"Thiên tử không được lòng dân, chúng ta hưởng ứng lòng dân, tới đây thanh thảo!"
"Cái gì?"
Lý Bí hỏi liên tiếp mấy người, nhận được câu trả lời thế mà gần như giống hệt nhau.
Y thừa hiểu tân chính của Tiết Bạch kỳ thực cũng có không ít người ủng hộ, nhưng lúc này lại chẳng thấy bóng dáng một ai, quá đỗi dị thường, ắt hẳn có vấn đề lớn.
Thế là y tăng tốc bước ra khỏi cung thành, chợt, y nhìn thấy trên không trung ngoài thành Lạc Dương lóe lên ánh hỏa tiễn, mặc dù đang là ban ngày, vẫn lưu lại một vệt hồng quang chớp nhoáng trên bầu trời.
Đó giống như có người đang phát tín hiệu.
Ngoái đầu nhìn lại lần nữa, Lý Bí kinh hãi phát hiện bên bờ Lạc Thủy đã lặng lẽ xuất hiện từng hàng từng hàng sĩ tốt.
Có tướng lĩnh mặc khôi giáp cưỡi ngựa đi đầu, lặng lẽ phất cờ lệnh, chỉ huy sĩ tốt triển khai đội hình bao vây cung thành.
Thường ngày nhìn quen đám quân đội ồn ào huyên náo, chợt phát hiện có một đội quân có thể hành quân im lìm nhường này, trái lại mang đến một cảm giác đáng sợ khó tả.
~~
Trước Minh Đường, quân thần vẫn đang cách nhau một hàng thềm đá đối chất.
Nhưng Tiết Bạch đã chán ngấy rồi.
Những lời bàn tán kia cứ lặp đi lặp lại, nói bao nhiêu lần vẫn chẳng thể giải quyết dứt điểm vấn đề căn bản.
Thâm tâm hắn thừa hiểu, bởi vì đây là xung đột lợi ích cốt lõi, không thể dựa vào thương lượng mà giải quyết.
Sở dĩ vẫn còn đôi co, là vì tâm lý ỷ lại và yếu hèn của con người, luôn ảo tưởng dây dưa một chút có lẽ sẽ đạt được mục đích mà không phải trả giá.
Nhưng sự đời luôn có cái giá của nó, khó lòng tránh khỏi.
"Bệ hạ, thần là vì muốn tốt cho ngài a!"
Lai Điền vô cùng kích động, đã mấy lần bước lên thềm đá, tiến vào cự ly đao thương của cấm quân có thể chém tới, y lại tuyệt nhiên chẳng thèm bận tâm an nguy bản thân, vẫn không ngừng lớn tiếng.
"Hành vi của bệ hạ đã làm dao động căn cơ của xã tắc..."
Tiết Bạch trước nay vốn lười đôi co với kẻ khác, nhưng Lai Điền là một ngoại lệ.
Kẻ khác vì lợi ích, Lai Điền lại vì muốn khống chế cục diện mà đích thân chạy ra dẫn đầu, tâm tư này rất khó thấu hiểu, nói đơn giản là, y sợ quan viên các nơi bị tân pháp bức phản, gây ra cảnh thiên hạ đại loạn, thế nên, y mới tổ chức bọn họ lại, hình thành nên cuộc kháng nghị có trật tự này.
Tiền đề là, trong lòng Lai Điền, Tiết Bạch đích thực đã sai lầm một cách thảm hại.
Đây là một kẻ cố chấp, làm những chuyện cố chấp, nhọc công mà chẳng được lợi lộc gì, ngoảnh đi ngoảnh lại rất có thể đắc tội các phe, nhưng trên đời luôn có những kẻ như vậy.
Thế là, Tiết Bạch buông lời mắng y.
"Đồ cổ hủ! Đại Đường lấy quân điền chế lập quốc, căn cơ nằm ở quân điền. Ngươi tự vỗ ngực tự vấn lương tâm xem, rốt cuộc là kẻ nào phá hoại căn cơ Đại Đường, là đám sâu mọt lòng tham không đáy này, hay là trẫm đang thôi hành kiểm quát quân điền?!"
