Ninh Khuyết gạt đi một cành gai trước mặt, bước ra khỏi bồn hoa, đứng giữa sân đá nhẵn nhụi của đình viện, nhìn Cốc Khê đang ngồi trên ghế, hỏi:
- Ta dường như chưa từng đắc tội với ngươi, tại sao ngươi lại muốn giết ta?
Cốc Khê chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, nhìn hắn mỉm cười nói:
- Trên thế giới này có rất nhiều việc cần lý do, giết người đương nhiên cũng không ngoại lệ. Chỉ có điều hạng người như chúng ta giết người khác với việc triều đình chém đầu phạm nhân, không nhất thiết là ngươi phải đắc tội ta. Ta muốn giết ngươi, chỉ đơn giản vì trong mắt ta, ngươi nên chết.
Ninh Khuyết bắt đầu vén tay áo một cách chậm rãi và nghiêm túc, nhìn Cốc Khê cách đó không xa, sắc mặt bình tĩnh hỏi:
ḱyhuyen.com- Ta thật sự không biết mình có lý do gì đáng chết, xin quân sư chỉ giáo cho.
Vẻ mặt Cốc Khê có chút quỷ dị, nụ cười pha lẫn cảm giác âm hiểm kỳ lạ, mấy lọn râu ngắn khẽ run rẩy trong gió lạnh. Hắn nhìn Ninh Khuyết cười ha ha:
- Ngự sử Trương Di Kỳ và những người đó là do thập tam tiên sinh giết phải không?
Ngón tay đang vén áo của Ninh Khuyết khẽ khựng lại, hắn lắc đầu:
- Chưa từng nghe qua người này.
Cốc Khê cười đến mức ngả nghiêng, giơ ngón tay cái lên chân thành tán thưởng:
ḱyhuyen.com
- Thập tam tiên sinh giết người không để lại dấu vết, ngay cả nói dối cũng mặt không đổi sắc. Ngài thực sự không nên đi tu hành mà nên đứng trên triều đình mới đúng. Thế nhưng...
ḱyhuyen.comTheo chữ "thế nhưng" thốt ra, ý cười trên mặt hắn đột ngột thu liễm, trở nên âm lãnh vô cùng:
- Mặc dù ta và Lâm Linh không tra được bất kỳ bằng chứng nào, nhưng ta biết ngày đó ngươi ở Hồng Tụ Chiêu, đặc biệt là biết được thập tam tiên sinh đối với đại tướng quân nhà ta dường như có sát ý khó che giấu. Như vậy là đủ rồi, ngươi đã có lý do để đi chết.
- Giết một người không chỉ cần lý do, mà còn cần có lợi ích.
Ninh Khuyết bắt đầu vén tay áo bên cánh tay phải, cúi đầu nói:
- Ta nghĩ thế nào cũng không ra, với tư cách là bộ thuộc tin cậy nhất của Hạ Hầu đại tướng quân, việc ngươi giết chết một đệ tử thân truyền của Phu Tử ngay tại thành Thổ Dương này thì mang lại lợi ích gì cho ngươi hay cho Hạ Hầu đại tướng quân?
Từ lúc rời Trường An vào hoang nguyên cho đến khi trở về, Ninh Khuyết thường dùng thân phận "đệ tử thân truyền của Phu Tử" để trấn áp đối phương, nhưng tình huống hôm nay lại khác.
Hắn thực sự không nghĩ ra, Cốc Khê lập tâm muốn giết mình, lẽ nào đối phương không lo lắng sau khi sự việc bại lộ, cơn giận lôi đình của thư viện và đế quốc sẽ trực tiếp thiêu trụi hắn và cả chủ nhân mà hắn thề chết trung thành là Hạ Hầu đại tướng quân thành tro bụi sao?
Cốc Khê khẽ vuốt râu, chậm rãi nói:
- Giết chết một học sinh tầng hai của thư viện đương nhiên phải mạo hiểm cực lớn, nhưng tự nhiên cũng thu được lợi ích cực lớn. Lợi ích lớn nhất chính là ngươi sẽ không bao giờ có thể đe dọa đến tướng quân được nữa.
