Ninh Khuyết lờ mờ hiểu được ý trong câu nói của đại sư huynh, nhưng lại không dám chắc cái gọi là "hiểu" của mình có thực sự là hiểu hay không, nhất thời tâm trí trở nên hỗn loạn, rơi vào trầm mặc.
Đại sư huynh nhìn sắc mặt hắn, đoán được tâm trạng lúc này của hắn, bèn mỉm cười lảng sang chuyện khác:
- Tiểu sư đệ, hiện giờ chiếc ô đen lớn bên người ngươi, không biết ngươi còn có muốn đổi cho ta không?
Nghe câu này, Ninh Khuyết chợt nhớ lại ngày đầu tiên mình vào thư viện, ở đầu ngõ gặp một thư sinh mặc áo bông cũ, người đó nói muốn dùng chiếc gáo múc nước bên hông để đổi lấy chiếc ô đen lớn của mình. Nghĩ đến đó, hắn không nhịn được mà bật cười.
Lúc ấy hắn đâu biết thư sinh đó về sau lại trở thành đại sư huynh của mình.
ḳyhuyen.comMàn đêm đã về sâu, đống lửa bên rừng sương càng thêm nồng đượm, nhảy nhót như những vũ nữ áo đỏ nhiệt tình đang khiêu vũ. Mạc Sơn Sơn lúc hoàng hôn cưỡi đại hắc mã đi dạo đã trở về, bước chân của đại hắc mã đắc ý vui vẻ như cũng đang nhảy múa theo.
Cùng với hương khoai nướng thơm lừng, tiếng củi khô nổ lách tách, ba người một ngựa đã trải qua một đêm tại bãi đất trống ven rừng. Thương thế trên người Ninh Khuyết và Mạc Sơn Sơn dần bình phục, cộng thêm hơi ấm từ đống lửa bập bùng, cũng không cảm thấy quá khó khăn.
Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, họ bắt đầu dấn thân vào hành trình trở về phương nam. Đại sư huynh không biết từ đâu tìm được một thùng xe cũ và mấy sợi dây thừng. Ninh Khuyết và Mạc Sơn Sơn nhìn thùng xe trước mắt, cảm thấy thật kỳ diệu, nhưng nghĩ đến bản lĩnh của đại sư huynh liền thấy thoải mái, không truy hỏi gì thêm.
Duy chỉ có đại hắc mã nhìn thấy thùng xe liền nảy sinh cảm giác cực kỳ bất ổn, có lẽ nó đã đoán được trọng trách nặng nề trên vai mình trên con đường dài dằng dặc về nam, nên đầu ngựa cúi thấp, gõ móng phiền não. Tuy nhiên, so với nỗi sợ hãi và sự phục tùng bản năng đối với Ninh Khuyết, nó càng không dám trái lời vị thư sinh đã đưa nó từ chân núi Thiên Khí xa xôi phía bắc đến tận nơi này.
Bánh xe nghiền lên lớp đất đóng băng cứng ngắc hay lớp tuyết xốp, phát ra những âm thanh khác biệt hẳn nhau. Bầu bạn với những âm thanh khô khốc, nương theo những luồng hơi nóng phả ra đầy phẫn nộ từ đại hắc mã, ba người ngồi trong thùng xe cũ dần rời xa cánh rừng lạnh lẽo, hướng về vương đình của các bộ lạc thảo nguyên phương nam.
Chuyến hành trình có thể thú vị, cũng có thể khô khan cô quạnh. Tuy có Mạc Sơn Sơn bên cạnh nên Ninh Khuyết không tiện thỉnh giáo đại sư huynh về các vấn đề tu hành của thư viện, nhưng hắn lại có thật nhiều thời gian để hỏi đại sư huynh về những điển tích trong thế giới tu hành.
ḳyhuyen.com
Ninh Khuyết trước đây hoàn toàn không hiểu gì về thế giới tu hành, ví dụ như không biết nguồn gốc của Ma Tông, không biết lịch sử của Thiên Thư quyển chữ Minh, không biết thư viện chính là nơi không thể biết trong truyền thuyết, cũng không biết chính mình chính là Thiên Hạ Hành Tẩu. Vì những chuyện này mà hắn đã gây ra không ít trò cười, thậm chí còn từng hào khí ngất trời nói trước mặt Sơn Sơn rằng: "Thiên Hạ Hành Tẩu thì có gì ghê gớm chứ?". Câu nói đó chẳng khác nào tự tát vào mặt mình một cú thật đau.