Lai Điền càng bị mắng, càng thêm cố chấp, gân cổ lên cãi: "Bệ hạ biết rõ không thể làm mà vẫn cố làm, chính là họa quốc ương dân!"
"Trẫm cớ gì không thể làm?"
"Còn chưa ngộ ra sao?" Lai Điền quát, "Kẻ khác biến pháp có khả năng thành công, bệ hạ biến pháp chính là không thể!"
Tiết Bạch gằn giọng: "Tốt! Ngươi nói xem, vì cớ gì?!"
Hắn biết, Đường triều trong lịch sử cũng từng cải cách thuế chế, tuy không cấp tiến như hắn, nhưng lưỡng thuế pháp kết hợp với đủ loại tạp thuế bao gồm cả tô dung chế, chắp vá lung tung, suy cho cùng vẫn cải chế thành công, căn bản không vấp phải lực cản khổng lồ nhường này.
Vì cớ gì tới lượt hắn biến pháp lại không thành?
Ngoài việc hắn chấp hành tân pháp nghiêm ngặt hơn, còn có một nguyên nhân trọng yếu chính là thế tộc công khanh trong thiên hạ từ sâu thẳm thâm tâm không hề công nhận hắn.
Có kẻ nhận định hắn mạo danh hoàng thất để mưu soán, có kẻ cho dù tin hắn là Lý Thiến, nhưng vẫn khinh bỉ xuất thân hèn mọn ngày xưa của hắn.
Bọn họ khó tránh khỏi mang tư tưởng "chúng ta bịt mũi chấp nhận loại người như ngươi làm hoàng đế, ngươi cứ ngoan ngoãn thuận theo ý chúng ta là được".
Đây chính là sự khuyết thiếu tính chính thống, làm việc gì cũng chẳng danh chính ngôn thuận.
Giống hệt như một gã nam nhân xuất thân thấp hèn cưới được một thiên kim hào môn, lại mở miệng đòi nạp thiếp, kẻ khác làm được, gã lại chẳng thể làm.
Đương nhiên, những chuyện này trong lòng ai cũng tự biết, lúc riêng tư cũng buông lời chửi rủa "Tiết nghịch" một cách tự nhiên, nhưng lại rất hiếm khi mang ra nói thẳng trên mặt bàn. Lý Thành Dụ lén lút luôn mồm hô hoán "phản lại Tiết nghịch", nhưng tới lúc thực sự xông vào cung, vẫn là "thần tới cứu giá".
Mãi đến khoảnh khắc này, Tiết Bạch mới công khai hỏi thẳng ra.
"Vì cớ gì?"
"Ngươi lẽ nào không biết sao?!"
Lai Điền còn chưa kịp đáp lời, Lý Hiện đã sải bước tiến lên, phẫn nộ quát lớn.
Về chuyện Lý Hiện suy cho cùng vẫn đứng về phe đối lập, Tiết Bạch có đôi chút thất vọng.
Năm xưa Lý Hiện tham gia vào cuộc cung biến do Lý Long Cơ phát động, Tiết Bạch tuy giáng chức y, nhưng vẫn định bụng sẽ có một ngày triệu y về tiếp tục làm Tể tướng. Không ngờ, đã ngày càng xa cách rồi.
Suy cho cùng, Tiết Bạch đã tự tay giết chết huynh trưởng của Lý Hiện là Lý Hoàn, không chút lưu tình.
"Ngươi biến pháp là vì xã tắc Đại Đường sao? Hay là để bài trừ dị kỷ, che đậy mục đích không thể lộ ra ngoài ánh sáng của ngươi?!"
Chỉ một câu của Lý Hiện, đã lái chuyện biến pháp sang thân thế của Tiết Bạch.
Đây mới là nhược điểm chí mạng nhất của Tiết Bạch.
Nhưng thực tế, Lý Hiện còn quả quyết chuyện Tiết Bạch là Lý Thiến hơn cả chính bản thân Tiết Bạch, bởi vì năm xưa lúc y phụng mật chỉ của Lý Long Cơ đến Hà Đông điều tra xem có phải Tiết Bạch ép phản An Lộc Sơn hay không, đã hoài nghi Tiết Bạch chính là Lý Thiến.
