Vị tăng nhân trẻ tuổi kia chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, dung mạo thanh tú thần thái hòa nhã, nước da hơi đen, tăng y mỏng manh bay theo gió, toát lên vẻ xuất trần thoát tục. Nhưng giờ vẫn đang là tiết đại hàn, chẳng biết sao người này lại chẳng hề sợ lạnh như thế.
Ninh Khuyết thoáng chút cảnh giác nhưng không để lộ ra ngoài, mỉm cười hỏi:
- Vị đại sư này nhận ra ta sao?
Tăng nhân khẽ cười, nói:
- Bần tăng là đoán thôi.
ḳyhuyen.comNinh Khuyết kinh ngạc hỏi:
- Chuyện này mà cũng đoán ra được?
Tăng nhân bình thản đáp:
- Vì bần tăng từng gặp Thư Si, nên đoán ngài chính là thập tam tiên sinh.
Nghĩ đến cái tin đồn đang ngày càng lan rộng gần đây, Ninh Khuyết không khỏi cười khổ một tiếng.
Mạc Sơn Sơn nhìn tăng nhân trẻ tuổi, ánh mắt tản mạn dần ngưng lại, nàng nhớ tới tình cảnh gặp gỡ đối phương nhiều năm trước, khẽ lộ vẻ ngạc nhiên nói:
ḳyhuyen.com
- Hóa ra là Quan Hải sư huynh, dạo này vẫn khỏe chứ, sao lại đến Trường An?
ḳyhuyen.comQua lời giới thiệu của nàng, Ninh Khuyết mới biết tăng nhân trẻ tuổi này chính là quan môn đệ tử tên Quan Hải của trưởng lão Lạn Kha Tự, thần sắc hắn lập tức trở nên khác lạ.
Thế giới này không giống với thế giới cũ mà Ninh Khuyết từng sống, không phải bà nội trợ nào cũng là cao thủ "Phật Đạo song tu". So với Hạo Thiên Đạo, tầm ảnh hưởng của Phật Tông tương đối nhỏ hơn rất nhiều, phật pháp cũng không hưng thịnh bằng.
Tuy nhiên danh tiếng của Lạn Kha Tự thực sự quá lớn, đặc biệt là đối với người bình thường. Chẳng ai biết Huyền Không Tự ở đâu, nhưng ai nấy đều biết Lạn Kha Tự. Đối với người tu hành, địa vị của Lạn Kha Tự còn cao hơn Bạch Tháp Tự của Nguyệt Luân Quốc một bậc. Ngay cả kẻ chẳng hiểu gì về Phật Tông như Ninh Khuyết cũng từng nghe danh tiếng của Lạn Kha Tự, hơn nữa còn ấn tượng cực kỳ sâu sắc.
Ngôi cổ tự ngàn năm đó từng xảy ra quá nhiều câu chuyện. Liên Sinh đại sư năm xưa chính là nhờ cuộc biện luận với trưởng lão Lạn Kha Tự mà danh chấn thiên hạ, sau đó ẩn cư trong chùa tu hành nhiều năm. Mà sự kiện Ma Tông bị diệt môn vốn triệt để thay đổi diện mạo thế giới tu hành ngày nay, huyết án khởi nguồn cũng chính là bắt đầu từ trước cửa Lạn Kha Tự.
Lần đầu tiên Ninh Khuyết nghe thấy cái tên Lạn Kha tự là khi Long Khánh hoàng tử mới vào thành Trường An, bởi vì Long Khánh cũng nhờ biện luận tại Lạn Kha Tự mà thành danh. Lúc này nghĩ tới chuyện đó, hắn không khỏi thầm nghĩ đám người tu hành trên đời muốn nổi danh có phải đều phải qua cửa ải Lạn Kha Tự này, đi tham gia "hội nghị biện luận đại học" do đối phương tổ chức hay không?
Chính vì những câu chuyện này, địa vị của Lạn Kha Tự trong giới tu hành vô cùng đặc biệt, mà vị trưởng lão quanh năm ẩn cư ở hậu sơn lại có bối phận cực cao. Tăng nhân trẻ trước mặt này đã là đệ tử của trưởng lão Lạn Kha Tự, theo lý mà nói địa vị có lẽ còn cao hơn cả "Phật Tông thất tử" trong truyền thuyết.