ḳyhuyen.comBóng ma tâm lý này khiến hắn khao khát muốn biết lịch sử của thế giới tu hành. Lúc này cuối cùng cũng có cơ hội thông qua đại sư huynh dường như không gì không biết để ngắm nghĩa toàn bộ những bức tranh của thế giới đó, hắn sao có thể bỏ lỡ.
Những ngày sau đó, những câu chuyện tu hành trong thùng xe liên tục được kể tiếp. Ngoại trừ việc đôi khi vì nhịp điệu nói chuyện của đại sư huynh quá chậm chạp khiến hắn suýt ngủ gật, thì đối với Ninh Khuyết, đây thực sự là một chuyến đi về nhà hoàn mỹ.
Tả Trướng Vương Đình của các bộ lạc thảo nguyên đã gần ngay trước mắt, Bích Thủy Doanh nơi biên ải Yến Bắc liệu còn xa sao? Đi tiếp về phía nam sẽ tiến vào quốc cảnh Đại Đường, qua hai quận Cố Bắc và Hà Bắc là có thể nhìn thấy thành Trường An, cuối cùng cũng sắp được ăn mì trứng chiên rồi, thật tốt quá.
Những câu chuyện tu hành mà đại sư huynh kể cho Ninh Khuyết nghe vốn không phải là bí mật to tát gì, ít nhất là đối với một nhân vật xuất thân danh môn như Thư Si Mạc Sơn Sơn, nên nàng không thể duy trì sự hưng phấn trong thời gian dài như Ninh Khuyết. Có rất nhiều chuyện nàng đã nghe đi nghe lại từ thuở nhỏ. Nhìn thần sắc hưng phấn của Ninh Khuyết, nàng rất đồng cảm với việc đại tiên sinh của thư viện phải đóng vai lão sư vỡ lòng, càng cảm thán vì đại tiên sinh lại có được sự kiên nhẫn mạnh mẽ đến vậy.
Ngoài những lúc cảm thán ngẫu nhiên, Mạc Sơn Sơn còn phụ trách chăm sóc cỏ nước cho đại hắc mã, thời gian còn lại, nàng quen tựa bên cửa sổ xe, hai tay đỡ cằm, nhìn cảnh sắc hoang nguyên ngoài cửa sổ mà xuất thần. Cảnh sắc hoang nguyên mùa đông thực sự chẳng có gì đáng nói, thần trí không thể gửi gắm vào cỏ xanh nước biếc, nên cuối cùng việc ngắm cảnh trở thành một sự ngẩn ngơ thuần túy.
Một ngày nọ, Ninh Khuyết cuối cùng cũng chú ý đến sự khác lạ của thiếu nữ. Nhìn nét u sầu nhàn nhạt trên gương mặt xinh đẹp của nàng, hắn khẽ giật mình, hỏi:
- Sơn Sơn, ngươi đang nghĩ gì vậy?
Hiện giờ hai người đã vô cùng thân thuộc, Sơn Sơn ở trước mặt hắn cũng không còn thói quen dùng sự trầm mặc hay lãnh đạm để che giấu sự thẹn thùng và căng thẳng như trước nữa. Nghe hắn hỏi, nàng cũng không quay đầu lại, vẫn lặng lẽ nhìn lớp tuyết dày ngoài cửa sổ, khẽ nói:
- Ta từ nhỏ đã không có huynh đệ tỷ muội, không có người nhà, không biết cảm giác đó là như thế nào.
ḳyhuyen.com
Ninh Khuyết không biết nàng được Thư Thánh nhận làm đệ tử như thế nào, cũng chưa từng dò hỏi về cuộc đời nàng. Lúc này nghe nàng cảm thán, ngoài kinh ngạc cũng không khỏi có chút hổ thẹn, lại nhớ về trận mưa nơi ngõ Lâm bốn mươi bảy, phát hiện mình không rõ Tiểu Trác Tử ngoài việc giết Hạ Hầu ra thì còn tâm nguyện gì chưa dứt. Hắn bất giác trầm mặc nghĩ, bản thân kiếp này bạc tình quả nghĩa, e rằng thực sự không phải là một lựa chọn tốt để làm bạn.