Khi đó thậm chí là y đã nhận định "hoàng tôn Lý Thiến che đậy thân phận, mạo danh Tiết Bạch tiếp cận bệ hạ".
Nói cách khác, Lý Hiện chính là một nhân chứng quan trọng giúp Tiết Bạch kế vị năm đó.
Nay cũng là y, trước mặt vô số thế tộc công khanh, đi tiên phong công khai phủ nhận.
"Ta hoài nghi ngươi mạo danh hoàng tự, mưu soán xã tắc, lại mượn danh nghĩa biến pháp giết oan trung lương..."
"Không cần phải hoài nghi nữa!"
Tiết Bạch lớn tiếng cắt ngang lời Lý Hiện.
Hắn biết rõ trung lương trong miệng Lý Hiện là Lý Hoàn, Lý Hoàn từng nói "Đại Đường lấy lương gia tử lập quốc" để thể hiện sự đối nghịch gay gắt về quan niệm với Tiết Bạch, nay sự xung đột này đã bị gạch bỏ, mọi người đều chẳng buồn tranh luận nữa, chỉ rắp tâm tính kế làm sao tiễu trừ đối phương.
Chuyện này hệt như tranh cãi đến cuối cùng, dứt khoát văng tục chửi bậy.
Tiết Bạch cũng dứt khoát làm tới cùng.
"Trẫm quả thực không phải hoàng tự, trẫm liền khôi phục họ tên, đổi lại quốc hiệu, ngươi làm gì được nào?!"
"..."
Lý Hiện mang một bụng lời chỉ trích đang chực thốt ra, nghe vậy liền sững sờ mất một chớp mắt.
Những lời lẽ dông dài của y, thế mà lại bị Tiết Bạch dùng một câu chặn đứng, lời tới yết hầu liền nghẹn lại, một lát sau mới căm phẫn giơ tay chỉ thẳng vào Tiết Bạch.
"Ngươi... ngươi đây là mưu phản!"
Quả thực đã để Lý Hiện nói trúng rồi, trong cốt tủy Tiết Bạch chính là muốn tạo phản, lật đổ cái đám công khanh phong kiến này, lật đổ cái thời thế phân cấp giai cấp sâm nghiêm, chia con người thành dăm bảy tầng cao thấp hèn sang này.
Hắn từng bước từng bước leo lên ngai vàng, không phải là để hưởng thụ, những thứ hắn được hưởng thụ ở kiếp trước, hoàng đế trên thế gian này có nằm mơ cũng chẳng nghĩ ra nổi. Nếu để các hoàng đế tưởng tượng về cuộc sống của hắn, cũng giống hệt như nông phu tưởng tượng hoàng đế dùng cuốc vàng cày ruộng vậy.
Nói như vậy, làm hoàng đế không bằng tạo phản.
"Không sai, trẫm cứ làm phản đấy!"
Không chỉ riêng Lý Hiện, tất cả đám công khanh xông vào cung đều ngỡ ngàng sửng sốt.
Bọn họ mới là kẻ tới tạo phản.
Ngay tại thời khắc này, bọn họ mới phát hiện bản thân thực chất chẳng có dũng khí tạo phản, "đại công nghiệp" luôn treo trên miệng, thực chất trong tiềm thức vẫn nhận định Tiết Bạch sẽ phải khuất phục.
Bọn họ đã quen thói "lấy đức phục người", binh lực chỉ là hậu thuẫn phô trương thực lực, vốn tưởng sẽ diễn ra những cuộc tranh cãi, đàm luận như bao lần trước, trong những đạo lý thao thao bất tuyệt, sẽ khiến Tiết Bạch ý thức được sự cường đại của họ, từ đó ngoan ngoãn trở thành "minh quân" bị bọn họ tùy ý thao túng.
Thế nhưng, Tiết Bạch đã triệt để đứt cương rồi.
Lý Thành Dụ cũng chấn kinh tột độ, sững sờ một lúc lâu, liền bước lên gào thét với đám cấm vệ trên thềm đá.
"Các ngươi đều nghe thấy rồi chứ? Hắn thừa nhận rồi, hắn là Tiết nghịch, hắn mưu phản rồi... Các ngươi còn bảo vệ hắn? Tránh ra! Chúng ta muốn bát loạn phản chính (dẹp loạn lập lại trật tự)!"
