Chương 578: Thủy triều nghịch chuyển mà đến ! ( Sáu )

Chương 556: Thủy triều nghịch chuyển mà đến ! ( Sáu ) Khi tất cả góc độ quan sát đều nhấp nháy, thần sắc của Takemura đang nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát trên máy tính liền trở nên cứng đờ. Khuôn mặt của một nữ nhân xuất hiện trên hệ thống màn hình... Son môi của người phụ nữ đó là là vàng nhạt, xương gò má cao và sắc bén, mí mắt rũ xuống giống như đang quan sát người chết. “Hanako....sama” ⒦yhuyen.ⓒomTakemura lẩm bẩm. Hanako trong màn hình thản nhiên chào hỏi với kẻ lẽ ra phải bị liên hợp đặc công xử lý từ lâu: “Đã lâu không gặp, Takemura-san.” Biểu cảm cứng đờ của Takemura thoáng qua liền biến mất, hắn ấn tay lên vũ khí ngang hông rồi liên tục lùi lại, không đáp lời mà đi ra ngoài —— “Đợi đã Takemura-san, chẳng lẽ ngươi không định trò chuyện vài câu với Otou-sama sao?” Động tác quay người của Takemura hơi khựng lại, lạnh lùng nói: “Ta không có hứng thú trò chuyện với một đống chương trình, chuyện này —— Tại hạ xin lỗi không thể tuân mệnh, Hanako-sama, chuyện cũ khi xưa như mây khói; ta đã uống vị thuốc đắng này, lựa chọn về sau là của chính ta.” Nhưng mà một giọng nói già nua vẫn buộc Takemura phải quay đầu lại.
⒦yhuyen.ⓒom “Takemura, ngươi trông vẫn còn tinh thần như thế.”
⒦yhuyen.ⓒomArasaka Saburo mặc kimono đột ngột chen vào màn hình với bộ dáng màu xanh nhạt của hình chiếu dữ liệu, cầu nối dữ liệu quen thuộc kia, chính là Mikoshi... Khung cảnh giống như phòng họp, đám người Hanako đang ngồi ngay chiếc bàn dưới chân Saburo, Takemura nhíu mày nhìn cảnh tượng có thể gọi là quỷ dị này, trong miệng lẩm bẩm: “Đùa gì thế...” Arasaka Saburo vẫn nghe thấy lời Takemura nói. “Có vẻ như ta ngủ say quá lâu, bọn nhỏ ngu dốt không nắm bắt được kỹ xảo làm việc, mỗi bước đi của chúng ta trên thực tế đều nằm trong dự liệu ——” Takemura vốn am hiểu phục tùng và lắng nghe lại trực tiếp ngắt lời chủ thượng cũ. “Bao gồm cả việc ngài xuất hiện với tư thái như thế này sao ?” Takemura nhận thấy hội trường xuất hiện một tia ngưng trệ, biểu tình của Hanako và Michiko có thể nói là vô cùng bất thiện. “Takemura, ta nhớ ngươi rất chán ghét chiến tranh, chán ghét việc hoàn cảnh thế giới biến thành giống như công ty và con người ở quê hương ngươi —— Nhưng sự xuất hiện của ta đã cho ngươi cơ hội, ngươi không tán thành quy luật vận hành của thế giới này từ tận sâu trong đáy lòng, nhưng ngoại trừ ta ra, Arasaka rộng lớn bây giờ còn có cơ hội nào khác sao ?” “Là tệ đi, hay là tốt hơn, ngươi thực sự chắc chắn chứ ?”