ḱyhuyen.com
Ninh Khuyết đã vén xong tay áo bên phải, hai nắm đấm buông thõng bên hông, cảm nhận cái lạnh của gió đông. Hắn nhìn Cốc Khê, lắc đầu nói:
- Lợi ích này còn lâu mới đủ.
Cốc Khê bỗng nheo mắt cảm thán:
- Ta đi theo đại tướng quân nửa đời người, vì cái gì? Vì để tướng quân có thể đứng trên đỉnh cao của nhân gian. Thế nhưng thư viện các ngươi tới hai người, đại tướng quân liền bị ép phải về hưu... Vậy chẳng phải ta cũng phải về hưu theo sao? Ngươi nghĩ ta có thể nhẫn nhịn được chuyện này?
Hắn nhìn vào mặt Ninh Khuyết, ánh mắt âm u lạnh lẽo mang theo vài phần điên cuồng không biết từ đâu tới, u u nói:
- Tướng quân muốn về hưu, nhưng ta thực sự không muốn hắn về hưu. Đáng tiếc ta không có tư cách lật ngược thỏa thuận giữa hắn và đại tiên sinh. Vậy muốn phá hoại chuyện này, ngoài việc giết thập tam tiên sinh ngươi ra thì còn cách nào khác? Hạo Thiên luôn nhân từ như vậy, ngươi với tư cách là Thiên Hạ Hành Tẩu yếu nhất trong lịch sử thư viện, dường như kết cục thích hợp nhất chính là cái chết.
Lúc này Ninh Khuyết mới hiểu ra, hóa ra vị quân sư này lại là một kẻ điên. Hắn khẽ nhíu mày, lắc đầu nói:
- Nhưng ngươi có nghĩ tới không, giết ta rồi Hạ Hầu cũng không thể có kết cục tốt. Thế gian ai cũng biết ngươi là con chó trung thành nhất của hắn, ai sẽ tin đây là do ngươi tự ý hành động?
Cốc Khê chắp hai lòng bàn tay lại, khẽ thở dài đầy hưng phấn, nói:
- Cho nên mới nói đây là thời cơ tốt nhất. Thập tam tiên sinh ngươi yếu nhược như vậy, mà thế nhân đều biết đại tiên sinh cả đời này chưa từng giết người. Cho nên sau khi ta giết ngươi, ta vẫn có thể sống sót. Vậy thì ta sẽ sống tiếp, dù có phải sống như một con chó, sống cho đến tận thành Trường An, sống đến trên triều đình, thậm chí đến trước mặt Phu Tử để gánh vác chuyện này thay cho tướng quân.
Nghe đối phương nói đại sư huynh cả đời chưa từng giết người, Ninh Khuyết hơi ngẩn ra, ngay sau đó nhớ lại phong thái hành sự ôn hòa thường ngày của sư huynh, thầm nghĩ đại khái là thật. Nghe tiếp đoạn sau của đối phương, hắn không nhịn được cười mỉa một tiếng, nói:
- Mặc dù không muốn tự cao, nhưng chỉ dựa vào thân phận của ngươi mà muốn gánh tội danh giết ta, đúng là si tâm vọng tưởng.
Cốc Khê lắc đầu cảm thán:
- Chỉ cần ta còn sống, ta sẽ nói với toàn thế giới rằng, thập tam tiên sinh của thư viện là do ta giết, không liên quan đến đại tướng quân. Ta thậm chí có cách khiến cả thế giới tin rằng, ta là người của Tây Lăng Thần Điện, sở dĩ giết ngươi là để vu oan giá họa cho Hạ Hầu đại tướng quân, từ đó khiến thư viện và quân phương đế quốc quyết liệt với nhau!
Ninh Khuyết nhìn thần tình thỏa mãn trên mặt hắn, lắc đầu:
- Xem ra ngươi thực sự điên rồi. Mặc dù mưu kế này nghe qua có vẻ như thật, nhưng ai sẽ tin ngươi là người của Tây Lăng Thần Điện?
Trên mặt Cốc Khê lại hiện lên nụ cười quỷ dị kia, nói:
- Hạng người như thập tam tiên sinh ngươi đại khái sẽ không tin, nhưng hoàng đế bệ hạ sẽ tin, hoàng hậu nương nương sẽ tin, và quan trọng nhất là Phu Tử sẽ tin.