Đám công khanh này suy cho cùng sở hữu quá nhiều thứ, không có cái dũng khí liều mạng, đã tới bước can qua tương kiến rồi, vẫn còn trông chờ binh mã của đối phương tự nguyện nhường đường.
(Can (干): Cái khiên/mộc để che đỡ; Qua (戈): Cái mác/giáo để tấn công.)
Phàn Lao nghe vậy, khẽ nở nụ cười lạnh.
Y cùng thủ hạ có thể đứng tại nơi này, chính là vì bọn họ là tòng phạm đi theo Tiết Bạch mưu triều soán vị, sao có thể tránh đường.
Không những không tránh, bọn họ còn đột ngột giương cao vũ khí trong tay, hét lớn sát phạt vang trời.
"Các ngươi còn không lui xuống, sau ba tiếng chuông, kẻ nào còn cả gan xung đột bệ hạ, giết không tha!"
"Đông——"
Phía trên Minh Đường, chợt vang lên một tiếng chuông kéo dài.
Cái gọi là "âm thanh như chuông đồng" chính là tiếng chuông cực lớn này, vang vọng khắp thành Lạc Dương.
"Lui!"
Cấm vệ quát lớn, sát khí ngút trời.
Lý Thành Dụ vô cớ nảy sinh sợ hãi, lùi lại mấy bước, rụt cổ vào giữa đám công khanh, ngoái đầu nhìn lại, thấy lượng lớn nhân mã mà bọn họ mang tới, lại yên tâm hơn đôi chút.
"Đông——"
Tiếng chuông thứ hai, một lượng nhỏ người cuối cùng cũng hoảng sợ, bắt đầu lùi bước.
Đám công khanh quý trụ tụ tập trước thềm đá lúc này lại đâm lao phải theo lao, Tiết Bạch nếu đã thừa nhận mưu nghịch ngay trước mặt bọn họ, vậy chính là tử địch của Đại Đường, bọn họ thân là tông thất, thần tử của Đại Đường, há có thể khoanh tay đứng nhìn?
"Tiết nghịch!"
Có kẻ gân cổ gào lên.
"Ngươi họa loạn thiên hạ, mưu soán hoàng vị, sát hại trung lương, tàn hại bá tánh... Còn không mau trừ gian cho Đại Đường?!"
"Thử xem cương vực hôm nay, rốt cuộc là thiên hạ của nhà ai!"
Có kẻ mặt đỏ tía tai, giơ tay múa chân điên cuồng, hô vang câu nói nổi tiếng trong "Thảo Võ Chiếu hịch", mưu đồ khiến đám đông liên tưởng tới họa Võ Chu loạn Đường, khơi dậy ý chí phản kháng.
"Còn không mau lui xuống?!"
"Giết qua đó!"
Lý Hiện cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
Thế nhưng, lúc này y mới ý thức được, phe mình trước đó hoàn toàn chưa chuẩn bị kỹ càng cho việc tạo phản, thế mà lại chưa bầu ra một người làm thống soái.
Mà lúc này Lai Điền vẫn còn đang sững sờ, chẳng thể cùng y phát hào thi lệnh.
"Lai công, Tiết nghịch làm phản rồi, chúng ta phải..."
"Đông——"
Tiếng chuông cuối cùng cắt đứt lời Lý Hiện.
Y lúc này vẫn đang đứng trên thềm đá, ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy một đội binh mã mang theo sát khí ngút trời đang xông vào Kiền Nguyên môn.
"Chuyện gì vậy?" Lý Hiện lẩm bẩm, "Người của chúng ta canh gác bên ngoài đâu rồi?"
Năm xưa An Lộc Sơn tiến vào Lạc Dương, vì trưởng tử An Khánh Tông bị chém đầu ở Trường An mà thịnh nộ, đã đại khai sát giới tàn sát quan viên triều đình ngay giữa buổi triều, xương trắng chất đống trong Kiền Nguyên môn.
Hôm nay, ngay lúc này thế mà lại tái hiện một màn cá nằm trong chậu ấy.