⒦yhuyen.ⓒom Lời nói của Saburo có vẻ hơi khó hiểu, nhưng đối với hai người rất quen thuộc với cách giao tiếp này tới nói, ý nghĩa cần biểu đạt đều nằm trong đó. Trong mắt Takemura, môi trường xung quanh quả thực đã trở nên biến động hơn nhiều kể từ khi Arasaka phân liệt, nhưng hắn mím môi không nói gì, bởi vì thế giới không chỉ biến động, hắn còn nhìn thấy một tia hiện tượng không hợp với thế giới này. Ví dụ như Pacifica và Heywood. Arasaka Saburo không hề phát hiện vẻ do dự giữa lông mày của kẻ từng là thuộc hạ đáng tin cậy nhất của mình bắt đầu giãn ra... Cho dù loại thay đổi nhỏ bé trên biểu này bị nhận ra, Arasaka Saburo đại khái cũng chỉ cho rằng đây là biểu hiện Takemura bị mình thuyết phục. “Yorinobu dã tâm bừng bừng, điểm ấy rõ như ban ngày.” “Về việc khơi mào chiến tranh, ngài không nói sai.” Takemura rốt cuộc biết lý do tại sao Highrider lại xuất hiện ở đây, chỉ sợ đối phương chính là tiết điểm quan trọng để né tránh được sự giám sát của kẻ nào đó trong toàn bộ Internet của Night City, cho nên Takemura có thể cảm nhận được đại khái hiện tại mình không còn nằm trong vùng kết nối mạng của Night City nữa. Goro là võ sĩ điển hình chỉ tuân theo bản tâm, hắn sẽ không làm trái với ý nguyện của mình, bởi vậy không gọi Arasaka Saburo là đại nhân. Arasaka Saburo cúi đầu dạo bước, hai người tựa hồ đang tản bộ trong khu vườn ở biệt thự Tokyo để tâm sự, Arasaka Saburo đầu tiên là hỏi thăm tình hình gần đây của Takemura, cuối cùng là im lặng hồi lâu sau khi hiểu rõ hành vi Hanako ra tay với Takemura. Đứa trẻ ngu dốt, đây là tính từ mà Saburo định sẵn cho con cháu của mình từ lâu. “Có câu châm ngôn, 'Huynh trưởng như cha' —— Hanako, Takemura làm việc mấy chục năm trong Arasaka, hắn nên được tính là phụ huynh của con... Hành vi này không khác gì với cuồng đồ như Yorinobu, ta nghĩ con nên bày tỏ một chút xin lỗi vì hành vi của mình.” Takemura im lặng quan sát, biểu cảm có chút nghi hoặc. Hắn đang tự hỏi, suy xét vì sao Saburo phải tốn công tốn sức làm ra cử động như vậy. Ngoại trừ kéo dài thời gian và ngăn cản tiến độ điều tra của mình ra, thì dường như không còn thủ đoạn nào khác. Bản thân mình hiện giờ đã bại lộ dưới internet của địch nhân, Takemura chỉ có thể chờ mong Blackhand nhanh chóng chạy tới tiếp quản vị trí của mình, rồi can thiệp vào hành động của đối phương hoặc thao tác trên vệ tinh và thiết bị bên trong nó. Trong lúc Takemura suy nghĩ về những chuyện này, Hanako ở đầu dây bên kia đang cúi đầu gập người quỳ trên chiếu tatami kiểu Nhật, dù mấy năm nay đều chạy đôn chạy đáo trên con đường đối đầu với Saburo và Hanako, phản xạ cơ bắp theo bản năng vẫn còn tồn tại trên người đã để Takemura muốn làm ra đáp lễ —— “Không cần.” Arasaka Saburo giơ tay, “Đây là một hành vi sai lầm, xin lỗi đã là hình phạt nhẹ nhàng nhất.” Sống lưng Takemura hơi khom xuống rồi lại đứng thẳng lên, cả người căng cứng giống như có gai đâm sau lưng. Chân tướng phơi bày đại khái chính là lúc này. “Takemura, từ bỏ kế hoạch của ngươi, hoặc là quay trở lại Arasaka, ta đều tôn trọng lựa chọn của ngươi.” Arasaka Saburo nói ra lời mềm mỏng chưa từng xuất hiện trong thời gian quản lý Arasaka, “Chúng ta tuy là chủ tớ, nhưng cơ hồ lại tình như thủ túc, có lẽ là cha con —— Nhưng tóm lại ta không muốn làm tổn thương ngươi nữa, Goro.” Dùng tình cảm chính là kế sách tồi tệ nhất trên thế giới, vị trí của nó ở