Nói đến đây, vị quân sư quen làm mọi việc trong bóng tối thay tướng quân này ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đông xám xịt, trên mặt lộ ra nụ cười tĩnh lặng, cảm thán:
- Bởi vì ta thực sự là người của Tây Lăng Thần Điện.
Ninh Khuyết không biết nói gì hơn. Hắn từ nhỏ đã vật lộn cầu sinh giữa ranh giới sinh tử, vốn tưởng rằng mình đã nhìn thấu sự đen tối và phức tạp của thế gian, thế nhưng lúc này nghe Cốc Khê thừa nhận thân phận thực sự ban đầu cũng như sự điên cuồng bộc phát vì Hạ Hầu hiện tại, hắn mới phát hiện hóa ra mình vẫn chưa hiểu đủ về sự phức tạp của thế giới này.
Hắn thắt chặt đai lưng, xác nhận sẽ không gây chút ảnh hưởng nào đến trận chiến sắp tới, rồi ngẩng đầu nhìn Cốc Khê hỏi:
- Nhưng sao ngươi chắc chắn có thể giết được ta?
Cốc Khê nhìn hắn bằng ánh mắt giễu cợt:
- Bởi vì ngươi là người yếu nhất ở tầng hai thư viện.
Ninh Khuyết bất đắc dĩ thở dài, thầm nghĩ danh xưng này đại khái sẽ theo mình rất nhiều năm đây!
Hắn hỏi:
- Nhưng đại sư huynh của ta hiện đang ở trong thành Thổ Dương.
Cốc Khê đáp:
- Ngươi xuất hiện trong phủ của ta, đại tiên sinh tự nhiên sẽ nghĩ ngươi đến để giết ta, hắn sao lại quản?
Ninh Khuyết nói:
- Đạo lý tương tự, có phải cũng nói lên rằng Hạ Hầu đại tướng quân cũng sẽ không quản chuyện này?
Cốc Khê mỉm cười:
- Nói rất đúng, cho nên hôm nay là cơ hội tốt nhất để giết ngươi. Thực ra lúc trước ta vẫn luôn do dự có nên giết ngươi hay không, vừa vặn ngươi lại tới, vậy ta không thể làm gì khác ngoài giết ngươi thôi.
Ninh Khuyết nói:
- Đối với ta mà nói, đây cũng là cơ hội tốt nhất để giết ngươi. Thực ra ta cũng luôn do dự có nên vào phủ giết ngươi không, nhưng vì vừa vặn ngươi muốn giết ta, nên ta không thể làm gì khác ngoài giết ngươi.
Cốc Khê tỏ vẻ thích thú nhìn hắn, hỏi:
- Hiện tại ngươi đã biết tại sao ta muốn giết ngươi, nhưng ta vẫn không chắc chắn được, rốt cuộc tại sao ngươi nhất định phải giết ta? Có thể mời thập tam tiên sinh chỉ giáo không?
Ninh Khuyết nhìn mặt hắn, nhớ lại mảnh giấy dầu kia.
Người viết mảnh giấy dầu đó đã chết từ lâu, mảnh giấy cũng đã bị hắn hủy đi, nhưng những cái tên trên đó hắn nhớ rõ mồn một. Trong số đó, ở vị trí rất gần phía trên cùng, chính là hai chữ Cốc Khê.
Nhiều năm trước, quân sư Cốc Khê đã là con chó trung thành và âm hiểm nhất của Hạ Hầu đại tướng quân. Theo thông tin Tiểu Hắc Tử tra được, cùng với một số tông quyển của Thiên Xu Xử mà sau này Ninh Khuyết nhờ sư phụ xem lén, đều chứng minh vị quân sư này chính là người liên lạc giữa Hạ Hầu và Tây Lăng Thần Điện.
Năm đó chính là quân sư tên Cốc Khê này đã định ra kế sách cho Hạ Hầu, dùng tội danh phản quốc để diệt môn phủ Tuyên Uy tướng quân. Còn những ngôi làng bị thảm sát ở biên giới Yến Quốc, cũng chính là chủ ý của vị quân sư này hiến cho Hạ Hầu.
Với những lý do này, đã đủ để Ninh Khuyết giết hắn trăm ngàn lần.
Tuy nhiên lúc này đối diện với nghi vấn của Cốc Khê, hắn không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào.