"Tiếng chuông đã dứt! Kẻ nào còn dám phản đối bệ hạ, giết không tha!"
Phàn Lao quát lớn, thẳng thừng phất tay.
"Bắn tên!"
Lúc này chẳng ai chú ý tới, bọn họ chỉ là bắn tên mà thôi, dựa trên số vũ khí bọn họ sở hữu, bắn tên đã là thủ đoạn cực kỳ nhân từ rồi.
"Phập phập phập phập..."
Đám công khanh quý trụ đang đứng phía trước thanh thảo Tiết Bạch tức khắc thét lên thảm thiết, ngã gục vô số.
Lý Thành Dụ còn chưa kịp phản ứng đã trúng một mũi tên, găm thẳng vào xương bả vai, đâm không sâu, nhưng ngạch tên có móc ngược mắc kẹt ở đó, quả thực vô cùng đau đớn.
Ông ta chưa từng chịu qua thống khổ bực này, không khỏi kêu la oai oái, khiến đám đông xung quanh càng thêm hỗn loạn, xô đẩy lẫn nhau, kết quả thân già còm cõi của ông ta, lĩnh ấn tiên phong bị xô ngã xuống đất, liên tiếp ăn mấy cú đạp.
Đám tử đệ trong tộc Lũng Tây Lý thị ngày thường luôn tỏ vẻ văn võ song toàn, hào hiệp trượng nghĩa, dưới làn mưa đao bão tiễn cũng chỉ biết giẫm đạp lên người Lý Thành Dụ mà ôm đầu chạy trối chết.
Chẳng mấy chốc, xương sườn của Lý Thành Dụ đã bị đạp gãy, đâm toạc cả bụng.
Cơn đau thấu tận tim gan, nghiệt nỗi ông ta vẫn chưa tắt thở, chỉ có thể rên rỉ vô cùng thê thảm.
Vô số những tiếng kêu la thảm thiết như vậy lọt vào tai Thôi Hữu Phủ, Thôi Hữu Phủ lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn chấn kinh, vô thức lắc lắc đầu, xác nhận đây không phải là cơn ác mộng của chính mình.
"Bệ hạ?"
Thôi Hữu Phủ chẳng màng quân thần lễ tiết, túm chặt lấy ống tay áo Tiết Bạch, gần như gầm gào gắt lên: "Mau bảo bọn họ dừng tay đi!"
"Đáng thương lắm sao?" Tiết Bạch hỏi ngược lại, "Bây giờ mới thấy bọn họ đáng thương sao? Hôm nay không làm thế này, về sau bọn họ còn có lúc đáng thương hơn thế này nhiều."
"Xin hãy dừng tay đi!"
"Các ngươi mặc cho bọn họ thôn tính ruộng đất, khiến ngày càng có nhiều người phải rời bỏ ruộng đất trở thành lưu dân, sẽ có một ngày lưu dân sẽ quay lại gặm sạch xương tủy bọn họ. Trẫm muốn cứu bọn họ, vẫn luôn khuyên can bọn họ dừng tay, nhưng bọn họ chẳng lọt tai."
"Bệ hạ, thần thay mặt bọn họ thỉnh tội rồi." Thôi Hữu Phủ lập tức quỳ sụp xuống, "Khổ tâm của bệ hạ thần sâu sắc thể ngộ, chỉ xin tạm tha mạng cho bọn họ, vạn vạn không đến mức đao phủ tương kiến a, vạn vạn không đến mức..."
"Ngươi ban nãy không nghe thấy sao? Trẫm đã thừa nhận không phải hoàng tự Đại Đường, ngươi vẫn coi ta là quốc quân, vậy thì đặt cho trẫm một cái quốc hiệu đi."
"Gì cơ?"
Thôi Hữu Phủ dường như nghe không rõ, sững sờ mất một lúc lâu, phản ứng lại, vội vàng thỉnh tội.
"Bệ hạ đừng nói những lời lẫy bực này nữa! Là Lý Hiện đáng chết, thế mà dám bôi nhọ bệ hạ, thần thỉnh tru diệt Lý Hiện!"
Vừa nói, Thôi Hữu Phủ vừa hướng xuống thềm đá gào lên: "Tội thủ Lý Hiện! Ngươi còn không mau lên thỉnh tội?!"