Dựa theo tính cách của Ninh Khuyết, lẽ ra hắn nên làm thân với tăng nhân tên Quan Hải này một phen mới đúng. Nhưng những ngày gần đây, vì cái gọi là chuyện thư viện nhập thế, hắn vẫn luôn cảnh giác liệu có tông phái nào đến thách thức hay không, lúc này đột nhiên thấy người của Lạn Kha Tự xuất hiện ở thành Trường An, không tránh khỏi có chút bất an.
- Hóa ra là đại đức của Lạn Kha Tự, chẳng hay tại sao ở vương đình lại không thấy sư huynh?
Hắn cười nói.
ḳyhuyen.com
Vị tăng nhân trẻ liên tục nói không dám, cung kính đáp:
- Bần tăng đâu dám xưng đại đức, vả lại gia sư ở trước mặt Phu Tử vẫn giữ lễ đệ tử, Quan Hải sao dám nhận cách xưng hô sư huynh của thập tam tiên sinh? Còn về chuyện hoang nguyên, trong chùa cũng nhận được chiếu lệnh của thần điện, chỉ là đệ tử Phật Tông chú trọng xuất gia khổ tu không vướng hồng trần, thế nên đã không đi.
Nghe lời này, Ninh Khuyết thầm nghĩ không vướng hồng trần thì dĩ nhiên cũng chẳng tham đồ hư danh kia, chắc là sẽ không tìm mình gây rắc rối. Tâm trạng hắn hơi nhẹ nhõm, lại thấy trong ánh mắt thanh triệt của tăng nhân kia dường như có chút ý tứ ngưỡng mộ đối với mình, hắn càng cảm thấy vô cùng dễ chịu, thần sắc ôn hòa hỏi:
- Vậy chẳng hay sư huynh đến thành Trường An có việc gì quan trọng?
Bất kể là kiệu hoa hay kiệu tre thì cũng cần hai người khênh, Quan Hải khiêm tốn không dám nhận là sư huynh, nhưng Ninh Khuyết cứ khăng khăng xưng hô như vậy. Qua đó thấy được lời đại sư huynh nói quả không sai, bản lĩnh xử thế tùy cơ ứng biến trơn trượt, hắn thực sự là lựa chọn số một ở hậu sơn thư viện.
Quan Hải lấy ra một phong thư gói trong tấm vải vàng, nói:
- Lúc nãy đã đổi văn thư tại lễ bộ quý quốc, đang định ra khỏi thành đến thư viện, không ngờ lại gặp được thập tam tiên sinh, vậy thiếp mời này xin được gửi luôn tận tay, cũng là để bần tăng lười biếng được vài bước chân.
- Thiếp mời gửi cho thư viện sao?
Ninh Khuyết mở tấm vải vàng, thấy phong thư không dán kín, bèn rút ra một tờ giấy thư rất mỏng. Nội dung trên giấy rất đơn giản rõ ràng, chính là trưởng lão Lạn Kha Tự mời thư viện cử người tham gia lễ Vu Lan vào năm sau.
Sau cuộc trò chuyện với đại sư huynh, hắn hiểu rất rõ sau này thư viện có chuyện tục thế gì e rằng đều do hắn xử lý, vậy thì lễ Vu Lan Lạn Kha Tự chắc chắn cũng là hắn đi. May mà còn hơn một năm nữa, có thể chuẩn bị kỹ lưỡng, vả lại xác định người của Lạn Kha Tự đến để đưa thiếp mời, hắn lại càng thêm an tâm.
Hắn nhìn Quan Hải mỉm cười nói:
- Sư huynh từ Lạn Kha Tự xa xôi tới đây, lẽ ra ta phải làm tròn bổn phận chủ nhà, chỉ là ta đã hẹn với sơn chủ cùng đi du ngoạn, tối nay lại cùng sư huynh thưởng trà đàm đạo, chẳng hay có được không?
Quan Hải tăng nhân cung kính đáp ứng:
- Thập tam tiên sinh khách khí quá. Bần tăng vâng mệnh sư phụ đến Trường An, bài vở đã chậm trễ không ít. Hôm nay đã trao tận tay thiếp mời cho tiên sinh, lát nữa bần tăng phải quay về chùa rồi.
Đi đi, đi nhanh đi, dù sao cũng phải về nhà mình mà. Ninh Khuyết vui vẻ nghĩ bụng như vậy, nhưng ngoài mặt lại nhiệt tình cực độ níu kéo hết lời, thậm chí còn làm ra bộ dạng "giả vờ nổi giận" đặc trưng của nam nhân các quận Hà Bắc.