Một lát sau, hắn thoát khỏi cảm xúc đó, nhìn nghiêng khuôn mặt thanh tú của Mạc Sơn Sơn rồi mỉm cười. Hắn biết sở dĩ thiếu nữ có sự cảm thán và u sầu như vậy, có lẽ vẫn liên quan đến những hình ảnh nhìn thấy bên bờ Hô Lan Hải.
Chỉ xét về bản thân, Mạc Sơn Sơn là Thư Si, hoàn toàn có tư cách đặt ngang hàng với Đạo Si Diệp Hồng Ngư và thiếu nữ Ma Tông Đường Tiểu Đường. Nhưng mà phía sau hai thiếu nữ kia đều đứng một người huynh trưởng hùng mạnh, khi những người đó xuất hiện, căn bản không ai chú ý đến sự tồn tại của nàng. Nàng sẽ có cảm giác gì? Ngưỡng mộ, đố kị hay cảm thương?
- Ta từng có người nhà, nhưng chưa từng có huynh đệ tỷ muội, cho nên ta cũng không biết cảm giác có ca ca là như thế nào. Nhưng nếu ngươi có cơ hội đến Trường An gặp 'người nhà ta', thì có thể hỏi nàng ấy.
Để an ủi nàng, Ninh Khuyết cười nói:
- Nhưng nếu ngươi thực sự rất muốn có một ca ca, thì để ta làm cho. Ta không nói suông đâu, tương lai dù ta không đuổi kịp cảnh giới của đại sư huynh, nhưng tuyệt đối có thể mạnh hơn hai tên kia.
Khi nghe thấy ba chữ "người nhà ta", hàng mi dài của Mạc Sơn Sơn khẽ rung động, như nhành liễu lướt nhẹ mặt hồ. Mãi đến khi nghe câu nói sau của Ninh Khuyết, nàng mới chậm rãi quay đầu lại, lặng lẽ nhìn khuôn mặt vốn quen thuộc nhưng vẫn có chút xa lạ của Ninh Khuyết. Sau một hồi im lặng thật dài, nàng bỗng mỉm cười và khẳng định bằng hai chữ:
- Không muốn.
Ninh Khuyết ngẩn người, gãi đầu hỏi:
- Tại sao không muốn?
Mạc Sơn Sơn mỉm cười, rất nghiêm túc giải thích:
- Bởi vì ngươi quá yếu nha.
Ninh Khuyết nhìn dung nhan xinh đẹp của thiếu nữ, bờ môi mỏng mím chặt, tâm niệm khẽ động, rồi lại động lần nữa. Hắn thầm nghĩ câu nói này thực sự quá tổn thương lòng tự trọng, chẳng lẽ cái danh hiệu "Người đại diện thư viện yếu nhất lịch sử" mình phải đội cả đời sao?
Lòng tự trọng vốn đã chịu nhiều đả kích trở nên vô cùng mong manh, hắn khổ sở lầm bầm với Mạc Sơn Sơn:
- Ta không tin sau này mình không thể mạnh hơn hai tên kia. Nếu ngươi vẫn không hài lòng, ta bảo đại sư huynh nhận ngươi làm muội muội, ta muốn xem xem, ngươi còn có thể tìm được một vị huynh trưởng nào mạnh hơn đại sư huynh trên thế gian này không.
Đại sư huynh vẫn luôn ngồi đối diện trong thùng xe nhìn hai người, thần sắc trên mặt rất ôn hòa, giống như một trưởng bối đã nếm trải sự đời đang nhìn vãn bối của mình. Hắn nhìn thấu rất nhiều ẩn ý trong cuộc đối thoại của hai người, cũng nhận ra bọn họ thực chất vẫn chưa rõ ràng mình muốn cái gì. Suy nghĩ một lát, hắn đưa ra một quyết định.
Sở dĩ đưa ra quyết định này, ngoài lập trường của bản thân thư viện, chủ yếu là vì hắn rất cảm kích sự thiếu nữ đã chăm sóc cho Ninh Khuyết. Hắn rất thích tâm tư và cách hành sự của thiếu nữ này, cũng bởi vì một chuyện mà hắn đã lờ mờ đoán được trong những năm theo Phu Tử du ngoạn các nước, và còn vì một đoạn vãng sự nhiều năm trước chỉ thuộc về riêng hắn.