Tiết Bạch đưa tay kéo y đứng dậy, đáp: "Không phải lời lẫy, là thực lòng đấy."
"Bệ hạ là quốc quân Đại Đường, là nhi tử của Phụng Thiên hoàng đế, là chuyện Huyền Tông hoàng đế, Mục Tông hoàng đế đích thân xác nhận, hoàn toàn không thể có gì sai sót được." Thôi Hữu Phủ gấp đến độ lệ sắp chực trào ra.
~~
Lý Hiện ngay từ đầu đã bị bắn ngã xuống đất.
Lúc đó y vẫn còn ngơ ngác, hoàn toàn chưa kịp phản ứng, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng gào thét kia của Thôi Hữu Phủ.
Y đứng dậy nhìn quanh, phát hiện đây đã là một cuộc đồ sát đơn phương.
"Bạo quân!"
Lý Hiện căm phẫn mắng lớn, không hề giống như lời Thôi Hữu Phủ khuyên y thỉnh tội với Tiết Bạch, mà buông lời chửi rủa.
"Ngươi điên rồi sao?! Chúng ta hôm nay thẳng thắn can gián, ngươi sao dám dùng đao phủ tàn sát?! Bạo ngược vô đạo như vậy, không biết hối cải, sớm muộn gì cũng tự chuốc lấy diệt vong!"
Vừa mắng, y vừa bước lên thềm đá, tiến về phía Tiết Bạch.
Lúc này vì phẫn nộ, Lý Hiện không còn nhấn mạnh chuyện "mưu soán" của Tiết Bạch nữa, mà không ngừng chửi rủa sự tàn bạo của hắn.
Có lẽ, trong thâm tâm y, vẫn đinh ninh Tiết Bạch chính là Lý Thiến.
"Đám trung nghĩa chi sĩ chúng ta, tuyệt đối không khuất phục trước đao phủ, ngươi lấy sát ngừng loạn, chỉ tổ kích động phản kháng càng mãnh liệt hơn, thiên hạ sẽ vì ngươi mà loạn, ngươi chính là tội đồ vùi lấp xã tắc Đại Đường!"
Phàn Lao nghe thấy thế, tức thì ra lệnh cho cấm vệ áp hạ y.
Nhưng Lý Hiện võ nghệ cao cường, rút đao chống cự, thế mà liên tiếp chém chết hai người, vẫn đang luôn mồm chửi rủa Tiết Bạch.
Tuy rằng cấm vệ vốn không muốn giết y, nhưng sự phản kháng kịch liệt nhường này, vẫn khiến y thương tích đầy mình, cuối cùng ngã gục trên thềm đá khi chỉ còn cách Tiết Bạch hơn mười bước.
"Bạo quân! Có giỏi, ngươi giết một mình ta, ngươi giết bọn họ thì tính là cái gì?"
"Giết bọn họ thì tính là cái gì?" Tiết Bạch lẩm bẩm: "Tính là 'thiên nhai đạp tận công khanh cốt'."
Hắn từng nói với Lý Long Cơ, sớm muộn gì cũng khiến thế nhân phải công nhận hoàng vị của hắn thông qua công tích, không ngờ là, công tích vẫn chưa thành, tội nghiệt lại đúc xong trước.
Nhưng bất luận thế nào, đây đều là hệ quả do hắn thản nhiên đối mặt với nội tâm chân thực của bản thân.
Điều hắn mong cầu chỉ là đã cố hết sức.
Hắn cũng vì đối kháng với thế đạo tàn khốc này mà kiệt quệ cả tâm hồn lẫn thể xác, thường xuyên thấy mình lực bất tòng tâm.
Vậy nên, khi chẳng còn cách nào khác, hắn đành phải lấy màn sát lục này làm công tích của chính mình...
_________
*Tác giả dùng từ "坦然" (Thản nhiên) khi nói về việc Tiết Bạch đối diện với nội tâm. Điều này cho thấy hắn không còn trốn tránh, không còn bao biện. Hắn biết mình đang làm điều ác, nhưng hắn chấp nhận nó như một phần tất yếu của cuộc quyền tranh này.