trong binh pháp bình thường cũng chỉ là công cụ hỗ trợ để ly gián. Arasaka Saburo vốn giỏi về mưu kế hiện giờ cũng chỉ có thể dùng ra trò vặt như thế. Nhưng mà trong lòng mỗi người đều có cán cân riêng cho tình cảm, trong lòng Goro, trọng lượng của người gây ra cơn sóng dữ này quá lớn. Điều Saburo muốn là Takemura đứng ngoài cuộc, trong cảm nhận của Arasaka Saburo đã quen độc chiếm quyền lớn, hắn nên đưa ra câu hỏi chọn một trong hai như “đầu hàng hoặc trở thành địch nhân” thì mới hợp lý hơn; Nhưng thứ mà lão già này hiện tại đưa cho Takemura lại là hai con đường sống, loại xung kích về mặt tình cảm này khiến Takemura cảm thấy bất an và hổ thẹn... Nên mô tả thế nào đây ? Giống như đao phủ giết người cả đời đột nhiên tuyên bố sẽ mở một mặt lưới cho nghi phạm bị oan, lại giống như người cha nghiêm khắc cả đời lại xoa đầu con trai và truyền thụ vài đạo lý ôn hòa cho nghe trước khi lâm chung... Năng lực mạnh nhất của Saburo chính là biết lợi dụng phương thức điều khiển tình cảm này, Takemura đã sụp đổ vài phần. “Vậy... nếu là địch nhân thì sao ?” Độ khô khốc trong cổ họng Takemura rõ ràng đến mức có thể nghe tới, hắn thậm chí nhận thấy bản thân mình đã không kiểm soát được mà nuốt ngụm nước bọt. Có lẽ Saburo trước mặt hoàn toàn giống hệt trong ký ức của mình ? Vậy đây rốt cuộc là bản thể hay chỉ là một đống dữ liệu. “Điều khiến ngươi bất mãn chính là cả thế giới sẽ bị thành phần hủ bại như ta lấp đầy, ta sẽ chỉ chứng minh con đường của mình là đúng, nhưng ở trước đó... ta muốn ngươi dừng hành vi của mình lại.” “Không nhân từ với địch nhân, là đạo lý đầu tiên ta dạy cho ngươi.” Là hắn. Takemura thầm thở dài, có cảm giác bất lực không cách nào đột phá được xiềng xích. Màn hình đóng lại. Arasaka Saburo tựa hồ không muốn quan tâm chuyện ở đầu dây bên kia nữa, mà là yên lặng nhìn vào khoảng không nơi màn hình của Takemura vừa hiện ra một cách thẫn thờ. “Phụ thân.” Hanako không hiểu rõ mục đích của hành động lần này. Còn đối với Saburo mà nói, mỗi bước đi của hắn đều có mục đích. “Ta dùng tình cảm mấy chục năm để đổi lấy một lần kết quả, Hanako... hành vi của con khiến ta thất vọng.” “Takemura là một kẻ kỳ lạ, có lẽ khi bị cuốn vào dòng chảy lớn của thời đại, hắn sẽ cố gắng làm tê liệt và thuyết phục bản thân, nhưng con lại năm lần bảy lượt đẩy hắn về phía đối lập...” Điều khiến người ta kinh hồn bạt vía chính là sự thấu hiểu lòng người của Arasaka Saburo đã đạt đến một cảnh giới đáng sợ. Hanako lộ vẻ xấu hổ, nàng sẽ không biện minh ở trước mặt Saburo. “Cho nên Takemura sẽ lựa chọn trở thành một thành viên của chúng ta sao ? Ta nghĩ hắn chắc chắn nắm giữ lượng lớn tình báo về Lin.” Nhưng mà lời của Saburo giống như một cái tát mạnh giáng vào khuôn mặt đang hơi có vẻ vui mừng của Hanako. “Không, hắn đại khái vẫn sẽ ở lại con đường đã chọn từ lâu.” Goro lặng lẽ nhìn đám thuộc hạ đang kéo dài hơi tàn trong vũ trụ, “Nhưng bất kể là loại nào, chúng ta đều đạt được mục đích của mình.” “Nếu Takemura khăng khăng muốn trở thành địch nhân, vậy hắn rất có khả năng sẽ giả vờ phục tùng để phá hoại việc chúng ta lấy được linh kiện then chốt, khống chế hắn, để hắn trở thành người trải nghiệm đầu tiên của dự án mà chúng ta quan tâm dưới mặt đất kia.” “Dựa theo kinh nghiệm giao thủ của ta với Lin, hắn tuyệt đối sẽ không ngồi yên mặc kệ —— Đến lúc đó thực thể mà chúng ta từng đánh mất liền có thể tiến