Quan Hải tăng nhân liên tục khéo léo từ chối, nói:
- Bài vở thực sự không thể trì hoãn thêm được nữa. Chỉ là hiếm khi đến thành Trường An, lại gặp được bản thân thập tam tiên sinh, bần tăng có chút nghi vấn trong tu hành, muốn xin tiên sinh chỉ giáo một hai.
- Hoàn toàn không vấn đề gì! Hay thế này, chiều tối nay ta đặt một bàn tiệc chay ở Tùng Hạc Lâu, thêm hai vò rượu chay nữa, ngươi ta uống rượu vui vẻ, uống trà cũng được, đến lúc đó chúng ta cùng ngồi tham tườn... Ơ, ngươi vừa nói cái gì cơ?
Ninh Khuyết đang nói hăng say, diễn đủ bộ dạng của một "người nhập thế của thư viện", đến lúc này mới sực tỉnh lại.
Trên đời có nhiều lời không cần nói huỵch tẹt ra, cũng không thể nói quá rõ, vì nói rõ quá sẽ khiến đôi bên đều mất mặt. Những người bước ra từ những nơi như thư viện, Tây Lăng Thần Điện hay Lạn Kha Tự thường luôn chú trọng phong độ.
Đã là người tu hành thế ngoại, sao có thể giống như đám lưu manh địa côn chốn thế tục, chẳng nói chẳng rằng hoặc buông vài câu độc địa rồi cầm dao phay chém thẳng vào ngực hay vào cái đầu trọc của đối phương được?
Dù có đánh nhau, cũng phải tìm cho chuyện này một lớp áo đẹp đẽ, một lý do mỹ miều. Hạng người như Ninh Khuyết và Diệp Hồng Ngư hễ bảo đánh là đánh, không bao giờ quản phong độ tư thế chỉ cầu chiến thắng, trong giới tu hành thực sự rất hiếm thấy. Mà những lớp áo đẹp đẽ, những lý do mỹ miều kia, chẳng qua chính là "thỉnh giáo nghi vấn tu hành", "cùng tham tường cảnh giới tu vi". Xé bỏ tất cả những lớp vỏ bọc bên ngoài đó, mới là chân tướng trần trụi: Xin mời chiến một trận!
Xác định vị tăng nhân Lạn Kha Tự này đã đưa ra lời mời chiến đấu, sắc mặt Ninh Khuyết khẽ biến. Nhìn gương mặt hơi đen của đối phương, hắn không khỏi nhớ tới nước da của Tang Tang và Trác Nhĩ, thầm nghĩ đời này của mình dường như cứ va phải những người có màu da này.
Một lát sau, hắn thành khẩn nói:
- Người xuất gia lấy từ bi làm gốc, cần gì phải bận tâm đến hư danh ngoài thân kia?
Quan Hải tăng nhân còn thành khẩn hơn:
- Bần tăng khổ tu nhiều năm trong chùa, thường nghe trưởng lão nhắc về quãng thời gian cầu giáo trước mặt Phu Tử năm xưa, biết rằng thư viện là nơi bậc nhất thế gian, luôn hướng lòng về các vị hiền giả của thư viện. Bần tăng từ lâu đã muốn đến bái phỏng nhưng bị bài vở ràng buộc không dứt ra được. Hôm nay khó khăn lắm mới đến được thành Trường An, xin thập tam tiên sinh lượng thứ cho niệm tham sân hiếm hoi này của bần tăng, không tiếc lời chỉ giáo đôi điều.
Ninh Khuyết nhìn chăm chằm vào mắt đối phương, phát hiện trong đôi mắt của tăng nhân trẻ tuổi này ngoài cung kính ra vẫn là cung kính, ngoài ngưỡng mộ ra vẫn là ngưỡng mộ, và ngoài ý chí chiến đấu kiên định ra thì vẫn là ý chí chiến đấu kiên định.
Đối phương cung kính ngưỡng mộ ngươi như thế, lẽ nào ngươi nỡ mắng người ta? Ý chí chiến đấu của đối phương kiên định như thế, lại còn là một tăng nhân cứng mềm không được, ngươi lấy gì mà thuyết phục hắn?
Ninh Khuyết hoàn toàn không biết phải ứng phó với cục diện trước mắt thế nào. Nếu là trước kia ở Vị Thành, hắn có thể bỏ chạy, nhưng hiện tại trên vai hắn đang gánh hai ngọn đại sơn là Đại Đường và thư viện, nếu thật sự chạy đi e là có chút tốn sức.