Hai ống tay áo đã vén đến khuỷu tay, cẳng tay để trần trong gió lạnh. Bàn tay phải ổn định đưa ra sau lưng nắm lấy chuôi đao, một tiếng tạch vang lên, thanh phác đao trắng dài được rút ra, lưỡi đao tỏa ra ánh sáng như sương trong gió lạnh.
Ninh Khuyết bước những bước chân vững chãi băng qua sân đình, tiến về phía Cốc Khê trước chiếc ghế gỗ tùng.
Cốc Khê chậm rãi nheo đôi mắt lại, hai tay chắp sau lưng trong tay áo khẽ run rẩy. Rõ ràng không phải vì sợ hãi, nhưng không biết những ngón tay đang búng động kia rốt cuộc là đang làm gì.
Lưỡi đao sáng quắc chém rách sự yên tĩnh của đình viện, chém đứt cơn gió lạnh thổi tới từ bên ngoài tường, chém thẳng vào khoảng giữa đôi mắt đang nheo lại của Cốc Khê!
Mắt Cốc Khê nheo lại càng dữ dội hơn, ánh mắt đột nhiên như điện, rơi trên bàn tay trái đang buông thõng bên hông của Ninh Khuyết.
Giữa những ngón tay trái của Ninh Khuyết đang kẹp một cái túi gấm.
Trong túi gấm tỏa ra một luồng phù ý mạnh mẽ.
Đó chính là thần phù mà Nhan Sắt đại sư để lại cho hắn. Trước sơn môn Ma Tông, để kháng cự lại Diệp Hồng Ngư hắn đã dùng một cái; hôm nay đối mặt với cánh tay đắc lực mạnh mẽ của Hạ Hầu là quân sư Cốc Khê, hắn không hề do dự kích hoạt cái thứ hai.
Thế nhưng, đạo thần phù trong túi gấm kia... vậy mà không thể kích hoạt!
Mắt Cốc Khê nheo lại thành hai khe hở, từ trong khe mắt phát ra u quang bức người.
Vô số luồng phù ý với khí tức khác nhau tuôn ra từ sau lưng tay áo hắn, trong nháy mắt khuấy động thiên địa nguyên khí trong đình viện trở nên chấn động bất an. Vô số luồng nguyên khí cực kỳ tinh vi xé rách thành các dòng thác lũ, chắn ngang giữa cơ thể hai người.
Quân sư Cốc Khê dưới trướng Hạ Hầu đại tướng quân vốn nổi danh với mưu kế nham hiểm... hóa ra lại là một phù sư mạnh mẽ hiếm thấy trên thế gian!
Những dòng thác không gian màu trắng sữa kia, giống như những vết nứt đen xuất hiện trên mặt đất. Thiên địa nguyên khí giống như nước chảy, trôi đi cực nhanh. Mối liên hệ giữa niệm lực của Ninh Khuyết và túi gấm bị nhiễu loạn đến mức không thể duy trì sự thông suốt dù chỉ trong chốc lát!
Thanh phác đao thon dài sáng loáng trong tay hắn, giữa không gian trông có vẻ trong suốt, lại giống như rơi vào một bãi sình lầy, gian nan khó lòng di động. Tuy khoảng cách đến khuôn mặt của Cốc Khê không xa, nhưng dường như mãi mãi không thể tiếp cận.
Dường như cảm ứng được phù ý và dòng thác thiên địa nguyên khí hỗn loạn đến mức khó tin trong đình viện, không khí phía trên phủ đệ trở nên ngưng trọng đè nén. Không biết hơi ẩm trong đám mây nào bị nghiền nát thành tuyết, chậm rãi bay rớt xuống mặt đất.
Một mảnh tuyết lướt qua lông mi của Ninh Khuyết, rơi trên mu bàn tay đang run rẩy nhè nhẹ vì nắm chuôi đao của hắn, tan chảy trong nháy mắt.
Cục diện lúc này cực kỳ căng thẳng, tình cảnh của Ninh Khuyết cực kỳ nguy hiểm. Thế nhưng khi phiến tuyết kia rớt xuống, lông mi hắn không hề chớp lấy một cái, ánh mắt vẫn bình tĩnh và chuyên chú như cũ.
----------oOo----------