vào lồng giam rồi.” Hanako triệt để hiểu rõ. Mỗi bước thao tác của phụ thân đều là vì lợi ích, có lẽ ở trong mắt Saburo, tình huống chọn một trong hai tuyệt đối không phải là cơ hội, thứ hắn muốn chính là cả mặt chính và mặt trái đều phải có lợi cho Arasaka ! “Chúng ta nhất định phải lợi dụng thực thể kia, nếu không một chút nhẫn nhịn và không cam lòng sẽ uổng phí công sức.” Những lời này của Saburo đã hoàn toàn khơi dậy lòng tin của thuộc hạ, trong đó Hanako là người vui mừng nhất. Nhưng tựa hồ nhớ ra điều gì đó, nàng cảm thấy hơi rùng mình. Nói cách khác... “Cho nên lúc đó ở Konpeki Plaza... ngài là cố ý sao ? Phụ thân ?” Hanako trầm giọng hỏi. Mọi người xung quanh đều đang xì xào bàn tán, Michiko ngẩng đầu lên theo bản năng đã chạm phải đôi mắt tạo thành từ dữ liệu màu xanh nhạt của Saburo, nàng hơi mất tự nhiên quay đầu tránh đi, trong lòng cảm thấy một hồi bất an. Mặc dù ông nội không nói gì, hoặc chỉ là liếc nhìn qua một cách tùy ý, nhưng tựa hồ có thứ gì đó đang âm thầm quấy phá trong lòng Michiko. Saburo cất bước. “Tự nhiên là vậy, tên kia rất rõ ràng đây là một hồi dương mưu không thể tránh né, hắn nhất thiết phải giết ta, nhưng điều khiến ta bất an là hắn vẫn kiên quyết làm vậy dù cho biết rõ tất cả.” Saburo vừa nói vừa tiến về phía cầu nối của Mikoshi, hắn định quay về. Chỉ là trước khi rời đi, hắn vẫn lựa chọn nói rõ mọi chuyện cho đám thuộc hạ và hậu duệ ngu xuẩn dưới tay mình. “Thứ nhất, giữ chân đối phương, tiêu diệt chính xác cơ thể của hắn, để hắn trở thành cô hồn dã quỷ giống như vị Netrunner của mấy chục năm trước kia.” “Thứ hai, nghĩ cách cầm tới dữ liệu then chốt của Chip từ tay những thế lực trong vũ trụ, còn cả đứa con trai... không nên thân và vô dụng của ta nữa.” “Thứ ba...” Saburo chắp tay sau lưng ngẩng đầu nhìn về phía trước, bây giờ trong mắt hắn chỉ có cây cầu thần rực rỡ, mỗi linh hồn trong Mikoshi đều phải đi vào từ đây. “Đó chính là đừng lưu lại cơ hội cho những kẻ tham lam được đà lấn tới, chiến tranh đã là điều không thể tránh khỏi... đừng do dự thiếu quyết đoán, thậm chí có thể thay mặt ta khai chiến, mọi chuyện sau đó cứ giao cho ta đi.” …… “Chết tiệt, ta không liên lạc được !” Sau khi Blackhand tiến vào Arasaka Industrial Park thì hắn liền phát hiện có dùng cách nào cũng không thể tra ra tín hiệu của Takemura, Alt ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, ngay khi Blackhand không nhịn được muốn thử tiến vào tìm kiếm tung tích của Takemura. Nàng đột nhiên lên tiếng: “Takemura có khả năng rời bỏ chúng ta.” Rời bỏ… ? Blackhand chỉ trong nháy mắt liền phản ứng lại, hắn thở ra một hơi nặng nề, “Mẹ kiếp thằng chó này, đáng lẽ nên đá hắn ra từ trước.” Takemura luôn là một yếu tố không ổn định ở trong mắt hắn, mối liên hệ của đối phương với Arasaka quá mức sâu đậm... Một con chó trung thành được nuôi dưỡng bởi tập đoàn hủ bại, ngay cả khi mất đi chủ nhân thì cũng có thể ngửi thấy mùi của những kẻ đó lần nữa rồi trở thành một phần của chúng. “Nhưng lại không giống...” Alt lẩm bẩm tự nói, bây giờ, hành động dọn dẹp và đọc các tọa độ của Rebecca, Suzuki và những người khác đều đã kết thúc, dưới mắt chỉ có thể để nàng và Blackhand đích thân tới giải quyết khi đường dây của Takemura xảy ra vấn đề. Tuy nhiên điều kỳ lạ là, tín hiệu thuộc về Takemura đã truy cập vào Subnet của khu công nghiệp trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, điều