Thực ra hắn chưa bao giờ sợ chiến đấu, càng không sợ đánh nhau, chỉ lo đánh không lại đối phương thôi.
Quan Hải là quan môn đệ tử của trưởng lão Lạn Kha Tự. Trong mắt Ninh Khuyết, những nhân vật ẩn mình kiểu "quan môn đệ tử" này xưa nay đều rất mạnh, ví dụ như quan môn đệ tử của Thư Thánh là Mạc Sơn Sơn, ví dụ như quan môn đệ tử của Phu Tử chính là bản thân hắn... Ờ thì, hắn bắt buộc phải thừa nhận mình là thư viện hành tẩu yếu nhất lịch sử, thế nên hắn lại càng không có lòng tin chiến thắng đối phương.
Đánh không lại mà vẫn phải đánh, trong một số trường hợp có thể gọi là dũng cảm, nhưng trong một số trường hợp khác lại là ngu xuẩn. Ninh Khuyết cầm chiếc đại hắc tán, chìm vào im lặng hồi lâu giữa làn tuyết mỏng của thành Trường An, đấu tranh qua lại giữa dũng cảm và sáng suốt, nhưng mãi vẫn không tìm ra đáp án.
Mạc Sơn Sơn vẫn luôn đứng yên lặng bên cạnh chiếc đại hắc tán, chắc cũng đoán được nỗi đau khổ trong lòng hắn lúc này, không khỏi khẽ rủ mi mắt, lông mi khẽ chớp, phải dùng sức lắm mới nhịn được để gương mặt không lộ ra ý cười.
Quan Hải tăng nhân là một người thật thà. Từ nhỏ tới lớn hắn luôn nghe trưởng lão bày tỏ sự kính sợ và ngưỡng mộ đối với Phu Tử, từ tận đáy lòng hắn chưa từng nghĩ mình có thể chiến thắng được học sinh tầng hai của thư viện. Lúc này thấy Ninh Khuyết im lặng hồi lâu, hắn thầm nghĩ thập tam tiên sinh chắc hẳn là không muốn để mình thua quá thảm hại, không khỏi cảm thấy có chút cảm động.
- Thập Tam tiên sinh nếu chê tu vi bần tăng thấp kém, hay là chúng ta ngồi xuống tham thiền?
Hắn thành khẩn nói.
Ninh Khuyết thầm nghĩ Lạn Kha Tự nổi danh thiên hạ nhờ biện nạn, vả lại tăng nhân này da dẻ hơi đen, lại có cái tên Quan Hải, chẳng cần nghĩ cũng biết ngày thường ăn cực nhiều dầu đậu nành, rất giỏi tranh luận miệng lưỡi với người khác. Mình mà ngồi xuống tham thiền với hắn, chẳng phải chưa đầy ba hơi thở đã phải câm nín bại lui, chính thức tuyên cáo sự thất bại trong trận chiến nhập thế đầu tiên hay sao?
Thua không phải vấn đề, vấn đề là đại sư huynh không cho phép hắn thua, vấn đề là như vậy sẽ làm thư viện mất mặt, làm Phu Tử mất mặt, mà Phu Tử dường như rất không thể để mất mặt được. Vậy thì chuyện này sẽ dẫn đến một loạt vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Ninh Khuyết nghĩ như vậy rồi ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt thanh triệt thành chí của tăng nhân. Trong lòng hắn khẽ động, đột nhiên cảm thấy so với đối phương, dường như mình đang thiếu mất một thứ gì đó rất quan trọng.
Những bông tuyết rơi phủ một lớp mỏng trên bề mặt bóng loáng của chiếc ô đen lớn.
Ninh Khuyết nhìn tăng nhân bình thản nói:
- Có thể làm phiền sư huynh đợi ta nửa ngày được không?
Quan Hải tăng nhân chắp tay.
Mạc Sơn Sơn nhìn hắn hỏi:
- Ngươi cần nửa ngày để làm gì?
- Ta cần nửa ngày để suy nghĩ một vấn đề rất quan trọng.
Ninh Khuyết nói xong câu đó, thu lại cái ô đen lớn đeo sau lưng, một mình đi về phía nam thành Trường An trong làn tuyết mỏng. Nửa canh giờ sau, hắn đi đến vùng hồ lớn mới khơi thông ở phía nam thành, chậm rãi ngồi xuống giữa đám tuyết tàn.
----------oOo----------