Mạc Sơn Sơn nghe lời này, thầm nghĩ đại tiên sinh của thư viện là thân phận thế nào, ngươi và ta quen thân đùa giỡn chút thì thôi, sao có thể kéo đại tiên sinh vào, huống hồ còn nói muốn để hắn nhận mình làm muội muội?
Đề nghị hoang đường như vậy, đại tiên sinh dĩ nhiên sẽ không để tâm đến, chỉ là nếu không để tâm thì tự nhiên sẽ mất vui, sao có thể khiến đại tiên sinh mất vui được? Nàng càng nghĩ càng thẹn thùng pha lẫn buồn bực, lườm hắn một cái thật sắc. Chỉ là vì đôi mắt thiếu nữ do bị cận thị nên ánh nhìn có chút phân tán, nên dù cố tình trợn tròn mắt cũng không hề đáng sợ, ngược lại trông càng thêm đáng yêu.
Đúng lúc này, đại sư huynh thần sắc ôn hòa nhìn nàng, mỉm cười khẳng định bằng hai chữ:
- Được thôi.
Trong thùng xe bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Ninh Khuyết thần tình khó hiểu nhìn đại sư huynh, hoàn toàn không hiểu nổi tại sao một câu nói đùa nghịch của mình lại nhận được lời hồi đáp như vậy. Hắn đương nhiên không cho rằng đại sư huynh cũng đang nói đùa, bởi vì... nói đùa, nếu đại sư huynh biết nói đùa thì còn là đại sư huynh sao?
Về phần Mạc Sơn Sơn lại càng kinh ngạc đến mức không biết nói gì, trong phút chốc cảm thấy luống cuống tay chân, cúi đầu mượn làn tóc đen che đi thần sắc phức tạp mà không dám lộ vẻ hạnh phúc trên mặt, nhìn chằm chằm mũi giày thò ra dưới chân váy, động cũng không dám động.
Đại sư huynh vì phản ứng của hai người mà bật cười, rất nghiêm túc bổ sung một câu:
- Đây là vinh hạnh của ta.
Mạc Sơn Sơn cuối cùng cũng biết đây là sự thật. Cảm xúc phức tạp khó tả, nàng ngẩng đầu nhìn đại sư huynh. Nàng biết việc có thể xưng huynh gọi muội với đại tiên sinh của thư viện là cơ duyên lớn đến mức nào, và sẽ mang lại cho mình lợi ích to lớn ra sao. Nhất thời có chút hoang mang khó hiểu, có chút cảm kích chân thành, nhưng nhiều hơn cả là cảm giác ấm áp sinh ra từ ánh mắt ôn hòa của đối phương.
Đại sư huynh nhìn nàng, bình tĩnh hỏi:
- Tiếp theo ngươi dự định sắp xếp thế nào?
Mạc Sơn Sơn ngồi ngay ngắn, thu thần tĩnh khí nghiêm túc đáp:
- Nguyên bản dự định sẽ hội ngộ với các sư tỷ sư muội trong doanh trại quân liên minh tại biên giới Yến Quốc, sau đó đi qua Thành Kinh vào Nam Tấn để về Đại Hà.
Đại sư huynh mỉm cười nói:
- Muốn về Đại Hà, sớm muộn cũng phải đi qua Nam Tấn, chỉ là không nhất định phải đi từ Thành Kinh. Khi vào cảnh giới Đại Đường ta, lúc đi qua thành Trường An có thể dạo chơi vài ngày, không biết ý ngươi thế nào?
Mạc Sơn Sơn không biết vì sao đại tiên sinh đột nhiên mời mình đến thành Trường An. Ánh mắt nàng khẽ chuyển, lén nhìn Ninh Khuyết một cái, cũng không biết là nghĩ đến điều gì, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tròn trịa xinh xắn trong nháy mắt đỏ bừng lên hai vệt ửng hồng đẹp mắt.
"Phải đến thành Trường An của hắn sao?" Nàng cúi đầu, thẹn thùng nghĩ thầm, nhưng lời nói ra từ đôi môi mỏng lại là nội dung khác, âm thanh còn nhỏ hơn tiếng muỗi kêu trên hoang nguyên mùa đông:
- Chỉ sợ làm chậm trễ hành trình của đại tiên sinh.
----------oOo----------