này cũng chỉ rõ phương hướng cho Alt. Là cố ý làm vậy ? Hay là sơ suất do không cẩn thận ? Alt biết bọn họ hẳn đã mò tới vệ tinh liên quan chặt chẽ đến dự án mặt trăng của Arasaka, Alt biết mình tuyệt đối không thể giao thứ bên trong cho đám người này. “Tọa độ cung cấp cho ngươi, phá hủy nó là được, bọn hắn dường như đang dời đi.” Blackhand thở dài, quấn chặt lấy áo khoác đen, dưới sự che chở của Optical Camouflage liền cấp tốc tiến lại gần nhà xưởng đang có một chiếc xe tải chở hàng đỗ ở trong. Ngay khi vị lính đánh thuê kiêm chuyên gia kỹ thuật này đang suy xét nên dùng bom thể rắn dưới áo khoác tới giải quyết hay là tìm cơ hội bảo toàn vật phẩm rồi mang đi, một luồng hơi nóng đột ngột phun trào ra từ trung tâm ! Blackhand chỉ cảm thấy trước mắt chói lòa, ngay sau đó cả người bay ngược ra ngoài một cách mất kiểm soát ! Cơ thể đập mạnh xuống đất, giao diện hiển thị của Optic đều xuất hiện các vạch lỗi và rung lắc vì cú va chạm dữ dội ! “Hô !” Hơi nóng bùng cháy mang theo gầm thét cuồng ngạo, khói đen khiến bầu trời đêm càng thêm đậm đặc vài phần —— Ánh lửa soi rọi xung quanh thành sân khấu màu cam, Blackhand nhếch mép nhìn lớp Optical Camouflage đang nhấp nháy trên người mình, vội vàng bò dậy. Khắp nơi đều là tiếng hô hoán và báo động của nhân viên, nhà xưởng cao tới mười tầng lúc nãy bây giờ đã sụp đổ hơn phân nửa. “Chuyện gì xảy ra ?” Blackhand hoàn toàn không hiểu tại sao vụ nổ dữ dội như vậy lại xuất hiện trong Arasaka Industrial Park, hắn cho rằng đó là cuộc tấn công bằng tên lửa đất đối đất từ nơi khác —— “Takemura kích nổ... vệ tinh (tạp âm)... loại bom mới (tạp âm)” Blackhand ngẩn người một lúc, thông tin nhận được từ đôi câu vài lời khiến hắn bất an vô cùng. “Rút lui, là nhắm vào ta.” Có thể nghe rõ ràng câu nói cuối cùng của Alt. Blackhand không rảnh để cảm thấy áy náy vì lời nói vừa rồi về Takemura, điều khiến hắn bất an hiện tại ngoại trừ việc Takemura có còn sống hay không, còn có một điểm nữa, Alt làm chỗ dựa lớn nhất của bọn họ ở Night City đã xảy ra vấn đề. Thế là hắn đứng dậy nấp vào công sự che chắn, kiểm tra tình trạng chấn thương trên hệ thống toàn thân, bởi vì có lắp đặt Pain Editor, cho nên cần phán đoán xem một số vết thương có gây mất máu quá nhiều hay không rồi mới có thể hành động tiếp. Đợi đến khi Optical Camouflage cooldown xong, Blackhand vội vàng tiến về phía nhà xưởng sụp đổ, Takemura chắc chắn vẫn còn sống. Ngay từ khi ở phòng bệnh, lính đánh thuê am hiểu kỹ thuật và hiểu rõ thủ đoạn mạng nhất như Blackhand liền lưu lại một tay. Để tiện cho việc giám sát, Blackhand đã lợi dụng kẽ hở khi lưu lại phương thức liên lạc rồi nhét chương trình định vị vào điện thoại dự phòng của Takemura ở Night City, hiện tại tín hiệu của chiếc điện thoại đó đang ở ngay trước mắt. Blackhand vội vàng tăng tốc bước chân, hắn phải đưa người ra ngoài. Trong lúc hắn tìm thấy một mảng tường đổ nát để chui vào, vài tiếng súng chói tai liền vang lên trong làn khói bụi mịt mù, giữa đống đổ nát tràn đầy vật liệu cháy rụi và sắt thép lộ ra trần trụi, tiếng súng nghe có vẻ hơi trầm đục. Thần sắc hắn run lên, cánh tay mạ crôm phát ra tiếng động vội vàng vươn tay bẻ cong thanh thép trước mặt, dùng cả tay lẫn chân leo lên tầng hai. “Kiên trì.” Trong kênh liên lạc truyền ra một tổ tín hiệu không có người nhận. …… ……
Hãy tắt ads block nếu nội dung không được hiển thị